Sưu tầm – 10 TRIẾT LÝ TỪ THỰC TẾ TRONG KINH DOANH

10 TRIẾT LÝ TỪ THỰC TẾ TRONG KINH DOANH

1. Triết lý bán kem

Bán kem nhất định phải bắt đầu bán vào mùa đông, bởi mùa đông khách hàng ít, buộc bạn phải giảm chi phí để cải thiện dịch vụ.
Nếu như có thể tồn tại được trong mùa đông, th’?ì bạn sẽ không sợ không cạnh tranh được vào mùa hè; Đồng thời chỉ có trải qua khó khăn mới biết hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp này.

Nếu muốn trong hoàn cảnh tốt sự nghiệp phát triển không ngừng, thì nhất định phải được tôi luyện trong những hoàn cảnh khó khăn. Đây là “thuyết bán kem” do ông Wang Yung-ching-một doanh nhân nổi tiếng ở Đài Loan đưa ra.

2. Hiện tượng ngồi máy bay

Quan sát những du khách khoảng 30-40 tuổi bạn sẽ thấy, những du khách ở khoang hạng nhất luôn luôn đọc sách, khoang thương gia đa số là xem tạp chí hoặc dùng laptop làm việc, khoang phổ thông chủ yếu là đọc báo, xem phim, chơi điện tử hoặc nói chuyện.

Tại sân bay, người trong các phòng chờ vip đa số sẽ đọc sách, nhưng trong các phòng chờ phổ thông đều dùng điện thoại. Vậy thì, rốt cục là do vị trí ảnh hưởng đến hành động, hay hành động ảnh hưởng đến vị trí đây?

3. Nắm bắt cơ hội

Một thương nhân đem hai bao tỏi đến một nơi mà người dân chưa từng nhìn thấy tỏi, họ vô cùng thích thú. Thế là người thương nhân kiếm được hai túi vàng.

Một thương nhân khác nghe nói vậy liền đem hai bao hành tây đến đó, người dân ở đó nhìn thấy hành tây càng thích thú hơn. Họ nghĩ dùng vàng không thể biểu đạt hết được tình cảm của họ dành cho thương nhân, thế là họ đem hai bao tỏi quý giá tặng cho thương nhân đó.

Tuy chỉ là câu chuyện phiếm nhưng thực ra trong cuộc sống cũng như vậy. Người biết nắm bắt trước cơ hội sẽ nắm vàng, người bước theo có thể sẽ nhận tỏi! Hãy đi tốt cho đường của chính mình mới có thể đi đến những con đường mà người khác chưa từng đi.

4. Không được trộm rượu

Có người mua được một thùng rượu ngon để trong sân. Đến ngày hôm sau rượu chỉ còn 4/5, anh ta liền dán lên thùng rượu bốn chữ: Không được trộm rượu. Ngày hôm sau, rượu lại vơi đi 2/5, anh ta lại dán chữ: Trộm rượu phạt nặng. Đến ngày thứ 3, rượu vẫn bị trộm. Thế là anh ta dán ba chữ: Thùng nước tiểu, xem ai còn dám uống nữa không. Ngày thứ 4, anh ta nhìn thùng rượu mếu máo. Thùng đầy rồi.

Câu chuyện vẫn chưa hết. Đến ngày thứ 5, anh ta lại dán bốn chữ “không được trộm rượu” lên thùng. Ngày hôm đó, rất nhiều người cùng khóc.

5. Chiến lược tiếp thị

Đối với người kinh doanh, họ sợ sản phẩm không an toàn, sợ không có địa vị, sợ mất thể diện, sợ không tốt bằng người khác. Hãy nắm bắt tâm lý tiếp thị này.

Đối với một khách hàng bình thường, họ muốn giá rẻ,muốn quà tặng, muốn giảm giá, muốn tính toán với người khác,muốn tiết kiệm càng nhiều càng tốt. Hãy hiểu rõ và nắm bắt hai tâm lý tiếp thì này.

6. Thay đổi suy nghĩ

Một ông chủ đến ngân hàng trên phố Wall vay 500 đồng, vay trong hai tuần. Ngân hàng cho vay nhất định phải có thế chấp, ông ta dùng chiếc xe Rolls-Royce đỗ trước cửa làm vật thế chấp.
Nhân viên ngân hàng đưa xe của ông ta vào kho xe và đưa cho ông ta vay đồng tệ. Hai tuần sau, ông ta đến ngân hàng trả tiền, tiền lãi chỉ có 15 đồng.

Nhân viên ngân hàng phát hiện trong tài khoản của ông ta có mấy trăm vạn, liền hỏi tại sao ông ta lại muốn vay tiền. Ông ta nói: “Phí gửi xe hai tuần 15 đồng, ở phố Wall này không tìm đâu ra được.”

7. Thành công chỉ có hai loại

Một là làm việc thành công. Hai là làm người thành công. Làm người không thành công, thì thành công chỉ là tạm thời; làm người thành công thì không thành công chỉ là nhất thời. Muốn làm việc trước hết phải làm người.

Churchill nói: Thành công thực ra không có bí quyết gì, nếu như có thì chỉ có hai thứ: Một là kiên trì đến cùng, không được từ bỏ; Hai là khi bạn muốn từ bỏ, hãy xem xét lại điều thứ nhất. Không có gì là không thể.

8. Hiệu ứng Bowling

Bowling có 10 chai, nếu như bạn mỗi lần ném đổ 9 chai, cuối cùng sẽ đạt được 90 điểm; Nếu như mỗi lần bạn ném đổ cả 10 chai, kết quả bạn sẽ được 240 điểm.

Quy tắc chấm điểm trong xã hội cũng như vậy: Miễn là bạn ưu tú hơn người khác chỉ một chút thì có thể tiếp tục kiên trì nhất định sẽ có được nhiều cơ hội.

Những cơ hội như thế này càng nhiều thì khoảng cách giữa những người khác ngày càng xa.

9. Câu chuyện tặng trà

Trương Tam luôn thích uống loại trà 20 tệ. Mỗi lần Trương Tam mua trà ở tiệm mới mở, ông chủ đều tặng anh nửa lạng trà ngon.
Trương Tam dùng trà ngon để tiếp khách. Một hôm rảnh rỗi ngồi pha trà liền thử một ngụm trà ngon. Uống xong cốc trà ngon miễn phí, Trương Tam liền không muốn loại 20 tệ nữa.

Cho dù anh ta mua trà đắt như thế nào, ông chủ đều tặng nửa lạng trà ngon hơn. Trong vòng nửa năm, tiền Trương Tam mua trà gấp 10 lần trước đây.
‘.
10. Hiệu ứng thương hiệu

Giá gốc của Hermes chỉ có 400-600 tệ, bán thành 6 vạn. Các ông chủ vẫn đổ xô vào mua hàng. Thương hiệu là cái gì? Thêm một số 0 vào giá gốc chính là thương hiệu. Thêm hai số 0 vào giá gốc được gọi là hàng xa xỉ. Muốn thêm bao nhiêu số 0 vào giá gốc thì thêm đó gọi là di sản.

Nguồn: Internet
Nguồn video: Birdbox

Stoic – Break Out And Break Free

We live in the freest time in the freest places in the history of the world. Yet many of us feel far from free. We are slaves to vices and devices, to our schedules and our poor self-talk. We’re reactive. We look at the world through the lens of other people’s vision for success, often in things we have no interest in. We are chained down in a prison of our own making and it’s high time for us to break out, to break free.

But how? The answer comes from Marcus Aurelius and the fact that it came from such a busy man with so many obligations and responsibilities should not be forgotten:

If you seek tranquillity, do less. Or (more accurately) do what’s essential – what the logos of a social being requires, and in the requisite way. Which brings a double satisfaction: to do less, better.

Because most of what we say and do is not essential. If you can eliminate it, you‘ll have more time, and more tranquillity. Ask yourself at every moment, ‘Is this necessary?’

This, Marcus said, was the simple recipe for improvement, for happiness, for freedom. Simple, but of course, not easy. Which is why we’ve set up an awesome, transformative 21-day challenge to help you do less and do it better. The Daily Stoic Freedom Challenge will help you earn freedom from:

-Minor decisions

-Inner turmoil

-Bad habits

-Wasting time

-Complaining

-Distraction

-Grudges

-Smartphone addiction

We’re going to break down your days and rebuild them for freedom. To maximize your impact and bring you closer to living your best life.

“The challenge is the best investment I’ve made for myself so far this year.”

– Eric Hokanson. Past participant.

Note – Investopedia: Jackpot & Traders Still Avoiding Small Caps

Image

U.S. Markets Meander Ahead of G20

  • Markets mixed on low volume
  • U.S. 10-Year yields continue to tumble
  • G20 expectations – China’s tariff games
  • Why 5G is the problem

U.S. markets went a whole lot of nowhere today as investors brace themselves for the upcoming G20 meetings in Osaka, Japan this weekend. The S&P500 is right around its record levels, and has met some resistance since it crossed that threshold last Wednesday.

Meanwhile, yields on the U.S. 10-year treasury bond continue to fall. Uncertainty will do that, and we’ve had a whole bunch of that all year.

Uncertainty about:

  • U.S. China trade talks and how the Trump-Xi meetings will go at the G20 this weekend
  • Growing tensions with Iran. Will Trump go beyond the economic sanctions he levied today against Iran’t rulers?
  • Whether or not the Federal Reserve will lower interest rates this year
  • Stock valuations. U.S markets are near record highs, even as corporate profits and economic fundamentals soften.

Here’s the 10-year U.S. Treasury yield over the past month. Yields are at their lowest levels since September of last year.

Image

And here’s Gold futures, at their highest levels since June of 2013. Investors hide out in gold when treasury yields fall and stock prices look tenuous. You might say that both of those things are happening right now.

Image

Image

G20 Expectations

  • Japan plays host, but U.S. China relations are at the forefront
  • Themes this year are trade, innovation, the environment, women and employment

Japan plays host to the annual summit of the Group of 20 (G20) this weekend.

For historical reference, the G20 is essentially a club of the 20 major global economies that emerged out of the G7 meeting of global finance ministers in 1999 in the midst of the Asian financial crisis. It comprises 19 countries in addition to the European Union that represent around 85% of global economic output, two thirds of the world’s population, and 75% of international trade. In 2008, U.S. President George W. Bush convened the G20 in an emergency summit to try to stem the financial crisis, but its mission has expanded to cover a wider gambit of global economic and policy issues.

This year’s themes:

  • Global Economy
  • Trade and Investment
  • Innovation
  • Environment and Energy
  • Employment
  • Women’s Empowerment
  • Development
  • Health

These are all worthy issues and many of them are connected. The U.S. China trade war is the current that runs through many of them this year, and that’s what many investors will be focused on. Expectations are high that President Trump and President Xi will have ‘productive meetings’, to find common ground on trade issues, but there are many complicating factors.

The first of which is the increasing tariffs each country has placed upon the other’s imports. It’s been a tit for tat trade battle between the U.S. and China, but as the Peterson Inst. for International Economics notes, China has actually been lowering tariffs for every country except for the U.S. That might make it hard for the U.S. to find sympathetic listeners among the other G20 dignitaries.

chart courtesy piie.com

Image

Don’t Forget about 5G

You can’t talk about the global economy, trade, innovation and employment without talking about 5G, literally the woolly mammoth in the room.

  • 5G is also known as the 5th generation of wireless technology
  • 5G will power the Internet of Things (IoT) and automation
  • It’s an ‘unbreakable’ wireless signal 100-1000 times stronger than 4G

At the heart of the U.S. China trade war is the issue of Forced Technology Transfer (FTT) and 5G, the super-strong wireless signal that will enable the Internet of Things. We’ve covered FTT in recent newsletters, but here’s a quick refresher:

  • The U.S. claims that China requires that foreign companies that sell into the Chinese market must reveal and open the source codes and technology specs to Chinese firms, which allows China to copy those designs or implant surveillance software in them. That’s Forced Technology Transfer.

There’s more to it than that, but if you understand that, you’ll understand why 5G is a critical part of that dispute. Since 5G will power the next generation of technological and communications devices, and that technology reaches even deeper into our personal lives and our government, the U.S. does not want devices that will be sold to U.S. consumers that use 5G to be made in China. The Wall Street Journal explains it clearly in this article, but that’s the basic premise.

U.S. carriers like AT&T and Verizon have been working hard on how they will implement 5G across their services and platforms, but so have the global wireless device makers, especially Chinese firms like Huawei and ZTE.

After years of mergers and consolidation, there are only a few wireless device makers left, and two of them are Chinese.

This chart from the WSJ sums it up.

Image

Now What?

The U.S. China trade war is about many things:

  • Allegations of currency manipulation (U.S. accuses China of devaluing the yuan)
  • Forced Technology Transfer
  • Global competition for consumer’s wallets
  • Who will be the technological leader of the next century
  • 5G

Each one of these is highly complicated and would be challenging to solve unilaterally. When you add them all together, it becomes a near-impossible labyrinth for the two countries to solve on their own. Sitting among 18 other members of the G20 may help, but it’s also likely to make matters even more complicated.

Image

 courtesy @Carl_C_Icahn

Caesars and Icahn Hit the Jackpot

  • Eldorado Resorts buys Caesars Entertainment Corp. for $8.58 billion
  • Underdog from Reno, NV buys legendary gaming company at a 24% premium
  • Activist investor Carl Icahn cashes in… again

This is a relatively small merger nowadays, but it provides an interesting lesson in corporate takeovers and activist investors, so I thought it worth our time.

Eldorado Resorts, a small (by global standards) resort and gaming company from Reno, Nevada, is acquiring Caesars Entertainment Corp., the legendary Las Vegas and Atlantic City resort and casino, for $8.58 billion. The move will make Eldorado the largest owner of casinos in the United States. That says a lot, given the legalization of gambling in most U.S. states, and the construction and acquisition of many casinos by Native American tribes across the country.

Caesars has had its problems over the years, and never fully recovered from a leveraged buyout in 2008 by the Apollo Group and TPG. It’s subsidiary company, Caesars Entertainment Operating Company, filed for Chapter 11 in 2015.

In walks Carl Icahn, the legendary investor activist and corporate raider. He is famous for taking large equity positions in struggling companies, gaining a seat or seats on the board of directors, and forcing change or a sale of that company.

Icahn built an 18% equity stake in Caesars as of filings available in March, and obtained three board seats. He backed a new CEO, and pushed aggressively for a sale of the company. Many suitors came forward, according to reports, but no one was able to match Eldorado’s price tag, which was a 24% premium to Caesars share price as of Friday, and a 50% increase from the day Icahn took an equity position in the company. Jackpot!

What’s Next?

Icahn’s firm also owns a 5% equity position in Occidental Petroleum, which is trying to buy Anadarko Petroleum for $38 billion. Icahn calls the acquisition ‘misguided’, and has sued Occidental to block it

He took to his blog today to blast the deal and the board.

“… Too many boards like Occidental’s believe they are unaccountable and cannot be removed, and therefore can do almost anything they please. This attitude is a major threat to the value of America’s companies, the stockholders of which are many middle Americans who have more of their savings invested in stocks than ever before.”

chart courtesy www.koyfin.com

Image

Electronic Arts rose nearly 4% today, on analyst enthusiasm for new developments.

Image

Bristol-Myers Squibb fell more than 7% and Celgene more than 5% today on news that Bristol-Myers’ acquisition of Celgene will close later than previously anticipated, and will include a divestiture of Celgene’s psoriasis drug, Otezla. The drug reportedly made Celgene near $1.6 billion last year.

Image

Word of the Day

Economic Sanctions

President Trump announced on Monday that he is imposing new sanctions on Iran, stepping up a policy of pressuring the nation’s leaders and the crippled Iranian economy in retaliation for what the United States says are recent aggressive acts by Tehran.

These sanctions are in addition to sanctions already imposed by the Trump administration aimed at cutting off all revenues from Iranian oil exports. New sanctions are aimed at barring Iranian officials from the international financial system.

Regardless, economic sanctions are an established practice, and the United States is waiting to see if sanctions imposed will have their desired effect in bringing Iran to the negotiating table to discuss, among other things, uranium enrichment and nuclear weapons.

“A sanction is a penalty levied on another country, or on individual citizens of another country. It is an instrument of foreign policy and economic pressure that can be described as a sort of carrot-and-stick approach to dealing with international trade and politics.

A country has a number of different types of sanctions at its disposal. While some are more widely used than others, the general goal of each is to force a change in behavior.”

Image

Today in History

June 24th, 1971 –

Entrepreneur Fred Smith founds a company to compete with the U.S. Postal Service. His idea? Deliver packages overnight…by routing everything, regardless of origination, through Memphis. The idea was out there – one of Smith’s business school professor almost failed him for proposing it. Smith starts the business, naming it Federal Express. Soon enough a new verb (to Fedex) has entered the vernacular.

By the way, FedEx reports earnings tomorrow after the close. Given its global reach, many believe that FedEx’s results are a harbinger for the global economy.

Chart of the Day: Student Loan Debt Around the World

Image

In the U.S., we have a student debt problem. College graduates start out their careers with an average of $30,000 in debt, or more. It is becoming a big campaign issue for 2020 presidential hopefuls.

Bernie Sanders, who ran for President in 2016 and is trying again for 2020, issued a proposal today that would cancel $1.6 trillion of student loan undergraduate and graduate debt for approximately 45 million people. His plan would be centered on new taxes on securities trading – effectively taxing Wall Street.  It would include a 0.5% tax on stock trades (or 50 cents for every $100 worth of stock), a 0.1% fee on bonds, and a 0.005% fee on derivatives. Sanders believes that could raise more than $2.4 trillion dollars over the next ten years. I expect he’ll see a fair amount of resistance to that plan, but it’s provocative.

It got me wondering how other countries are dealing with student debt, if at all.  Today’s chart, courtesy of SoFi. shows us that student debt is not just a U.S. centric problem. If you live in any of these other countries, drop us a line and tell us how student loans work where you live.

Major Moves

Tensions between the US and Iran following the attacks on oil tankers in the Strait of Hormuz and the downing of a US military drone last week has put traders on edge. Symptoms of this uncertainty have been a rise in safe-haven assets like the Swiss franc, Japanese yen, and US Treasury bonds, in addition to a rise in oil prices.

President Trump has imposed further sanctions on Iran targeted specifically at the financial holdings of Iran’s supreme leader, Ayatollah Ali Khamenei, and eight other military leaders. However, because previous sanctions have been so broad, the marginal effect of further penalties seems unlikely to create enough pressure for the Iranian government to change its position on nuclear refinement. That said, additional measures may be enough to make both sides start talking more productively.

Geopolitical risks like this usually lead to an increase in oil prices as investors account for the potential of a disruption in global supply. However, investors should be very careful about assuming that the upward movement in energy prices will continue and not just drop back once a resolution has been reached.

Oil prices are also affected by the value of the dollar. If the dollar falls in value and everything else remains the same, the price of oil would rise because it requires more weaker dollars to buy a barrel of oil. The same is true in reverse when buying a barrel of oil costs fewer stronger dollars.

The effect of the dollar on oil prices can be put into perspective by comparing oil futures prices in dollars versus oil futures when priced in euro. For example, when priced in dollars, oil has risen over 12% since the close on June 12th. However, when priced in euro, oil prices are only up 5%.

In my view, the fact that the bulk of the rally in oil prices is due to temporary weakness in the dollar and geopolitical tensions, this price spike is likely to reverse. The dollar has been incredibly strong this year, and the long-term trend seems unlikely to change. From a technical perspective, West Texas Intermediate (WTI) futures are up against the resistance level of February’s consolidation which seems likely to hold in the short-term without any fundamental changes in demand.

Image

S&P 500 vs. Russell 2000

The S&P 500 broke out of its short-term consolidation flag on June 18th after President Trump announced he would be meeting with Chinese President Xi at the G-20 meetings this week. The rally continued through the Fed’s announcement on Wednesday to take the S&P 500 to its highest ever close last Thursday.

While this is a valid excursion beyond the resistance of a prior high on the large-cap index, I have maintained a cautious outlook while we wait for confirmationfrom other indexes. Small-cap stocks have been in decline since Thursday after failing to get anywhere near their prior highs. As you can see in the following chart of the Russell 2000, the bullish close last Thursday has been completely reversed in the small-cap index. Higher prices in small caps would have been a valid confirmation of the rally, that instead is signaling inherent weakness in the market.

Image

Risk Indicators – M&A Activity in Decline

I have mentioned in previous Chart Advisor issues that long-term studies ofmerger and acquisition activity (M&A) among large-cap companies has a poor risk adjusted return. You can see my rationale in the issue on February 22nd here.

Today’s decline in the expected value of the Celgene (CELG) and Bristol-Myers Squibb Company (BMY) merger is another point in favor of my argument. BMY plans to divest itself of one of CELG’s successful medications for psoriasis in order to get regulatory approval for the merger which further weakens their prospects for success as a combined entity. Both stocks were down significantly on the news.

Despite the historical evidence against the value of large M&A deals, analysts point to this activity as a sign of confidence because acquisitions are risky and expensive. The logic is that management teams would not seek to pursue a merger without confidence that it will pay off in the longer run assisted by a strong market.

There is some evidence that M&A activity is at least correlated with rising prices, and that declines in M&A activity sometimes leads corrections in market prices, which means investors should be cautious this year. Even with the additional announcements today of Caesars Entertainment Corporation (CZR) being acquired by Eldorado Resorts, Inc. (ERI), and Del Frisco’s Restaurant Group, Inc. (DFRG)’s acquisition by a private equity firm, M&A activity is on track to miss 2018’s numbers by a wide margin.

You can get some historical perspective for M&A activity in the following chart. As you can see, after the frenzy for M&A activity peaked the market was poised to decline in  2001 and 2008. In my opinion, the current deal flow looks similar to what I would expect to see before the market flattens or corrects.

Image

Bottom Line – Looking for Signs From Transportation Stocks

In addition to potential trade news from the G-20, this is an important week for corporate announcements. I think the FedEx (FDX) earnings report will go a long way in defining the market’s direction in July. The shipping company reports earnings tomorrow after the market closes and is a bellwether for industrial activity and retail spending. As one of the few major components of the S&P 500 to report before the end of the calendar quarter, FDX is a key market indicator to watch.

Note – Bloomberg: The high cost of hunting for yield

The Risky Scramble For Yield

The world’s central banks keep squeezing investors into ever-more-exotic corners of the financial world in a desperate hunt for yield. The system is starting to spring leaks under the pressure.

You wouldn’t know it from the stock market; the S&P 500 has soared to record highs on recent hints of new monetary stimulus to come, from the Fed and elsewhere. But this isn’t a healthy response, writes Mohamed El-Erian. Markets are so dependent on central bankers that they ignore the many fundamental global problems – from trade wars to widespread political dysfunction – that spurred rescuers into action in the first place. Wise investors should pay attention to what the herd ignores.

And there are hints of what will be the ultimate payback. Recently some fund managers in Europe – including Neil Woodford, Switzerland’s GAM Holding AG, and most recently H2O Asset Management, part of French bank Natixis – have struggled to return money to investors, notes Mark Gilbert. That’s because buyers for unusual investments, made to milk yield from an increasingly dry world, got scarce just when the sellers needed them most. These struggles have come, as we’ve noted before, at a time of unprecedented global liquidity. It’s a warning of what pain awaits when the going truly gets tough and buyers get even scarcer.

Trump’s One-Man Show

Mark Esper today became Trump’s second acting Defense Secretary, marking nearly six months since the Pentagon has had a confirmed leader. Throughout Trump’s administration, in fact, acting secretaries and empty chairs are common sights, which is in keeping with Trump’s M.O. in private business, notes Tim O’Brien: The president has always been a one-man show. Unfortunately, the results in business, as well as in the White House, have mostly been the same: chaos, incompetence and failure. In just the past few weeks, for example, Trump has bobbled Mexican tariffs, Iranian tensions and mass ICE deportations, Tim notes. For anybody hoping this will change, history suggests it will only get worse. This time, the whole world stands to suffer.

How Do You Solve a Problem Like Facebook?

By now we mostly agree Facebook Inc. content can be hazardous to souls and democracies; the main thing making it less so are harried moderators who suffer PTSD from the horrors they see. Mark Zuckerberg has proposed forming a Facebook “Supreme Court” to rule on whether content should stay or go, but Shira Ovide notes this can’t possibly approach handling Facebook’s problems, including the garbage tsunami hitting the site daily.

Meanwhile, Facebook wants to weave itself even further into our lives by offering us a currency, dubbed Libra. As we’ve noted, this project is still highly speculative. But it’s not too soon to stop thinking of Libra as another cryptocurrency, writes Aaron Brown. Instead, it’s part of a long tradition of technocrats trying to introduce a “rational global currency” – making it the opposite of crypto, really. (Which makes it even weirder that Bitcoin has soared back above $10,000 on the Libra news; as Lionel Laurent notes, crypto’s poster child is as bubbly as ever.)

Where the Workers Are

Americans have some stereotypes about where certain professions belong: Finance types are in New York; tech types in Silicon Valley; ironic facial-hair artists in Portland. Justin Fox recently spent some days combing through a government trove of data on where various professions cluster and finds only some of these stereotypes hold true. As you’d expect, the people who build the Internet are thickest on the ground in a few spots in California, even though the Web was supposed to render geography irrelevant. But there are parts of the country beyond the New York metropolitan region where you’re more likely to run into somebody from finance. Hello, Bloomington and/or Durham!

Another misconception some of us have is that having a bunch of health-care jobs is a good thing. And sure, those jobs are better than no jobs. But Justin’s data-mining finds places with big concentrations of health-care workers tend to be poorer, older and have fewer other opportunities. He’ll have more of these pieces coming later this week.

Telltale Charts

We may overestimate how quickly the sub-Sarahan African population will grow, writes David Fickling. If so, then Malthusians (Malthusiasts?) worrying about global overpopulation can breathe easier.

A Trump order pushing hospitals to be transparent about medical costswon’t do much to actually lower those costs, writes Max Nisen.

Note – Bloomberg: 5 things to start your day

And finally, here’s what Cormac’s interested in this morning

It’s an excellent time to look at the stock market performance of the lead characters in the global trade war before the G-20 summit in Osaka this weekend. U.S. stocks are at a record high and China’s shares are back in a bull market. Together they have added over $6 trillion in market value in 2019.

It hasn’t been all about trade. The inclusion of Chinese A-shares in MSCI indexes and policy stimulus has helped the Shanghai Composite Index rise 20% while a dovish pivot from the Fed has contributed to an 18% gain in the S&P 500 Index. Furthermore, according to Goldman Sachs, stocks are discounting just a 15% probability of a U.S.-China trade resolution—meaning traders aren’t expecting too much from the Osaka summit. Barring a complete breakdown in talks, this leaves the two stock markets poised to react favorably to any positive G-20 spin. At the very least, they’re unlikely to give up their world-beating crowns just yet.

And finally, here’s what Joe’s interested in this morning

The U.S. stock market is hovering near all-time highs, thanks in part to the dovish pivot from the Federal Reserve. While there wasn’t actually a rate cut last week, Fed Chair Jerome Powell did everything possible during his press conference to suggest that they were ready to ease. There was, however, one tiny line that jumped out at me as not quite fitting in. In response to a question about how far the economy is from full employment, Powell said: “You know, we have to be closer, because more jobs are being created than people are entering the labor force.” The implication is that there is still some useful notion of “full employment” that we’ll reach one day, and then wages and inflation will start shooting higher. Even after years of underestimating how low unemployment could fall, there hasn’t been a real questioning of the notion that the level must exist somewhere. It’s not a matter of whether the level exists, but rather where it exists. And as long as that’s the view, then the Fed may eventually return to a hawkish posture, even if inflation is mild, simply on the view that the unemployment rate is getting too low. On that note, you should check out the bottom half of this piece from Skanda Amarnath, which argues that rather than seeing full employment as a destination (a specific number), the Fed should perhaps be more concerned with the speed of employment growth as a possible driver of inflation.

Trump sanctions Iran’s supreme leader in a provocative move. Fund managers aren’t holding their breath for a Trump-Xi deal. And SpaceX will try to pull off its most ambitious launch yet. Here are some of the things people in markets are talking about today.

Sanctioned Again

Donald Trump imposed additional sanctions on Iran, including against supreme leader Ayatollah Ali Khamenei, in retaliation for last week’s downing of a U.S. drone. The restrictions would deny Khamenei access to financial resources, as he’s “the one who ultimately is responsible for the hostile conduct of the regime,” the president said. Analysts called the move largely symbolic, and Tehran said the new penalties won’t force it to negotiate or capitulate. The hard part will be getting Iran and the U.S. to talk to each other. Trump also blasted China, Japan and others over money the U.S. spends to defend oil tankers in the Persian Gulf.

Trump-Xi Bets

Fund managers don’t expect much progress to be made at this week’s meeting between presidents Donald Trump and Xi Jinping, and they’re sticking to their positions. Most China investors see little chance the two leaders will suddenly reach an agreement and resolve a trade dispute that has weighed on markets over the past year. Most are keeping an emphasis on domestic-focused defensive stocks, though much potential downside is already priced in, while foreign-exchange traders expect a slight weakening in the yuan.

Stocks Stall

Asian equity futures are slightly lower after U.S. stocks edged away from records as expectations for easier monetary policy vied with concerns about a slowing global economy. Treasuries gained, while the dollar fell against every G-10 peer. WTI crude rose, and gold extended its advance above $1,400. Bitcoin surged above $11,000.

Oil’s Bleak Outlook

Oil’s outlook could be even bleaker than expected. While the Saudi Arabian-led efforts to restrain supply amid surging North American shale production have hogged headlines, a sense of malaise is quietly creeping across Asia. OPEC and its allies would be advised to pay close attention as they prepare to make a key decision on output curbs early next month. With the U.S.-China trade war now almost a year old and showing no signs of ending, its impact is manifesting itself in everything from profit warnings by Japanese car makers to sagging Chinese diesel consumption.

Ready to Launch

SpaceX will try to pull off its most ambitious launch yet later today. The mission for the U.S. Air Force is to deliver 24 satellites to space on boosters that are being reused after having flown in the past. SpaceX will carry the two dozen spacecraft into three distinct orbits. Having done so, it will then attempt to land the two boosters back on earth simultaneously and the first stage of the rocket on a drone ship in the ocean about 770 miles away from where it initially takes off.

Info – How Millennial Doctors Are Transforming Medicine

Millennial Doctors

Changing healthcare models, groundbreaking advancements in the health technology sector, and shifting standards of patient care—they’re all contributing to a new era of medicine. But arguably one of the biggest changes will be the faces that greet us at a clinic or hospital.

Today’s infographic from Publicis Health illustrates the emerging generation of millennial doctors, and why they’re on the cusp of transforming the healthcare industry.

The Changing Face of Medicine

The doctor is in, but it’s probably not who you’re thinking of. Most people expect to see an older white male as their healthcare provider, yet today’s physicians are straying from this stereotype:

  • Increasingly diverse
    44% of U.S. medical school graduates in 2018 were of a racial minority background.
  • Millennial women
    61% of physicians under the age of 35 are females.
  • Digital-focused
    They’re adept at practicing medicine with digital tools, like electronic health records and telemedicine.

These younger doctors face intense financial pressure from student loans as they enter the workforce—an average of $190,000 to be precise—and it’s part of the reason that they’re more likely than their Gen X and Boomer counterparts to take jobs in hospital networks.

Shifting practices are also altering interactions between these new doctors and their patients. As patients increasingly behave like consumers, they have to keep pace with their demands for shared decision-making and higher personalization.

  • Millennial doctors spend over 8 hours a day on screens: 5 hours using
    electronic health records, and 3 hours more consulting external search websites.
  • 37% of them also rely on social networks and message boards for work, compared to 25% of their peers aged 55 and above.

The silver lining? These new doctors are digital natives first, which means they’re comfortable using tools to help them practice medicine more efficiently than their predecessors.

Bridging the Gap for Millennial Doctors

The new profile of healthcare providers are seeing the lines between their work settings and everyday lives being increasingly blurred. When they don their “white coat” persona, millennial doctors are aware that they’re always under the microscope.

  • 77% of patients rely on online reviews before choosing a physician
  • 80% of consumers trust online reviews alongside personal recommendations
  • 60% of consumers read four or more reviews before deciding on a doctor

As consumers themselves, millennial physicians are also constantly bombarded with content. They’re active on social media during their “blue jeans” moments, allowing them to engage with patients even in their downtime. This entirely new environment propels their healthcare decision-making in radical ways.

Credible channels, actionable data dashboards, personalized communication, and patient-centric tools all contribute towards the industry’s attempts to bridge this gap for millennial doctors and their patients—to reach them at the right place, at the right time.

Full link: https://www.visualcapitalist.com/how-millennial-doctors-are-transforming-medicine/

Share – Giải mã vấn đề nợ trong sáng kiến ‘Vành đai và Con đường’ — Nhận thức là một quá trình…

Biên dịch: Trần Quang (NCQT) — Liệu Bắc Kinh có thực sự tìm cách mua ảnh hưởng chính trị ở nước ngoài hay không?

via Giải mã vấn đề nợ trong sáng kiến ‘Vành đai và Con đường’ — Nhận thức là một quá trình…

Biên dịch: Trần Quang (NCQT) — Liệu Bắc Kinh có thực sự tìm cách mua ảnh hưởng chính trị ở nước ngoài hay không?

Trung Quốc đang có một trong những dấu ấn phát triển toàn cầu lớn nhất. Nước duy nhất có các dòng chảy tài chính quốc tế chính thức lớn hơn là Mỹ.

Tuy nhiên, Washington chi cho Hỗ trợ phát triển chính thức nhiều gấp 4 lần so với Bắc Kinh. Phần lớn nhất của các dòng tiền chính thức của Trung Quốc được xếp vào khoản Tài chính chính thức khác và gần như chi cho các khoản vay để thực hiện các dự án cơ sở hạ tầng, năng lượng và liên lạc.

Những dự án này là một phần của Sáng kiến “Vành đai và Con đường” (BRI), phương tiện chính của Trung Quốc để thúc đẩy sự phát triển cả trong và ngoài nước. Thông qua các khoản đầu tư cơ sở hạ tầng, mục đích của Bắc Kinh là kết nối tốt hơn Trung Quốc với các phần khác của thế giới và để tăng cường giao thương dọc con đường này. 5 năm sau khi Tập Cận Bình công bố các kế hoạch của mình về BRI, Trung Quốc đã chi khoảng 25 tỷ USD cho những dự án cơ sở hạ tầng liên quan.

Nhưng các nước được lợi từ các khoản đầu tư của Trung Quốc ở mức độ nào? Theo báo cáo tháng 3/2018 của Trung tâm phát triển toàn cầu (CGD), ít nhất 8 nước có nguy cơ vỡ nợ bởi các khoản cho vay liên quan đến BRI của Trung Quốc. Những người chỉ trích sợ rằng Trung Quốc đang sử dụng các khoản vay để tạo sự phụ thuộc và gia tăng ảnh hưởng chính trị.

“Ngoại giao bẫy nợ” của Trung Quốc

Nguyên cố vấn Chính phủ Mỹ và Giám đốc Trung tâm Carnegie-Tsinghua Paul Haenle tóm tắt nội dung chỉ trích: “Một số người tin rằng Trung Quốc đang thực hiện “ngoại giao bẫy nợ” thông qua BRI, khiến các nước đang phát triển phải phụ thuộc vào các khoản nợ và sau đó chuyển sự phụ thuộc đó thành ảnh hưởng địa chính trị”.

Haelen giải thích: “Những lo ngại đặc biệt xung quanh các hành động của Trung Quốc ở Sri Lanka, Pakistan và Malaysia đang là trọng tâm của các cuộc tranh luận về bẫy nợ. Trung Quốc giành được quyền điều hành 99 năm cảng Hambantota ở phía Nam Sri Lanka sau khi chi phí cho dự án đã tăng vượt khỏi tầm kiểm soát buộc Colombo phải từ bỏ quyền kiểm soát cảng để đối lấy gói cứu trợ của Trung Quốc”.

Tìm kiếm giải pháp thay thế việc thanh toán khi các nước không đủ khả năng trả nợ không phải là một cách làm mới đối với Trung Quốc. Báo cáo của CDG cho biết hồi năm 2011, có tin Trung Quốc đã xóa nợ cho Tajikistan để đổi lấy 1.158 km² lãnh thổ tranh chấp. Nhưng theo Haenle, năm 2018, “luận cứ bẫy nợ đã giành được sự tin cậy hơn sau khi Thủ tướng Malaysia Mahathir Mohamed đã hủy bỏ các dự án BRI trị giá 23 tỷ USD và cảnh báo đừng trở thành con mồi của ‘một phiên bản chủ nghĩa thực dân Trung Quốc’”.

Một số nước phương Tây đã nhanh chóng ủng hộ quan điểm này. Ngoại trưởng Mỹ thời đó Rex Tillerson đã cảnh báo về cách tiếp cận phát triển của Trung Quốc trong bài diễn văn tại Đại học George Mason ở Virginia. Theo Tillerson, chiến lược của Trung Quốc “khuyến khích sự phụ thuộc bằng việc sử dụng các hợp đồng mập mờ, các thông lệ cho vay kiểu chiếm đoạt, và các thỏa thuận tham nhũng khiến các nước này mắc nợ và buộc phải cắt giảm chủ quyền, tước bỏ khả năng phát triển lâu dài và ổn định của họ”.

Frans-Paul van der Putten đã theo dõi Trung Quốc trong 12 năm, hiện làm việc tại Clingendael, tổ chức tư vấn chiến lược về quan hệ quốc tế Hà Lan. Ông cho rằng việc tạo ra các khoản nợ giữa các đối tác trong BRI là một chiến lược có chủ ý và được xem xét đầy đủ của Trung Quốc, với mục đích đổi nợ lấy tài nguyên hoặc hỗ trợ ngoại giao sau này là không có khả năng. Nhưng Bắc Kinh cũng hầu như không làm gì để ngăn điều này xảy ra. Điều này phù hợp với cách tiếp cận luôn thực dụng của Trung Quốc, theo van der Putten: “Việc các nước này có trả được nợ hay không thực sự không phải là vấn đề, bởi nếu họ không thể, chúng ta sẽ tìm cách khác để thu lợi”. Trung Quốc không sợ sử dụng các khoản nợ làm đòn bẩy và các thỏa thuận của nước này với những nước mắc nợ đều không theo thể thức và được tiến hành theo từng trường hợp.

Trung Quốc luôn thắng

Với ý tưởng “hợp tác cùng thắng”, Bắc Kinh luôn giành được gì đó từ khoản tài trợ của mình. Nếu đòn bẩy chính trị chỉ là một tác dụng phụ hữu ích, thì Trung Quốc sẽ phải giành được gì từ hàng tỷ USD nước này chi cho cơ sở hạ tầng nước ngoài?

Mô hình phát triển của Trung Quốc dựa vào thương mại. Cơ sở hạ tầng tốt hơn có nghĩa là tăng cường thương mại, thúc đẩy sự phát triển. BRI nhằm kết nối và phát triển các khu vực phía Tây của Trung Quốc, nhưng cũng hướng tới phát triển các thị trường khác thành các lợi thế của mình. Phương Tây đã đạt tới tiềm năng phát triển và sẽ không mua thêm gì từ Trung Quốc. Nhưng châu Phi, với dân số lớn, trẻ và đang gia tăng, là lục địa có tiềm năng phát triển thực sự. Bằng việc thúc đẩy phát triển ở các nước châu Phi, Trung Quốc muốn phát triển và mở một thị trường mới ở lục địa này.

Hơn nữa, theo lời giải thích của van der Putten, các dự án phát triển cơ sở hạ tầng là “khoản đầu tư vào quan hệ tốt hơn giữa Chính phủ Trung Quốc và chính phủ của nước tiếp nhận. Cho vay là một lợi thế ngoại giao, bởi nó thắt chặt các quan hệ với một nước cụ thể. Đó là một thu hoạch của Trung Quốc mà không thể thể hiện bằng tiền”.

Cái có thể được thể hiện bằng tiền là công việc mà Trung Quốc cung cấp cho các công ty xây dựng của mình thông qua các dự án BRI. Ngân hàng chính sách Trung Quốc thường cung cấp tiền cho một dự án cụ thể tại nước vay nợ với điều kiện các công ty Trung Quốc thực hiện dự án. Van der Putten giải thích: “Vì vậy, đa phần các dòng tiền chảy từ các ngân hàng chính sách Trung Quốc tới các công ty xây dựng của Trung Quốc. Đường sắt đang được xây dựng, đường cao tốc đang được xây dựng. Có lẽ nó sẽ không bao giờ được sử dụng, nhưng các công ty xây dựng này đã đạt được mục tiêu của mình”.

Lấp đầy khoảng trống cơ sở hạ tầng

Nhưng Trung Quốc được lợi không nghiễm nhiên có nghĩa là các nước tiếp nhận không thu được gì. Các dự án cơ sở hạ tầng Trung Quốc đang đáp ứng nhu cầu cần thiết – Ngân hàng phát triển châu Á ước tính rằng chỉ riêng châu Á cần khoảng 26.000 tỷ USD đầu tư vào cơ sở hạ tầng cho tới năm 2030 để duy trì tốc độ tăng trưởng hiện nay. Theo Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF), thiếu cơ sở hạ tầng thích hợp là một trong những khó khăn lớn nhất đối với sự tăng tưởng và phát triển ở châu Phi và Mỹ Latinh. Vì vậy, theo Haenle, việc BRI tập trung vào phát triển cơ sở hạ tầng có thể đi đến “tình huống rõ ràng ‘hai bên cùng thắng’”.

Haenle lập luận: “Đầu tư cơ sở hạ tầng hay thúc đẩy liên kết toàn cầu trong thế giới phát triển vốn chẳng có gì sai”.

Theo Marina Rudyak, người đã làm việc trong lĩnh vực phát triển trong nhiều năm và hiện đang hoàn thành luận án tiến sĩ về sự hợp tác phát triển Trung Quốc tại Đại học Heidelberg (Đức), có một “khoảng cách rất lớn giữa số tiền cần có để phát triển và số tiền hiện có, nhất là trong cơ sở hạ tầng”,. Các tổ chức đa phương và các nhà tài trợ hiện nay không thể tài trợ tất cả những dự án phát triển cần thiết do đó vẫn còn nhiều không gian cho Trung Quốc bên cạnh các nhà tài trợ truyền thống. “Đó không phải vấn đề về tiền của Mỹ hay Trung Quốc, tiền của EU hay Trung Quốc. Châu Phi cần tất cả”.

Van der Putten giải thích rằng các ngân hàng phát triển quốc tế, như Ngân hàng phát triển châu Phi và Ngân hàng Thế giới, đã giới hạn các khoản tài trợ sẵn có. Điều này không đủ để tài trợ cho tất cả các dự án phát triển cơ sở hạ tầng cần thiết. Các ngân hàng thương mại phương Tây không thể cung cấp các khoản cho vay rủi ro kể từ sau khủng hoảng kinh tế. Van der Putten nói: “Vai trò của Trung Quốc là rất quan trọng bởi họ không chỉ là một nguồn tài chính thay thế, mà còn là một nguồn tài chính thực sự lớn”.

Các ngân hàng phát triển của Trung Quốc, như Ngân hàng phát triển Trung Quốc và Ngân hàng xuất nhập khẩu Trung Quốc (Exim), cung cấp tài chính cho dự án dựa vào mức giá bình thường. Van der Putten nhấn mạnh: “Đây không phải là viện trợ phát triển”, nhưng nó có một số đặc điểm của viện trợ phát triển. “Có những khoản vay rủi ro cho các nước đang phát triển, nhằm cải thiện cơ sở hạ tầng của họ”.

Mô hình cho vay của Trung Quốc

Tiền của Trung Quốc lấp đầy khoảng trống trong quỹ tài trợ cơ sở hạ tầng quốc tế. Vậy tại sao nó lại gây ra nợ nần và tranh luận? Lý do là hầu hết quỹ tài trợ BRI đang dựa vào các cấu trúc quan hệ giữa hai nhà nước. Điều này có thể tạo ra các thách thức về khoản nợ chính phủ với các tác động có thể có đối với các mối quan hệ song phương.

Các khoản nợ thường được thực hiện theo các tiêu chuẩn được quyết định bởi các tổ chức đa phương như Ngân hàng Thế giới, Quỹ tiền tệ quốc tế hay các cơ chế đa phương như Câu lạc bộ Paris. Nhưng Trung Quốc không phải là thành viên của Câu lạc bộ Paris, vì vậy nước này không cần thông báo cho các thành viên về các hoạt động tín dụng của mình và không phải theo bất kỳ tiêu chuẩn nào.

Báo cáo của CDG kết luận: “Không có một khuôn khổ đa phương chỉ dẫn hay khuôn khổ khác để xác định cách tiếp cận của Trung Quốc với các vấn đề về tình bền vững của các khoản nợ, chúng ta chỉ có bằng chứng có tính giai thoại về các hoạt động đặc biệt mà Trung Quốc thực hiện làm cơ sở để mô tả cách tiếp cận chính sách của quốc gia”.

Theo giải thích của Scott Morris, một trong những tác giả của báo cáo CDG về nợ ở các nước BRI, thay vì các tiêu chuẩn phổ quát, “Trung Quốc nói chung tuân thủ luật địa phương khi cho vay để thực hiện các dự án phát triển. Điều này có nghĩa là các tiêu chuẩn cao khi luật địa phương mạnh và tiêu chuẩn rất thấp khi luật yếu”.

Sự khác nhau với các khoản vay từ các tổ chức như Ngân hàng Thế giới là những tổ chức này đánh giá luật địa phương và sẽ áp đặt sự bảo hộ của mình nếu luật địa phương quá yếu. Morris cho biết Trung Quốc bỏ lại trách nhiệm này cho các chính phủ đối tác và “tuân thủ theo luật địa phương”.

Ông bổ sung thêm: “Trung Quốc cũng không nhạy cảm với các vấn đề về tình bền vững của nợ, vì thế các điều khoản cho vay không hoàn toàn phù hợp với các rủi ro nợ của quốc gia. Vì thế, việc các nước tiếp nhận được lợi từ các khoản vay của Bắc Kinh đến mức độ nào phụ thuộc rất nhiều vào các tiêu chuẩn của riêng họ”.

Cái giá Bắc Kinh phải trả

Trung Quốc cũng phải trả giá cho các vấn đề nợ ở các nước trong BRI. Trong các năm 2000-2014, Bắc Kinh chi 13 tỷ USD cho các hoạt động liên quan đến nợ. Về vấn đề nợ khó đòi, Trung Quốc giảm rủi ro bằng việc mở rộng các điều khoản cho vay.

Theo Morris, Trung Quốc cũng chịu rủi ro đáng kể khi những bên cho vay không được trả nợ. Morris nói: mặc dù “nợ là yếu tố cần thiết cho đầu tư cơ sở hạ tầng, số lượng lớn các khoản nợ gây rủi ro lớn và cần quản lý cẩn thận bởi những người cho vay và những người đi vay”.

Rudyak cho biết rằng điều quan trọng nhất là sự chỉ trích quốc tế cũng đang tạo một “vấn đề lớn ở Trung Quốc”. “Công luận Trung Quốc chỉ trích gay gắt khoản viện trợ và các khoản cho vay của Trung Quốc”. Trung Quốc không những không thu lại được tiền mà còn chịu sự chỉ trích của cộng đồng quốc tế. Ngày càng có nhiều người Trung Quốc hỏi tại sao Bắc Kinh không chi số tiền này cho người nghèo ở trong nước.

Trung Quốc và các khoản cho vay đa phương

Trong một khuôn khổ đa phương, Trung Quốc đang hoạt động theo tiêu chuẩn của Ngân hàng Thế giới. Theo Rubyak, Ngân hàng đầu tư cơ sở hạ tầng châu Á (AIIB) “hoàn toàn” đáp ứng được các quy định trong hệ thống Bretoon Woods. “Nếu bạn nhìn vào công việc thực tế họ đang làm, ngoại trừ nó được người Trung Quốc thành lập hoặc đề xuất và được đặt ở Bắc Kinh, bên cạnh tất cả các ngân hàng chính sách khác của Trung Quốc, nó là một ngân hàng đa phương bình thường và nhàm chán”.

AIIB lưu thông số tiền ít hơn rất nhiều so với các ngân hàng chính sách khác của Trung Quốc, như Ngân hàng phát triển Trung Quốc hay Ngân hàng Exim Trung Quốc. Một số người chỉ trích khẳng định rằng Trung Quốc muốn xây dựng một hệ thống riêng bên cạnh trật tự thống trị hiện nay hoặc các thể chế Bretton Wooods như Ngân hàng Thế giới và IMF. Với những ngân hàng chính sách của mình, Bắc Kinh có thể tránh được hạn chế của trật tự hiện nay, các tiêu chuẩn và quy chế mà liên quan chặt chẽ đến trật tự đó.

Van der Putten không nghĩ Trung Quốc muốn thay thế Ngân hàng Thế giới. Ông nói: “Khi nói tới tài trợ phát triển và tài trợ cơ sở hạ tầng, Trung Quốc chỉ sử dụng tất cả các phương tiện có sẵn”. Nhưng Bắc Kinh có thể sử dụng ảnh hưởng cho vay đang ngày một tăng để tăng cường sức ảnh hưởng trong Ngân hàng Thế giới.

Haenke nói: “Dĩ nhiên Trung Quốc cũng sẽ tìm cách có được tầm vóc và ảnh hưởng toàn cầu tương xứng với sức mạnh của nước này”. Trong các tổ chức như Ngân hàng Thế giới, Bắc Kinh vẫn không có mức độ ảnh hưởng như họ mong muốn. “Bắc Kinh đang đảm nhận vai trò lãnh đạo lớn hơn trong các tổ chức Bretton Woods và Liên hợp quốc, nhưng cũng thành lập các tổ chức riêng mà nước này cho rằng thích nghi tốt hơn với thực tế ngày nay”.

Quan điểm này được chia sẻ ngày càng nhiều bởi các nhà lãnh đạo thế giới. Trong khi kêu gọi nỗ lực hiện đại hóa các tổ chức để phản ánh cán cân quyền lực hiện nay thay vì tạo ra những cái mới, Thủ tướng Đức Angela Merkel đã nói gián tiếp tới Trung Quốc. Tại Diễn đàn kinh tế thế giới vào tháng 1/2019, Angela Merkel nói: “Từ phía chúng ta, bị ảnh hưởng bởi các giá trị phương Tây, chúng ta nên sẵn sàng xem xét các tổ chức đã có và nhìn nhận cán cân quyền lực được phản ánh một cách thực tế với các tổ chức đó. Chúng ta phải chấp nhận các thực tế và cải cách mới và một cách tiếp cận mới sẽ làm yên lòng những ai đang ngờ vực về hệ thống quốc tế”.

Bằng việc thành lập các tổ chức mới, Haenle tin rằng “Trung Quốc không muốn phá hủy trật tự quốc tế, nước này muốn khôi phục nó. Tôi có một người bạn Trung Quốc so sánh quan điểm của Bắc Kinh về trật tự quốc tế với các đền thờ. Họ muốn xây những đền thờ mới, sửa chữa những đền thờ cũ, nhưng họ không muốn dỡ bỏ bất kỳ đền thờ nào”. Sẽ không hợp lý khi Trung Quốc muốn lật đổ trật tự quốc tế, vì “Trung Quốc là một trong những nước được lợi nhất từ trật tự toàn cầu trong 4 thập kỷ qua”.

Các mục đích và chính trị

Theo Rudyak, các tổ chức Bretton Woods “đang phản ánh những gì sau năm 1945 và thế giới đã thay đổi. Nhưng hiện nay tất nhiên khó khăn với cải cách là việc nhiều nước, muốn có tiếng nói lớn hơn, không phải các nền dân chủ tự do”.

Morris và các đồng tác giả khẳng định rằng Bắc Kinh nên đa phướng hóa BRI để tổ chức lại những nỗ lực ngày càng tăng của Trung Quốc trong tài trợ phát triển quốc tế và giảm thiểu các vấn đề nợ. Theo lời Morris: “Trung Quốc đánh giá cao sự can dự của mình với các tổ chức đa phương bởi đây là mối quan hệ ảnh hưởng. Tôi nghĩ các tổ chức này có cơ hội lớn nhất để thuyết phục và giúp Trung Quốc cải thiện các dự án và các tiểu chuẩn cho vay”,.

Bước đi gần đây của Trung Quốc nhằm mở một trung tâm phát triển năng lực chung với IMF là một động thái đáng khích lệ, với mục đích đào tạo các chuyên gia về chính sách và kinh tế vì vậy các nước có thể quyết định tốt hơn liệu có nên tiếp nhận khoản vay hay không.

Rudyak khẳng định: “Thực tế là Trung Quốc có rất nhiều tri thức phát triển để chia sẻ. Trung Quốc đi từ nghèo đói đến vị trí hiện nay là điều mà không một ai trong chúng ta ở phương Tây làm được theo cách tương tự và trong khoảng thời gian như thế”.

Thay vì những chỉ trích chung chung về “ngoại giao bẫy nợ”, chúng ta nên phân tích rõ hơn những dự án cụ thể nào sai hay đúng và tại sao.

Sophie van der Meer là nhà khoa học chính trị, nhà báo Hà Lan. Bài viết được đăng trên The Diplomat.

Nguồn: Nghiên cứu Biển Đông

Share – Đường nét trong bố cục (nhiếp ảnh) — thân tri

Lại Hữu Đức ARPS, APSHK, Hon. F. APA etc… Khi đề cập đến bố cục là nói đến đường nét, vậy chúng ta thử tìm hiểu và phân tách vai trò quan trọng của đường nét trong bố cục để xây dựng tác phẩm. Như chúng ta đã thấy, ánh […]

via Đường nét trong bố cục (nhiếp ảnh) — thân tri

Lại Hữu Đức
ARPS, APSHK, Hon. F. APA etc…

Khi đề cập đến bố cục là nói đến đường nét, vậy chúng ta thử tìm hiểu và phân tách vai trò quan trọng của đường nét trong bố cục để xây dựng tác phẩm.

Như chúng ta đã thấy, ánh sáng chiếu vào những hình thể trong vũ trụ, tạo nên đường nét. Đường nét có thể là đen, là trắng, là xám, cũng có thể to hoặc nhỏ và không bắt buộc phải liên tục.

 

Tùy theo tính chất và vị trí của đường nét, tùy theo những đường viền kết hợp thành nó, nên đường nét có thể làm rung cảm tâm hồn và tạo những nguồn cảm xúc khác nhau.

Đường nét là căn bản xây dựng nội tâm của ảnh : thẳng, cong hay gẫy khúc, nó có thể cho nhìn thấy hoặc cụ-thể-hóa ra, hoặc gợi ra (trong phong cảnh không có đường nét lớn để lấy làm chính thì sự liên lạc hữu hình hoặc vô hình là đường nét chính) cho người xem.

Đưòng nét có thể là ngang, là dọc, là chéo. Đường nét có thể đặt theo những nhịp điệu có nhiều tương ứng với chúng ta, bởi vì nó bắt nguồn từ những sự biểu lộ tự nhiên và nó lược-đồ-hóa sức mạnh ấy tùy thuộc loại hình ảnh trình bày không thay đổi từ ngàn xưa.

Như vậy người ta ghép ý nghĩa trang nghiêm với đường dọc, phẳng lặng với đường ngang, sống động với đường chéo. Và đường thẳng vẫn có ý nghĩa là cứng rắn, là nghiêm khắc, đường cong diễn tả sự rung cảm và sự trọn vẹn, đường gấp diễn tả sự sống động và hỗn loạn.

Sự cân xứng của ảnh phần chính nằm trong sự tương hợp giữa những đường nét và những mảng đậm lợt. Vì cân xứng không có nghĩa là cân đối nên người ta xếp bố cục bằng hai cách:

1/ Bố cục cân đối
2/ Bố cục không cân đối

Bố cục cân đốia/ Theo toán học: Cân đối là hai đối xứng ở hai hình bằng nhau, cách đều nhau hai bên một điểm hoặc một cái trục nhất định.

b/ Nghệ Thuật : Về phương diện nghệ thuật, cân đối là sự phù hợp về kích thước, về tương xứng của những phần khác nhau của cơ thể và tương xứng của những phần ấy với toàn cục. Kết quả là một tổng hợp điều hòa tẻ nhạt về hình thức mà những tương xứng phối hợp lại một cách đều đặn.

Sự cân đối là căn bản của kiến trúc. Những nghệ sĩ thời cổ thường dùng nó để khai diễn những đề tài tôn giáo, những hình thái khắt khe, cứng rắn một cách trang trọng. Người ta thường dùng nó cho những ảnh về lâu đài, nhà thờ v.v…

Đường dọc là đường chế ngự trong bố cục cân đối, và bố cục cân đối là một cách bố cục đầy đặc tính trang trọng. Nó có thể giảm đi. Nếu bố cục theo hình tam giác thì nó sẽ có sự linh động phần nào trong toàn thể.

Bố cục cân đối đưa đến sự tẻ nhạt, ít gợi cảm, càng tránh được càng tốt. Tuy nhiên có khi người ta muốn nghịch ngợm, dùng cách bố cục cân đối để nhạo cổ điển.

Bố cục không cân đối

Bố cục không cân đối là nguồn cảm hứng phóng khoáng của nghệ sĩ. Nó không có luật lệ, mà luật lệ chỉ là tìm cảm hứng trong ký ức thẩm mỹ của tác giả.

Đối với loại bố cục này ta phải chú ý đến sự cân xứng, nó có liên hệ chặt chẽ với phép phối cảnh.

Đường nét là nền tảng của bố cục nên nhờ nó mà ta tìm cảm hứng và dùng nó làm địa bàn đi tìm trọng tâm ( cùng nghĩa là chủ điểm ) và sự cân xứng của ảnh.

12

Nhưng nếu khai diễn sắc thái của đường nét, ta sẽ thấy bố cục của cách bố cục không cân đối. Trong lãnh vực đó người nghệ sĩ sẽ để cho tùy theo tâm hồn hướng dẫn bởi vì những đường tạo ra trong lúc cảm hứng sẽ dùng làm căn bản cho sự xây dựng đề tài mà mình muốn và gợi ý ra những trạng thái nó đưa đến bố cục chót.

Đường nét là yếu tố sáng tác của nghệ sĩ, nhưng khi không đạt được sự gợi cảm, thì dùng đường nét chỉ là đường nét mà không là nghệ thuật.

Có nhiều cách bố cục, nhưng có một cách giản dị là bố cục theo mẫu chữ cái.

Mỗi một chữ theo bản thể của nó là một bố cục đồ bản trên một diện tích trắng hay là trong không gian. Có một số chữ theo với bố cục đồ bản trội hơn những chữ khác. Nhưng phần nhiều những chữ được áp dụng là những chữ giản dị trong sự không cân đối của nó : G, Z, J, C, S, U, L, I, v.v…

Trong bố cục không cân đối, nên tránh để chân trời chia ảnh ra làm hai phần bằng nhau, phần trời và phần đất đều nhau sẽ không làm cho ta chú ý đến phần nào và mắt cứ đưa từ phần này qua phần khác. (Trong một vài trường hợp cũng có thể để chân trời ở giữa tùy theo sự suy diễn của tác giả.)

Trong phong cảnh để chân trời ở 1/3 trên hoặc ở 1/3 dưới tùy theo tác giả muốn đặt phần quan trọng diễn tả ở phần trên hay phần dưới: như muốn tả về trời, về mây thì để chân trời ở 1/3 dưới, còn nếu muốn nhấn mạnh về cảnh mặt nước, cảnh trên mặt đất thì để đường chân trời ở 1/3 trên.

13

14

15

Sự gợi cảm bằng đường nét

a/ Sự phù hợp giữa đường nét và tâm hồn :

Ta phải tập nhìn ra đường nét ngay lúc đóng khung cho ảnh để chụp để có thể áp dụng những quy tắc bố cục. Có bốn loại đường nét thường dùng trong bố cục :

– Đường ngang
– Đường dọc
– Đường chéo
– Đường cong

Những loại đường này có thể dùng riêng biệt hoặc phối hợp tùy theo loại và tùy theo chủ đề của ảnh.

Làm sao những đường nét chỉ có hình thức trừu tượng mà lại có mãnh lực rung cảm?

Nếu chúng ta nghiên cứu một số những tác phẩm hội họa thì ta thấy bố cục của những họa sĩ danh tiếng thường đặt căn bản trên vài hình thức kỷ-hà-học. Không phải chỉ có hội họa mà còn cái gì do người tạo ra đều tìm đến hình thức sắp xếp của Kỷ-hà-học vì nhãn quan của người ta đã bị giáo dục theo cái cân xứng sắp xếp đó, vô tình chúng ta đã tìm những đường mạnh của bố cục để căn cứ vào đó mà suy tưởng và cảm xúc.

Bố cục của vũ trụ đặt căn bản trên hình thức kỷ-hà-học nên làm cho cảm giác chúng ta bị những hình thức kỷ hà ăn sâu và chi phối. Thí dụ khi nói đến kim-tự-tháp Ai-Cập là ta nghĩ ngay đến hình chóp bốn góc, khi nói đến nhà thờ ta nghĩ ngay đến tháp chuông cao vút với vẻ uy nghi.

Như vậy là có sự liên quan chặt chẽ giữa sự xây dựng đường nét của ảnh với sự truyền cảm của tâm hồn. Nếu ta chú ý đến sự phù hợp đó ta sẽ kiểm điểm được bố cục của ta.

b/ Ngôn ngữ rung cảm của đường nét :

Ta nhận thấy những loại đường nét gợi cho trí óc chúng ta cái cảm tưởng khá rõ ràng để nhận định cái ý nghĩa riêng biệt của nó. Cũng đôi khi cái cảm tưởng đó vượt khỏi tầm phân tách của ta.

Những sự phù hợp sẵn có giữa đường nét và cảm giác đã được nghiên cứu kỹ càng và được dùng cho bộ môn kiến trúc và trang trí, thì người nhiếp ảnh chúng ta cũng có thể áp dụng nó được.

Như vậy ta có thể khái niệm rằng: đường thẳng có nghĩa riêng là phù hợp với nghị lực và bền bỉ biểu lộ sự cương quyết mà đường cong không có được , vì nó chỉ có thể gợi cho ta ý mềm dẻo, yếu đuối và kết tụ. Đường cong cũng thuận cho cách gợi ra đều đặn, quý phái mà khi ngắm đường gẫy khúc không thể có được. Đường gẫy khúc khi cứ kéo dài mãi thì với sự chập chờn và run rẩy của nó cho ta cảm tưởng linh động.

Nhưng đường nét lại còn cho ta nhiều cảm tưởng đặc biệt tùy theo vị trí của nó và cách xếp đặt. Ai lại không biết là đường ngang gợi cảm giác bình thản, buồn bã biểu lộ sự lâu dài. Trái lại đường dọc gợi cho cảm giác sôi nổi và phát sinh ra cảm tưởng trang nghiêm, cao quý.

Chúng ta chợt có những cảm giác lạ khi ta ngắm đường ngang mặt biển trải rộng mênh mông hầu như vô tận trước tầm mắt chúng ta, hay khi ngắm cây tháp cao vút của ngôi giáo đường, ta thấy lân lâng lên mãi như dễ đụng tới từng mây.

Những cảm giác đó tăng độ lực và phát hiện với những đường lập đi lập lại và giảm bới đi khi có những đường nghịch với nó.

Góc cạnh là do sự gặp nhau của hai đường hội tụ mà thành và gợi cho những cảm giác do đường nghiêng nghiêng của cạnh.

Góc cạnh càng thu hẹp thì cảm tưởng càng nhiều và giống như cảm tưởng phát sinh bởi cái ngắn của đường dọc.

Góc cạnh càng mở rộng cảm giác có thể gần gũi đến lẫn lộn với cái ngắn của đường ngang.

Như thế những đường của hình chóp và hình tam giác cho ta ý niệm lạ, lâu dài,, bền bỉ, vững vàng. Tùy theo hình dáng cân xứng của hình tam giác mà ta sẽ thấy hợp với đường ngang hay với đường dọc: hình tam giác cạnh dưới (đáy) hẹp và mỏng mảnh sẽ thoảng thấy như đường dọc. Hình tam giác cạnh dưới (đáy) rộng sẽ thấy như đường ngang.

Hình tam giác gợi cảm giác vững chắc và sống động mà khi thêm vào đó những đường chéo sẽ cho cảm tưởng hoạt động và nhịp nhàng.

Đường hội tụ cũng có thể gợi cho ta sự thoát ra, sự vô tận. Tùy theo vị trí của điểm tụ mà những đường đó cho ta cảm tưởng đi lên hay cảm tưởng về chiều sâu.

Đường chéo gợi sự hoạt động, tốc độ. Nếu bắt chéo nhau, nó biểu lộ sự lẫn lộn, sự không thăng bằng, sự hằng hà sa số. Nếu nó vượt khỏi một điểm thì đó là phóng ra, là tia ra, là đụng chạm và là bạo hành. Nếu nó được phân chia đều đặn, nó cho ta cảm giác vững vàng.

Đường cong cũng không có được tính chất rõ ràng như đường thẳng. Ta cũng thấy những đường cong rất mỹ miều hấp dẫn như trong thế giới thảo mộc, trong thế giới động vật lúc còn nhỏ và nó mất dần đi khi cằn cỗi già nua, và cũng như thấy đường cong đậm tính chất uy nghi gần nghĩa điều hòa khi nó mô tả đạn đạo vòng cầu.

Đường cong dùng để nối liền những yếu tố trong bố cục và ráp lại những phần trong bố cục. Vì sự quan trọng của nó nên trong nhiều trường hợp nếu thiếu nó thì bố cục không thành.

16

 

17

18

19

(Nguồn : chimviet.free.fr)