Saigon,  một ngày trở gió

Lần đầu tiên Saigon trở gió, từng đợt lá vàng đổ ào xuống con đường vắng ngày cuối tuần, gió mang mang se se cuốn về những ký ức mùa thu vàng của Hà Nội, của miền Bắc những ngày trở gió…

Run run bồi hồi bên ly café nóng bốc khói, những kỷ ức như được nhuộm thêm vàng óng, quẹo quánh theo từng ngụm café nhỏ… từng hồi từng khoảnh khắc vui có buồn có cùng tô điểm thêm những giọt café óng ánh dưới cái se xắt gió mùa…

Bồi hồi…

Tuy không phải là người con Tây Nguyên thuần hậu chất phác hay lam hay làm để đắm mình trong văn hoá núi rừng, nhìn những giọt óng ả cũng thấp thoáng hiện lên đâu đó hình ảnh gắn bó của cây café như một thành viên trong gia đình Tây Nguyên; dịp tôi về nhà người bạn thân trên Daklak, tôi mới thấm được tình cảm sâu đậm của con người núi rừng Tân Nguyên với cây cafe trong từng nếp, từng khía cạnh thấm đẫm trong từng nét văn hoá… bình dị và mộc mạc nhưng chính người lính mà tôi về thăm; quay về với gia đình từ chiến trường khốc liệt, ông lại tiếp tục gieo vào đất mẹ những giọt mồ hôi với mơ ước cho cuộc sống giản dị của người lính chăm bẵm tưới tắm cho những mầm cafe vươn lên trổ bông…

Tí tách…

Gieo vào cái se se bâng khuâng ấy, từng giọt thời gian tí tách… tí tách… gieo xuống cùng những ký ức mộc mạc của người lính nhọc nhằn cuộc sống mà tràn đầy lạc quan thi vị; len lỏi vào từng sợi thần kinh, hồi ức của người con xa quê nhớ về một góc Hà Nội lại len len đâu đó chút bồi hồi của núi rừng Tây Nguyên reo xuống như những nốt nhạc chầm chậm hoà quyện với làn hương dịu dàng mà sâu lắng lãng đãng…

Bản hoà tấu…

Nhấp một ngụm thôi, một ngụm thật nhỏ… Saigon trở gió trở nên gần gũi hơn, thi vị hơn… những góc quen thuộc lại ùa về đan xen trong một Saigon rộng mở, thân thiện, bao dung những người con xa xứ…; chầm chậm, thật chậm thôi… đắng, chua rồi ngọt ngào tinh tế đọng lại như những cơn sóng của cuộc sống trải dài theo bao năm tháng… bồi hồi…

Saigon không chỉ của người Saigon, Saigon còn của những người con xa xứ về tá túc; Saigon bình dị, gần gũi và bao dung che chở… lãng đãng mà đậm chất nghệ sĩ… một ghế cóc, một phin cafe nóng hổi, một cốc trà đá tươi mát, một giọng nói ngọt ngào bâng khuâng của người em gái Saigon… Saigon một sớm trở gió…

Saigon, một ngày 2017

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s