Tổn thương…

Cô đơn hay rộng hơn là nỗi đau sự tổn thương có thể nói, như Ts. Brene Brown trong “sức mạnh của sự tổn thương” nhận xét đâu đó là chính là động cơ để “thấy được sự yếu đuối này nghĩa là ta đang tồn tại”;

có lẽ chăng đây chính là động cơ để chúng ta tập cách lắng nghe, biết thông cảm hơn… hay đơn giản là biết cách biết ơn với cuộc sống.

Đôi khi quá tự tôn mà chúng ta đánh mất đi chính bản ngã vốn trong veo và đơn giản bởi nhưng lớp sơn vô tình đã được phết lên qua những ý niệm; hay đơn giản hơn chính là lý trí – vốn là sản phẩm quái thai được xã hội nhào nặn thông qua lề thói hay những quan điểm được đóng khung sẵn mà quên đi rằng những cái khung đó bị thay đổi bào mòn theo thời gian và lòng tham sự ích kỷ của chính con người.

Con người đã và đang tạo ra những điều kỳ diệu cho cuộc sống, biến những giấc mơ thành sự thực: bay lên trời, lặn xuống nước… nhưng xuyên suốt chặng đường đó chính là Giấc Mơ Chinh Phục – một giấc mơ chưa bao giờ bị bào mòn ngay cả khi xã hội loài người biến động nhất.

Quên mất rằng chúng ta chỉ là một loài dù có ảnh hưởng đi tới thế nào đi chăng nữa cũng là đứa con của bà mẹ thiên nhiên, mặc sức tàn phá như một đứa trẻ đang lớn để rồi không biết rằng cái mất mát hay cái giá phải trả hay sự hối hận sau này sẽ như thế nào.

Trước những ảo ảnh của giá trị do chính chúng ta đặt tên, con người dường như quên đi mất giá trị cốt lõi, quên đi bản ngã của chính mình để theo đuổi những lớp sơn màu bóng bẩy – cảm xúc.

Là một phần của cảm xúc, cô đơn và sự tổn thương nói rộng tồn tại không phụ thuộc vào những lớp sơn bóng bẩy của loài người, nó – sự tổn thương, nỗi cô đơn tồn tại ở đâu đó ẩn sâu trong chúng ta mà luôn ẩn hiện và trở nên cuồng bạo song hành cũng như là kết quả từ những “câu chuyện duy nhất” – sự phiến diện không đầy đủ [đôi khi] một cách nhất quán… thêm nữa thời gian sẽ là tác nhân huỷ hoại có tính trung gian bào mòn… thổi thêm vào cơn cuồng bạo càng trở nên hung dữ, góp phần biến những chuỗi than vãn thành những giọt độc khoét sâu thêm vào sự tổn thương.

Bịt tai lại để lắng nghe, nhắm mắt để nhìn cho rõ hơn; hãy để cho những nỗi cô đơn, sự tổn thương giúp chúng ta thấy rằng sự yếu đuối đó giúp chúng ta thấy chúng ta đang sống, đang tồn tại mà qua đó biết cảm thông hơn, biết mở lòng hơn và biết yêu…

7/2017

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s