Info – Charting the Relationship Between Money and Happiness

Can money buy you happiness?

It’s a longstanding question that has many different answers, depending on who you ask.

Today’s chart approaches this fundamental question from a data-driven perspective, and it provides one potential solution: money does buy some happiness, but only to a limited extent.

Charting the Relationship Between Money and Happiness


First, a thinking exercise.

Let’s say you have two hypothetical people: one of them is named Beff Jezos and he’s a billionaire, and the other is named Jill Smith and she has a more average net worth. Who do you think would be happiest if their wealth was instantly doubled?

Beff might be happy that he’s got more in the bank, but materially his life is unlikely to change much – after all, he’s a billionaire. On the flipside, Jill also has more in the bank and is likely able to use those additional resources to provide better opportunities for her family, get out of debt, or improve her work-life balance.

These resources translate to real changes for Jill, potentially increasing her level of satisfaction with life.

Just like these hypotheticals, the data tells a similar story when we look at countries.


Today’s chart looks at the relationship between GDP per capita (PPP) and the self-reported levels of happiness of each country. Sources for data are the World Bank and the World Happiness Report 2017.

According to the numbers, the relationship between money and happiness is strong early on for countries. Then later, when material elements of Maslow’s hierarchy are met, the relationship gets harder to predict.

In general, this means that as a country’s wealth increases from $10k to $20k per person, it will likely slide up the happiness scale as well. For a double from $30k to $60k, the relationship still holds – but it tends to have far more variance. This variance is where things get interesting.


Some of the most obvious outliers can be found in Latin America and the Middle East:

Latin America vs. Middle East

In Latin America, people self-report that they are more satisfied than the trend between money and happiness would predict.

Costa Rica stands out in particular here, with a GDP per capita of $15,400 and a 7.14 rating on the Cantril Ladder (which is a measure of happiness). Whether it’s the country’s rugged coastlines or the local culture that does the trick, Costa Rica has higher happiness ratings than the U.S., Belgium, or Germany – all countries with far higher levels of wealth.

In the Middle East, the situation is mostly reversed. Countries like Saudi Arabia, Qatar, Iran, Iraq, Yemen, Turkey, and the U.A.E. are all on the other side of the trend line.


Within regions, there is even plenty of variance.

We just mentioned the Middle East as a place where the wealth-happiness continuum doesn’t seem to hold up as well as it does in other places in the world.

Interestingly, in Qatar, which is actually the wealthiest country in the world on a per capita basis ($127k), things are even more out of whack. Qatar only scores a 6.37 on the Cantril Ladder, making it a big exception even within the context of the already-outlying Middle East.

Nearby Saudi Arabia, U.A.E., and Oman are all poorer than Qatar per capita, yet they are happier places. Oman rates a 6.85 on the satisfaction scale, with less than one-third the wealth per capita of Qatar.

There are other outlier jurisdictions on the list as well: Thailand, Uzbekistan, and Pakistan are all significantly happier than the trend line (or their regional location) would project. Meanwhile, places like Hong Kong, Ireland, Singapore, and Luxembourg are less happy than wealth would predict.

Full link:


Sưu tầm – 5 Lessons You Can Learn from Market Volatility

Volatility in investing refers to how widely the return on an investment can fluctuate. Periodic stock market volatility is a reminder of some very important lessons in investing, and unfortunately, some investors learn these lessons the hard way. Here are five lessons you can learn from market volatility:

1. There Is No Reward Without Risk

Over the last nine years, stock investors have been treated to fantastic returns, in spite of historically low volatility. Market uncertainty like this reminds us of the deal we make when we invest in stocks—we trade short-term uncertainty for higher returns over long time horizons. There is always a chance of “trouble ahead,” or a temporary decline looming in the distance when investing in stocks. But we should not wish this uncertainty away, as it is the very reason we can expect higher returns from stocks over long periods of time.

2. The Stock Market Does Not Go up All the Time

It has been so long we have seen a major market decline, people seem to have forgotten the stock market does, in fact, go down sometimes. Those who started investing around 2012 have only known a pretty much uninterrupted upward march in the stock market. This was an unusual time. The market has gone nine years without a bear market (defined as a decline of 20% or more), which typically occurs every five years or so. Temporary declines of 30% and higher are commonplace. You will live through market declines like this; your investment journey will not just be smooth sailing the whole time!

3. Stock Investors Must Remain Invested at All Times

Wild swings back and forth remind us the majority of the positive return of the stock market happens in a few explosive days. Though it is tempting to try to time the market, you run the risk of missing out on the 3% “rebound” days that make up a huge portion of the long-term return of the stock market. People are always tempted to sit on the sidelines “until things get better.” But when things are observably better, stock prices are already higher, and they have missed the price rally. Once it occurs, the ship has sailed and you have missed out. There is no getting it back. (For related reading, see: Market Timing Fails as a Money Maker.)

4. Temporary Declines Help Young Investors

As a young investor, I personally hope any volatility turns into a full scale bear market because my mission is to accumulate as much ownership in the great companies of the world as I can. Why wouldn’t I want the stocks I intend to buy to go on a temporary “30% off” sale? This goes not just for young investors but anyone who is still purchasing or accumulating stocks they will sell down the road. A bear market should not be something to be feared, but a huge opportunity to buy even more stock at lower prices.

5. Many Investors Need an Advisor to Be Successful

Some people just don’t do well with the emotions of investing, and find themselves falling prey to fear during temporary declines or volatility. But these are the most important periods for investors to remain invested so they don’t miss out on the returns stocks can provide. For this reason, many people need a financial advisor to talk to during times of crisis. (For related reading, see: How to Avoid Emotional Investing.)

An advisor who can recognize and understand your emotions, but still keep you from acting on them in a way that hurts you as an investor, can be priceless during times of market volatility.

Always Be Aware of the Possibility of Large Temporary Declines

Market volatility is a healthy reminder of the deal stock investors make when they take on the short-term uncertainty of stock returns for the long-term higher returns stocks provide. Investors must always be aware of the possibility of large temporary declines in the stock market, and commit themselves to remaining invested anyway. If they cannot remain invested by themselves, they may need to seek the help of a financial advisor.

Full link:


Thử tưởng tượng, một cách tình cờ trong thang máy, anh/chị được hỏi về công việc của bản thân. Với khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi đó, làm thế nào để có thể trình bày súc tích và ấn tượng nhất? Từ đó, thuật ngữ “Elevator pitch” ra đời.

Inspired by UBER

Một “elevator pitch” thành công ngoài việc bao hàm được các nội dung cần thiết thì cũng phải đảm bảo được các yếu tố dưới đây:

1. Ngắn gọn, súc tích và nổi bật

Sưu tầm – Build on your strengths and be happier at work

There’s evidence that building on your strengths, rather than addressing your weaknesses, can make you happier and more successful at work.

By Ben Power

About 22 years ago, psychology professor Lea Waters began her academic career. She was, she says, on track for a typical academic life until seven years in, when she discovered positive psychology – the study of emotions and wellbeing. It inspired her to focus on building on her personal strengths, including innovation and trailblazing.

A former researcher of organisational psychology with the Faculty of Business and Economics at the University of Melbourne, Waters has since launched the university’s Centre for Positive Psychology, which has more than 80 employees, and authored an internationally acclaimed book, Strength Switch, which outlines how parents can boost children’s self-esteem and energy by focusing on the children’s strengths.

“It completely redefined my career and shot it forward,” she says.

Humans are hardwired to dwell on weaknesses, she says, but if managers want to maximise success and happiness for themselves, their colleagues and their organisations, they should be pouring time into developing their strengths.

To use your strengths effectively, you need to develop the self-awareness to know when to dial them up, and to recognise when they become overused and toxic. You also need the self-awareness to know when to shift your focus away from your strengths and begin to address weaknesses.

The benefits of focusing on one’s strengths

Management thinkers have long advocated a focus on strengths, but the benefit of strengths really gathered momentum with the emergence of positive psychology, pioneered by famed psychologist Martin Seligman in the US in the late 1990s.

This psychological approach recognised the potential of building on human strengths, rather than the traditional approach of healing damage.

There is mounting evidence that a focus on strength not only improves organisational performance – particularly employee engagement – but also personal happiness. Research by the UK’s Corporate Leadership Council found that when managers focus on the weaknesses of an an employee, the person’s performance declines by 27 per cent. When a manager focuses on the strengths of an employee, the person’s performance improves by 36 per cent.

“[A true strength] is a sweet spot. It gives you internal rewards and the sense you’re truly being yourself here at work.” Lea Waters, Centre for Positive Psychology

Performance management consultancy group Gallup, in its 2015 Strengths Meta-Analysis which gathered research covering 1.2 million people and 49,495 business/work units, found that a strength focus boosted performance in everything from customer engagement (3.4–6.9 per cent increase), profit (14.4–29.4 per cent increase) and work safety (22–59 per cent decrease in workplace incidents).

Gallup’s research also found significant personal benefits. The more hours each day people used their strengths, the less stress, anger and physical pain they felt; they also felt they had ample energy, were well-rested, happy, learned more and felt they were being treated with respect. They also laughed and smiled more.

How to identify your work strengths

Confusingly, a strength isn’t necessarily just something you’re good at. According to Waters, three factors are needed for a true strength:

  • You do it well – you’re skilled and talented; a higher performer
  • You want to use it a lot – you’re motivated to use it as much as you can
  • It energises you – you feel alive and vital; you feel your best self when you are using it.

“It’s a sweet spot,” Waters says. “It gives you internal rewards and the sense you’re truly being yourself at work.”

If you’re good at something, but doing it drains you, it’s not a strength but a learned behaviour. Waters says one of her learned behaviours is chairing meetings – she is good at it, but it doesn’t energise her.

There are several effective ways to identify your strengths, including online surveys such as Seligman’s VIA Inventory of Strengths (VIA-IS), Strengths Profile, self-reflection, and feedback from bosses, colleagues and family.

Deploying your leadership strengths

The key to building on strengths is to first find small ways to use your strengths each day, says Megan Dalla-Camina, a 2017 CPA Congress speaker and co-founder of women’s leadershipdevelopment enterprise, Lead Like A Woman.

“A 10-minute habit is enough to get started and make a difference,” she says. If one of your strengths is a love of learning, you might dedicate 10 minutes to learning something new in your field.

To broaden this strength approach to others in an organisation, Dalla-Camina suggests getting an entire team to do the VIA survey, then have strengths-based discussions on how the team members can use them more.

Many people will find that once they have identified their strengths, they realise those abilities have been underused and they need to find ways to use them more.

Sue Langley, CEO of the Langley Group, and a leading adviser on the workplace applications of emotional intelligence and positive psychology, says one of the biggest unused Strength Profile strengths is time optimiser. With so many people complaining of being overloaded and not having enough hours in the day, being able to effectively manage your time is a potent skill.

Professional Development: Hone the skills to build a big career at the CPA Australia Emerging Leaders Conference in Brisbane, 10 May; Melbourne, 17 May; and Sydney, 23 May.

She adds that it can be hard to identify and build on strengths by yourself. If you find yourself struggling, an accredited leadership coach could help you shape your ideas around strengths into concrete actions.

Another way to build on strengths is to increase positive feedback to employees. Many leaders and bosses have an innate bias towards giving negative feedback, according to Jack Zenger, of leadership consulting firm Zenger Folkman. The firm’s research found that more leaders (37 per cent) avoid giving praise than those who avoided giving negative feedback (21 per cent).

“They [leaders] vastly underestimate the power and necessity of positive reinforcement,” Zenger wrote in a Forbes article. “Conversely, they greatly overestimate the value and benefit of negative or corrective feedback.”

Managers and leaders need to become significantly more aware of the need to give praise, in addition to critiques, he says.

Finding the right balance of strengths

As with many things in life, the trick to making the most of your strengths lies in getting the balance right; you don’t need to overdo things. If you do, that strength may become a flaw: conscientiousness can turn into obsessiveness; helpfulness and kindness can be taken too far, and people then expect you to do everything.

How do you know when you are using your strengths in a balanced way? Waters says you will enter “the zone”: you’ll feel more engaged in your tasks, more energised and more in control of your working life.

“You get into a slipstream and have a strong sense of self; that’s when you know you have that balance right,” she says.

How to find your strengths

1. Check your mood 
Lea Waters, the founding director of the Centre for Positive Psychology at the University of Melbourne, says that we can identify our true strengths by simply becoming aware of what sort of tasks energise us and what leaves us feeling drained.

2. Ask people 
The Reflected Best Self Exercise (RBSE) involves getting feedback from significant people in your life to identify your strengths and talents. Ask friends, family and colleagues what they think your strengths are, and for examples of when you’ve used them. Then look for patterns, and ask yourself if you’re using your strengths in the way you want.

3. Online surveys 
You can use a self-directed online survey to identify your personal strengths. The free VIA Inventory of Strengths survey identifies 24 character strengths, while Gallup has the CliftonStrengths assessment that identifies 34 talent themes.

For emerging leaders, Sue Langley of the Langley Group recommends the Strengths Profile, which has a career focus and identifies up to 60 strengths, dividing them into four sectors: realised strengths; learned behaviours; unrealised strengths; and weaknesses.

Full link:



Trên mọi con đường lựa chọn, vốn dĩ đã không dễ dàng… con đường thực hành – hành “ĐẠO” lại càng khó khăn hơn. Từ mọi nẻo đường, người có tín hay không tín đều trở nên bình hoà, điềm tĩnh hơn mỗi khi tới chùa nơi thờ cúng tôn nhan Đức Phật, có thể nói, tại chùa mọi người già trẻ gái trai nam phụ lão ấu đều nhất tâm thành kính hướng tới bậc Trí giả, đấng Giác Ngộ tối cao, và vì vậy ai cũng mang trong mình tâm [hướng] Phật. Đó là nơi cửa chùa…


“Văn – tư – tu” để rồi việc thực hành “tu” hay nói một cách khác là việc hành đạo không chỉ dừng lại nơi cửa chùa mà phải là ứng dụng (hay dấn thân) vào chốn đời thường – nơi cuộc sống thực với đầy tham sân si, hỷ nộ ai ố… Liệu đắc chứng ngộ có giúp thực hành [đạo] chốn đời ô trọc…?

Liệu pháp, mượn pháp có diệt được tướng, được ngã, hay đâu đó vẫn chỉ là sự bám chấp theo cách này hay cách khác?


Chữ “Hòa” là một trong những chữ có sức hấp dẫn mạnh nhất. Trong mọi thời đại, và nhất là trong thời đại bây giờ, cái hòa thật là quý báu. Người xưa thường nói: “Dĩ hòa vi quý”. Trong mọi điều kiện thuận lợi cho sự thành công, cái “Hòa” được đặt lên trên tất cả. Chẳng thế mà đức Khổng Tử đã dạy: “Thiên thời bất như địa lợi, địa lợi bất như nhân hòa”. (thời thế thuận không bằng địa thế lợi, địa thế lợi không bằng nhân tâm hòa).

Chữ “Hòa” trong đạo Phật không phải là một danh từ suông, cũng không phải là một lời khuyên có tánh cách luân lý. Trái lại, nó có một nội dung rất dồi dào, dựa trên một căn bản triết lý rất vững chắc và sâu rộng.

1. Dựa trên căn bản trí huệ:

Chữ “Trí huệ” ở đây là trí tuệ hiểu theo nghĩa đạo Phật, nghĩa là một sự sáng suốt hoàn toàn, viên mãn, sự sáng suốt mà các vị đã thực chứng được, chứ không phải trí tuệ thông thường của nhân gian.

Với trí huệ viên mãn này, đức Phật đã khám phá ra rằng: vũ trụ, vạn vật là một tổng thể, bất khả phân. Không có giới hạn cố định, bất di bất dịch, giữa người này và người khác, giữa người và vật, giữa vật và cỏ cây, giữa cỏ cây và đất đá. Nếu có khác nhau chẳng, thì chỉ khác ở hình thức, ở trạng thái tĩnh hay động. Cái “Ta” riêng biệt chỉ là giả tạo của si mê, ích lỷ, ngạo mạn, tham lam. Cái Ta đã ngăn cách sự thông cảm giữa ta và người, giữa người và vạn vật. Cái ta đã đóng từng khung, từng hộc, chia cách, cắt bản thể, và gây thành mâu thuẫn, đối lập giữa người và người, người và vạn vật.

Đấy, chữ “Hòa” phải hiểu được một cách rốt ráo sâu xa như thế, phải được đặt trên căn bản rộng lớn vững chắc của trí huệ Phật, chứ không thể hiểu một cách phiến diện, nông cạn mà có thể tồn tại lâu dài được.

2. Dựa trên căn bản bình đẳng tuyệt đối của Phật tánh:

Muốn có Hòa thì trước tiên, phải có một tinh thần bình đẳng. Sự bất bình đẳng là nguyên nhân chính của sự xung đột, mâu thuẩn. Bởi vậy, muốn có hòa, phải có bình đẳng. Bình đẳng càng triệt để thì hòa lại càng sâu rộng, vững chắc. Xét trong mọi triết lý, đạo đức, tôn giáo, thì giáo lý đạo Phật là một giáo lý đề cao tinh thần bình đẳng hơn cả. Phật đã tuyên bố một câu, mà đến ngày nay vẫn còn là khuôn vàng thước ngọc, để nhân loại noi theo: “Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh và có thể thành Phật”.

3. Dựa trên căn bản Từ bi:

Tình thương có thể giải quyết cả mọi vấn đề, dù khó khăn bao nhiêu. Người ta thường có câu: “Khi thương trái ấu cũng tròn; khi ghét trái bồ hòn cũng méo”. Tình thương là động lực chính, thúc đẩy người ta hy sinh tất cả những gì quý báu nhất: tiền tài, danh vọng, sanh mạng. Trái lại, thiếu tình thương, thì không có một công cuộc gì có thể thực hiện được. Cho nên muốn có hòa, trước phải có tình thương. Tình thương càng rộng, càng sâu, thì hòa càng lâu dài, vững chắc. Kể về tình thương, thì không có tình thương nào rộng rãi, mênh mông, mạnh mẽ bằng từ bi, trí huệ của Phật, càng sâu rộng, càng soi sáng đến đâu, thì lòng từ bi của Phật lan tràn đến đó. Khi đã giác ngộ được rằng mình là toàn thể, toàn thể là mình, thì thương mình tất phải thương đoàn thể, và thương đoàn thể là thương mình. Khi đã nhìn thấy một cách sâu xa, qua mọi hình thức sai biệt, rằng tất cả chúng sinh đều cùng chung một bản thể, thì không thể nuôi dưỡng một thứ tình yêu hẹp hòi, phiến diện riêng tư được.

Cho nên, đã có trí huệ, tất phải có từ bi, và đã có từ bi, thì hòa tất phải vững chắc rộng lớn.

Cái hòa của đạo Phật, không phải là một thứ bắt buộc, dựa trên uy quyền, mãnh lực, hay là một lời khuyên suông. Cái hòa này là một thứ hòa thông minh, sáng suốt do sự giác ngộ quyền lợi của mình và toàn thể mà có. Nó là cái hòa phát sinh từ sự bình đẳng tuyệt đối mà có, là hậu quả của nột sự quân phân đồng đều về mọi phương diện vật chất và tinh thần.

Trên thực tế thì sao nếu “cái hòa ấy đẹp lắm, quý lắm, nhưng nó chỉ là lý thuyết, chứ làm thế nào thực hiện được? Đức Phật có chế ra những quy tắc gì để thực hiện cái hòa ấy trong đời sống tập thể của giới tu sĩ hay rộng hơn, là hành giả (Phật tử) của ngài chăng?”

Lục Hoà…

Lục hòa là sáu phương pháp cơ bản cư xử với nhau cho hòa hợp từ vật chất đến tinh thần, từ lời nói đến việc làm mà các hành giả đang lấy làm phương tiện để thực hành chữ HOÀ…

1. Thân hòa cùng ở (Thân hòa đồng trú)

Nghĩa là cùng nhau ở dưới một mái nhà, trong một phạm vi, một tổ chức, hôm sớm có nhau, cùng ăn cùng ngủ, cùng học cùng hành. Khi đã sống chung đụng hằng ngày như thế, thì phải hòa thuận với nhau, không dùng sức mạnh, võ lực để lấn hiếp, đánh đạp nhau. Nếu là anh em, vợ chồng, con cái trong một gia đình, thì phải trên thuận dưới hòa, anh ra anh, em ra em, chồng ra chồng, vợ ra vợ, chứ không được lộn xộn vô trật tự, hiếp đáp, sát phạt nhau. Tóm lại, đã cùng chung sống với nhau trong một địa vị, một giới hạn, một hoàn cảnh, thì bao giờ cũng phải hòa hảo với nhau.

2. Lời nói hòa hiệp, không tranh cãi nhau

Muốn thân không đánh đạp nhau, không đối chọi nhau, khi ở bên cạnh nhau, thì lời nói phải giữ gìn cho được ôn hòa nhã nhặn; trong mọi trường hợp, nhất thiết không được rầy rad, cãi cọ nhau:

Có người thân hòa mà khẩu không hòa, ăn thua nhau từng câu nói, tìm cách mỉa mai, châm thọc nhau, hạch hỏi nhau từng tiếng một, cuối cùng sanh ra ấu đả nhau. Bởi thế, nên thân thể hòa chua phải là đủ, mà Phật dạy phải hòa cả miệng nữa. Nghĩa là người hành giả hay Phật tử nói chung, phải nói lời dịu dàng, hòa nhã với nhau, nhất thiết không được cãi lẫy, gây gổ nhau.

3. Ý hòa cùng vui (Ý hòa đồng duyệt)

Duy thức học có nói: Ý là hệ trọng hơn hết, nó là động cơ thúc đẩy miệng và thân. Kể công thì nó đứng đầu, mà kết tội, nó cũng đứng trước (công vi thủ, tội vi khôi). Bởi thế cho nên, trong một gia đình, một đoàn thể, mỗi người cần giữ gìn ý tứ, tâm địa của mình. Nếu ý tưởng hiền hòa, vui vẻ thì thân và lời nói dễ giữ được hòa khí. Trái lại nếu ý tứ bất hòa, thường trái ngược nhau, ganh ghét nhau, thì thân và khẩu khó mà giữ cho được hòa hảo. Dù có cố gắng bao nhiêu, để thân và khẩu được hòa khí, hay vì sợ một uy quyền gì trên, mà phải ăn ở hòa thuận với nhau, thì sự hòa thận này cũng chẳng khác gì một lớp sơn đẹp đẽ, tô lên một tấm gỗ đã mục. Đức Phật đã thấu rõ như thế, nên Ngài dạy phải có tâm ý vui vẻ hòa hiệp trong khi chung sống với nhau.

Muốn được tâm ý hòa hiệp, phải tu (thực hành) hạnh Hỷ xà. Hỷ xả nghĩa là bỏ ra ngoài những sự buồn phiền, hờn giận, không chấp chặt trong lòng những lỗi lầm của kẻ khác.

4. Giới hòa cùng tu (Giới hòa đồng tu)

Trong một tổ chức, một đoàn thể nào có trật tự, tất đều có kỷ luật qui định cả hẳn hoi. Trong Đạo, người hành giả, tùy theo địa vị cấp bậc tu hành của mình, mà thọ lãnh ít hay nhiều giới luật; đối với người thực hành tại gia thì thọ Ngũ Giới; người xuất gia thì thọ 10 giới nếu là Sa Di, thọ 250 giới nếu là Tỳ kheo, thọ 348 giới nếu là Tỳ kheo Ni v.v… Khi hội họp lại, hay khi cùng chung sống để tu học, mỗi ngày tùy theo cấp bậc của mình mà giữ giới. Đã cùng một cấp bực với nhau, thì tất phải thọ giới và giữ giới như nhau, chứ không được lộn xộn, giữ giới nầy, bỏ giới kia, giữ giới kia, bỏ giới nọ, mỗi người mỗi thứ.

Nếu có sự vô kỷ luật nầy thì lẽ tất nhiên tổ chức ấy sẽ tan rã. Do đó, trong một tổ chức đoàn thể, đạo hay đời, nếu không cùng nhau gìn giữ giới điều, kỷ luật, quy tắc, thì chúng ta không bao giờ “hoà hợp” với nhau được; phàm là hành giả, muốn hòa hợp cùng nhau để tu tập, thì mỗi người cần phải gìn giữ giới luật như nhau.

5. Thấy biết giải bày cho nhau hiểu (Kiến hòa đồng giải)

Trong sự sống chung, mỗi người hiểu biết được điều gì, khám phá được điểm gì, phải giải bày, chỉ bảo cho người khác hiểu. Như thế trình độ hiểu biết mới không chênh lệch, sự tu học mới tiến đều về tinh thần bình đẳng, mới dễ giữ vững giữa những người cùng ở một đoàn thể. Khi ta khám phá ra được một điều gì mới lạ, hay có một ý kiến gì hay ho, nếu ta không chia sẻ cho người chung quanh, thì không những ta là một kẻ ích kỷ, mà còn tạo ra một sự tắc nghẽn giữa sự thông cảm với những người khác. Lòng ích kỷ và sự tắc nghẹn ấy là mối dây của sự chia rẽ, bất hòa, xung đột.

6. Lợi hòa cùng chia cân nhau (Lợi hòa đồng quân)

“Về tài lợi, vật thực, đồ dùng phải phân chia cho cần nhau hay cùng nhau thọ dụng, không được chiếm làm của riêng, hay giành phần nhiều về mình…”

Trong khi sống chung, nếu có người đem cho vật thực, y phục, mền chiếu, thuốc thang v.v…thì phải đem quân phân tất cả, nghĩa là chia cho đều nhau, không vì tình riêng, kẻ ít người nhiều, kẻ tốt người xấu, nhưng phải lấy công bằng làm trọng. Giữ được như thế, thì dù ở chung nghìn người cũng vẫn hòa vui. Trái lại, nếu vì tính tư, ý riêng tham tài ham lợi thì dù chỉ có vài ba người chung sống với nhau, cũng không thể hòa được.

Với một tinh thấn bình đẳng lợi tha, từ bi cứu khổ, với một tri huệ soi thấu rõ sự vô thường, giả tạm của cuộc đời, Đức Phật đã dạy: “Có tài lợi, nên tùy phận chia sớt cho nhau”, hay triệt để hơn nữa: “Lợi hòa đồng quân”…

Xin mượn Bát nhã tâm kinh chân ngôn để kết lại:

Gate gate paragate parasam gate bodhisattva“!!!