Info – This Map Compares the Size of State Economies with Entire Countries

This Map Compares the Size of State Economies with Entire Countries

The United States is the world’s largest economy, but sometimes it’s easy to forget just how massive a $19 trillion economy actually is.

The only comparable economy in size would be China, but unfortunately the incredible scope of China’s economic boom is something that is also difficult for foreigners to wrap their heads around. We’ve tried to do this in the past by showing you the massive cities that no one knows about, ambitious megaprojects that are underway in the region, and the country’s staggering demand for commodities.

But still, comparing the U.S. to China can be overwhelming – and that’s why it can be more effective to show the U.S. economy as the sum of its parts.


Today’s infographic comes to us from the Carpe Diem blog done by Mark Perry at the American Enterprise Institute.

It matches the size of U.S. state economies, based on nominal GDP numbers, with comparable countries around the world. For example, the state of Texas ($1.7 trillion) is roughly the equivalent of Canada ($1.65 trillion), while Maine ($61.4 billion) is closer to Panama ($61.8 billion) in terms of economic output.

Here’s the full table – courtesy of Carpe Diem – on how each state breaks down:

U.S. States compared to countries


By looking at the United States in this unique way, we really get a better sense of the scale of the country’s economy as a whole.

Add together just the states of California, Texas, and New York, and you’ve got an economy the size of the United Kingdom, Canada, and South Korea put together. And with each additional state, you’re adding significant economies like Indonesia, Netherlands, Saudi Arabia, or Singapore to that mix.

Impressively, even the more sparsely populated states have country-sized economies. Montana compares to Uzbekistan, North Dakota is similar to Croatia, and so on.

If you’re interested in seeing other ways to visualize America’s economy, see a previous post using some other Carpe Diem maps here.

Full link:


Sưu tầm – ITALIAN JOB: How to rob a bank, according to economics

Bank robberies are great case studies for the economics of crime. They’re premeditated affairs in which a perpetrator has evaluated (consciously or not) the rationality of proceeding. The gains are quantifiable. They also come with a built-in dilemma: every minute a robber stays in the bank increases both the haul and the chance of getting caught.

If you are an economist curious about bank robberies, there is no better laboratory than Italy. From 2000-2006, the last period for which comprehensive public data are available, Italy averaged nearly as many bank robberies each year than the rest of Europe combined. The Italian Banking Association also retains detailed records of every heist, including the duration, amount seized, and if and when an arrest was made.

Economists Giovanni Mastrobuoni and David A. Rivers studied nearly 5,000 bank robberies in Italy between 2005 and 2007. The average heist lasted 4 minutes, 16 seconds and yielded €16,000 (about $19,800 at the exchange rate of the time). Though each additional minute in the bank, on average, leads to about €1,400 more in earnings, the majority of robberies last three minutes or less because the risk of getting caught increases with time.

The researchers also examined the economic factors that affect the decision to rob and how that information might be used to deter future crimes.

All bank robberies begin with an implicit question: Is it worth it to me to rob this particular bank, at this particular time? It’s a complicated equation that takes into account the expected haul, the would-be perpetrator’s risk aversion, and the opportunity costs of prison, among other factors. (How complicated? The economists rendered the decision to rob a bank as the formula: V(t)=[1−Pr(Tp <t)]E[U(W +Y(t),δ)]+Pr(Tp <t)(W,d,S,δ). We’ll let them explain it.)

Preventing bank robberies, then, is a matter of adjusting the value of those variables so that the act becomes a lot less rational. The data were limited—the Mastrobuoni and Rivers only had access to data about the crimes, not the individuals who committed them. But by looking at the amounts stolen, the duration of heists, and the frequency of arrests, they were able to discern two general phenotypes of thieves: those who are good at stealing, and those who aren’t.

High-skilled thieves—those who steal a lot quickly, with fewer arrests—have essentially found a lucrative line of work. It may be tough for this group to find an alternative career as profitable as crime. Therefore, the researchers suggest the best deterrent for the elite thief may be a long prison sentence, during which he would not be able to practice his (or her) trade.

Low-skilled robbers, on the other hand, have less to gain from a life of crime. The authors suggest this group is best served by expanding educational and training programs that offer attractive alternatives to theft and increase the opportunity costs of incarceration.

The decision to rob can be a surprisingly rational one. The decision to deter robberies can be too.

Full link:

Info – A Fascinating Map of Medieval Trade Routes

Globalization is so well established in today’s world that we don’t think twice about where our bananas or socks come from.

Long before fleets of container ships criss-crossed the world’s oceans, camel caravans and single-sail cogstransported regional goods across the world.


Today’s interactive map, by Martin Jan Månsson, is a comprehensive snapshot of the world’s trade networks through the 11th and 12th centuries, which helped to connect kingdoms and merchants throughout Asia, Africa, and Europe.

A confluence of interesting factors helped bring these markets together to encourage commercial activity:


The First Crusade kicked off in 1096, sparking a trend that would have an undeniable economic and cultural impact on Europe and the Middle East.

European fighters arriving in the Middle East came into contact with civilizations that were, in many ways, more advanced than their own. Merchants in the area had already been been trading with places further east, and demand for “exotic” goods shot up when crusaders returned to Europe with items both plundered and purchased.

The maritime infrastructure used to deliver all those soldiers laid the groundwork for moving goods between ports along the Mediterranean. Some ports, such as Alexandria, had separate ports for Muslim and Christian ships, which helped create a more stable pipeline of trade.


The dissolution of the Byzantine Empire and the Italian Kingdom left a vacuum that allowed Italian coastal cities to claim prominent roles in regional trade. The port cities of Venice and Genoa were transporting crusading soldiers to the front lines, so becoming hubs of trade in the Mediterranean was a natural evolution. Their geographic locations were also ideal entry points for goods moving along inland European trade routes.

In the 10th century, word of Ghana’s abundant gold supply spread to Middle East and actually triggered a rush by Muslim merchants to build connections in the region. A lucrative gold export industry encouraged the growth of cities to the south of the Sahara Desert, which formed critical links between Africa and the Mediterranean trade network.


While Italian cities were cementing their role in Western trade, the Song Dynasty introduced an innovation that has important implications today: paper currency.

Paper notes, known as flying cash, backed only by the government’s word, helped eliminate the need for heavy coinage and allowed trade to flourish in China. Later on, Marco Polo would famously deliver this idea back to Europe.


“The Silk Road” is a catch-all term for the many overland and maritime routes linking East Asia with Europe and the Middle East. Cities and towns along busy Silk Road routes thrived, and during the 12th century, Merv (in present day Turkmenistan) was actually the largest city in the world until it was decimated in 1221 by the Mongol Empire.

Trade routes like the Silk Road made the movement of physical goods possible, but perhaps more importantly, they facilitated cross-cultural exchange of ideas, religion, technology, and more.

Full link:


Info – Mapped: The Countries With the Most Foreign Currency Reserves

Mapped: The Countries With the Most Foreign Currency Reserves

In the high stakes game of international trade, holding onto a stockpile of foreign cash gives you options.

Forex reserves can help buoy the local currency or even provide much-needed insurance in the case of a national economic emergency. And when reserves are plentiful, a country can even use them to wield influence on international affairs – after all, most financial assets are simultaneously someone else’s liability.


Today’s infographic comes to us from, and it resizes countries on a world map based on their foreign currency reserves, according to the most recent IMF data.

Here is a list of the top 10 countries – China tops the list with a solid $3.2 trillion in reserves held:

Rank Country Forex Reserves ($B)
#1 China $3,161.5
#2 Japan $1,204.7
#3 Switzerland $785.7
#4 Saudi Arabia $486.6
#5 Hong Kong (China) $437.5
#6 India $397.2
#7 South Korea $385.3
#8 Brazil $358.3
#9 Russia $356.5
#10 Singapore $279.8

The first thing you may gather from this list is that major economies like the U.S. and Europe are noticeably absent, but that is because the U.S. dollar and the euro are the most common reserve currencies used in international transactions. As a result, countries such as the United States do not need to hold as many reserves.

To put this all into context, here is what central banks reported in 2017 Q3 for their foreign currency holdings:

Rank Reserve Currency Global Holdings
#1 U.S. Dollar 63.5%
#2 Euro 20.0%
#3 Japanese Yen 4.5%
#4 British Pound 4.5%
#5 Canadian Dollar 2.0%
#6 Aussie Dollar 1.8%
#7 Chinese Yuan 1.1%
n/a Other 2.6%

Interestingly, the Japanese yen has decent acceptance as a reserve currency, but the country still holds the second highest amount of foreign currency reserves ($1.2 trillion) anyways. This is partially because Japan is an export powerhouse, sending $605 billion of exports abroad every year.


And now, a practical question: why do these countries hold foreign currency reserves in the first place?

Here are seven reasons, as originally noted by The Balance:

  1. Forex reserves allow a country to maintain the value of their domestic currency at a fixed rate
  2. Countries with floating exchange rates can buy up foreign currencies or financial instruments to reduce the value of their domestic currency
  3. Forex reserves can help maintain liquidity during an economic crisis
  4. Reserves can provide confidence to foreign investors, showing that the central bank has the ability to take action to protect their investments
  5. Foreign currency reserves give a country extra insurance in meeting external payment obligations
  6. Forex reserves can be used to fund certain sectors, like building infrastructure
  7. They also provide a means of diversification, which allows central banks to reduce the risk of their overall portfolios

For a related animation, see the history of how the U.S. dollar spread across the world.

Full link:

Info – Animation: Visualizing Two Centuries of U.S. Immigration

America is a nation of immigrants, and though the country has seen a lot of new arrivals over the past two centuries, the rate of immigration has been far from steady.

War, famine, economic boom and bust, religious persecution, and government intervention have all caused wild swings in the rate of immigration from countries around the world.

Today’s striking animation, by Max Galka, is a great way to see changes in immigration over time. Inflows from specific countries rise and fall, and the top three countries of origin change numerous times over the years.

Below, is another way to look at the ebb and flow of American immigration since the early 1800s.

U.S. Immigration Charts
An important note. This data excludes forced migration (slavery) and illegal immigration.

Let’s look at the “waves” in more detail.


From 1820 to 1870, over 7.5 million immigrants made their way over to the United States, effectively doubling the young country’s population in only half a decade.

Ireland, which was in the throes of the Potato Famine, saw half its population set sail for the U.S. during that time. This wave of immigration can still be seen in today’s demographics. There are now more Irish-Americans than there are Irish nationals.

The magnetic pull of the New World was profoundly felt in Germany as well. Growing public unrest in the region, caused by heavy taxation and political censorship, culminated in the German revolutions of 1848-49. Faced with severe hardship at home, millions of Germans made their way to America over the 1800s. It’s estimated that one-third of the total ethnic German population in the world now lives in the United States.


Much of America’s early immigration was from various points in Europe, but there was one prominent exception: China.

The discovery of gold in California inspired Chinese workers to seek their fortune in America. After a crop failure in Southern China in 1852, tens of thousands of Chinese immigrants flooded into San Francisco.

Although the State of California was making millions of dollars off its Foreign Miners Tax, sentiment towards Chinese workers began to sour. Gold mines were being tapped out and white Californians blamed the Chinese for driving wages down.

Chinamen are getting to be altogether too plentiful in this country.

– John Bigler, Governor of California (1852-1856)

By 1882, the newly enacted the Chinese Exclusion Act had a chilling effect on Chinese immigration. The Exclusion Act has the dubious distinction of being the only American law barring a specific group from immigrating to the United States.


The wave of immigration leading into the 20th century is referred to as The New Immigration.

In 1890, Ellis Island was designated as the main point of entry for newcomers entering the United States. In 1907 alone, Ellis Island processed a staggering 1,285,349 immigrants. To put this number in perspective, if all of those people settled in one place, they would’ve formed America’s fourth largest city almost overnight.

This massive influx of people into New York had profound implications on the city itself. In 1910, Manhattan’s population density was an astronomical 101,548 humans per square mile.

The immigrants arriving during this period – heavily represented by Italians, Hungarians, and Russians – were seeking religious freedom and economic opportunity. Certain industries, such as steel, meat-packing, and mining, were staffed by many new arrivals to the country.

During this time, one in four American workers were foreign-born.


The National Origins Act’s quota system, which took effect in 1929, essentially slammed the door on most immigrants from Southern and Eastern Europe. Shortly after, the Great Depression further put a damper on immigration that would last well into the 20th century.


After decades of sluggish immigration, the United States’ percentage of foreign-born citizens reached a low of 4.7% in 1970. But that was all about to change.

During the next decade, the number of states where Mexico was the top country of origin doubled in a single decade, and Mexicans became the dominant foreign-born population in the country. This migration was fueled by the Latin American debt crisis and later by NAFTA. The influx of cheap corn into Mexico caused hundreds of thousands of Mexicans from rural areas to search for more favorable economic opportunities. America was the obvious choice, particularly during the economic expansion of the 1990s.

U.S. Hispanic Population Map

This wave of immigration has shifted the country’s demographics considerably. Today, nearly one in five people in the United States are Hispanic.


Immigration trends are continually evolving, and America’s newest immigrants are often more likely to come from China or India. In fact, both countries surpassed Mexico as countries of origin for immigrants arriving in the U.S. in 2013. Today, the trend is even more pronounced.

us immigration top 5

Recent immigration numbers indicate that Asian immigrants will continue to shift America’s demographics in a new direction. Perhaps a new wave in the making?

Full link:


Sưu tầm – Tham gia tuyển dụng, bị “giam lỏng” 5 ngày, ứng viên trúng tuyển vì chỉ đọc báo, xem ti vi

Ba câu chuyện ngắn dưới đây sẽ gửi đến bạn đọc những triết lý nhân sinh rất cần cho cuộc sống.

Vui vẻ là một kiểu năng lực

Một công ty xuyên quốc gia nọ đăng tuyển giám đốc kế hoạch. Người ứng tuyển đông như đi chảy hội, vì thế nên khâu sảo sát vô cùng nghiêm ngặt. Qua nhiều vòng sàng lọc, chỉ còn ba người xuất sắc nhất lọt vào vòng tuyển dụng cuối cùng.

Trước vòng thi cuối, ba ứng viên được đưa vào ba gian phòng riêng biệt, đóng kín cửa và có camera giám sát.

Trong phòng có đầy đủ các vật dụng sinh hoạt hằng ngày, chỉ không có điện thoại, không được lên mạng. Điện thoại di động của cả ba đều bị thu lại trước khi vào phòng.

Đại diện bên nhà tuyển dụng cũng không nói cho ba ứng viên việc cụ thể họ phải làm, chỉ nói rằng đưa họ vào đó trong lúc chuyển đề thi đến.

Ngày đầu tiên, ba người dường như vẫn khá hưng phấn, đọc báo, xem ti vi, nghe nhạc. Chỉ có điều đến giờ nấu cơm, vì đều không thành thạo những việc nhỏ nhặt này nên cả ba có vẻ vật vã. Dù vậy, cuối cùng thì cả ba cũng vẫn có thể vui vẻ đưa cơm vào miệng.

Ngày thứ hai, tình hình bắt đầu có sự khác biệt. Bởi cứ ngồi đợi mãi đề thi không đến, người thì trở nên mất kiên nhẫn, người thì không ngừng đổi kênh ti vi, lật sách liên tục, thậm chí đến giờ ăn cơm cũng chỉ là làm đối phó, người thì không ngừng đi đi lại lại trong phòng, trau mày, nét mặt trầm ngâm, đêm đến thì giở mình liên tục, không tài nào ngủ được…

Chỉ có một người vẫn xem ti vi và cười khoái trá với những tiết mục hài hước đang phát, chăm chú đọc sách, đến giờ nấu cơm thì dậy nấu cơm, thoải mái đi vào giấc ngủ…

Vui vẻ là một kiểu năng lực. Giữ được tinh thần vui vẻ lạc quan trong mọi tình huống, con người có cơ sở để tiếp cận thành công.

5 ngày sau, đại diện nhà tuyển dụng mời ba người ra khỏi phòng. Hai ứng viên tỏ ra sốt ruột trong suốt những ngày qua dường như đã trở nên héo hon, chỉ có một người luôn giữ được tâm trạng vui vẻ, bình thường là thần thái vẫn như lúc trước.

Và vào đúng lúc cả ba đang dường như nín thở chờ đợi đề thi, đại diện nhà tuyển dụng bất ngờ tuyên bố người có thể kiên trì duy trì lối sống vui vẻ trong 5 ngày vừa qua đã được tuyển dụng với lời giải thích:

“Vui vẻ là một kiểu năng lực, có thể duy trì một tâm hồn vui vẻ trong bất cứ tình huống nào, con người sẽ càng có cơ sở để đến gần với thành công”.

Triết lý nhân sinh

Khi chúng ta xuất phát cùng với trí tuệ, hãy đem theo niềm vui, bởi có niềm vui đồng nghĩa với việc chúng ta đã thành công một nửa.

Lừa leo lên nóc nhà

Có một con lừa nọ dốc hết sức để leo lên mái nhà. Khi mọi người vây quanh nhìn, nó tỏ ra vô cùng đắc ý, tay chân khua khoắng loạn xạ.

Kết quả là hành động đó của nó đã khiến các viên ngói trên mái nhà vỡ bằng sạch.

Chủ nhà làm việc ngoài đồng trở về, phát hiện lừa đang làm loạn trên mái nhà liền lập tức leo lên đó đuổi con lừa xuống, đồng thời dùng một cây gậy to đánh nó một trận đau đớn.

Lừa oan ức nói: “Tại sao lại đánh tôi? Tối qua tôi phát hiện ra khỉ cũng nhảy nhót như vậy và ông rất vui, dường như làm thế đem lại cho ông nhiều niềm vui.”

“Đồ ngốc, leo lên nóc nhà nhảy nhót, mày nghĩ mày là khỉ à? Đừng có quên mày là một con lừa.” – Người nông dân lại đánh cho lừa thêm một trận nữa.

Triết lý nhân sinh

Có những lúc chúng ta muốn thể hiện mình nhưng không ngờ lại bị người khác đuổi khỏi sân chơi một cách không nể nang. Tại sao lại như vậy? Bởi lẽ chúng ta chưa tìm đúng vị trí của mình.

Thế nên, trong cách xử sự với mọi người xung quanh, tuyệt đối đừng thể hiện bản thân một cách mù quáng, nếu không, đừng than thân trách phận rằng mình số nhọ.

Ếch và ốc sên

Có một con ốc luôn có thành kiến với một con ếch. Một hôm, ếch vốn nhịn rất lâu không nói quyết định hỏi ốc sên: “Anh Ốc sên, có phải tôi có chỗ nào đắc tội với anh nên anh mới ghét tôi như vậy?”

Ốc sên đáp: “Các anh có bốn cái chân có thể nhảy qua nhảy lại, còn tôi phải cõng trên mình cả một cái vỏ nặng, bò từng bước khó nhọc trên mặt đất, vì thế nên trong lòng không được vui.”

Ếch nghe vậy liền nói: “Nhà nào cũng có một nỗi khổ riêng anh Ốc sên ạ. Anh chỉ nhìn thấy niềm vui của chúng tôi mà không thấy được nỗi khổ của chúng tôi mà thôi.”

Khi đó, một con chim ưng lớn bất ngờ xuất hiện và tấn công hai con vật. Ốc sên vội vã thu mình vào cái vỏ mà nó than thở là nặng nề, còn ếch thì bị kẻ tấn công nuốt chửng trong nháy mắt.

Triết lý nhân sinh

Hãy hưởng thụ cuộc sống của bạn, đừng bao giờ so sánh cuộc sống của mình với người khác. Ngưỡng mộ người khác thường chỉ đem đến cho chúng ta nhiều đau khổ hơn mà thôi. Và nếu nghĩ nhiều đến những gì mình có, bạn sẽ thấy biết ơn và hạnh phúc hơn nhiều.

Theo Nguyễn Nhung

Trí thức trẻ

Full link:

Sưu tầm – Tâm Kinh Bát Nhã Ba La Mật Đa

Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh.
般 若 波 羅 蜜 多 心 經
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật,
Xin các bạn đọc Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh bằng âm Nôm và nghĩa Việt, trước khi đọc chú giải.
A. Kinh văn
Bản Hán tạng
般 若 波 羅 蜜 多 心 經.
觀 自 在 菩 薩。行 深 般 若 波 羅 蜜 多 時 。照 見 五 蘊 皆 空 。度 一 切 苦 厄。舍 利 子。色 不 異 空。 空 不 異 色。色 即 是空 。 空 即 是 色。受 想 行 識 亦 復 如 是. 舍 利 子。是 諸 法 空 相 。不 生 不 滅。不 垢 不 淨 。不 增 不 減。是 故 空 中 無 色。無 受 想 行 識。無 眼 耳 鼻 舌 身 意。無 色 聲 香 味 觸 法。無 眼 界 。 乃 至 無 意 識 界 。無 無明 。亦 無 無明 盡。乃至 無 老 死。亦 無 老 死 盡。無 苦 集 滅道 。無 智 亦 無 得。以 無 所 得 故。菩 提 薩 埵 。依 般 若 波 羅 蜜 多 故。心 無 罣 礙 。無 罣 礙 故。無 有 恐怖。遠 離 顛 倒 夢 想。究 竟 涅 槃。三 世 諸 佛。依 般 若 波 羅 蜜 多 故。得 阿 耨 多羅 三 藐 三 菩 提。故 知 般 若 波 羅 蜜 多。是 大 神 咒 。是 大 明咒 。是 無 上咒。是 無 等 等 咒 。能 除 一 切 苦。真 實 不 虛 。故 說 般 若 波 羅 蜜 多 咒。即 說 咒曰。揭 諦 揭 諦。 波 羅 揭 諦 。波 羅 僧 揭 諦。菩 提 薩 婆 訶。
Bản dịch Âm
Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh.
Quán Tự Tại Bồ Tát hành thâm Bát nhã Ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhứt thiết khổ ách. Xá Lợi Tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng hành thức diệc phục như thị.
Xá Lợi Tử, thị chư pháp không tướng, bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm. Thị cố không trung vô sắc, vô thọ, tưởng, hành thức. Vô nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, vô sắc, thanh hương vị xúc pháp, vô nhãn giới nãi chí vô ý thức giới. Vô vô minh, diệc vô vô minh tận, nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận. Vô khổ, tập, diệt, đạo. Vô trí diệc vô đắc, dĩ vô sở đắc cố. Bồ đề tát đõa y Bát nhã Ba la mật đa cố, tâm vô quái ngại, vô quái ngại cố, vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu cánh Niết bàn.
Tam thế chư Phật, y Bát nhã Ba la mật đa cố, đắc A nậu đa la Tam miệu Tam bồ đề.
Cố tri Bát nhã Ba la mật đa, thị đại thần chú, thị đại minh chú, thị vô thượng chú, thị vô đẳng đẳng chú, năng trừ nhất thiết khổ, chân thật bất hư.
Cố thuyết Bát nhã Ba la mật đa chú, tức thuyết chú viết:
Yết đế yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha.
Dịch nghĩa Việt
Tâm Kinh Bát Nhã Ba La Mật Đa
Ngài Bồ Tát Quán Tự Tại khi thực hành thâm sâu về trí tuệ Bát Nhã Ba la mật, thì soi thấy năm uẩn đều là không, do đó vượt qua mọi khổ đau ách nạn.
Nầy Xá Lợi Tử, sắc chẳng khác gì không, không chẳng khác gì sắc, sắc chính là không, không chính là sắc, thọ tưởng hành thức cũng đều như thế.
Nầy Xá Lợi Tử, tướng không của các pháp ấy chẳng sinh chẳng diệt, chẳng nhơ chẳng sạch, chẳng thêm chẳng bớt.
Cho nên trong cái không đó, nó không có sắc, không thọ tưởng hành thức.
Không có mắt, tai, mũi, lưỡi, thân ý. Không có sắc, thanh, hương vị, xúc pháp. Không có nhãn giới cho đến không có ý thức giới.
Không có vô minh, mà cũng không có hết vô minh. Không có già chết, mà cũng không có hết già chết.
Không có khổ, tập, diệt, đạo.
Không có trí cũng không có đắc, vì không có sở đắc.
Khi vị Bồ Tát nương tựa vào trí tuệ Bát Nhã nầy thì tâm không còn chướng ngại, vì tâm không chướng ngại nên không còn sợ hãi, xa lìa được cái điên đảo mộng tưởng, đạt cứu cánh Niết Bàn.
Các vị Phật ba đời vì nương theo trí tuệ Bát Nhã nầy mà đắc quả vô thượng, chánh đẳng chánh giác.
Cho nên phải biết rằng Bát Nhã Ba La Mật Đa là đại thần chú, là đại minh chú, là chú vô thượng, là chú cao cấp nhất, luôn trừ các khổ não, chân thật không hư dối.
Cho nên khi nói đến Bát Nhã Ba La Mật Đa, tức là phải nói câu chú:
Yết đế yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha.
B. Phần chú giải

Bát Nhã Tâm Kinh – hiểu nghĩa mới tụng niệm hiệu quả

Như lời tổ Huệ Năng đã nói: “Thấy, nghe, đọc, tụng là Tiểu thừa. Ngộ pháp hiểu nghĩa là Trung thừa. Y pháp tu hành là Đại thừa…”

Kinh Bát-nhã Ba-la-mật-đa là một trong những kinh được tụng nhiều nhất, để phát huy hết sự hữu tích của việc tụng niệm kinh, chúng ta cần phải hiểu ý nghĩa của lời kinh. Người theo Phật chân chính không chỉ tụng ngoài khẩu mà quan trọng hơn là niệm ý nghĩa của lời kinh.

Ghi nhớ rằng theo Phật là nhất định phải dùng trí tuệ để thấu hiểu, không thể đọc tụng theo một cách máy móc mà đạt được hiệu quả mong muốn.

Giải thích ý nghĩa ngắn gọn

Ý nghĩa tên của kinh: được hiểu nói về Tâm đạt đến sự hoàn hảo cùng cực hoặc cũng có thể dịch nghĩa tương đương là Kinh trọng tâm diễn luận đến bến bờ tận cùng của sự hoàn hảo xuyên suốt khắp tam giới.

Bát nhã (sa.prajñā, pi. pañña : Hoàn hảo, Xuyên suốt)

Ba-la-mật-đa (sa. pāramitā, pi. pāramī : Cùng cực, Tận cùng, Hoàn thành, Bờ bên kia)

Giải thích ý nghĩa từng câu trong kinh:

Quán-Tự-Tại Bồ-Tát hành thâm: Thường xuyên thực hành quán chiếu một cách tự tại ngày càng uyên thâm Tâm đại thừa trải rộng vô biên (Từ, Bi, Hỉ, Xả)

Bát-nhã Ba-la-mật-đa thời: Đồng thời trí xuyên suốt đến tận cùng

Chiếu kiến ngũ-uẩn giai không: để soi thấy Danh và Sắc đều Không trường tồn (Vô Thường) và Không có tự tánh (Vô Ngã)

Độ nhất thiết khổ ách: chính là con đường duy nhất thiết thực giúp thoát khổ nạn

Xá-Lợi-Tử (Quảng Trí): Hãy mở rộng Trí ra để nhận biết rằng

Sắc bất dị Không: Sắc (Đất, nước , gió, lửa. Hay là thân) không khác gì Danh (Thọ, tưởng, hành, thức. Hay là không sắc). Cũng có nghĩa rộng là không phải Thân đang xét đều cùng chung tính chất Không trường tồn (Vô Thường) và Không có tự tánh (Vô Ngã).

Không bất dị Sắc: Danh (Không sắc) chẳng khác gì Thân đang xét hoặc thân khác (Sắc) cũng đều là vô thường và vô ngã như nhau.

Ý nghĩa hai câu này xét theo những phạm trù sau thì:

1. Tổng quan:

Sắc tức thị Không: Sắc đúng không thể nhận biết bằng lục căn

Không tức thị Sắc: Không nhận biết bằng lục căn chính là sắc thực (chỉ nhận biết bằng tuệ giác)

2. Chúng sanh:

Sắc tức thị Không: Đất, nước, gió, lửa đúng là không trường tồn, không có tự tánh riêng

Không tức thị Sắc: Không trường tồn, Không có tự tánh (Không) đúng là nhận thấy được (Sắc).

Thọ,Tưởng,Hành,Thức diệc phục như thị: Thọ, Tường, Hành, Thức cũng đều như vậy

Xá-Lợi-Tử! (Quảng Trí):Hãy mở rộng Trí ra để nhận biết rằng

Thị chư pháp không tướng, bất sinh , bất diệt, bất cấu , bất tịnh, bất tăng , bất giảm: để nhận định rõ mọi sự vật hiện tượng đều không cố định (không tướng, do nhân duyên hình thành), không tự sinh, không tự diệt, không dơ, không sạch, không tăng, không giảm

Thị cố không trung vô sắc, vô thọ, tưởng, hành, thức: Cố gắng nhận rõ ra Tính Không để không bị vướng vào Sắc, Không bị vướng vào Danh (Thọ, tưởng, hành, thức)

Vô nhãn, nhĩ , tỷ, thiệt, thân, ý: không chấp vào lục căn

Vô sắc ,thanh, hương, vị, xúc, pháp: không chấp vào Lục thức

Vô nhãn giới: Không vướng vào sự thấy trong tam giới (Dục, sắc, vô sắc)

Nãi chí vô ý thức giới: cho đến không vướng chấp ý vào tam giới

Vô Vô-minh diệc , vô Vô minh tận, nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận: Cũng vậy không còn không sáng suốt, chấm dứt vô minh (mê muội) cho đến không còn già chết nữa, tức chấm dứt sự già chết.

Vô Khổ, Tập, Diệt, Đạo: không còn phải Khổ, không còn những yếu tố gây khổ – Tập đeo bám nữa, không còn phải lo Diệt khổ nữa, không còn phải tu Bát Chánh Đạo nữa

vô Trí diệc vô Đắc, dĩ vô sở đắc cố: không còn vướng vào suy nghĩ (trí) nữa, không còn đắc thành, không còn phải bám vào sự đắc thành nữa

Bồ-đề-tát-đỏa y Bát-nhã Ba-la-mật–đa cố: cố Phát Tâm Bồ Tát tỏa sáng cùng với Trí Bát Nhã đúng đắn đến cùng cực

tâm vô quái ngại: tâm không còn vướng mắc vào mọi chướng ngại nữa

vô quái ngại cố: không phải cố gắng để vượt chướng ngại nữa

vô sở hữu khủng-bố: tâm không còn bị rối loạn nữa

viễn ly điên đảo mộng-tưởng, cứu cánh Niết-Bàn: vĩnh viễn cắt đứt điên đảo mộng – tưởng, đó là cứu cánh Niết bàn

Tam thế chư Phật: mọi sự tu tập để đạt Giác Ngộ (chư Phật) trong tam giới (tam thế giới)

y Bát-nhã Ba-la-mật-đa cố: Cần cố gắng hành trì đúng đắn hoàn hảo đến cùng cực

đắc A-nậu-đa-la Tam-miệu Tam bồ-đề: đạt đến thành tựu được tuệ giác viên mãn

Cố tri Bát-nhã Ba-la-mật-đa: Cố gắng thấu quán tính Bát Nhã đến cùng cực

thị đại thần chú: bằng cách tập trung (chú) tinh thần rộng khắp

thị đại minh chú: tập trung tỏa sáng Tâm Bồ Đề rộng khắp

thị vô thượng chú: nhận thức đúng không còn chấp vào sự tối cao

thị vô đẳng đẳng chú: tập trung một cách đúng đắn không chấp bình đẳng đó là bình đẳng

năng trừ nhất thiết khổ, chân thật bất hư: phát công năng giúp chúng sanh tiêu trừ mọi khổ nạn, đó chính là lẽ thật không hoại

Cố thuyết Bát-nhã Ba-la-mật-đa chú: cố gắng thuyết giảng Tính Không đến tận cùng

Tức thuyết chú viết: Nghĩa là

Yết-đế, yết-đế, Ba-la yết-đế. Ba-la-tăng yết-đế Bồ-đề tát-bà-ha: Vượt qua, vượt qua, vượt qua đến bờ bên kia, vượt qua hoàn toàn, Tuệ giác thành tựu

Giảng nghĩa sâu ý kinh Bát-nhã Ba-la-mật-đa

Điều kỳ diệu luôn đến với mọi người khi đã tu chỉnh đạt thành tựu hợp nhất Trí-Tâm một cách đúng đắn…chìa khoá giúp Tuệ giác (trí giác xuyên suốt mọi chướng ngại) được khai mở…nhận ra đúng bản chất của sự vật và hiện tượng (vạn pháp)…tận cùng của sự hoàn hảo (Bát-nhã Ba-la-mật-đa)

Cuối cùng để đạt đến tận cùng là Sự Giác Ngộ (Trí Siêu việt và Tâm Đại thừa thấu quán đến cùng cực = PHẬT) ở đây không còn nói về con người nữa mà là sự giác ngộ (vì qua khỏi cõi vô sắc giới là đã không còn hình tướng) lên đến cõi này là sự giác ngộ, sự hòa đồng, tâm trí tỏa sáng đến cùng cực.

Muốn thành tựu được sự giác ngộ thì phải thấy được thật tướng của tất cả các pháp là vô tướng – Thị kiến chư pháp vô tướng (PHÁP)

Muốn thấy được chư pháp vô tướng thì chúng ta phải làm sao cố gắng hành trì tinh tấn vượt bậc tất cả tới bờ bên kia để cho trí và tâm chúng ta tỏa khắp nhưng không chấp vào sự tỏa khắp đó – Trí Bát Nhã và Tâm Bồ Đề ba la mật đa (TĂNG)

PHẬT – PHÁP – TĂNG chính là ba khái niệm cần bảo lưu một cách đúng đắn (Chánh Tam Bảo) trong tâm thức kết nối cùng trí quán sát của hành giả (người tu tập tìm đường giải thoát), thị ứng tuỳ theo căn duyên khởi tướng, tức là quán sao thấy vậy (quán người thấy người, quán vật thấy vật, quán thần thông thấy thần thông,…). Việc tu tập đúng chánh pháp đó là cần cố gắng quán Trí Bát nhã Tâm Bồ tát Ba-la-mật-đa xuyên suốt vạn pháp để thấy được Tính Không. Tu tập công phu đến mức độ cao cần phải hiểu đúng (Chánh Tri Kiến) ngữ nghĩa (Chánh Ngữ) như trên để không bị sai đường lạc lối một cách đáng tiếc, rẽ lối sang sát na ái dục, chịu cuốn theo “danh, sắc giai không”, dẫn đến thủ hữu ngã, pháp vô tướng… đành phải chịu lặn chìm mãi trong biển sinh tử vô lượng kiếp…(tựa như mù vừa thấy được cho màu đen luôn là màu đúng của mình, cho đến khi bị té đau mới lần hồi thức tỉnh).

“Yết đế, yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha”

Chữ Tăng: có nghĩa là phải tăng trưởng tư duy mình lên, tăng trưởng tâm mình lên để dần tiến tới sự hoàn hảo (Trí Bát-nhã và Tâm Bồ-đề Ba-la-mật-đa).

“Quán tự tại bát nhã ba la mật đa thời”. Đa thời là luôn luôn tăng trưởng công phu (sự tinh tấn) đến mức hoàn hảo xuyên suốt tận tới bờ bên kia, đến cực cùng (Ba-la-mật-đa) hiểu biết về những diễn biến của mọi sự vật hiện tượng trong ta, quanh ta lẫn ngoài ta…, cuối cùng ta sẽ nhận ra đúng thực vạn pháp đều là vô tướng, do đó tâm sẽ không còn bị vướng mắc vào chấp pháp và chấp ngã nữa. Đó chính là Tính Không của ta – tức tự tánh của vạn pháp.

Chư pháp hiện tướng là bởi do sáu căn, và ngũ uẩn của mình còn bị vướng kẹt (bất thanh tịnh, thủ ái dục, chấp trước ngã, pháp) Muốn thấy được chư pháp vô tướng thì phải cố gắng tăng trưởng trí và tâm mình đến mức cùng cực, để mình quán sát lấy nó.

Thấy pháp còn tướng là sáu căn của mình chưa sạch (bất thanh tịnh), ngũ uẩn của mình chưa ổn (thủ ái dục), quán xét truy vấn để chỉnh sửa cho đến khi nào sáu căn chúng ta trong sạch và Thân-Tâm mình bình ổn, thì sẽ dần tự tại soi thấy ngũ uẩn giai không, rồi sẽ thấy được các pháp là vô tướng. Đó là do sự hạn chế của sáu căn trần tục nhận thông tin phản chiếu qua lăng kính của lục trần lừa mình, cũng từ sự thủ kiến mà ra, từ quá khứ do mình chấp vào nó, nên sở hữu cái không thật, tức là sáu căn lừa mình khiến cho mình cứ luẩn quẩn hoài, ôm lấy hoài danh sắc vô thực mà cho nó là thật, nên nó luôn hiện hữu trong ta phát sanh ra nhiều hành vi giả hợp….

Muốn thấy được chư pháp vô tướng này thì phải cố gắng để nhận thấy rằng, “chiếu kiến ngũ uẩn giai không (danh sắc không có, nó cũng là sự vật hiện tượng là Pháp), Lục căn, lục trần cũng giai không.

Phật dạy: Muốn thành tựu giác ngộ tất cả phải nhớ nắm lấy bảo lưu tận tâm khảm của mình ba yếu lĩnh (Tam Bảo) này một cách tường minh, đó là :

1. Sự Giác Ngộ (Vô Thượng Vô Đẳng Đẳng Giác) ( PHẬT)
2. Thị kiến chư Pháp Vô Tướng ( PHÁP)
3. Trí Bát Nhã &Tâm Bồ đề ba la mật đa (TĂNG)

Phật – Pháp – Tăng hàm chứa rất nhiều nghĩa xuất phát từ tri kiến và tư duy tu học dần đến tuệ giác quán thấu, chứ không chỉ đơn giản như mọi người từng nhầm tưởng…chính vậy cuối thế kỷ thứ 6 lục tổ Huệ Năng đã dẫn giải Tam Bảo Chánh-Giác-Tịnh thay cho Phật-Pháp-Tăng.

Để thấy được là ngũ uẩn giai không, lục thức, lục trần, lục căn cũng đều giai không thi phải quán tự tại

Muốn tự tại được chúng ta Phải định tâm được

Nghĩa là, trong mọi trường hợp, mọi hoàn cảnh : đi, đứng, nằm, ngồi đều quán được liền mà không bị dấy khởi bởi thông tin nầy nọ của ngày hôm qua, hôm kia, sắp tới mình cần phải làm cái gì…, quán được một lúc nữa thì xuất hiện thông tin dấy lên là đang thèm cái gì, muốn cái chi chi…, đan xen nhớ chuyện hôm qua hôm kia, hôm nọ, tưởng tưởng đủ thứ chuyện sắp tới..? Cho nên Thân-Tâm mình rõ ràng không tự do dừng lại (định) tại một thời điểm theo mong muốn, đó chính là sự bất tự tại. Muốn thành tựu tự tại, tức là ta cần phải tìm cách (giải pháp) để chỉnh sửa (tu chỉnh) lại Thân-Tâm mình thoát khỏi sự vướng kẹt bởi thông tin thu nhận gây nhiễu loạn (thọ tưởng) nữa, cần tập luyện chỉnh sửa (tu tập) để định tâm được. Khi định tâm được thì ta sẽ không còn vướng những chướng ngại linh tinh trong đời sống ô trược nữa.
Muốn định tâm được thì Thân, Thụ, Tâm, Pháp phải được hài hòa, Tâm hiện đang nhốt trong Thân, và mọi vận hành của thân chưa hài hòa được sẽ không định được và không tự tại được. Phải đối chiếu pháp ngược về xem lại bát chánh đạo.

Muốn thân thụ tâm pháp hài hòa thì phải làm sao?

Đáp: Hiện tại Thân ta đang bị vướng vào đời sống (Mạng), vào hành động (Nghiệp) của mình.

Đời sống của mình xem lại chánh mạng đã đúng chưa, chánh mạng chưa đúng thì không bao giờ niệm được, muốn biết chánh mạng đúng chưa hãy lấy Ngũ Giới – Bát Hòa ra để đối chiếu.

Hành động xem lại chánh nghiệp chúng ta lấy Thập Thiện Nghiệp hay Thập Nhị Thái Hòa ra để đối chiếu, hoàn thành được những chánh mạng chánh nghiệp rồi nó không còn năng lượng rối, năng lượng trược, hoàn toàn tách được năng lượng đen đó mình mới cố gắng tinh tấn cho nó ngày càng sạch sẽ hơn, tinh là tinh khiết, tấn là tiến lên, khi đã tinh tấn sạch sẽ rồi, thì thân thụ tâm pháp chắc chắn sẽ vững.

Nếu Thân Thụ Tâm Pháp chưa vững thì hãy cố rà soát xem lại cách sống của mình đúng chưa (Chánh Mạng)?, hành động của mình với chính mình và với cuộc sống này có chắc là đúng không (Chánh Nghiệp)? , hãy đối chiếu lại bài học Bát Hoà và Thập Nhị Thái Hoà để mà xem xét lại, nếu ta thực hiện chưa đúng, tức chưa thể nào khai trừ hết năng lượng đen (chướng nghiệp) ra khỏi Thân-Tâm của mình được, thì tất nhiên Thân, Thụ, Tâm, Pháp mình cũng sẽ không thể nào vững vàng được.

Còn cho là đúng nhưng vẫn còn tàn nghiệp, chướng nghiệp, nó cũng làm trục trặc ảnh hưởng tới mình. Một thử nghiệm đơn giản là khi anh/chị chuyển động đôi tay mình tạo nên các thức hài hoà trong bài tập khó khăn là ở chổ đó, vì bên trong mình hãy còn rối nên chưa chưa thể hoà hợp dễ dàng Thân-Khẩu-Ý so với khi ta đã tinh tấn tập luyện để chỉnh sửa (tinh tấn tu tập) thành công thuần ý (không còn tạp nhiểu Tham, Sân, Si) và tâm mình tròn sáng (rộng mở, từ hoà, sáng suốt) thì tất nhiên mọi hành vi của Thân-Khẩu-Ý của ta cũng sẽ là hoàn chỉnh kéo theo (Hiệu ứng sinh học tương tác sóng-hạt đồng pha). Lúc đôi bàn tay mình chuyển động sẽ thật là nhẹ nhàng, chính xác đồng pha cùng âm thanh phát ra Ô, A tròn đầy, đồng pha cùng ý dẫn cảm giác lúc này trong ta vô cùng an ổn, hạnh phúc vô cùng, thân ta, tâm ta như đang hoà mình trong vũ trụ tinh khiết của tình yêu thương vô bờ bến…

Nếu những hành vi (nghiệp) của mình, cụ thể trong hiện tại chính là nghề nghiệp mình, nếu làm đã thực hiện đúng như giáo pháp Thập Thiện, lúc thực hành chúng ta vẫn chưa hoà hợp được trạng thái Thân-Khẩu-Ý như đã dẫn, tức thị trong ta hãy còn chưa sạch Năng lượng đen (chướng nghiệp) tàn ẩn. Nếu vậy hãy cố gắng quét trừ nó ra bằng những hành động tốt đẹp của mình (Thiện Nghiệp) càng tinh tấn hơn nữa cùng với đời sống hàng ngày quanh ta, nhằm để nó đối trị và loại trừ sạch hết chướng nghiệp còn tàn ẩn bên trong nội thức mình, đó là giải pháp duy nhất!.

Nếu chưa đủ sức mình tự hoá giải được, thì ta nên dùng kết nối cùng tập thể (tạo nên hiệu ứng đám đông). Đối chiếu lời dạy của Đức Phật : “Nên dùng sức đồng thể đại bi, lòng từ vô duyên để đối xử với mọi người và sự việc, tâm lượng rỗng rang có thể dung nạp được tất cả chúng sanh, mới có thể diệt ác, đếm hơi thở quán tâm có thể đạt được giải thoát”.

Chúng ta cần phải siêng năng luyện tập tư duy truy vấn ngược về nguồn chánh pháp đã học, còn pháp thuộc làu làu mà chưa biết vận hành đi ngược lại, đặt vấn đề tại sao phải vậy, có giải pháp nào hay hơn nữa hay không…thì khó mà đạt thông thạo tường minh. Ngày xưa, lúc nhập định Đức Phật cũng vậy, ngài tri kiến và tư duy cho việc giải thoát bằng cách đặt vấn đề truy vấn ngược để tìm ra bản chất của vạn pháp biến chuyển theo nhân duyên mà thành, sau đó thì ngài mới đúc kết lại vấn đề thiết thực (pháp như lai không có gì khác hơn là nói về khổ và cách diệt khổ, nếu chúng sanh thấy được lẽ thật này thì Như Lai không thuyết pháp), Đức Phật đã tinh lọc lại những cốt lõi thiết thực để giảng giải sao cho mọi người, mọi giới cùng hiểu, cùng nhận ra (…Lá trong rừng kia nhiều vô số kể, điều thiết thực mà Như Lai cần nói cho mọi người ví như lá trong nắm tay này…).

Tóm lại: Muốn thành tựu được mọi việc một cách tự tại, thì điều thiết thực đó là chúng ta phải định được tâm mình. Tâm không định, bất ổn, do những cảm thụ (sắc, thanh, hương, vị ,xúc, pháp) của mình chưa ổn (tưởng, thức xáo trộn), do thân mình chưa ổn, còn bám víu, còn bị lôi cuốn bởi sự vật hiện tượng bên trong lẫn bên ngoài (chấp thủ nội pháp và ngoại pháp). Thân-Thụ-Tâm-Pháp chưa đồng hoà (bất an trụ).

Thân-Thụ-Tâm-Pháp không ổn định là do đời sống của mình chưa đúng (bất chánh mạng), do hành động của mình với đời sống chưa đúng (bất chánh nghiệp), muốn biết sao là đúng/sai (có nhiều người không biết mình đúng/sai) thì phải dùng tri kiến và tư duy mình cố gắng đối chiếu và quán xét chánh pháp đã được học, chứ không còn cách nào khác để thay thế cho sự lười biếng, mê muội, vọng tưởng điên rồ…Người thiếu tri kiến và tư duy thì nói hoài cũng vậy thôi, khó thể nào tu tập cho thành tựu được.

Thấy được chân lý rồi thì hãy cố gắng tinh tấn trau dồi Thân-Thụ-Tâm-Pháp mình càng ngày càng sạch sẽ hết, không còn bị vướng bởi những tác động từ bên ngoài, không còn vướng bên trong, trạch vấn nội/ ngoại pháp (trong thất giác chi có nói) chúng ta phải trạch vấn chúng ta, phải truy vấn đặt dấu hỏi với mình đúng chưa, đối chiếu ra ngoại pháp và nội pháp để mà dò tim cho cặn kẻ.

Đúng sạch sẽ (thanh tịnh) rồi, thì Thân-Tâm mình không còn bị năng lượng xung quanh tác động ngược pha nữa và khi năng lượng đen không còn thì lúc đó Thân-Thụ-Tâm-Pháp chắc chắn sẽ đạt hài hòa. Rồi từ từ tiến dần thành chánh định mà không phải sợ bị dính mắc vào các chướng ngại (Ngũ triền cái) do sự hấp tấp (si pháp), miễn cưỡng tìm mọi cách ép định một cách máy móc (đếm hơi thở cưỡng ép tâm, trí rỗng = vô thức tự kỷ) theo truyền thống mà chẳng hiểu rõ sự hoàn thành chánh niệm trước khi tiến tới sự định tâm một cách tự tại (Chánh Định) với mọi lúc, mọi nơi trong từng hành động của mình hằng ngày qua sự thực hành chánh niệm, mà không cần phải tìm mọi cách cưỡng chế trí, tâm mình một cách vô thức sẽ gây nên những hiệu ứng thứ cấp: trầm uất, khởi sân, điên đảo vọng tưởng, loạn thức,…Hãy tránh phải trả giá cho sự sai lầm đáng tiếc này! Chúng ta cần lưu ý.

Sau khi đã hoàn thành Chánh Định được rồi, thì Thân-Tâm ta mới thật sự thành tự tại. Quán tự tại Bồ-Tát hành thâm Bát-nhã Ba-la-mật-đa thời Chiếu kiến ngũ-uẩn giai không tìm thấy Tánh Không. Hãy tinh tấn từng bước đi, chánh pháp phật học nguyên thuỷ rất rõ ràng không đâu mà trật được. Chỉ có hạng người mê muội (biên, thủ, nghi, mạn, tà kiến) mới không thấy được mà thôi…

Sưu tầm – How much truth should referees tell when asked for a reference?

Full link:

Sưu tầm – Khoảng lặng phía sau Putin (ông là thần tượng của tôi)

Hôm nay, 7/5/2018, Vladimir Putin sẽ tuyên thệ nhiệm kỳ Tổng thống thứ tư, và có lẽ là nhiệm kỳ Tổng thống cuối cùng của ông. Trước công chúng, hình ảnh của ông được xây dựng là một lãnh đạo mạnh mẽ, quyết đoán đến mức gần như cứng rắn. Nhưng con người thật của Putin có phải luôn như vậy? Có lẽ là không. Khi nhận lấy chiếc ghế Tổng thống Nga, ông hẳn đã hiểu và chấp nhận rằng bên cạnh quyền lực lớn lao để có thể đưa nước Nga trỗi dậy là sự cô đơn mà ông khó có thể chia sẻ cùng ai. Như chính ông đã từng nói “Đôi khi, sự cô đơn là cần thiết để chứng minh rằng mình đúng”.

háng 2/2012, hai người đàn ông không trò chuyện gì với nhau dù ngồi cùng trên chiếc limousine của chính phủ băng qua những con phố tắc nghẽn ở Moskva. Một người là Vladimir Putin – khi đó thủ tướng quyền lực của nước Nga, người kia là nhà làm phim tài liệu người Đức – Hubert Seipel. Họ chỉ trao đổi vài câu thân thiện để ghi hình cho một cảnh quay rất bình thường.

Putin có tâm trạng tốt và cười rất nhiều. Nhưng rồi cuộc phỏng vẫn chững lại và cuộc trò chuyện bất ngờ chìm vào im lặng, đằng sau khung cảnh là các tòa nhà cao lớn của thủ đô nước Nga. Putin nhìn ra cửa sổ một cách căng thẳng và mím môi lại. Seipel thì xoa cằm. Giữa hai người trở nên xa lạ.

Sự gượng gạo chỉ kéo dài ít giây, và Seipel chỉ dùng nó cho phiên bản mở rộng của bộ phim mà ông làm. Nhưng tình tiết này cho thấy thực sự khó khăn để hai người đàn ông – vốn không có điểm gì chung ngoại trừ bộ phim họ đang thực hiện – có thể chuyện trò một cách gần gũi. Nỗ lực làm thân của Seipel dường như khiến cả hai cảm thấy mệt mỏi.

Vladimir Putin: Những khoảnh khắc cô đơn của người đàn ông thép - Ảnh 2.

Tổng thống Nga Putin và Hubert Seipel. Ảnh: NDR/ cinecentrum

Đây là một trong vài cuộc phỏng vấn dài mà Seipel thực hiện với người đàn ông quyền lực nhất nước Nga để xây dựng bộ phim “Tôi, Putin”, phát sóng trên kênh truyền hình ARD của Đức vào 27/2/2012. Cả Seipel và Putin đều có ý định tận dụng không khí thân mật trong cuộc phỏng vấn để thu lợi cho mình, và cả hai đều biết đối phương cũng có ý định như mình.

Vladimir Putin: Những khoảnh khắc cô đơn của người đàn ông thép - Ảnh 3.

Cho đến trước bộ phim của Seipel, chính trị gia quyền lực nhất nước Nga chưa bao giờ là nhân vật chính trong một tư liệu mô tả chân thực đến vậy, và chắc chắn không phải là qua góc nhìn của một nhà báo phương Tây, người được phép biên tập các đoạn phim theo cách mà bản thân thấy phù hợp. Ông Putin thường không để cánh báo chí tiếp xúc quá gần với mình. Đối với ông, hình ảnh phổ biến nhất trên truyền thông thường là những khoảnh khắc đầy sức mạnh khi ông đi săn gấu, cởi trần bơi trong hồ nước giá lạnh, lái phi cơ chiến đấu, điều khiển xe đua Công thức 1, hay thử sức với tàu lặn…

Đội ngũ truyền thông điện Kremlin – một nhóm khoảng hơn hai chục phóng viên được tuyển chọn khắt khe – thường tháp tùng Putin trong các màn xuất hiện công khai của ông. Nhóm này thường dành nhiều giờ chơi billiards ở tư gia của Putin tại Moskva, trong khi ông thường tới trễ vì bận rộn. Không ít người trong số họ tỏ ra ghen tị khi thủ tướng quyết định trao cơ hội chưa từng thấy cho Seipel, bằng một cuộc phỏng vấn hoàn toàn không bị giới hạn – ngoại trừ chuyện đời tư của ông.

Nhà làm phim đã tạo dựng được bầu không khí tương đối thân thiết với thủ tướng Putin – người đã đắc cử tổng thống Nga nhiệm kỳ thứ ba chỉ 1 tuần sau khi bộ phim của Seipel trình chiếu. Seipel cũng vượt qua được những giá trị bề nổi mà ông Putin cố gắng thể hiện, để khắc họa sâu hơn con người vị chính khách Nga.

Putin – như thường lệ – đóng vai cứng rắn, trong khi Seipel chứng minh luôn luôn có những điểm yếu và nỗi buồn hiện diện đâu đó.

Vladimir Putin: Những khoảnh khắc cô đơn của người đàn ông thép - Ảnh 5.

Hubert Seipel mất hai năm rưỡi để chuẩn bị cho phim “Tôi, Putin”. Ông viết các câu hỏi gửi văn phòng báo chí điện Kremlin, đồng thời tranh thủ mối liên hệ cá nhân, thân thiết với một vài người được Putin tin tưởng. Không có phản hồi gì trong suốt 2 năm. Nhưng rồi Putin gửi lời mời Seipel đến thăm.

Seipel là một nhà làm phim chính trị lão luyện. Ông đã thực hiện hàng tá phim tài liệu về các vấn đề phức tạp, từ chiến sự ở Kosovo cho tới vụ bê bối tham nhũng ở Volkswagen bị phanh phui năm 2005. Dù ban đầu không đánh giá cao Seipel, nhưng Putin đã dần dần chấp thuận ý tưởng về bộ phim. Đó là một tư liệu khác xa những hình ảnh chính thức của một chính khách mà công luận đã quá quen thuộc. Thay vào đó, phim khai thác khía cạnh phía sau bức màn quyền lực, và trả lời một câu hỏi thú vị: Cảm nhận khi là Vladimir Putin thực ra như thế nào?

Vladimir Putin: Những khoảnh khắc cô đơn của người đàn ông thép - Ảnh 6.
Vladimir Putin: Những khoảnh khắc cô đơn của người đàn ông thép - Ảnh 7.

Tổng thống Nga Vladimir Putin trong một buổi tập luyện hockey trên băng. Ảnh: NDR/ cinecentrum

Trong một góc máy, ông Putin xuất hiện và tập luyện môn hockey trên băng một mình, trong đêm, giữa một sân vận động hoàn toàn trống vắng. Ở một cảnh khác, ông đến bể bơi vào sáng sớm với bạn đồng hành duy nhất là chú chó Labrador màu đen tên Koni – rất “chịu khó” liếm mặt thủ tướng.

Rồi, Putin chơi hockey trên băng vào ban đêm, lần này các đồng đội là những vệ sĩ của ông và họ thi đấu với đội các vệ sĩ của Dmitry Medvedev – đồng minh thân cận của Putin, thời điểm đó là tổng thống Nga. Trong giờ nghỉ, Putin được nhìn thấy ngồi một mình và có vẻ mệt mỏi.

Một lần khác, Putin đi bộ tới cuộc họp chính phủ – và vẫn một mình.

Không khó để thấy, dù là đi đến đâu – kể cả trong một chuyến đi săn với những người bạn ở Siberia xa xôi, luôn luôn có một “vùng đệm an ninh” được dựng nên xung quanh Putin, và rốt cuộc ông chỉ có thể ngồi lại một mình.

Thủ tướng Putin thể hiện bản thân là một người đàn ông 59 tuổi gọn gàng, mạnh mẽ và nam tính – hình ảnh trái ngược với tiền nhiệm của ông trên cương vị tổng thống: ông Boris Yeltsin. Điều này vẫn luôn là mục đích đằng sau mọi sản phẩm truyền thông ghi lại cảnh ông đi săn gấu hay câu cá suối.

Nhưng trong tác phẩm của Seipel, Vladimir Putin hiện lên một cách “giống người bình thường hơn”. Ông có những thời điểm mệt mỏi và kém vui, và cũng phải cố gắng vượt qua những dấu hiệu của tuổi tác.

Vladimir Putin: Những khoảnh khắc cô đơn của người đàn ông thép - Ảnh 8.

Putin đôi khi tỏ ra bực bội với việc bị Hubert Seipel “truy vấn” không dứt về những chỉ trích của phương Tây nhằm vào các chính sách của ông. Thủ tướng chỉ đáp cụt lủn rằng: “Chúng ta đã nói về chuyện này rồi”.

Nhưng Putin lại hào phóng với đối phương theo cách của riêng mình. Dù không bao giờ tỏ ra lộ liễu, ông vẫn ngầm tỏ ý hài lòng với Seipel. Đôi khi, thủ tướng bất ngờ mời nhà làm phim đến hàn huyên cả vài giờ đồng hồ và cùng ăn bữa tối – dù không có camera.

Vladimir Putin: Những khoảnh khắc cô đơn của người đàn ông thép - Ảnh 9.

Trong một dịp khác, đoàn xe hộ tống của ông Putin dừng lại đột ngột bên ngoài Moskva, và thủ tướng vẫy tay ra hiệu cho Seipel cùng người quay phim lên xe riêng để cùng đi.

Putin nói ông muốn chỉ cho mọi người thấy những thứ đặc biệt, và dẫn họ đi theo con đường nhỏ hẹp tới nhà nguyện riêng của ông. Tại đây, thủ tướng chia sẻ về đưucs tin của ông, và về việc ông đã được rửa tội như thế nào. Cám dỗ của việc có được những khoảnh khắc đầy riêng tư như thế của người đàn ông quyền lực nhất nước Nga là hết sức to lớn. Nhưng rồi cân nhắc đến tính chất quá đời tư của những chia sẻ, Seipel quyết định loại chi tiết đó khỏi bộ phim.

Vladimir Putin: Những khoảnh khắc cô đơn của người đàn ông thép - Ảnh 10.

Cách đây 4 năm, ngày 18/3/2014, Vladimir Putin – đang trong nhiệm kỳ tổng thống thứ ba – khiến thế giới rúng động với bài diễn văn về việc sáp nhập bán đảo Crimea. Ngay cả đến thời điểm này, và được hé lộ nhiều qua bộ phim của Seipel, ông Putin vẫn còn vô số bí ẩn với thế giới.

Trước công chúng, tổng thống nổi tiếng là người điềm tĩnh với “cái đầu lạnh”, tưởng như không gì có thể thâm nhập vào đó.

“Ông ấy (Putin) không nói chuyện với ai,” một thông dịch viên thân cận với đội ngũ của ông Putin nói với cây viết Ben Judah của Newsweek. “Ông không cảm thấy cần phải cười”.

Những người thân cận với Putin hé lộ nhiều về ông hơn bức ảnh tổng thống cởi trần cưỡi ngựa: Ông ăn sáng muộn, sau đó bơi một mình – hoạt động mà các trợ lý hé lộ là khi tổng thống “hoàn tất các suy nghĩ về [hoạt động của] nước Nga”.

Vladimir Putin: Những khoảnh khắc cô đơn của người đàn ông thép - Ảnh 11.

Năm 2014, trả lời phỏng vấn hãng tin nhà nước TASS, ông Putin – trong một lần hiếm hoi – đã hé lộ về gia đình của mình. Ông chia sẻ về hai cô con gái Maria (tên thân mật là Masha), và Yekaterina (còn gọi là Katya). Tổng thống tiết lộ cả hai tiểu thư nhà Putin đều sinh sống ở Nga, ngay tại Moskva.

Vladimir Putin: Những khoảnh khắc cô đơn của người đàn ông thép - Ảnh 12.

Ông Putin cùng con gái Maria (trái) và bà Lyudmila Putina (vợ cũ) đi bầu cử năm 2007. Ảnh: AP

“Chúng tôi gặp nhau ở nhà,” ông nói. Nhưng tổng thống cũng không giấu sự cô đơn và thiếu vắng thời gian cho gia đình. Ông thừa nhận bản thân “có lịch trình công việc dày đặc”.

 “Ngay cả với các con gái thì tôi cũng chỉ gặp được 1-2 lần mỗi tháng, và tôi phải tính toán thời gian kỹ càng.”

Vì các lý do an ninh, chưa một hình ảnh nào của các con gái ông Putin được công khai hay có xác nhận. Ông không bao giờ chụp hình với các con. Ngoài các sở thích cơ bản được chia sẻ như ưa sạch sẽ và yêu thích trà đen, người ta không biết gì về cuộc sống của tổng thống, ngoại trừ vụ ly hôn người vợ lâu năm Lyudmila Shkrebneva vào năm 2014.

Và không hoàn toàn như Seipel khắc họa, Putin lạc quan nói rằng ông rất bận bởi có quá nhiều bạn bè. “Thường tôi không cảm thấy cô đơn, mặc dù nghe điều này thật lạ lùng,” ông nói.

Trong cuộc phỏng vấn năm 2017 với đạo diễn gạo cội Oliver Stone, một khoảnh khắc ấm áp khác của Putin được hé lộ.

Được hỏi về việc liệu tổng thống có sắp trở thành ông ngoại – sau khi Putin tiết lộ ông chuẩn bị gặp các con gái Maria và Yekaterina, ông mỉm cười trả lời: “Đúng như vậy”.

Nhưng rồi ông chùng xuống khi đề cập liệu bản thân có trở thành một người ông tốt, hoặc có thể thường xuyên chơi với các cháu trong vườn hay không. Putin nói với Stone: “Rất hiếm khi, không may là thế”.

Những mẩu chuyện về đời tư của Putin được công bố trên sách báo không nhiều, đặc biệt về những khía cạnh tâm lý, tình cảm của “người đàn ông thép”.

Lần duy nhất người ta thấy Putin tự mình chia sẻ về sự mệt mỏi mà công việc tổng thống mang lại, là cuộc trò chuyện giữa ông với đồng cấp Belarus Alexander Lukashenko tại Minsk vào tháng 6/2016. Khi ấy, tổng thống Nga thừa nhận ông thiếu ngủ và cần được nghỉ ngơi nhiều hơn.

“Tôi ngủ rất ít. Hôm kia tôi ngủ 4 tiếng, còn tối qua thì được 5 tiếng… ít quá,” Putin nói.

Vladimir Putin: Những khoảnh khắc cô đơn của người đàn ông thép - Ảnh 13.
Nội dung:

Hải Võ
Thiết kế:

Bạch Quả
Ảnh tư liệu:

Reuters, AP, Getty, NDR

Theo Trí Thức Trẻ 20/03/2018

Full link:

Sưu tầm – Warren Buffett và Bill Gates cùng đồng ý rằng, đây là những cuốn sách đáng giá nhất hiện nay: Bạn nên đọc để có cái nhìn khác về thế giới

Nếu bạn đang tìm kiếm một cuốn sách hay cho mùa hè này thì không nên bỏ lỡ lời gợi ý từ hai tỷ phú Warren Buffett và Bill Gates.


Vào thứ hai vừa qua, trong chương trình truyền hình “Squawk Box”  trên sóng CNBC cùng Charlie Munger, hai người đàn ông nổi tiếng Bill Gates và Warren Buffett đã chia sẻ những đầu sách đáng đọc nhất theo ý kiến cá nhân họ. Trong khi vẫn giữ vững quan điểm “bất diệt” về chương 8 của cuốn sách “The Intelligent Investor” của tác giả Benjamin Graham, Buffett còn giới thiệu thêm chương 4 “Enlightenment Now: The Case for Reason, Science, Humanism, and Progress” cỉa Steven Pinker vào danh sách yêu thích của mình.

Buffett nói rằng, có một vài “lí do thú vị để lạc quan hơn về thế giới” ở những trang sách đó, và nó được mang tựa đề “Progressive Phobia”.

Gates cũng dành cho cuốn “Enlightenment Now” của Pinker một lá phiếu ủng hộ, ông nhấn mạnh rằng để hiểu được bạn “cần phải đọc nó một cách nghiêm túc hơn so với những cuốn sách khác, nhưng nó thực sự rất tuyệt vời”. Nội dung cuốn sách vẽ nên một bức tranh khái quát về sự tiến bộ của loài người, cho rằng rằng con người có đầy đủ những công cụ cần thiết để phát triển mạnh mẽ trong thời hiện đại.

“Pinker đã chỉ ra rằng cuộc sống, sức khỏe, của cải vật chất, sự an toàn, yên bình, tri thức hay hạnh phúc, đều đang vươn dậy, không chỉ từ phương Tây mà là ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này”, trích lời nhà xuất bản.

Gates giải thích: “Trong cuốn sách, Pinker nói về sự tiến bộ mà chúng ta đã đạt được và cách để có thể học hỏi từ những nơi sự tiến bộ thậm chí có thể còn có thể nhanh hơn. Điều này xuất phát từ cuốn sách trước đó của ông – The Better Angels of Our Nature. Trong cuốn sách, ông mô tả bạo lực đang dần lắng xuống trên thế giới. Và trong cuốn sách Enlightenment Now, ông đang nhìn nhận vào rất nhiều khía cạnh khác, chẳng hạn như sự an toàn ở nơi làm việc hay niềm hạnh phúc trong cuộc sống”.

Bill Gates và Warren Buffett đã gặp nhau vào năm 1991 và họ đã trở thành bạn của nhau trong gần 28 năm qua.

Warren Buffett và Bill Gates cùng đồng ý rằng, đây là những cuốn sách đáng giá nhất hiện nay: Bạn nên đọc để có cái nhìn khác về thế giới - Ảnh 1.

Thực tế, Gates đã chia sẻ tình yêu của mình với cuốn “Enlightenment Now” từ trước đó. Trong một bài đăng trên blog cá nhân, ông đã khẳng định tác phẩm trên của giáo sư tâm lí học đại học Harvard là cuốn sách mới được yêu thích nhất của mình. “Thế giới đang trở nên tốt đẹp hơn, ngay cả khi chúng ta không cảm thấy nó luôn như vậy. Tôi rất hạnh phúc bởi chúng ta có những nhà tư tưởng xuất sắc như Steven Pinker để giúp con người được ngắm nhìn một bức tranh tổng thể”, Gates viết.

Trong chương trình “Squawk Box” hôm ấy, Gates cũng gợi ý thêm một cuốn sách được ông yêu thích ở thời điểm hiện tại đó là: “Factfulness: Ten Reasons We’re Wrong About the World- and Why Things Are Better Than You Think” của tác giả Hans Rosling, một giáo sư về sức khỏe toàn cầu.

Warren Buffett và Bill Gates cùng đồng ý rằng, đây là những cuốn sách đáng giá nhất hiện nay: Bạn nên đọc để có cái nhìn khác về thế giới - Ảnh 3.

“Factfulness” giúp ta khám phá lý do tại sao con người luôn hiểu sai về các vấn đề chung  trên thế giới. Thay vì đưa ra quyết định dựa trên thực tế và dữ liệu, con người phần lớn bị ảnh hưởng bởi những khuynh hướng vô thức. Điều giúp chúng ta có thể lạc quan ở đây chính là thế giới đang trở nên tốt đẹp hơn những gì ta trông thấy”.

Cuốn sách được cho là “rất dễ đọc”, Gates nói. “Nó nói về việc thế giới đã thay đổi ra sao, và Hans chia sẻ rằng ông đã có một số nhận thức sai lầm như thế nào, rằng ông đã không thấy được toàn thể sự tiến bộ. Nó dạy bạn cách suy nghĩ về những tin tức và chỉ cho bạn thấy mình đang đi về đâu với lối tư duy của của bản thân.”

Gates và vợ Melinda đã trở thành fan hâm mộ của Rosling từ năm 2006, bắt đầu từ khi Gates có một bài chia sẻ trên TED Talk về chủ đề này. Khi tác giả qua đời vào năm 2017, cặp đôi hứa sẽ thực hiện ước nguyện cuối cùng của ông.

“Ông ấy đơn giản chỉ hy vọng chúng tôi sẽ giữ lời hứa tiếp tục lan tỏa thông điệp mà ông vô cùng say mê, rằng: Thế giới đang tiến bộ, và mọi quyết định thi hành các chính sách nên được căn cứ vào dữ liệu”, trích từ chia sẻ của Gates trong một bài đăng trên blog dành riêng cho Rosling.

Full link:


Sưu tầm – Lời nhắn nhủ của cô gái 27 tuổi qua đời vì ung thư làm dậy sóng MXH khiến tất cả giật mình: Hãy bỏ điện thoại xuống

“Bạn có thể ngủ không ngon tối qua vì mấy đứa con của bạn quấy, hay tóc của bạn cắt ngắn quá. Bạn có thể làm gãy móng tay, hay ngực của bạn quá nhỏ, hay mông bạn có vết lúm và bụng bạn thì đầy mỡ. Hãy bỏ qua hết đi. Tôi thề rằng bạn sẽ không nghĩ đến những điều đó khi đến lượt bạn ra đi”.

Chắc hẳn, mọi người còn nhớ tới bức thư đầy xúc động của Holly Butcher – một cô gái người Úc không may mắc căn bệnh ung thư hiếm gặp và qua đời vào ngày 4/1 vừa qua, khi chỉ vừa tròn 27 tuổi. Thời gian ấy, nội dung bức thư cũng như là nguồn năng lượng tích cực, giàu cảm xúc lan tỏa của nó đã làm hàng triệu người trên thế giới rung động thông qua các bài báo và phương tiện truyền thông. Tuy nhiên, mới đây, Facebooker nổi tiếng Huyền Chip lại một lần nữa chia sẻ lại bức thư được dịch chính xác từ bản gốc để truyền tải đúng và sâu hơn thông điệp của cô gái trẻ xấu số Holly Butcher trên trang fanpage của mình như sau:

Bức thư của chị đã được dịch sang tiếng Việt và được khá nhiều báo đăng, nhưng mình đọc cứ thấy thiếu ý gì đó nên dịch lại những lời khuyên của chị theo ý hiểu của mình. Một số từ trong bản gốc viết sai lỗi chính tả, mình đoán là chị đã phải vượt qua rất nhiều đau đớn trong những ngày cuối cùng để viết được bức thư này, và điều đó làm mình rất buồn…. Mình xin đăng bản dịch cùng bản gốc.

Một chút lời khuyên cuộc sống từ Hol:

Thật kỳ lạ khi phải chấp nhận sự hữu hạn của đời người khi bạn mới 26 tuổi. Đó là một trong những điều bạn cố tình tảng lờ. Ngày ngày trôi qua và bạn trông đợi nó sẽ vẫn tiếp diễn; cho đến khi điều bất ngờ xảy đến. Tôi đã luôn hình dung một ngày nào đó mình sẽ già, nhăn nheo và xám xịt – rất có thể là kết quả của việc có một gia đình xinh đẹp (với nhiều con) mà tôi dự định xây dựng với tình yêu của cuộc đời mình. Tôi muốn nó đến mức tim tôi đau nhói.

 Lời nhắn nhủ của cô gái 27 tuổi qua đời vì ung thư làm dậy sóng MXH khiến tất cả giật mình: Hãy bỏ điện thoại xuống  - Ảnh 2.

(Ảnh: Dailymail)

Cuộc sống là vậy đấy; nó mong manh, quý giá, và không lường trước được. Mỗi ngày là một món quà, không phải là một quyền bạn hiển nhiên được nhận. Bây giờ, tôi đang 27 tuổi. Tôi không muốn ra đi. Tôi yêu cuộc sống của mình. Tôi hạnh phúc… Tôi nợ điều đó với những người tôi yêu thương. Nhưng quyền quyết định không nằm trong tay tôi. Tôi không bắt đầu viết ‘lá thư trước khi tôi chết’ này để mọi người sợ cái chết. Chúng ta hầu như hoàn toàn không hề để ý đến điều không thể tránh khỏi này, coi nó như một chủ đề cấm kỵ sẽ không bao giờ xảy đến với bất kỳ ai trong số chúng ta.

Tôi chỉ muốn mọi người hãy ngừng lo lắng quá đáng về những điều nhỏ bé, vô nghĩa và hãy nhớ rằng cuối cùng chúng ta đều có chung một số phận. Hãy làm những điều khiến thời gian của bạn trở nên đáng giá và tuyệt vời, loại bỏ những điều không đâu vào đâu. Tôi đã viết ra rất nhiều những suy nghĩ của mình bởi tôi đã có rất nhiều thời gian để suy nghĩ trong vài tháng vừa qua. Dĩ nhiên, những suy nghĩ này nhảy vào trong đầu tôi nhiều nhất là vào lúc nửa đêm! Mỗi khi bạn kêu ca về một điều gì đó ngớ ngẩn (một điều tôi nhận ra rất nhiều trong mấy tháng gần đây), hãy nghĩ về những người đang có một vấn đề thực sự. Hãy biết ơn về những chuyện nhỏ nhặt bạn phải đối mặt và để nó qua đi.

Bạn có thể thừa nhận một chuyện khiến bạn khó chịu, nhưng đừng có nhai đi nhai lại việc đó làm ảnh hưởng tiêu cực đến người khác. Sau khi bạn đã làm điều đó, hãy ra ngoài và hít thở một hơi sâu không khí trong lành vào trong lá phổi của bạn. Hãy nhìn bầu trời xanh thật xanh và những cái cây xanh thật xanh. Hãy nghĩ rằng bạn may mắn thế nào khi mà vẫn có thể làm điều đó – hít thở.

 Lời nhắn nhủ của cô gái 27 tuổi qua đời vì ung thư làm dậy sóng MXH khiến tất cả giật mình: Hãy bỏ điện thoại xuống  - Ảnh 3.

(Ảnh: Dailymail)

Bạn có thể bị kẹt trong làn xe đông nghịt, hay ngủ không ngon tối qua vì mấy đứa con xinh đẹp của bạn quấy, hay thợ cắt tóc cắt tóc của bạn ngắn quá. Bạn có thể làm gãy móng tay, hay ngực của bạn quá nhỏ, hay mông bạn có vết lúm và bụng bạn thì đầy mỡ. Hãy bỏ qua hết những chuyện đó đi… Tôi thề rằng bạn sẽ không nghĩ đến những điều đó khi đến lượt bạn ra đi. Chúng thật vô nghĩa khi bạn nhìn vào toàn cảnh cuộc sống. Tôi đang nhìn cơ thể mình huỷ hoại từng ngày ngay trước mắt và không thể làm gì được về điều đó.

Ước gì tôi có thêm chỉ một ngày sinh nhật hay Giáng sinh với gia đình, hay chỉ một ngày bình thường thôi với bạn trai mình và con cún cưng. Chỉ một ngày thôi.

Tôi nghe mọi người than phiền về công việc tồi tệ thế nào và thật khó để có thời gian tập thể dục – hãy biết ơn rằng bạn vẫn còn có thể làm điều đó. Làm việc và tập thể dục có vẻ như là những thứ thật tầm thường – cho đến khi cơ thể bạn không cho phép bạn làm chúng nữa. Trân trọng sức khoẻ và cơ thể vẫn còn hoạt động của bạn – cho dù nó không được béo gầy như ý. Chăm sóc nó và chấp nhận nó tuyệt vời như thế nào. Hãy vận động chân tay và nuôi dưỡng nó với những đồ ăn tươi. Đừng để cơ thể của bản thân trở thành một nỗi ám ảnh! Hãy nhớ rằng, sức khoẻ tốt không chỉ bao gồm cơ thể.

 Lời nhắn nhủ của cô gái 27 tuổi qua đời vì ung thư làm dậy sóng MXH khiến tất cả giật mình: Hãy bỏ điện thoại xuống  - Ảnh 4.

(Ảnh: Dailymail)

Hãy đầu tư cả vào sức khỏe, trí óc, tình cảm, và tinh thần của bạn. Bạn có thể sẽ nhận ra hình ảnh cơ thể tuyệt vời mà mạng xã hội muốn bạn tin vào ngớ ngẩn như thế nào. Nhân chủ đề này, hãy xóa khỏi danh sách theo dõi tất cả những tài khoản khiến bạn cảm thấy tồi tệ về bản thân. Kể cả bạn bè. Hãy nhẫn tâm vì phúc lợi của chính bạn. Hãy biết ơn mỗi ngày bạn không bị đau đớn và cả những ngày bạn thấy không khoẻ với một tí cảm cúm, một cái lưng đau, hay bị trật gân. Chấp nhận rằng nó chẳng dễ chịu tí nào nhưng ít nhất thì nó cũng sẽ khỏi thôi và cộc sống của bạn không bị đe doạ. Than phiền ít đi, và giúp đỡ lẫn nhau nhiều hơn.

Cho, cho, cho. Đúng là bạn sẽ hạnh phúc hơn khi làm gì đó cho người khác thay vì cho bản thân bạn. Ước gì tôi đã làm nó nhiều hơn. Kể từ khi tôi bị ốm, tôi đã gặp những người vô cùng tốt bụng cho đi rất nhiều và tôi đã nhận những lời động viên và giúp đỡ đầy yêu thương từ gia đình, bạn bè, và người xa lạ; nhiều hơn những gì tôi có thể cho lại. Tôi sẽ không bao giờ quên những điều này và sẽ mãi mãi ghi nhớ ơn của họ.

Thật kỳ cục khi vẫn có tiền để tiêu ở thời điểm này… khi bạn sắp chết… Nó khiến bạn nhận ra chúng ta ngốc nghếch thế nào khi nghĩ rằng mình cần phải tiêu nhiều tiền đến thế vào quần áo mới hay vào những ‘vật’ trong cuộc sống. Hãy tặng bạn của bạn một chút lòng tốt thay vì một cái váy, sản phẩm làm đẹp, hay đồ nữ trang. Hãy dành thời gian đưa họ đi ăn hay nấu cho họ ăn. Mua cho họ một ly cà phê. Tặng họ một chậu cây, đấm lưng cho họ, tặng họ một nọn nến và nói với họ rằng bạn yêu họ khi bạn làm điều đó. Tôn trọng thời gian của người khác. Đừng bắt họ phải chờ đợi chỉ vì bạn không biết quản lý thời gian.

 Lời nhắn nhủ của cô gái 27 tuổi qua đời vì ung thư làm dậy sóng MXH khiến tất cả giật mình: Hãy bỏ điện thoại xuống  - Ảnh 5.

(Ảnh: Dailymail)

Hãy bắt đầu chuẩn bị sớm hơn nếu bạn là một trong những người luôn đến trễ và biết ơn bạn bè vì họ muốn chia sẻ thời gian của họ với bạn, thay vì bắt họ ngồi một mình trong chờ đợi. Dùng tiền để tăng thêm trải nghiệm. Ít nhất thì cũng đừng để bản thân mất đi những trải nghiệm hay ho chỉ vì bạn lỡ tiêu tiền vào những đồ vật chất không đâu vào đâu. Hãy tận hưởng từng giây phút cuộc sống thay vì cố gắng chụp hình. Ý nghĩa cuộc sống không nằm ở việc sống qua màn hình điện thoại hay cố gắng chụp bức hình hoàn hảo.

Một câu hỏi tu từ: liệu vài tiếng đồng hồ bạn dành để làm tóc và trang điểm mỗi ngày hoặc để đi chơi một buổi tối thực sự có đáng không? Tôi chưa bao giờ hiểu điều đó về phụ nữ. Lắng nghe âm nhạc… thực sự lắng nghe. Âm nhạc là liệu pháp chữa bệnh. Cũng là hay nhất. Thỉnh thoảng hãy dậy sớm và lắng nghe tiếng chim hót và chiêm ngưỡng những gam màu rực rỡ trên bầu trời khi mặt trời mọc. Nói chuyện với bạn của bạn. Bỏ điện thoại xuống. Họ có đang ổn không?

Đi du lịch nếu đó là điều bạn muốn. Không thì ở nhà.

Làm việc để sống. Đừng sống để làm việc. Nghiêm túc đấy, hãy làm những việc khiến con tim bạn hạnh phúc.

Hãy ăn cái bánh ngọt mà không cảm thấy tội lỗi.

Nói không với những thứ bạn không muốn làm. Đừng ép buộc bản thân phải làm những gì người khác nghĩ là mục đích cuộc sống.

 Lời nhắn nhủ của cô gái 27 tuổi qua đời vì ung thư làm dậy sóng MXH khiến tất cả giật mình: Hãy bỏ điện thoại xuống  - Ảnh 6.

(Ảnh: Dailymail)

Bạn có thể muốn một cuộc sống xoàng xĩnh, và không có vấn đề gì với việc đó cả. Nói với những người bạn yêu thương rằng bạn yêu họ mỗi khi bạn có cơ hội, và yêu họ với tất cả những gì bạn có. Và hãy nhớ rằng, nếu điều gì đó làm bạn đau khổ, bạn có sức mạnh để thay đổi nó – trong công việc, trong chuyện tình cảm, hay trong bất kỳ vấn đề gì. Hãy dũng cảm thay đổi nó.

Bạn không biết bạn còn bao nhiêu thời gian trên thế giới này nên đừng lãng phí nó vào những đau khổ. Tôi biết người ta nói đi nói lại điều này, nhưng đó là sự thật đấy. Nhưng dù sao gì đây cũng chỉ là lời khuyên cuộc sống từ một cô gái trẻ. Nhận nó hay bỏ nó là tuỳ bạn.

À, còn một điều cuối cùng, nếu bạn có thể, hãy làm một điều có ích cho nhân loại (và cho tôi nữa) bằng cách hiến máu thường xuyên. Nó sẽ giúp bạn cảm thấy tốt đẹp hơn cộng với lợi ích cứu sống ai đó. Tôi có cảm giác rằng nó là một điều thường xuyên bị coi nhẹ trong khi mỗi lần hiến máu có thể cứu được 3 mạng sống! Đó là một ảnh hưởng vô cùng to lớn mỗi chúng ta đều có thể làm và quy trình vô cùng đơn giản.

Hiến máu giúp tôi sống thêm một năm nữa – một năm tôi có thể ở trên trái đất này với gia đình, bạn bè, và cún cưng mà tôi sẽ vĩnh viễn biết ơn. Một năm mà tôi đã có những giây phút tuyệt vời nhất của cuộc đời.

… cho đến khi chúng ta gặp lại nhau



 Lời nhắn nhủ của cô gái 27 tuổi qua đời vì ung thư làm dậy sóng MXH khiến tất cả giật mình: Hãy bỏ điện thoại xuống  - Ảnh 7.

(Ảnh: Dailymail)

Bài viết được dịch từ nội dung gốc của bức thư này, được đăng tải không bao lâu lại một lần nữa gây bão mạng xã hội khi thu hút được hàng ngàn lượt quan tâm của cộng đồng. Tất nhiên, ai cũng cảm thấy đây là một bức thư vô cùng ý nghĩa của một cuộc đời ngắn ngủi nhưng cũng giàu ý nghĩa không kém. Ít nhất, nó đã làm cho nhiều người phải xúc động rồi giật mình nhìn lại bản thân và tự vấn xem mình có đang tệ bạc với chính cuộc đời của mình chỉ vì chạy theo những thứ phù phiếm như trong bức thư đã đề cập hay không.

“Xúc động quá”, “cảm thấy cuộc đời của Hol thật ngắn ngủi nhưng giàu ý nghĩa quá”, “bức thư hay lắm”, “đọc mà thấy mình trong đó”, “đúng là phải có mất mát người ta mới nhìn ra được bản chất thật của những thứ không có thật”, “nội dung đầy ý nghĩa và tuyệt vời làm sao”, “cảm ơn Hol vì đã dùng chính cái chết của mình để thức tỉnh nhiều người”, “cảm ơn Huyền Chip vì đã một lần nữa chia sẻ lại đúng thông điệp mà bức thư truyền tải”,…

Đó là tất cả những bình luận với đầy đủ sắc thái của cộng đồng mạng sau khi xem xong bức thư dài phía trên. Quả thật, liệu có phải cận kề cái chết chúng ta mới có thể nhận ra được những thứ đáng ra phải được trân quý trong cuộc đời của mình hay không? Lúc đó có lẽ đã muộn rồi. Vậy thì qua đây, qua bức thư này, qua những gì Holly Butcher thật lòng truyền tải bằng ngữ nghĩa của câu chữ và bằng chính những phút giây cuối đời của mình, xin những ai đang còn trẻ hãy đọc hết và chiêm nghiệm, để tự vẽ nên một cuộc đời thật đáng sống, cho đến khi nhắm mắt rồi cũng thấy thanh thản, chứ không còn nhiều hối tiếc như Holly, mọi người nhé!

Full link:


Info – The Changing Landscape of Business Risk

The Changing Landscape of Business Risk

In the modern era, the pace of business is fast – but the pace of technological change is even faster.

As a result, the landscape of business risks is constantly shifting and changing, and both entrepreneurs and investors need to be on top of the potential factors that could disrupt their chances of success. At the same time, they also need to be prepared to address and mitigate new risks as they crop up.


Today’s infographic comes to us from Raconteur, and it highlights the forces that have been shaping the business risk landscape – both today and as projected for the future.

Using data from the 2017 Global Risk Management Survey done by insurance company Aon, it shows the top business risks according to 1,843 risk decision-makers from 33 industry sectors in over 60 countries.

Here were the top risks from 2017, as well as the corresponding portion of business leaders that said they were prepared for each risk:

Rank (2017) Business Risk Readiness
#1 Damage to reputation/brand 51%
#2 Economic slowdown/slow recovery 30%
#3 Increasing competition 45%
#4 Regulatory/legislative changes 44%
#5 Cybercrime, hacking, viruses, malicious codes 79%
#6 Failure to innovate/meet customer needs 59%
#7 Failure to attract or retain talent 57%
#8 Business interruption 67%
#9 Political risk/uncertainties 27%
#10 Third-party liability 70%

The insurer noted that many of these top business risks were uninsurable – and that in general, that such risks are continuing to gain precedence.


Interestingly, the survey also asked respondents to predict the risks in 2020 based on current trends and conditions.

Here is the same list, but for 2020, including the current ranks as well:

Rank (2020) Business Risk Previous Rank (2017)
#1 Economic slowdown/slow recovery 2
#2 Increasing competition 3
#3 Failure to innovate/meet customer needs 6
#4 Regulatory/legislative changes 4
#5 Cybercrime, hacking, viruses, malicious codes 5
#6 Damage to reputation/brand 1
#7 Failure to attract or retain talent 7
#8 Political risk/uncertainties 9
#9 Commodity price risk n/a
#10 Disruptive technologies/innovation n/a

Damage to risk/brand fell out of the top spot all the way to #6, and two new entrants appear for the first time: commodity price risk and disruptive technology/innovation.


Raconteur’s infographic also points to the biggest long-term risks to business, and the risks that get the most underestimated. These both come from a 2018 report by German asset manager Allianz, which includes opinions from a selection of risk experts.

The Biggest Long Term Risks
1. Cyberincidents
2. New technologies
3. Climate change/increasing volatility of weather

The Most Underestimated Risks
1. Cyberincidents
2. Business interruption
3. New technologies

As you’ll notice, the risk of “cyberincidents” tops both lists.

This is particularly interesting, because in the previous survey of business leaders, the potential business risk of “cybercrime, hacking, viruses, and malicious codes” was the one that leaders said they were most prepared for, with a 79% readiness level.

Yet, cyberincidents – which have an estimated annual impact of $450 billion per year – are both the top long-term risk and the most underestimated risk according to risk experts in the Allianz report.

Could business leaders be overconfident about this kind of threat?

Full link:


Sưu tầm – According To Science You Are More Likely To Develop Heart Disease If This One Thing Is Missing At Work

Change this behavior before it’s too late

By Laura Garnett Performance strategist

I’ve written about the ever-evolving landscape of leadership and how it’s changing over time. But it turns out you’ll be saving more than just projects and revenue by enhancing your leadership in the workplace…you’ll be saving the health of your people.

Despite the idea that business must be cut-throat in order to achieve results, work days are being lost due to more and more employees taking sick leave and extended leaves of absences due to stress on the job…in fact, nearly 550 million work days to be exact according to The American Psychological Association. And in a large-scale study of over 3,000 employees conducted by Anna Nyberg at the Karolinska Institute, results showed a strong link between bad leadership behavior and heart disease in patients.

So how do you begin to be a better leader – one that promotes happiness, psychological safety, and health in the workplace? Below are a few key behaviors that are important for a great leader:

Enjoy what you do – it’s contagious: Know your zone of genius – and make sure you’re in the right job for you. If you’re challenged and fulfilled at work – those around you will feed off your positive energy.

Inspire don’t micro-manage: Set a vision, share it and encourage people to contribute to it…then give them the space to run with their ideas. No one likes to be micromanaged.  Micro-management is the death of inspiration – make sure you’re not doing it.

Be aware of your unconscious biases and ensure you’re inclusive:  Ever looked at someone who was good looking and think they were successful? Or immediately felt connected to a job candidate because they went to the same college as you? Our brains are wired to make u gravitate towards people who are similar to us. These are all unconscious biases or unconscious feelings we have towards other people that typically influence our judgment and decision making. Know your biases and make sure that you’re not letting them drive you. When you’re a great leader, you must be able to see the greatness in everyone – and sometimes your biases will prevent this. Be conscious of them and re-wire the ones that aren’t serving you.

Put People First – Customer 2ndIn Vineet Nayar’s book Employees First, Customers Second, he explains how turning the old adage of the “customer is always right” on its head sparked a revolution at HCL Technologies. By nurturing your employee’s needs you promote a culture of trust. They’ll feel motivated and inspired and will feel encouraged to do their best thinking.


Full link:


Sưu tầm – Here’s the real danger that Facebook, Google and the other tech monopolies pose to our society

Most people fear and loathe monopolies because they dominate their categories or markets and squeeze out competition. But that’s just the tip of the iceberg of the threat they hold, warns technology analyst Jamie Bartlett.

The threat that tech monopolies pose to democracies is about more than the prices they charge: it’s the concentration of power, data and control over the public space — and their ability to wield this power over a growing number of economic activities, especially in the infrastructure and technologies of the future. The following companies operate as either monopolies or oligopolies in their respective fields: Google, Facebook, Uber, Airbnb, Amazon, Twitter, Instagram, Spotify. Integrated into everything, everywhere, their technology will blanket the world.

Perhaps the final stage in the rise of monopolies is when their economic power morphs into what Marxists sometimes call “cultural hegemony.” That is, where domination can be achieved through controlling the ideas and assumptions available to the public. The idea, associated with philosopher and politician Antonio Gramsciand his criticism of capitalism, is worth considering because there’s little doubt that a techno-utopian view of the world has infected society.

Tech is just the latest vehicle for very rich people to use well-tested techniques of buying political influence, monopolistic behavior and avoiding regulation.

All technology encodes within it certain values and assumptions about how the world works. Gutenberg’s press was more than a mere printing machine — it popularized the ideal of free information exchange. The telegraph system transformed people’s perceptions of time and distance, while the radio helped invent the concept of a single shared nationality, culture and language. The medium, remember, is the message. And the medium of digital technology, as a sector, is now monopolizing the whole economy.

In 1995, left-wing academics Richard Barbrook and Andy Cameron detailed the philosophy and ideas of the new tech wunderkinds, christening it “The Californian Ideology.” This ideology represented a fusion of the cultural bohemianism of San Francisco and entrepreneurial free market zeal. Barbrook and Cameron thought it was appealing because it offered a way out of the traditional political struggles over wealth distribution or fairness. A profound faith in the emancipatory qualities of technology allowed the techies to paper over any inconsistencies, because they promised that when the revolution arrived everyone would be great and cool and fulfilled and rich. All you needed to get to utopia was a belief in “disruption,” the idea that progress is achieved through smashing up old industries and institutions and replacing them with something new and digital.

This is the secret behind the digital revolution. The reason that startups flock to Silicon Valley is not just the promise of building a better world — it’s because that’s where the venture capital is. Money and ideas in Silicon Valley have a very complicated relationship. Even start-up visionaries and wide-eyed socially-minded inventors need money to survive, to pay extortionate Bay Area rent and to hire the best programmers. Silicon Valley runs according to a Faustian pact: money in exchange for world-changing ideas. But investment brings with it new responsibilities, and suddenly there are profit margins, quarterlies and growth targets. In some ways, tech is just the latest vehicle for very rich people to use well-tested techniques of buying political influence, monopolistic behavior and regulation avoidance, to help them become even richer. Doing it through tech allows them to add a glossy veneer of progress on top of some very familiar behavior.

The iPhone and web browsers have infected us all with the alluring idea that disruption is liberation, total individualism is empowerment and gadgets equal progress.

Over the years, the big tech firms have very carefully cultivated the Californian Ideology. Even though they are massive multi-billion-dollar corporations with huge PR teams, they pitch themselves as anti-establishment; even though they are built on a model of data extraction and surveillance capitalism, they purport to be promoting exciting and liberating technology; even though they are dominated by rich white guys, they talk of social justice and equality. I sometimes think it must be very confusing to be Mark Zuckerberg. In 2014, only 2 percent of Facebook staff were black and less than a third were women. They were also caught providing inaccurate information about user data matching to the European Commission during their acquisition of WhatsApp. And yet, later that year, Zuckerberg said that “our philosophy is that we care about people first.” The worse these companies behave and the richer they become, the more they spend on looking cool and talking about fairness and community. This cannot be a coincidence.

Wealthy corporations cultivate the popular ideas of the day not just by direct pressure, but also by funnelling money towards individuals and ideas that see the world as they do. And through their funding of think tanks and, increasingly, academia, the public imagination about technology is rebalanced in a subtle but definite way; the pervasive influence of Google is one significant example. But it’s much more than that. The iPhone and web browsers we use have carried the Californian Ideology around the world, infecting us all with the alluring idea that disruption is liberation, total individualism is empowerment and gadgets equal progress.

Sometimes these things are true, though they are hardly iron laws of social change. But believing it means the tech firms march off into the future and then come back and hand us a map to guide us through it. It is hard to imagine the coming years without schools full of iPads (Apple), VR headsets (the Facebook-owned Oculus) and coding classes (run by Google).

One UK MP suggested running the National Health Service like Uber, while another pitched the idea of Airbnb-style room rentals for overnight patients. Heaven help us all.

Research from the NSPCC found that almost half of all children want to pursue a career in tech. An even more depressing statistic is that 30 percent hope to become the one-in-a-million YouTuber who actually makes a career of it. Every country wants to build their own Silicon Valley, and every city has ambitions to be a tech hub. Read any political manifesto from across the spectrum, and you’ll find yourself lost in a world of smart cities, lean governments and flexible workers.

And to whom do we look in order to solve our collective social problems? It’s no longer the state, but the modern tech-geek superhero. Space travel and climate change has fallen to Elon Musk. We look to Google to solve health problems and sort out ageing. Facebook gets to decide what free speech is and battle against fake news, while Amazon’s Jeff Bezos saves the Washington Post from bankruptcy and funds scholarships. One UK MP suggested we might run the National Health Service like Uber, while another pitched the idea of Airbnb-style room rentals for patients who needed to stay overnight. Heaven help us all.

Total victory for the monopoly is not over economics or politics. It’s over assumptions, ideas and possible futures. Because when that happens, Big Tech won’t need to lobby or buy out competitors. They will have so insinuated themselves in our lives and minds, that we won’t be able to imagine a world without them.

Excerpted from the new book The People vs. Tech: How the Internet is Killing Democracy (and How We Can Save It) by Jamie Bartlett. Published by Dutton, an imprint and division of Penguin Random House LLC, New York. Copyright © 2018 by Jamie Bartlett.

Full link: