Share – TÌNH YÊU LÀ MỘT ĐỐNG HÓA CHẤT? và VÌ SAO NGƯỜI THỨ BA CÓ THỂ CHEN VÀO? — Tâm Lý Học Tích Cực

Tôi vô cùng xin lỗi nếu bài viết này làm mọi thứ màu hồng lãng mạn bay bổng linh thiêng của bạn về tình yêu vỡ tan tành. Nhưng, ngụp lặn trong các cuộc tình, hẳn bạn nhận ra tình yêu luôn trải qua các giai đoạn khác nhau. Vì sao lúc đầu luôn rất […]

via TÌNH YÊU LÀ MỘT ĐỐNG HÓA CHẤT? và VÌ SAO NGƯỜI THỨ BA CÓ THỂ CHEN VÀO? — Tâm Lý Học Tích Cực

Tôi vô cùng xin lỗi nếu bài viết này làm mọi thứ màu hồng lãng mạn bay bổng linh thiêng của bạn về tình yêu vỡ tan tành. Nhưng, ngụp lặn trong các cuộc tình, hẳn bạn nhận ra tình yêu luôn trải qua các giai đoạn khác nhau. Vì sao lúc đầu luôn rất tuyệt vời nhưng càng về sau ta càng vất vả để giữ được ngọn lửa tình? Vì sao có những người luôn thay bồ như thay áo chỉ sau vài tháng? Vì sao sau 15 năm hôn nhân chúng ta nhìn nhau và không hề thấy một chút xúc động nào trong tâm nhưng ta vẫn cảm giác không thể sống thiếu người ấy?

Đó là vì các loại hóa chất khác nhau hoạt động trong 3 giai đoạn chính của tình yêu: Cuồng Say, Giưa Giữa và Gắn Kết.

[KHỞI ĐỘNG]

Ở giai đoạn này, ta chú ý đến người này, người kia và thấy họ thật hấp dẫn. Bên trong ta có cảm giác muốn tìm hiểu họ nhiều hơn và muốn họ chú ý đến ta. Bên trong ta có nhu cầu gần gũi với một ai đó. Khi đã chốt một đối tượng và bắt đầu qua lại với người đó, đèn xanh bật lên, ta bắt đầu cho chiếc xe của mình chạy trên con đường tình yêu. Giai đoạn này có một tầm quan trọng không hề nhỏ với hạnh phúc lâu dài của các cặp đôi. Đến cuối bài, tôi sẽ giải thích vì sao.

  1. GIAI ĐOẠN CUỒNG SAY (kéo dài khoảng 18 tháng)

Hẳn ta vẫn nhớ tim mình đập thình thịch thế nào khi gặp người ấy, tay chân run rẩy khi lần đầu chạm vào nhau, check điện thoại 5 phút một lần để xem tin nhắn đã được đọc chưa, suốt ngày nghĩ đến người ấy không sao tập trung được, và chỉ muốn gặp người ấy mà thôi. Trong giai đoạn này, con người dành tới 85% thời gian khi thức để nghĩ về tình yêu mới của mình và sẵn sàng làm mọi thứ cho tình yêu, chạy 20 cây số mua cho nàng một ly trà sữa? Quỳ 3 tiếng đồng hồ trước cổng trường để xin lỗi nàng? Chuyện nhỏ. “Thủ phạm” chính tạo ra tất cả những điều này là 3 cái tên: DOPAMINE,  NOREPINEPHRINE và SEROTONIN (cả trăm cái tên phụ khác, chúng ta tạm thời bỏ qua nha).

DOPAMINE là hormone mang lại niềm vui và cảm giác hài lòng ngay lập tức, khiến cho người ta muốn có nó nhiều hơn. Khi con người hấp thụ những chất gây nghiện, não tiết ra rất nhiều dopamine, ví dụ như cocaine, nicotine. Tập thể dục cũng tăng dopamine (đó là lý do sau khi tập chúng ta thường thấy rất sảng khoái). Làm một cái gì đó mới, hay chơi trò cảm giác mạnh, cũng làm tăng loại hormone này (vì thế các cuộc tình mới luôn là nguồn cung cấp dopamine dào dạt). Người ta rất dễ nghiện cảm giác do dopamine mang đến và cứ muốn có nó hoài.

NOREPINEPHRINE là thủ phạm gây ra chuyện đổ mồ hôi tay, thở gấp và dạ dày cứ quặn lên. Chuyện này xảy ra ở  hiều cường độ khác nhau, nó làm cho bạn gặp người ta thì rất vui nhưng đồng thời người cứ hộp như thế nào ấy, lần đầu nắm tay mà tay ướt nhẹp, bụng thì quặn lên : )

SEROTONIN được mệnh danh là “nhạc trưởng của xúc cảm”. Lượng serotonin cao đồng nghĩa với việc mình sẽ thấy bình an hơn, ngược lại, thiếu serotonin con người dễ bị ám ảnh, lo âu. Chính trong giai đoạn này, serotonin tụt xuống thấp tủn. Vì sao ta cứ thấp thỏm chờ đợi một tin nhắn? Vì sao ta cứ suốt ngày nghĩ đến người đó đang làm gì và rất muốn gặp một cái thôi? Tất cả là tại hormone này. Sao mà nhè lúc này mà nó tiết ra ít dữ vậy chứ.

Tóm lại, chúng ta có công thức như sau:

tăng Dopamine + tăng NOREPINEPHRINE + giảm SEROTONIN = PHÁT ĐIÊN VÌ TÌNH

Chuyện này xảy ra với tất cả mọi người, không trừ một ai. Ta cảm thấy chàng và nàng chính là định mệnh của đời ta. Ta cảm thấy đây là “người con trai thông minh, vui tính, chu đáo nhất mà tớ từng gặp” hoặc “Nàng là người con gái tuyệt vời nhất, hấp dẫn nhất trên thế gian này”. Tình dục trong giai đoạn này rất tuyệt diệu. Tình yêu trong giai đoạn này là một cơn SÓNG THẦN, nó cuốn phăng tất cả, và chúng ta dính chưởng.

Đây là lý do tình yêu hay bị người ta gán cho cái mác “mù quáng”. Nhưng giai đoạn này không phải là ẢO. Tất cả đều là THẬT. Mọi thứ đều diễn ra trong người bạn đấy chứ, đâu phải là các loại hóa chất này không có thật đâu. Có điều, sau 12 đến 18 tháng, các hóa chất này bắt đầu yếu dần đi. Với một số người, thời gian có thể ngắn hơn, chỉ kéo dài vài tháng. Nên nếu họ nghiện cái hợp chất phía trên, thì thường họ sẽ có xu hướng đi tìm các mối quan hệ mới để lại có các hóa chất này. Với số đông, đa phần giai đoạn đẹp nhất là 1 năm đầu khi yêu nhau. Sau đó, mối quan hệ sẽ chuyển sang một giai đoạn khác.

  1. GIAI ĐOẠN GIƯA GIỮA (18 tháng đến 3 năm)

Đây là giai đoạn của sự say mê pha lẫn băn khoăn. Sóng thần chuyển sang những đợt sóng vừa phải, lúc  mạnh lúc nhẹ để những kẻ yêu nhau vừa chơi nhảy sóng, vừa có thể thỉnh thoảng lướt ván. Nhưng nếu giai đoạn trước tình yêu bịt hết cả hai con mắt của bạn lại, vào giai đoạn này, một con mắt đầu mở ra.

Vì thế, lúc này, bạn bắt đầu nhận ra “người này không ổn lắm thì phải”, hoặc “có một vài điểm chúng mình không hợp nhau”, nhưng bạn vẫn còn đang say mê nên các băn khoăn đó chưa đủ để khuấy động bạn. Bạn có thể bắt đầu chuẩn bị tiến tới hôn nhân, nhưng thỉnh thoảng bạn nghĩ về một người yêu cũ nào đó, hoặc một mẫu hình nào đó mình có thể hẹn hò trong tương lai. Tóm lại, đại loại, vài thứ bắt đầu xuất hiện.

Đây là giai đoạn rất quan trọng, nó sẽ quyết định mối quan hệ của bạn có trở thành một mối quan hệ lâu dài hay không. Lý do tớ sẽ giải thích sau, sau khi đã đi qua giai đoạn thứ ba.

  1. GIAI ĐOẠN GẮN KẾT

Khi vào tới giai đoạn này, dopamine gần như hết sạch. Vì thế, hormone quyết định sự gắn kết của cặp đôi chính là OXYTOCIN và VASOPRESSIN.

Các mẹ đã sinh con chắc hẳn không lạ gì với Oxytocin. Đây là hormone sản xuất ra nhiều nhất trong quá trình chuyển dạ, và là thứ gắn chặt người mẹ với đứa bé. OXYTOCIN khiến người ta cảm thấy gắn kết với con một cách tận tụy, sâu sắc, và muốn ở bên cạnh nó cả đời. Vì thế khi người mẹ mất đi đứa con (hoặc cảm thấy như con mình bị cướp), không một từ nào có thể diễn tả được sự đau khổ của họ. Và vì thế, không lạ gì khi có những bà mẹ yêu con đến nỗi ghen với cả con dâu con rể.

OXYTOCIN và VASOPRESSIN tạo cho cặp đôi cảm giác cực kỳ an toàn, thoải mái, gắn kết, muốn ở bên nhau suốt đời. Và trong quá trình đồng hành lâu dài, nếu duy trì được lượng Oxytocin, cặp đôi sẽ có một gắn kết đủ chắc để cùng nhau vượt qua song gió trong cuộc đời. Nếu đủ Oxytocin, sóng thần tình yêu sẽ chuyển hóa thành một đại dương sâu thẳm.

Chính vì lý do này, trong rất nhiều tài liệu, OXYTOCIN được mệnh danh là HORMONE TÌNH YÊU. Và cũng chính vì thế ở giai đoạn 2, nếu các cặp đôi cùng nhau thực hiện các hoạt động giúp tăng OXYTOCIN thì khả năng đi cùng nhau lâu dài là rất cao.

Vậy là sao để tăng OXYTOCIN cho cặp đôi (họ ko thể… đẻ ra nhau như mẹ với con [cười nham nhở])? Đây là một số cách:

  • Tiếp xúc với cơ thể người khác, điều này không có nghĩa là nhất thiết phải có sex. Nằm ôm nhau xem phim, đọc sách, vuốt ve, đụng chạm sẽ giúp các cặp đôi thân thiết lâu dài. Đây được xem là một trong những phương pháp hiệu quả nhất để tăng oxytocin tự nhiên (vì thế, rất chia buồn với các cặp đôi yêu xa, nhưng đừng lo, các bạn có thể thử các cách bên dưới)
  • Được nghe những lời ngọt ngào, khích lệ, yêu thương, nhận được cử chỉ tốt đẹp từ người bạn đời của mình. Vì thế, hãy ngọt ngào, khen ngợi, hãy nói lời yêu thương, hãy cư xử ân cần dù đôi khi nó rất… sến, nhưng nó tốt cho sức khỏe : )
  • Được chú ý lắng nghe khi giao tiếp. Khi được người đối diện lắng nghe một cách chú tâm, oxytocin sản sinh trong cơ thể, tạo ra sự gắn kết, điều này đúng không chỉ với bạn đời mà với các mối quan hệ bình thường, nên nếu bạn muốn thắt chặt quan hệ với ai đó, chỉ cần dành thời gian chất lượng cho họ, chỉ cần nghe, không phán xét, không phone, không laptop.
  • Cười cùng nhau và khóc cùng nhau
  • Cùng nhau tham gia tập luyện thể thao hay làm một cái gì đó mới (trồng cây, nuôi thú cưng, vẽ tranh…)

VÌ SAO NGƯỜI THỨ BA CÓ THỂ CHEN VÀO? LÀM SAO ĐỂ BẢO VỆ TÌNH YÊU?

Với góc nhìn hóa chất thì đến đây hẳn bạn đã hiểu: người thứ ba là một nhân tố kích thích mới, tức là sẽ đem lại cho người kia cảm giác ở giai đoạn một. Người mới luôn là một cơn sóng thần dễ dàng cuốn phăng đi các mối quan hệ mà Oxytocin chưa đủ mạnh để tạo gắn kết lớn. Người kia của bạn sẽ thấy như hết yêu bạn rồi, và người mới xuất hiện này mới là tình yêu đích thực, nhưng thực ra cái họ đang có là giai đoạn 1 với người mới, và giai đoạn 3 dở dang thiếu hụt Oxytocin với người đương thời.

Vì thế, một lời khuyên để hạn chế việc ta bị cuốn theo bởi dopamine của người mới đó là:

  • Giữ mình ngay từ giai đoạn [KHỞI ĐỘNG], không bật đèn xanh và không tạo điều kiện cho mình và người thứ ba nảy sinh dopamine, không châm dầu vào lửa, không để cho chiếc xe chạy trên một con đường khác.
  • Tìm dopamine từ các nguồn khác có thể cho ta cảm giác mới mẻ, chinh phục, khám phá như: leo núi, chơi thể thao, trồng xương rồng… đại loại là: CÓ MỘT ĐAM MÊ NÀO ĐÓ.
  • Liên tục xây dựng mối quan hệ với người đương thời, hâm nóng tình cảm, đi “hấp hôn” để thêm dopamine và oxytocin.

GIỮ CÁI NHÌN THỰC TẾ

Đến đây thì mong rằng bức tranh tình yêu của bạn đã có những nét chấm phá mới, thực tế hơn, hữu ích hơn. Ở giai đoạn nào, mất đi tình yêu cũng đều rất đau đớn. Nếu như ở giai đoạn (1), cảm giác mất đi tình yêu giống như một đứa trẻ cực kỳ đói khát bị giật mất miếng bánh đang ăn dở trên tay (rất không cam lòng), thì ở giai đoạn (3), mất đi người bạn đời cảm giác sẽ như bị mất đi một phần cơ thể. Hiểu được những điều này không phải để chúng ta sợ hãi tình yêu, hay đánh giá thấp tình yêu, mà là để chúng ta hiểu được những cảm xúc của chính mình để cùng nhau vun đắp cho mối quan hệ trở nên sâu sắc hơn. Nếu bạn đang ở giai đoạn (1), hãy cứ tận hưởng, đồng thời vẫn hiểu rằng chặn đường phía trước sẽ như thế nào để không bị thất vọng khi thấy cảm xúc của mình và người kia thay đổi.

Vì tâm lý học tích cực chính là là luôn giữ cái nhìn thực tế.

Vậy… mối quan hệ của bạn đang ở giai đoạn nào rồi? : )

***

Người viết: Cat Phuong Np

Bản quyền: Cánh Diều Project

Tài liệu tham khảo

Marazziti, D., Akiskal, H. S., Rossi, A., & Cassano, G. B. (1999). Alteration of the platelet serotonin transporter in romantic love. Psychological Medicine29(3), 741-745.

Tennov, D. (1998). Love and limerence: The experience of being in love. Scarborough House.

Zeki, S. (2007). The neurobiology of love. FEBS letters581(14), 2575-2579.

Share – Tổng quan về Caffeine — Exploring Psychology – Khám Phá Tâm Lý Học

Caffeine là loại ‘ma túy’ được sử dụng phổ biến nhất trên thế giới, có trong cà phê, trà, nước tăng lực, thuốc cảm không kê toa, thực phẩm giảm cân, và socola. Mặc dù tiêu thụ một lượng nhỏ và vừa caffeine được xem là an toàn nhưng vẫn có người sử dụng trở […]

via Tổng quan về Caffeine — Exploring Psychology – Khám Phá Tâm Lý Học

Caffeine là loại ‘ma túy’ được sử dụng phổ biến nhất trên thế giới, có trong cà phê, trà, nước tăng lực, thuốc cảm không kê toa, thực phẩm giảm cân, và socola. Mặc dù tiêu thụ một lượng nhỏ và vừa caffeine được xem là an toàn nhưng vẫn có người sử dụng trở nên lệ thuộc và không thể cắt giảm liều lượng mặc cho những vấn đề sức khỏe gây ra bởi lượng caffein mà họ tiêu thụ. Mặc dù không được coi là một bệnh lý chẩn đoán về lâm sàng nhưng rối loạn liên quan đến caffeine, hay rối loạn sử dụng caffeine, được liệt kê trong cuốn DSM-5 như một dạng bệnh lý cần được nghiên cứu thêm vì tác dụng kích thích và các tác dụng phụ của caffeine có thể khá tương tự với các chất kích thích tiêu khiển khác. Một số người, đặc biệt là thanh thiếu niên, sử dụng và lạm dụng các sản phẩm có chứa caffeine như nước tăng lực để đạt được trạng thái ‘phê’, dùng chung caffeine và các chất có cồn để đạt được hiệu quả mạnh hơn. Rối loạn sử dụng caffeine bao gồm hội chứng ngộ độc caffeine và hội chứng cai caffeine.

Caffeine is the most commonly used drug in the world, found in coffee, tea, soda, energy drinks, over-the-counter cold medications, weight-loss aids, and chocolate. Although consumption of small to moderate doses of caffeine is thought to be safe, some users become dependent on caffeine and are unable to cut back despite problems caused by their caffeine intake. While not technically a diagnosable condition, caffeine-related disorder, or caffeine-use disorder, is listed in the DSM-5 as a condition that warrants further study because the stimulating effects and side effects of caffeine can mimic those of recreational drugs. Some people, particularly adolescents, are known to use and abuse caffeinated products such as energy drinks to achieve a “high,” and to combine caffeine and alcohol for a more potent effect. Caffeine-related disorders include caffeine intoxication and caffeine withdrawal.

Know-about-the-withdrawal-symptoms-of-caffeine-addiction

Định nghĩa. Definition

Mặc dù nhiều người Mỹ thường sử dụng caffeine, nhưng chỉ có một số ít mới gặp vấn đề về mặt xã hội và ảnh hưởng đến công việc vì thói quen này. Tuy nhiên, Hiệp Hội Tâm Thần Hoa Kỳ (APA) công nhận ngộ độc caffeine là một bệnh lý được chẩn đoán lâm sàng, cùng với Rối loạn giấc ngủ và lo âu do caffeine, và hội chứng cai caffeine.

Although Americans commonly use caffeine, few experience problems socially and occupationally because of the habit. Nevertheless, the American Psychiatric Association recognizes caffeine intoxication as a diagnosable condition, along with caffeine-induced anxiety and sleep disorder, and caffeine withdrawal.

Nhiều thực phẩm có chứa caffeine như cà phê, trà, socola, và đồ uống có ga. Caffeine cũng tồn tại trong các loại thuốc không kê toa như thuốc giảm đau, thuốc ức chế thèm ăn và thuốc cảm. Caffeine hoạt động như một chất kích thích hệ thần kinh trung ương và cũng là một chất lợi tiểu. Nhiều người đồn rằng cà phê sẽ làm người say tỉnh táo; nhưng không phải, chúng làm cho người ta bồn chồn kích động. Không bao giờ đưa caffeine cho người đang bị bỏng lạnh hoặc bị hạ thân nhiệt. Là một chất kích thích, caffeine có thể làm tim đập nhanh hơn và làm gia tăng ảnh hưởng của cơn lạnh lên cơ thể.

Many foods contain caffeine, including coffee, tea, chocolate, and carbonated beverages. So do over-the-counter medicines—pain relievers, appetite suppressants, and cold medicines. Caffeine functions as a central nervous system stimulant and also a diuretic. It is a myth that coffee will sober up an inebriated person; instead, it causes agitation. Caffeine should never be given to a frostbite or hypothermia victim. As a stimulant, caffeine can cause the heart to beat faster and hasten the effects of cold temperatures on the body.

Lượng caffeine trong các thực phẩm và đồ uống ta thường sử dụng? How much caffeine is there in the foods and beverages we commonly associate with it?

– Cà phê, pha phin, 40 đến 180mg/tách. Coffee, brewed, 40 to 180 mg per cup

– Cà phê, gói hòa tan, 30 đến 120mg/tách. Coffee, instant, 30 to 120 mg per cup

– Cà phê, loại decaf (lọc bỏ caffeine), 3 đến 5mg/tách. Coffee, decaffeinated, 3 to 5 mg per cup

– Trà, pha kiểu Mỹ, 20 đến 90mg/tách. Tea, American brew, 20 to 90 mg per cup

– Trà, pha kiểu nhập khẩu, 25 đến 110mg/tách. Tea, imported brew, 25 to 110 mg per cup

– Trà, gói hòa tan, 28mg/tách. Tea, instant, 28 mg per cup

– Trà, đóng lon ướp lạnh, 22 đến 36mg/340g. Tea, canned iced, 22 to 36 mg per 12 ounces

– Cola và những loại nước ngọt khác có caffeine, 36 đến 90mg/340g. Cola and other soft drinks with caffeine, 36 to 90 mg per 12 ounces

– Cacao, 4mg/tách. Cocoa, 4 mg per cup

– Socola sữa, 3 đến 6mg/28g. Chocolate milk, 3 to 6 mg per ounce

– Socola, đen đắng, 25mg/28g. Chocolate, bittersweet, 25 mg per ounce

Triệu chứng. Symptoms

Một khi được tiêu hóa, caffeine sẽ được hấp thu và truyền đi nhanh chóng lên não. Caffeine không gây tích lũy lưu lượng máu cũng không được lưu trữ lại trong cơ thể lâu. Nó được bài tiết sau một vài giờ qua đường tiểu.

Once ingested, caffeine is absorbed and distributed quickly. After absorption, it passes into the brain. Caffeine does not accumulate in the bloodstream nor is it stored in the body. It is excreted in the urine hours after it has been consumed.

Tác động của caffeine lên sức khỏe đã được nghiên cứu rộng khắp – đặc biệt là những tác động của nó lên bệnh xơ vú, các bệnh lý về tim mạch, dị tật bẩm sinh, ảnh hưởng lên chức năng sinh sản và hành vi ở trẻ em. Ủy ban Khoa học, thuộc Hiệp Hội Y Khoa Hoa Kỳ (AMA) kết luận, “người uống trà, cà phê ở mức độ vừa phải có thể không gặp phải các vấn đề sức khỏe liên quan với điều kiện rằng những thói quen sống khác (chế độ ăn, uống rượu bia) cũng ở mức độ vừa phải.”

The effects of caffeine on health have been widely studied—in particular, its effects on fibrocystic breast disease, conditions of the heart and blood vessels, birth defects, reproductive function, and behavior in children. The American Medical Association Council on Scientific Affairs concludes, “Moderate tea or coffee drinkers probably have no concern for their health relative to their caffeine consumption provided other lifestyle habits (diet, alcohol consumption) are moderate as well.”

Sử dụng caffeine ở nhiều cấp độ nói chung không dẫn đến các triệu chứng đáng lo, và trong thực tế, nó có thể mang đến một số lợi ích sức khỏe như giảm nguy cơ mắc bênh tim và đột quỵ, hỗ trợ điều trị đau nửa đầu, gia tăng tỉnh táo và đầu óc nhạy bén, giảm triệu chứng trầm cảm, thậm chí giúp giảm nguy cơ mất trí nhớ. Đối với một số người, những lợi ích này có thể lấn át các nguy cơ và mặt tiêu cực liên quan đến caffeine. Tuy nhiên, sử dụng quá mức có thể dẫn đến hiện tượng gọi là “ngộ độc caffeine”. Ngộ độc caffeine là việc sử dụng caffeine ở mức cao gây bồn chồn không yên, lo lắng, phấn khích, da mặt đỏ, mất ngủ, tiểu nhiều, cào ruột, nhịp tim bất thường, co giật cơ, giật mình hốt hoảng hay run rẩy, hoặc bất cứ triệu chứng kết hợp nào. Vì mỗi người khác nhau sử dụng caffeine theo những cách khác nhau nên rất khó để đưa ra một định nghĩa chung về “quá liều”.

Light to moderate caffeine consumption does not generally lead to worrisome symptoms and, in fact, may provide some health benefits, including reduced risk of heart disease and stroke, treatment of migraine headaches, increased alertness and mental acuity, fewer symptoms of depression, and even reduced risk of dementia. For some people, these benefits may outweigh any risks or negative side effects associated with caffeine use. Overuse, however, can lead to what is known as “caffeine intoxication.” Caffeine intoxication refers to recent consumption of an amount of caffeine that results in restlessness, nervousness, excitement, flushed facial skin, insomnia, increased urine production, gastrointestinal upset, irregular heartbeat, muscle twitching, jumpiness or shakiness, or any combination of these symptoms. Since caffeine affects different people in different ways, the definition of “overuse” can vary.

Mặc dù một số nghiên cứu chỉ ra rằng sử dụng caffeine thường xuyên giống một thói quen hơn là nghiện, nhưng trong thực tế, quá liều sẽ gây ra những triệu chứng thực thể và tâm lý; đồng thời, khi ngưng sử dụng các đồ uống có caffeine, người dùng sẽ gặp phải các triệu chứng cai, chứng tỏ caffeine là chất gây nghiện. Các triệu chứng cai caffeine có thể bao gồm đau đầu, mệt mỏi hoặc buồn ngủ lơ mơ, tâm trạng trì trệ, khó tập trung và thậm chí có các triệu chứng giống cảm cúm như buồn nôn hoặc đau cơ. Triệu chứng cai thường bắt đầu 12 đến 24 giờ sau lần sử dụng cuối cùng, lên đỉnh điểm sau 1 đến 2 ngày không sử dụng, và có thể kéo dài tới 9 ngày.

04_coffee_Ways-to-Make-Your-Coffee-Habit-Healthier_326718836_kikovic_FT.jpg

Although some research suggests that regular use of caffeine is more of a habit than an addiction, the fact that overuse causes physical and psychological symptoms, and withdrawal symptoms develop when people stop drinking caffeinated beverages indicates the substance has addictive qualities. Symptoms of caffeine withdrawal can include headache, significant fatigue or drowsiness, depressed mood, difficulty concentrating, and even flu-like symptoms such as nausea and muscle pain. Withdrawal symptoms typically begin 12 to 24 hours after the last caffeine dose, peak after one to two days of abstinence, and may last up to nine days.

Nguyên nhân. Causes

Không có yêu cầu nào về chế độ ăn uống liên quan đến caffeine. Tuy nhiên, sử dụng vừa phải thường sẽ không gây nguy cơ nào về sức khỏe. Khoảng 250 đến 300mg caffeine một ngày được xem là một liều vừa phải, tương đương khoảng 3 tách cà phê. Hơn 10 tách (227g/tách) một ngày là quá mức. Từ mức sử dụng này, ngộ độc caffeine có thể xảy ra.

There is no dietary requirement for caffeine. Moderate caffeine intake, however, is not commonly thought to pose a health risk. About 250 to 300 milligrams of caffeine per day is considered a moderate amount. This is roughly equivalent to three cups of coffee. More than ten 8-ounce cups per day is excessive. Caffeine poisoning from excess amounts can occur.

Caffeine được định nghĩa là một chất ma túy vì nó là chất kích hệ thần kinh trung ương, sử dụng thường xuyên có thể gây lệ thuộc về mặt thể chất nhẹ nhưng nói chung không ảnh hưởng lên cơ thể, đời sống xã hội hay tài chính như những chất gây nghiện khác. Một nghiên cứu tìm hiểu mối liên hệ giữa việc sử dụng caffeine và các chất có cồn ở thanh thiếu niên đã phát hiện ra rằng những người trẻ tuổi sử dụng nước tăng lực có chứa caffeine sẽ có khả năng sử dụng rượu bia cao hơn về sau. Điều này một phần có thể là do phụ huynh không giám sát kỹ và thiếu biện pháp can thiệp sớm.

Caffeine is defined as a drug because it is a central nervous system stimulant. Regular use may cause a mild physical dependence but generally does not affect your physical health or social or financial well-being like other addictive substances. One study that looked at the association between caffeine and alcohol use in adolescents found, however, that young people who used caffeinated energy drinks were more likely to use alcohol in later years. This appeared to be due, in part, to lack of parental supervision and lack of early intervention.

Việc trẻ em sử dụng caffeine nên được giám sát kỹ càng. Đồ uống có chứa caffeine có thể dùng thay cho các loại thực phẩm dinh dưỡng như sữa, và điều này có thể cản trở hấp thu một số chất dinh dưỡng nhất định như canxi và sắt. Một đứa trẻ có thể ăn ít hơn sau khi uống caffeine vì nó là chất ức chế thèm ăn. Vì caffeine không có giá trị dinh dưỡng nên nói chung trẻ em nên tránh sử dụng. Đối với trẻ tăng động, cần đặc biệt loại bỏ caffeine ra khỏi chế độ ăn vì đây là chất kích thích.

A child’s caffeine consumption should be closely monitored. Caffeinated beverages may be replacing nutrient-dense foods such as milk, and their consumption may interfere with the absorption of certain nutrients such as calcium and iron. A child may also eat less after drinking caffeine because it acts as an appetite suppressant. Since there is no nutritional value in caffeine, it is generally recommended that children avoid it. For a hyperactive child, it’s imperative to eliminate caffeine from the diet as it acts as a stimulant.

Phụ nữ có thai và người mắc bệnh tim mạch vành hoặc loét đường tiêu hóa có thể cần bác sĩ tư vấn giảm hoặc tránh sử dụng caffeine.

Pregnant women and people with coronary heart disease or peptic ulcers may be advised by their health care provider to restrict or avoid using caffeine.

Nhiều loại thuốc có tương tác với caffeine. Hãy trao đổi với bác sĩ hoặc dược sĩ về những tương tác thuốc tiềm ẩn trong quá trình điều trị của mình.

Many drugs interact with caffeine. Consult your health care provider or pharmacist about potential interactions whenever you take medications.

Điều trị. Treatments

Vì rối loạn sử dụng caffeine không được xem là một bệnh lý chính thức nên không có hình thức điều trị chuẩn hóa nào dành cho rối loạn này. Ta cần xem xét có nên đưa nó vào danh sách các rối loạn sử dụng chất hay không vì quá liều caffeine lũy tiến sẽ gây lệ thuộc, từ đó dẫn đến những hệ quả tiêu cực cho cơ thể, tâm lý và xã hội. Hãy cân nhắc và hỏi ý kiến bác sĩ trong trường hợp cần nhập viện nếu bị quá liều caffeine.

Since caffeine-related disorder is not recognized as a diagnosable condition, there is no standardized treatment. It is on the list of substance-related disorders that require more investigation because progressive caffeine overuse that results in a dependency could lead to negative physical, psychological, and social consequences. In case of a caffeine overdose, call your local Poison Control to assess whether hospitalization is necessary.

150814115303-16-coffee-health-super-169

 Tham khảo: Sources:

National Institutes of Health

Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders, fourth edition, revised

American Psychiatric Association

Federal Emergency Management Agency, “Surviving the Storm”

Caffeine and Women’s Health by International Food Information Council Foundation and Association of Women’s Health; Obstetric and Neonatal Nurses.

Nguồn: https://www.psychologytoday.com/us/conditions/caffeine

Share – Siêu năng lực của những người mắc “rối loạn lo âu” – căn bệnh tưởng như thê thảm nhất thế giới — Ngon 24h

Trong những chứng bệnh tâm lý phổ biến thì bệnh gây ra nhiều rắc rối nhất có thể nói là chứng “rối loạn lo âu” (anxiety disorder). Hãy thử tưởng tượng, bạn luôn cảm thấy lo sợ trước những tình huống có thể xảy ra, luôn nghĩ về những khung cảnh tiêu cực một cách […]

via Siêu năng lực của những người mắc “rối loạn lo âu” – căn bệnh tưởng như thê thảm nhất thế giới — Ngon 24h

Trong những chứng bệnh tâm lý phổ biến thì bệnh gây ra nhiều rắc rối nhất có thể nói là chứng “rối loạn lo âu” (anxiety disorder).

Hãy thử tưởng tượng, bạn luôn cảm thấy lo sợ trước những tình huống có thể xảy ra, luôn nghĩ về những khung cảnh tiêu cực một cách vô lý, thậm chí vẫn tiếp tục lo lắng ngay cả khi tình huống đã kết thúc. Đó chính là chứng rối loạn lo âu – chứng bệnh có thể gây ảnh hưởng lớn đến cuộc sống đời thường của bạn.

Những tưởng người mắc phải rối loạn lo âu phải sống một cuộc đời bi kịch. Nhưng không! Đổi lại, họ có những khả năng hết sức kỳ lạ, thậm chí được ví với siêu năng lực mà người thường không hề có.

1. Cực giỏi khi xác định ai đang nói dối

Siêu năng lực của những người mắc rối loạn lo âu - căn bệnh tưởng như thê thảm nhất thế giới - Ảnh 1.

Những người mắc rối loạn lo âu lại rất nhạy bén với những gì xảy ra xung quanh. Trong khi đó, những người nói dối cũng thường để lộ một số sơ hở nhất định. Rõ ràng, một người nhạy bén sẽ dễ dàng nắm được các sơ hở ấy hơn bình thường.

Theo các chuyên gia tâm lý học thì khi nói chuyện, người mắc chứng bệnh này có xu hướng tập trung hơn và nghe như nuốt từng từ. Thế nên, tốt nhất là không nên nói dối họ, vì có khi nói thật họ cũng chẳng tin đâu.

2. IQ cao đột biến

Siêu năng lực của những người mắc rối loạn lo âu - căn bệnh tưởng như thê thảm nhất thế giới - Ảnh 2.

Bức hình trên là anh Kim Ung Yong – một trong những thiên tài thông minh nhất thế giới. Anh đã thành thạo 4 ngôn ngữ ngay từ khi lên 2 tuổi, học đại số từ năm lên 3, trở thành sinh viên danh dự của một trường đại học khi mới lên 4, và nhận được lời mời của NASA khi mới tròn 7 tuổi. Sách kỷ lục Guinness cũng ghi nhận Yong là nhân vật có IQ cao nhất thế giới, ở mức 210.

Và có thể bạn cũng đoán ra, Yong cũng là một người mắc chứng rối loạn lo âu. Nhưng chứng bệnh này không gây quá nhiều rắc rối cho Yong. Trái lại, nó giúp anh trở nên sáng suốt hơn, khả năng phân tích vượt trội hơn, đặc biệt là những khi cảm thấy lo lắng. Theo lời Yong chia sẻ thì anh có khả năng tập trung cao đến mức gần như không thứ gì có thể lọt ra khỏi tầm nhìn.

Thực tế cũng cho thấy những người có IQ cao thường cũng mắc phải chứng rối loạn lo âu, và ngược lại. Khoa học đã từng đưa ra nhiều bằng chứng về mối liên hệ này rồi.

3. Giác quan thứ 6 cực sắc bén

Siêu năng lực của những người mắc rối loạn lo âu - căn bệnh tưởng như thê thảm nhất thế giới - Ảnh 3.

Có hay không có cái gọi là “giác quan thứ 6” thì vẫn còn hạ hồi phân giải. Nhưng với các nhà khoa học tin vào nó, thì những bệnh nhân mắc chứng rối loạn lo âu cũng đồng thời có một giác quan thứ 6 sắc bén.

Dù không có căn cứ khoa học cụ thể, nhưng một số báo cáo đã chỉ ra rằng những người này dường như có dự cảm trước về tương lai, và nhờ đó tránh được rất nhiều thảm họa trong đời.

Thậm chí, một nghiên cứu tại Anh còn chỉ ra rằng thời gian dự cảm của những người này có thể lên tới 200 mili giây – một con số có thể coi là đủ để cứu thoát chết khi cần thiết.

4. Khả năng đọc nguội bá đạo

Siêu năng lực của những người mắc rối loạn lo âu - căn bệnh tưởng như thê thảm nhất thế giới - Ảnh 4.

Không rõ vì sao, nhưng những người bị rối loạn lo âu cũng đồng thời có khả năng nắm bắt được đối phương đang nghĩ gì. Họ dễ dàng để ý được các dấu hiệu trong ngôn ngữ cơ thể, và phản ứng với tùy người dựa trên các dấu hiệu đó.

Các chuyên gia tâm lý cũng đánh giá những người bị rối loạn lo âu là “nhạy cảm một cách đáng sợ.” Đôi khi, bạn sẽ phải ngạc nhiên khi thấy họ hiểu bạn đến mức nào.

5. Trí nhớ vượt trội, sáng tạo đỉnh cao

Siêu năng lực của những người mắc rối loạn lo âu - căn bệnh tưởng như thê thảm nhất thế giới - Ảnh 5.

Người bệnh có xu hướng nghĩ dài hơn bình thường, thế nên xét trên một góc độ nào đó, họ cũng có trí nhớ tốt hơn.

Đa số các chuyên gia tâm lý cũng đánh giá khả năng sáng tạo của người mắc chứng rối loạn lo âu là cực kỳ tốt, vì họ luôn phải suy nghĩ và nhìn mọi việc dưới nhiều góc độ (trong đó có cả góc tiêu cực). Điều này cho phép họ tư duy vượt ra ngoài khuôn khổ, và cực kỳ đáng sợ trong công việc.

6. Khả năng đánh giá, ra quyết định và có sự đồng cảm cao

Siêu năng lực của những người mắc rối loạn lo âu - căn bệnh tưởng như thê thảm nhất thế giới - Ảnh 6.

Thực sự thì không ai có thể đưa ra các đánh giá chuẩn chỉnh được như những người mắc phải chứng rối loạn lo âu.

Lý do là vì họ luôn phải trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, thế nên họ dễ dàng tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác. Họ hiểu được người khác muốn gì, và dễ dàng đồng cảm hơn.

7. Tràn đầy năng lượng

Siêu năng lực của những người mắc rối loạn lo âu - căn bệnh tưởng như thê thảm nhất thế giới - Ảnh 7.

Ai cũng nghĩ rằng người suốt ngày lo lắng sẽ thấy mệt mỏi. Nhưng thực tế thì ngược lại: họ có rất nhiều năng lượng.

Não của họ không khi nào ngừng suy nghĩ, trong khi cơ thể cũng không ngừng vận động. Chứng lo âu ấy giống như một nguồn năng lượng, giúp họ vận động cả ngày mà không cảm thấy mệt như người thường.

Tham khảo: Business Insider

Sưu tầm – 6 things that surprised us about China in August

Customers take pictures of cups of tea named in the fashion of the Sang subculture at the Sung Tea shop in Beijing, August 24, 2017. The tea creations are called: "You are the Fattest" and "You don't have nothing, you have a disease". Picture taken August 24, 2017. REUTERS/Thomas Peter - RC14B353AD70

1. DNA testing kit makers are investing in China

China’s DNA sequencing market is expected to grow to 18.3 billion yuan by 2022 from 7.2 billion yuan last year – much faster than the overall global market because of rising income and growing investments in healthcare infrastructure, studies show. We’ll be welcoming Jay Flatley, the Executive Chairman of sequencing company Illumina as a Co-Chair to the Annual Meeting of the New Champions next month in Tianjin.

2. China’s millennials would rather work in ’emerging first-tier cities’ than Beijing or Shanghai

The increasing property prices and higher labour costs (as well as appealing business incentives from municipal governments) have encouraged many leading companies to move to second- and third-tier cities. According to a recent study of new graduates, 40% of those surveyed hoped to find work in so-called “emerging first-tier cities” such as Chengdu, Hangzhou and Chongqing, versus only 27% who hope to live and work in first-tier cities.

3. The future of communications in China is quantum

In order to promote the industrialization of quantum technology for computing, measurement and telecommunication, China is establishing a national standards commission. China has already pioneered a number of innovations (including the world’s first 2,000km-long line for secure quantum telecommunications and the first quantum communications satellite) but has been lacking official industry standards.

4. ‘Little Yellow Horses’ have started trundling around Beijing

As the cost of labour increases in first-tier cities, retail companies are looking to the Fourth Industrial Revolution to solve their home delivery challenges. While we don’t expect robots to replace the thousands of delivery scooters zipping around Beijing any time soon, there are more and more pilot projects of delivery robots and drones in cities – including yellow bots equipped with GPS system, cameras and radar. Innovation in logistics and retail looks set to continue.

 

5. China’s internet market just opened up further, but few outside of China noticed

China’s internet population passed 800 million people this month, but another expansion is also under way in terms of making internet access even more inclusive. After five years of pilot testing, China is rapidly expanding the virtual telecom operator business to license 15 companies to resell internet access. The hope is that this move will increase innovation capacity and improve service quality.

Image: China Network Information Center, CBNData and International Monetary Fund

6. The Global 500 is more Chinese than ever

With 13 new Chinese companies joining the Fortune Global 500 this year, there are 120 companies in the ranking, surpassed only by the US with 126. China continues to push the reform of state-owned enterprises and to encourage their globalization. Can we expect more Chinese companies to join the list in the future?

By David Aikman

Full link: https://www.weforum.org/agenda/2018/08/6-things-we-learned-about-china-in-august

 

Sưu tầm – What’s the future of Blockchain?

A message on a vendor's booth is seen on display at the Consensus 2018 blockchain technology conference in New York City, New York, U.S., May 16, 2018. REUTERS/Mike Segar

Blockchain is all the rage. We are constantly bombarded by reports of how it will change the world (e.g. Casey et al. 2018). While it may alter many aspects of our lives, our suspicion is that they will be in areas that we experience only indirectly. That is, blockchain technology mostly will change the implementation of invisible processes – what businesses think of as their back-office functions.

In this column, we briefly describe blockchain technology, the problem it is designed to solve, and the impact it might have on finance.

Blockchain basics 

A blockchain is a record-keeping mechanism. In that sense, it is simply a 21st century version of the recording systems that have been around since people started chiselling marks on cave walls. Over the millennia we have moved from ledgers that are carved into clay and stone to ones that are digital.

To be more specific, consider the problem of tracking the ownership of a share of equity in a particular company. Imagine that there is a sequential list of all owners of that share, with the name of each former owner crossed out. The last one at the bottom of the list is the current owner. The key question is the following: who has the right to cross out that last name and to write in a new one?

Put another way, the challenge we face is to create a tamper-proof and universally accepted way of recording things like ownership of assets, obligations of one person to provide a product or service to another, levels of inventories, personal identities, and the like. Having a secure and trusted mechanism for accessing and changing those records is essential if our economic lives are to function smoothly. Most people will care little about the details. What we require is that the system be reliable and that it cannot be hijacked by someone with ill intent.

The four types of ledgers

Returning to the question at hand, in thinking about the challenge of maintaining records – a ledger – it is useful to consider differences along two dimensions: the structure of the database in which the records are stored, and how we establish that any changes are legitimate. Along the first dimension – call it ledger structure and ownership – the database and its ownership can be either centralised or distributed. And, on the second dimension – think of this as the access rights – we can have a limited-access system in which either a restricted number of people (or entities) have permission to make the alterations, or we can arrange an open and public (also called ‘permissionless’) mechanism whereby anyone can participate. In either case, once someone makes a legitimate modification, all versions are immediately updated automatically, guaranteeing agreement on the current state. (We assume that an appropriate security system in place allows control of who can see what.)

This two-by-two classification system leads to four possibilities that distinguish the various ledger frameworks. To understand this taxonomy, consider the following two tables, which provide a set of nonfinancial and financial examples.1 It is worth going through each of the four cases separately.

Table 1 Ledger structure and ownership, and access rights: Nonfinancial examples

 Note: *Potential implementations.

Table 2 Ledger structure and ownership, and access rights: Financial examples

 Note: CFPB is the Consumer Financial Protection Bureau.

The upper-left cell of each table is the case of a centralised database with limited, proprietary access rights. This portion of the taxonomy pretty much captures the ledger practices of human civilisation until now. That is, there is one central ledger that contains the authoritative record of ownership or obligations and can only be changed by the organization or person maintaining it. Those authorised not only have the sole right to make changes, but may also control who can view the entries. While there may be copies, there is only one definitive version. Examples of this are easy to find – hospital records and records of securities ownership are just two.

Turning to the top-right cell of each table, this is the case of an open-access but centralised recording system that allows anyone to write and read. Since there is little or no security, this mechanism is of fairly limited use. Nevertheless, examples exist. In the nonfinancial realm, these include the customer rating systems employed by Amazon, eBay, TripAdvisor, and the like. It also is the mechanism that Wikipedia uses for creating and updating entries. Given the security concerns, financial examples are more difficult to find. We can think of one instance of wide use – the Consumer Complaint Database of the Consumer Financial Protection Bureau (CFPB).

The bottom row of each table covers the range of distributed (or decentralised) databases. The distinction here is that there are now many copies of the ledger, and they all have equal standing. Furthermore, anyone who has one can change it, so long as they follow an agreed set of rules. Put another way, participants directly interact with each other. And, as with the centralised systems, there can be two cases: proprietary with limited access, and open and permissionless.

Blockchain technology is designed to implement distributed systems. It does this by providing automatic mechanisms that create trust, ensuring there are no conflicting changes, and preventing malicious actors from making unauthorised or improper changes. It has the potential to record transactions between two parties, maintaining an agreed sequence, without reliance on costly third-party verification.

To prevent people from arbitrary attacking the system, violating trust, and making illegitimate modifications, the ability to alter the ledger is based on a scarce resource. In the closed, permissioned model, the scarce resource is identity– only specific people or institutions with particular attributes are authorised to make modifications. The idea of an open, permissionless system is to make identity irrelevant – anyone can join, leave, and re-join as often as desired. In this second case, the scarce resource that allows one to alter the ledger can be something like computational power or a stake (possibly financial) that someone has in the system.

In the open system, participants are allowed to make changes so long as they follow the rules. Importantly, the rules must be designed to prevent a bad actor from capturing the system. The original Bitcoin protocol, where the scarce resource is computational power, is immune from takeover so long as no one controls more than half of the computing power. But, as has been pointed out repeatedly, Bitcoin is incredibly resource intensive. Electricity cost alone exceeds $3 billion per year. In economic terms, this is a pure deadweight loss. In environmental terms, it is a disaster.

The uncertain future of blockchain technology

Both financial and nonfinancial uses of blockchain technology remain limited, with the obvious exceptions of cryptocurrencies. In the first table, we have listed two possible nonfinancial applications– supply chain inventory management and property title records– but so far as we know, neither of these has yet been implemented on a broad scale.

Where is this all heading? Without a further theoretical breakthrough, open distributed systems appear both costly and slow. Estimates for the Bitcoin protocol, for example, are that speeds cannot exceed seven transactions per second. In contrast, there may be some promise in distributed systems that are proprietary. We suspect that most of the corporate developers working on such projects have this kind of architecture in mind, perhaps in the hopes of creating a profitable monopoly. Unfortunately, a monopolist would be unlikely to lower transactions costs in the way that the advocates of open distributed systems hope. In the world of finance, one proprietary example is CLSNet, a bilateral payment netting solution that lowers foreign exchange transactions costs using distributed ledger technology.

Conceivably, a blockchain system could securely track the ownership of every financial instrument and exposure in the global economy. While this is a very tall order, it would be truly revolutionary. Money laundering and terrorist finance would be much easier to police. Authorities could monitor position concentrations and systemic risk. And, financial market participants could overcome information asymmetries, improving risk pricing and capital allocation.

In practice, we are still a long way off. For example, before we can map the entirety of the financial system, we need to be able to identify both entities and instruments. We have written about the virtues of the Global Legal Entity Identifier(LEI) and the importance of universal adoption (Cecchetti and Schoenholtz 2017b). But a complete mapping also would require global financial instrument identifiers (FII). While the LEI process is now well advanced, as far as we know, no one has plans to implement FIIs.

Ultimately, such a transparent financial system would be a world without privacy. Suppose, for a moment that LEIs and FIIs were all in place and that everything was recorded on a proprietary distributed ledger that the public can view (perhaps for a fee). This would mean that everyone’s balance sheet and transactions will be public. Even if a much less invasive version were to become possible, it would be deeply ironic if blockchain, a technology initially championed by libertarians disenchanted by government and fiat money, ended up by narrowing the range of individual freedoms.

Today, blockchain also faces a major problem of scalability. The fastest proprietary blockchain systems currently can handle no more than several thousand transactions per second.2 To put this into perspective, at its peak, DTCC processes 25,000 equity transactions per second. (This is roughly the level of VISA’s payments processing capacity.) DTCC (2018) points out that any new technology would have to have a maximum capacity of two to three times this peak– that is, it would have to be able to handle at least 50,000 equity transactions per second. For the foreseeable future, given physical constraints on the speed of transmission for such a large volume of information, we see no way that the financial system can escape its reliance on centralised clearing and settlement systems.

Conclusion

All that said, we really have little idea where this will lead. Nearly a decade since the appearance of Nakamoto’s (2008) paper that launched Bitcoin, we have more than one thousand crypto-clones. But where are the broader applications of blockchain technology? As CLSNet suggests, we expect that it will find increased use in the clearing, payments and settlement system (Cecchetti and Schoenholtz 2017a). Perhaps it also will be applied across a range of other activities, such as recording property titles or managing the supply chain both within and across firms or for a variety of accounting and audit functions. Such applications would likely focus on cases with limited numbers of transactions and where speed is less important. But, for now, we anticipate the development and implementation of proprietary systems, not those with open access.

Full link: https://www.weforum.org/agenda/2018/08/finance-and-blockchains

 

Share – Kết bạn với sự cô đơn: Một kĩ năng rất quan trọng nhưng không ai dạy bạn — Anle20’s Blog

“Mọi vấn đề của nhân loại đều bắt nguồn từ việc con người không học cách chấp nhận sự cô đơn”. Trước khi qua đời ở tuổi 39, nhà khoa học lỗi lạc Blaise Pascal đã để lại một khối lượng lớn những đóng góp đồ sộ trong nhiều lĩnh vực như vật lý, toán […]

via Kết bạn với sự cô đơn: Một kĩ năng rất quan trọng nhưng không ai dạy bạn — Anle20’s Blog

“Mọi vấn đề của nhân loại đều bắt nguồn từ việc con người không học cách chấp nhận sự cô đơn”.
Trước khi qua đời ở tuổi 39, nhà khoa học lỗi lạc Blaise Pascal đã để lại một khối lượng lớn những đóng góp đồ sộ trong nhiều lĩnh vực như vật lý, toán học, cơ học chất lưu, đo lường và xác suất.Tuy nhiên, có một di sản khác mà ông để lại, không thuộc khoa học tự nhiên, còn truyền cảm hứng nhiều hơn cho hậu thế. Pascal có một kho báu khác thuộc về khoa học xã hội, thậm chí, di sản này của ông còn to lớn và vĩ đại hơn tất cả những thành tựu mà ông để lại.

Một điều thú vị là những triết lí sâu sắc chủ yếu được ông đúc kết khi tuổi đời còn rất trẻ. Mãi đến khi trưởng thành và tiếp xúc nhiều với tôn giáo, Pascal mới dần chuyển mình sang các lĩnh vực đậm tính triết học và thần học.

Ngay trước khi qua đời, Pascal đang tập hợp những triết lí của mình thành một tuyển tập thần học mà sau này được gọi với cái tên “Cuốn sách Pensées”. Tác phẩm chủ yếu nói về các giả thiết toán học khi được áp dụng vào cuộc sống để lựa chọn cho mình một đức tin. Ngoài ra, cuốn sách còn thực sự kì bí ở những suy ngẫm về ý nghĩa của sự sống, của việc sinh ra là-một-con-người. Nó là hình thái của triết học được ra đời trước cả khi triết học thực sự trở thành một lĩnh vực để nghiên cứu.

Có quá nhiều những suy nghĩ tâm đắc trong cuốn sách đáng được “quote” lại, chúng khiến người ta phải thực sự giật mình ở nhiều góc độ. Tuy vậy, một trong những trích dẫn nổi tiếng nhất của Pascal đã tóm lược được những trăn trở cả đời của ông, cũng như mọi vấn đề của nhân loại.

Theo Pascal, chúng ta sợ sống và tồn tại trong im lặng, sợ việc không là-một-cái-gì-đó-trên-đời. Chúng ta ghét sự nhàm chán, lặp lại và tình nguyện để cho sự xao lãng xâm chiếm. Chúng ta không nghĩ ra cách nào khác ngoài chạy trốn khỏi các vấn đề cảm xúc bằng cách tự an ủi thậm chí là huyễn hoặc bản thân.

Vấn đề duy nhất ở đây là: loài người chưa bao giờ học cách ở một mình.

Được kết nối là tốt, mà hiểm họa cũng đầy

Xã hội càng hiện đại, lời cảnh báo của Pascal càng chính xác. Nếu có một từ nào đó diễn đạt chính xác những vấn đề của thế giới trong suốt 100 năm qua thì đó ắt hẳn là “sự kết nối”.

Công nghệ thông tin đã và đang xâm lấn thái quá vào việc định hướng văn hoá. Từ điện thoại, đến radio rồi TV, mạng internet, chúng ta đã tìm ra cả ngàn cách để khiến loài người gần nhau hơn. Tôi có thể ngồi tại văn phòng của mình ở Canada để tham dự một cuộc họp ở bất kì nơi nào trên thế giới chỉ qua Skype. Tôi có thể bay đến bất kì nơi nào trên thế giới mà vẫn biết tình hình ở nhà chỉ bằng cách lướt web. Thôi chẳng cần bàn đến lợi ích của sự kết nối, tuy nhiên, thứ nào nhiều lợi thì cũng đầy hại. Người ta nói nhiều lắm rồi, về quyền riêng tư, về việc internet lén lút thu thập dữ liệu, tuy nhiên, còn có một “thiệt hại” to lớn khác mà không phải ai cũng biết.

Chúng ta đang sống trong một thế giới mà mọi thứ đều được kết nối, trừ bản thân mình.

Nếu quan điểm của Pascal về việc “con người không chịu nổi sự cô đơn” là chính xác, vậy thì vấn đề sẽ ngày càng nghiêm trọng bởi con người thời nay có quá nhiều sự lựa chọn, họ sẽ nghĩ: “Việc gì mình phải chịu đựng sự cô đơn?”- khi đời người có quá nhiều cám dỗ?

Câu trả lời là: ở một mình khác với cô độc. Nếu bạn không chịu nổi việc ở một mình, bạn sẽ không bao giờ nhận thức được bản thân. Càng như vậy, bạn càng đắm chìm vào sự xao lãng và cứ thế, bạn lâm vào cảnh nghiện ngập, phụ thuộc vào công nghệ, những thứ vốn được chế tạo để giải phóng con người.

Đừng nghĩ rằng mình có thể dùng những náo nhiệt của thế giới để che đậy đi những rắc rối của bản thân, đồng nghĩa với việc những rắc rối ấy tự biến mất.

Hầu hết con người đều nghĩ mình đã quá hiểu rõ bản thân mình, họ tưởng rằng mình hiểu rõ bản thân, biết rõ cảm xúc của mình, hiểu rõ vấn đề của mình. Nhưng thật ra, rất ít người có khả năng làm được điều đó. Những người thật sự làm được sẽ ngay lập tức nói với bạn rằng ta không phải lúc nào cũng hiểu được chính mình, thậm chí, mất rất nhiều thời gian mới có thể làm được.

Ngày nay, con người có thể sống cả đời mà không nhận thức được gì về bản thân, ngoài cái vỏ bọc mà chúng ta tự dựng nên cho mình, chúng ta mất kết nối với chính bản thân ta, đó mới thực sự là vấn đề.

Sự nhàm chán cũng là một động lực

Nếu quay lại những nguyên lý của Pascal, ta sẽ thấy: căm ghét sự cô độc, rất gần với căm ghét sự nhàm chán.

Vấn đề cốt lõi là ở đây. Chúng ta nghiện xem TV bởi có cái gì đó rất hấp dẫn trên TV. Ta nghiện chất kích thích vì lợi ích của nó (cho cá nhân ta) vượt trội hẳn những tác hại. Có lẽ vậy, chúng ta ghét sự cô đơn bởi chúng ta đã nghiện một trạng thái mang tên “không chán là được”.

Tất cả những thứ điều khiển cuộc sống của ta một cách tiêu cực đều bắt nguồn từ việc: ta ghét phải đối mặt với “hư không”. Vì thế, ta lao đầu đi tìm trò tiêu khiển, tìm việc và sau mỗi lần thất bại, tiêu chuẩn của ta lại càng ngày càng cao. Ta lảng tránh một sự thật rằng nếu không đối mặt với sự chán nản, ta sẽ không bao giờ nhận thức được bản thân mình. Và không nhận thức được bản thân mình chính là lí do ta thấy cô đơn, lo lắng, thay vì cảm thấy được kết nối với vạn vật xung quanh.

May thay, có một giải pháp cho vấn đề này. Các duy nhất để chiến thắng nỗi sợ cô đơn đó chính là đối mặt với nó. Hãy để sự chán nản đưa bạn đến nơi nào mà bạn vẫn kiểm soát được nó. Lúc đó, bạn sẽ nghe thấy tiếng lòng của chính mình và từ đó học được cách kết nối những phần của bản thân hiện vẫn đang còn xao lãng.

Thật tuyệt vời làm sao, khi bạn vượt qua được ranh giới đó, bạn sẽ thấy rằng, cô đơn chẳng phải là vấn đề gì đó quá to tát. Sự chán nản và nỗi cô đơn cũng có những tác động tích cực của chúng. Khi bạn sẵn sàng đầm mình trong thanh tịnh, thế giới trở nên trù phú hơn, rõ rệt hơn.

Bạn sẽ học được rằng còn nhiều việc khác, thứ khác, đáng để bạn bận tâm hơn là những xô bồ của bề nổi cuộc sống. Một căn phòng im lặng không có nghĩa là nó không có gì cho bạn khám phá.

Thi thoảng, việc ở-một-mình sẽ giúp bạn trải nghiệm những cảm giác không mấy dễ chịu, nhất là lúc bạn phải “soi” kĩ vào nội tâm của mình, những suy nghĩ, những cảm xúc, nghi ngại, hy vọng, nhưng về dài hạn, điều đó còn dễ chịu hơn nhiều so với việc lảng tránh tất cả mọi vấn đề trong cuộc sống.

Chịu đựng sự chán nản sẽ giúp bạn tìm thấy sự mới mẻ trong những thứ tưởng chừng chẳng có gì mới lạ; giống như một đứa trẻ vô tình nhìn thấy thế giới. Điều này cũng giúp bạn giải quyết phần lớn những xung đột nội tâm của mình.

Mấu chốt là…

Thế giới càng tiến bộ, nó càng thúc đẩy chúng ta vượt qua những giới hạn của suy nghĩ. Việc cho rằng: “Không chịu được sự cô đơn là cốt rễ của mọi vấn đề” có thể hơi “nâng cao quan điểm”, nhưng chúng ta vẫn cần phải xem xét kĩ về nó.

Cái gì gắn kết chúng ta được thì cũng cô lập chúng ta được. Tại sao ta cứ mải mê xao lãng với những việc không đâu để rồi càng ngày càng cảm thấy cô đơn hơn?

Thú vị thay, thủ phạm chính của việc “ghét cô đơn” không phải là cám dỗ cụ thể nào về vật chất. Đó chỉ là nỗi sợ “hư không”, dẫn đến việc nghiện trạng thái “miễn không chán là được”. Có thể, bản năng của chúng ta là ghét tồn tại.

Chừng nào còn không nhận ra “giá trị của sự thanh tịnh”, chúng ta sẽ còn bỏ qua một sự thật rằng, chỉ khi nào ta dám đối mặt với sự chán nản, nó mới thực sự sản sinh ra những tác động tích cực. Và để đối mặt với nó, ta cần thời gian, có thể mất vài ngày, vài tuần, chỉ đề ngồi, ngẫm, cảm nhận trong tĩnh lặng.

Một triết lí cổ xưa nhất trên thế giới khuyên ta duy nhất một điều: hãy tự nhận thức bản thân mình. Lí do vì:

Không nhận thức được mình thì ta sẽ không bao giờ tìm ra cách để tương tác với thế giới. Phải biết mình là ai đã, rồi ta mới có nền tảng để dựng nên từ đó một cuộc sống.

Trớ trêu thay, một mình và kết nối nội tâm là kĩ năng chẳng ai dạy ta. Nhưng đó là kĩ năng quan trọng hơn hầu hết những thứ ta được dạy.

“Ở một mình” có thể không giải quyết được mọi vấn đề, nhưng nó là bước khởi đầu, để từ đó ta tìm ra cách giải quyết mọi vấn đề.

Theo CÀO CÀO / TRÍ THỨC TRẺ

Share – Người Việt đã nói dối như thế nào? — Anle20’s Blog

Có người nói rằng, trong xã hội Việt Nam ngày nay, người ta “đồng lòng nói dối”… Tất nhiên, có thể có người sẽ không đồng ý với quan điểm đó. Nhưng chúng ta hãy thử ngẫm xem, người Việt đã nói dối như thế nào? Trẻ con được giáo dục nói dối nhờ… Những […]

via Người Việt đã nói dối như thế nào? — Anle20’s Blog

Có người nói rằng, trong xã hội Việt Nam ngày nay, người ta “đồng lòng nói dối”…

Người Việt đã nói dối như thế nào?

Tất nhiên, có thể có người sẽ không đồng ý với quan điểm đó. Nhưng chúng ta hãy thử ngẫm xem, người Việt đã nói dối như thế nào?

Trẻ con được giáo dục nói dối nhờ…

Những câu nói kiểu như: “Ăn nhanh lên không là bị ông ba bị bắt đó”.

Những câu chuyện dân gian kiểu “Nói dối như cuội”, ác độc và gian trá.

Những quan niệm kiểu như “thông minh” là khôn lỏi, biết gian dối.

Những bài thủ công, những tờ bích báo “của phụ huynh”.

Những giờ giảng mẫu, những bài thi giáo viên dạy giỏi được dàn dựng.

Những bài tập làm văn kiểu như “tả con mèo mà nhà em không nuôi”.

Những sách giải bài tập, sách làm văn mẫu.

Những giờ kiểm tra “thả cho chép”.

Những màn coi cóp không bị phát hiện.

Những lần phụ huynh đi thầy, đi cô, hay thậm chí là đi hiệu trưởng.

Những kỳ thi tốt nghiệp “không sợ giám thị, chỉ sợ thanh tra sở đến”.

Sinh viên tiếp nhận nói dối nhờ…

Những giờ trốn học, điểm danh hộ.

Những bài tập lớn, đề thi cóp từ khóa trên.

Những lần học hộ, thi hộ.

Những đồ án thuê.

Những “nghiên cứu khoa học” vô thưởng vô phạt.

Những lần sinh viên đi thầy, đi cô.

Rồi những thạc sĩ, tiến sĩ giấy.

Người đi làm chủ động nói dối nhờ…

Những trăm triệu bỏ ra để xin một chân nhà nước.

Những đi cửa sau, những mua quan bán chức.

Những hô khẩu hiệu, những làm báo cáo.

Người Việt đã nói dối như thế nào?
(Ảnh minh họa)

Những thủ đoạn tranh đấu hơn thua.

Những vụ đấu thầu quân xanh quân đỏ.

Những lợi ích mà người ta nói là phải “trả giá”.

Người có trách nhiệm đã buông lời nói dối qua…

Những vấn đề nhạy cảm nhưng bức thiết với người dân.

Những bài viết dẫn hướng dư luận.

Những thảm họa môi sinh.

Những sự kiện lịch sử đau lòng.

Những khuôn từ sáo rỗng về cái sự “đúng đắn”, “sát sao”.

Người ta buông xuôi, chấp nhận và chai lì với những lời nói dối…

Rồi người ta sinh con, trở thành phụ huynh.

Và những đứa trẻ lại được giáo dục như thế…

Nói đến đây, người ta không khỏi nhớ tới chi tiết “cái lò gạch cũ” lởn vởn như một thứ âm hồn bất tán trong tác phẩm Chí Phèo. Phải chăng cũng tương tự như thế, căn bệnh nói dối đã trở thành một cái vòng luẩn quẩn không có hồi kết trong xã hội ta?

Tất nhiên, ở đây chúng ta sẽ không vơ đũa cả nắm, rằng toàn bộ người Việt đều nói dối. Nhưng chúng ta cũng không thể lại dùng những câu chữ nói giảm nói tránh kiểu như “một số”, “thiểu số”, hay “một bộ phận nhỏ” được nữa. Nhìn nhận một cách thẳng thắn, chúng ta đều có thể thấy bản thân mình lờ đờ bên trong cái vòng luẩn quẩn đó, dù ít dù nhiều.

Làm thế nào để người Việt sửa mình đây? Đó quả là một câu hỏi khó. Nhưng xin được thiển đàm rằng, vấn đề đạo đức chỉ có thể được giải quyết nhờ giá trị đạo đức. Làm sao để chữ Chân trong văn hóa truyền thống quay trở lại với người Việt đã là một câu hỏi mà chúng ta cần phải suy ngẫm thật sự.

Quang Minh/Trithucvn

Share – 10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn — Anle20’s Blog

Trường học là nơi dạy bạn kiến thức, tuy nhiên có rất nhiều bài học không có ngôi trường nào dạy bạn cả, điều bạn cần là tự lĩnh hội và tự đúc rút cho mình trong quá trình trưởng thành. Từ bé đến lớn, mỗi chúng ta đều từng học ở rất nhiều ngôi […]

via 10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn — Anle20’s Blog 

Trường học là nơi dạy bạn kiến thức, tuy nhiên có rất nhiều bài học không có ngôi trường nào dạy bạn cả, điều bạn cần là tự lĩnh hội và tự đúc rút cho mình trong quá trình trưởng thành.

Từ bé đến lớn, mỗi chúng ta đều từng học ở rất nhiều ngôi trường khác nhau, mỗi ngôi trường lại mang đến cho chúng ta những tri thức ở nhiều lĩnh vực, bộ môn khác nhau. Thế nhưng càng trường thành, chúng ta càng nhận ra cuộc sống vốn dĩ phức tạp hơn tưởng tượng cả chúng ta rất nhiều. Những kiến thức, lý thuyết sách vở chúng ta từng học không phải lúc nào cũng phù hợp và hỗ trợ được chúng ta, bởi suy cho cùng, có vô số điều mà không trường học nào có thể dạy bạn cả, tất cả yêu cầu bạn phải tự lĩnh hội, tự vấp ngã rồi lại tự học hỏi, đúc rút ra kinh nghiệm từ sai lầm của mình.

Mọi sự so sánh giữa người với người đều là khấp khiễng bởi mỗi chúng ta có một quan niệm, một mục tiêu, một thái độ sống riêng. Sống thế nào miễn cho mình thấy vui vẻ và hạnh phúc, vậy là đủ

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 1.

Trên đời này, không có ai mất đi một ai mà không sống được cả, đừng sống mãi trong quá khứ bởi bạn còn có hiện tại để trân trọng và tương lai để hướng về

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 3.

Cuộc sống ở chốn văn phòng công sở cũng giống như một xã hội thu nhỏ – nơi bạn sẽ gặp gỡ rất nhiều kiểu người, nơi sẽ diễn ra rất nhiều biến cố và bạn phải đủ mạnh mẽ để vượt qua nếu không muốn chìm nghỉm trong nó

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 5.

Ganh ghét, thù hằn không làm bạn tốt đẹp hơn mà chỉ mang đến cho bạn những cảm xúc tiêu cực, chính vì thế, hãy cứ vị tha và bao dung nếu bạn có thể

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 7.

Thẳng thắn cũng phải tùy trường hợp, nên nhớ lời nói một khi đã thốt ra rồi sẽ không thu lại được nữa

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 9.

Mọi tình cảm dù là tình yêu hay tình bạn đều dựa trên quan hệ công bằng, nếu chỉ có một bên níu giữ, vun vén thì mối quan hệ ấy rồi sẽ chẳng đi đến đâu cả

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 11.

Khi yêu, đừng chỉ yêu bằng trái tim, hãy yêu bằng cả lý trí nếu không muốn đến sau cùng, bản thân phải chịu đựng tổn thương

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 13.

Chẳng ai muốn yêu một người mà đến bản thân mình người ấy cũng không biết trân trọng, yêu thương. Nếu bạn không biết yêu chính mình, bạn lấy đâu ra tư cách nói yêu người khác và đòi hỏi người đó cũng yêu lại bạn?

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 15.

Chỉ có bố mẹ là yêu thương, bao dung chúng ta vô điều kiện, vậy nên đừng vì một người không đáng mà khóc lóc ỉ ôi, đòi sống đòi chết. Sống suy cho cùng, không vì gia đình thì cũng phải vì mình

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 17.

Chính bởi vậy, hãy luôn sống thật tốt, hãy đối xử với người khác như cách mà bạn muốn người khác đối xử với mình

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 19.

Sưu tầm – Giới trẻ ngày nay nhiều người mắc ‘căn bệnh’ trầm kha: Chỉ biết đến công việc, thích sống một mình và ít hài lòng với bản thân hơn

Giới trẻ ngày nay nhiều người mắc ‘căn bệnh’ trầm kha: Chỉ biết đến công việc, thích sống một mình và ít hài lòng với bản thân hơn

Căn bệnh cô đơn của giới trẻ là phản ứng cảm xúc đối với việc cảm thấy bị cô lập hoặc không có bạn bè.

Cô đơn là cảm giác khi bạn đi bộ xuống phố và thấy những nhóm người hạnh phúc nói chuyện và cười đùa cùng nhau. Bạn lên mạng và nhìn thấy các bức ảnh về bữa tiệc nướng ngoài trời vui vẻ mà bạn bè đã tham gia vào dịp cuối tuần.

Thế giới ngày nay làm bạn cảm thấy như mọi người đang vui vẻ cùng nhau mà không có bạn. Nói cách khác, chúng ta thật dễ cảm thấy cô đơn. Khi thấy cô đơn thì bạn cũng dễ nghĩ rằng mình là người duy nhất cảm thấy như vậy. Nhưng sự thật chẳng phải vậy. Ngày nay, nhiều người ở mọi lứa tuổi và hoàn cảnh cũng trải qua cảm giác cô đơn như bạn.

Cô đơn là phản ứng cảm xúc đối với việc cảm thấy bị cô lập hoặc không có bạn bè. Cô đơn hoàn toàn khác cô độc. Ví dụ, bạn có thể ở một mình trong căn hộ của mình và hoàn toàn thấy hài lòng. Nhưng cũng có thể ở giữa một bữa tiệc lớn nhưng vẫn cảm thấy mình rất cô đơn. Vấn đề nằm ở chỗ bạn nhìn nhận mọi thứ như thế nào.

Giới trẻ ngày nay nhiều người mắc ‘căn bệnh’ trầm kha: Chỉ biết đến công việc, thích sống một mình và ít hài lòng với bản thân hơn - Ảnh 1.

Tại sao chúng ta lại cô đơn?

Việc có quá nhiều người cảm thấy cô đơn làm dấy lên câu hỏi: Tại sao chúng ta lại cô đơn như vậy? Mặc dù chúng tôi không có câu trả lời chắc chắn nhưng có nhiều lý do hợp lý cho việc này:

– Có nhiều người sống một mình hơn trước đây. Tình trạng thiếu kết nối khi một người ở nhà có thể tác động đến cách họ nhận thức về đời sống xã hội của mình.

– Con người đang sống lâu hơn. Vào năm 1970, tuổi thọ trung bình của người Mỹ là 75 tuổi đối với phụ nữ và 67 tuổi đối với nam giới. Vào năm 2014, con số này là 81 tuổi đối với phụ nữ và 76 tuổi đối với nam giới.

– Chúng ta làm việc khác. Con người hiện đại tập trung nhiều vào công việc hơn là vào các mối quan hệ.

– Chúng ta giao tiếp khác đi. Ngày nay người ta ít đối thoại trực tiếp mà liên lạc qua các ứng dụng trò chuyện. Điều này có thể dẫn đến việc giảm tương tác cá nhân giữa con người với nhau.

– Chúng ta sử dụng các phương tiện truyền thông xã hội. Việc sử dụng phương tiện truyền thông xã hội có thể ảnh hưởng tiêu cực đến một số người. Mặc dù các mạng xã hội có thể giúp người lớn tuổi cảm thấy kết nối nhiều hơn với người khác. Nhưng nó cũng làm cho họ ít hài lòng hơn với đời sống của mình.

– Các nhóm xã hội thay đổi. Nghiên cứu của Pew Research vào năm 2009 cho thấy các nhóm xã hội chủ chốt của chúng ta đang thu hẹp lại. Với các mạng xã hội nhỏ hơn và liên hệ xã hội ít hơn, cảm giác kết nối xã hội của chúng ta có thể bị giảm đi.

– Chúng ta biết nhiều hơn về sự cô đơn so với trước đây. Với số lượng nghiên cứu ngày càng tăng về chủ đề này, ta có thể đơn giản là nhận ra tầm quan trọng của một vấn đề đã tồn tại trong một thời gian dài.

Ảnh hưởng của sự cô đơn

Việc thỉnh thoảng cảm thấy cô đơn có thể không gây ảnh hưởng gì nhiều đến chúng ta. Tuy nhiên, cô đơn kéo dài có thể gây ra những tác động nghiêm trọng đến sức khỏe và hạnh phúc của ta:

– Tăng huyết áp: Những người lớn tuổi cô đơn được phát hiện là dễ bị tăng huyết áp hơn.

– Hệ thống miễn dịch suy yếu và các chứng sưng viêm gia tăng: Nghiên cứu cho thấy cảm giác cô đơn có thể khiến hệ miễn dịch suy yếu khiến bạn có nguy cơ mắc bệnh hoặc nhiễm trùng cao hơn. Nghiên cứu cũng chỉ ra rằng sự cô đơn có thể làm gia tăng các chứng sưng viêm khắp cơ thể, liên quan đến các vấn đề sức khỏe như ung thư và các biến chứng từ bệnh thận.

– Trầm cảm gia tăng: Cảm giác cô đơn làm tăng triệu chứng bệnh trầm cảm ở người lớn tuổi.

– Chất lượng giấc ngủ kém: Sự cô đơn có thể làm giảm chất lượng giấc ngủ. Điều này có nghĩa là ngay cả khi bạn ngủ đủ giấc thì chất lượng giấc ngủ kém cũng có thể gây ra các vấn đề trong ngày như cảm giác lờ đờ hoặc thiếu năng lượng.

– Nguy cơ tử vong tăng: Nguy cơ tử vong của những người có nhiều mối quan hệ cá nhân thấp hơn 50% so với những người không có các mối quan hệ này.

Giới trẻ ngày nay nhiều người mắc ‘căn bệnh’ trầm kha: Chỉ biết đến công việc, thích sống một mình và ít hài lòng với bản thân hơn - Ảnh 2.

Ai dễ bị cô đơn hơn?

Sự cô đơn có thể tác động đến bất cứ ai. Và hầu hết mọi người đều có lúc cảm thấy cô đơn trong cuộc sống của mình. Mặc dù không có nhóm nào dễ bị cô đơn nhất, nhưng nghiên cứu về sự cô đơn đã tập trung vào một số nhóm người nhất định.

Nhiều nghiên cứu về sự cô đơn đã được thực hiện ở người lớn tuổi. Sự cô đơn có thể có những ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất, tinh thần và cảm xúc của họ

Nhưng ngược lại với những gì nhiều người nghĩ, người lớn tuổi dường như cảm thấy ít cô đơn hơn những nhóm tuổi khác. Ví dụ, một nghiên cứu của AARP vào năm 2010 trên những người từ 45 tuổi trở lên đã phát hiện ra rằng 35% trong khoảng 3.000 người tham gia nghiên cứu cho biết họ cảm thấy cô đơn. Tuy nhiên, khi chia nhỏ theo độ tuổi, nghiên cứu đó cho thấy 43% những người trong độ tuổi từ 45 đến 49 là người cô đơn, con số này chỉ có 25% những người ở độ tuổi 70 trở lên.

Các nghiên cứu khác cho thấy sự cô đơn đặc biệt gây phiền muộn cho giới trẻ. Một nghiên cứu vào năm 2010 ở Anh cho thấy những người từ 18 đến 34 tuổi bị ảnh hưởng bởi sự cô đơn nhiều hơn so với những người trên 55 tuổi. Nghiên cứu bổ sung đã khám phá ra rằng sự cô đơn phổ biến ở 80% người dưới 18 tuổi.

Trẻ vị thành niên và thanh niên ở giai đoạn nhạy cảm trong sự phát triển cá nhân. Họ vẫn đang hình thành cá tính của mình, xây dựng khả năng độc lập và điều chỉnh các cơ chế đối phó xã hội của họ. Do đó, họ có thể nhạy cảm hơn với các áp lực xã hội như cảm giác cô đơn. Các nhà nghiên cứu cũng lo lắng sự cô đơn ở lứa tuổi thanh thiếu niên có thể dẫn đến trầm cảm, lo âu và giảm sự hài lòng đối với cuộc sống sau này.

Ngoài tuổi tác, nhiều yếu tố khác cũng có thể ảnh hưởng đến sự cô đơn ví dụ như sức khỏe thể chất. Người mắc bệnh mãn tính có thể bị sự cô đơn tác động, vì tình trạng sức khỏe khiến họ khác biệt so với những người khác. Họ có thể bị cô lập do cần sự chăm sóc đặc biệt, hoặc các hạn chế về thể chất có thể cản trở họ tham gia các hoạt động xã hội. Họ cũng có thể cảm thấy xa cách với những người khác vì bệnh tật của mình.

Các yếu tố môi trường cũng ảnh hưởng đến sự cô đơn. Các tình trạng như Rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) có thể làm gia tăng cảm giác cô đơn. Cảm giác này cũng được phát hiện ở những người nhập cư, những người có thể đối mặt với nhiều rào cản xã hội khi tham gia vào một nền văn hóa hoặc một xã hội mới.

Giới trẻ ngày nay nhiều người mắc ‘căn bệnh’ trầm kha: Chỉ biết đến công việc, thích sống một mình và ít hài lòng với bản thân hơn - Ảnh 3.

Làm sao để bớt cô đơn?

Cô đơn có thể là một trải nghiệm đau đớn và thậm chí gây hại. Việc cảm thấy cô đơn có thể thật sự dẫn đến hành vi chống đối xã hội, khiến ta khó kết nối với người khác. Nhưng điều đó không có nghĩa là ta không thể thoát khỏi sự cô đơn.

Phương thuốc cho sự cô đơn chính là gia tăng các mối quan hệ xã hội có ý nghĩa. Nói cách khác, hãy xây dựng mối quan hệ với những người mà ta quan tâm – những mối quan hệ mà ta cảm thấy được quan tâm và thấu hiểu.

– Nói “có” với các mối quan hệ giao tiếp xã hội. Hãy ra ngoài và gặp gỡ bạn bè hoặc những người mới, ngay cả khi bạn thích ở nhà hơn với một quyển sách hay.

– Làm tình nguyện. Xây dựng mối quan hệ với người khác qua hoạt động tình nguyện là một cách được chứng minh là chống lại được sự cô đơn.

– Đi bộ. Ra ngoài thiên nhiên được cho thấy là giúp giảm các triệu chứng của trầm cảm – có thể là sản phẩm phụ của sự cô đơn.

– Nuôi thú cưng. Một con chó, con mèo, hoặc bất kỳ thú cưng nào cũng có thể đem đến cảm giác được bầu bạn cũng có thể mang lại lợi ích đáng ngạc nhiên.

– Tiếp cận với những người có cùng tình trạng như bạn. Ví dụ, nếu bạn mắc bệnh mãn tính nào, hãy tham gia vào một nhóm hỗ trợ cho những người như vậy.

– Hiểu rằng bạn không thật sự đơn độc. Nếu bạn cảm thấy cô đơn, thật dễ để chỉ trích bản thân về điều đó. Bạn chỉ cần nhớ rằng, nhiều người khác cũng cô đơn, và không ai phải cô đơn cả. Chỉ cần thực hiện bước đầu tiên và banh sẽ ở trên con đường tìm kiếm người banh tiếp theo cho mình.

Theo Mộc Dương – Trí thức trẻ  

Full link: http://cafef.vn/gioi-tre-ngay-nay-nhieu-nguoi-mac-can-benh-tram-kha-chi-biet-den-cong-viec-thich-song-mot-minh-va-it-hai-long-voi-ban-than-hon-20180703162848855rf20180831095139602.chn

 

Sưu tầm – ‘No’ means ‘not yet’: How to survive professional disappointment

What do you do when “gatekeeper” bosses say no to your great ideas? You go back and pitch them again, says Beth Comstock, former Vice Chair of GE. She learned that it doesn’t matter how great your track record is – you can still hear a “no” to your proposal. But what’s important is whether you have the passion and the resilience to get back out there and keep pursuing your idea until it’s implemented.

TRANSCRIPT

Beth Comstock: Yes, so “‘no’ equals ‘not yet’” is one of my kind of favorite mantras and a mental hack that was very helpful to me.

I think early in my career I—like many people—worked for a classic “gatekeeper” boss and he “had all the answers,” and the team got quite frustrated.

We thought we had a different way, different ideas to keep us contemporary and move forward, and he said no. I ended up leaving that job because I thought the gatekeeper was standing in my way. And what I came to realize is that gatekeepers exist everywhere. They’re probably even in our own head sometimes, where we just say we can’t do it.

And so out of that experience I realized there were a lot of ways I could have kept going back and trying a different approach with the gatekeeper. And I learned that with other gatekeepers and that “no” is “not yet”. So just because you hear no the first time, it doesn’t mean no is final.

And I can’t tell you how many people I’ve seen in the course of my career – I’m talking people just starting out which may be a little bit more understandable because you don’t know yet—all the way up to CEOs. When they hear no from whatever person they’re pitching an idea to they leave and you never see them again with that idea.

And you think well, you had all this passion. You had all this insight. Someone told you no and you just let it dissipate? It’s gone?

So to me I had to learn like “no” perhaps is an invitation. An invitation to come back again to try it. I had a three time rule that I would often use with different bosses I had where I felt like I needed at least three times to go back with the idea. What I learned is two things. One is I’m testing the idea myself: I’m trying to like put the right words together. Sometimes it’s just the words are wrong; The story is not there; I’m not being clear.

And I think if it’s the manager or someone is coming to you, you’re testing their passion for it. You’re testing how good an idea they think it is, because if somebody’s pitching you an idea but they’re not that excited about it you’re counting on them to go forward. So I think this idea of “no is not yet” is a resiliency test. It’s a way to say “how much do you care about that idea, how much do you want it to happen?” And it’s a sign of commitment to the idea.

Disappointment is an inevitable part of making change, of pushing for innovation and I think we have this fantasy that we buy in that you just pitch a brilliant idea, you’re just so fantastic, fantastically suited for it. You just go forth and the idea gets green-lit and off you go.

The reality is just because you’re well liked, your boss likes you, your team likes you, you’ve had a good track record doesn’t mean people are going to give you blind trust that the next idea is good. People want to know: what are you prepared to do to work for it? And I’ve found certainly in myself and in people I’ve worked with that often it’s those “try again” moments where you didn’t quite get off the right foot in pitching the idea or maybe you did a test of it and it didn’t work. And it’s when you come back and say, “I tried this and it didn’t work. Here, I’m disappointed. Here’s what I propose to do about it.” So I think a lot of this kind of resiliency building is a test of how do you deal with the disappointment? And I think disappointment is something you have to accept as part of the change-making process.

I have a little belief for myself that there’s a time to be disappointed. “I’m really sad that that idea didn’t get bought. In a sense I couldn’t sell it. People didn’t like, they didn’t understand what I was saying. Am I crazy? Do I not communicate? And I’m upset. I’m upset.”

And so I think you have to give yourself a little bit of time to kind of suck your thumb and say, “Ugh, I didn’t do as well as I wanted.” But then go, “Do I still believe in it? Is it still a good idea? How do I take that feedback? And now, I’ll go back and address some of those issues if they’re relevant.”

And use that disappointment as a bit again of that kind of push, a kick in the butt to get out there. So just because you have a good track record doesn’t mean you’re going to be successful the next time. And use that disappointment to be a bit of rocket fuel for yourself. Learn from it, but also say “Hey, do I still want to do this?” So that’s how I think about disappointment and kind of using it as resiliency.

By Beth Comstock

Full link: https://bigthink.com/videos/beth-comstock-no-means-not-yet-how-to-survive-professional-disappointment

 

Ẩm thực – Thyme: Món gì cũng tâm đầu ý hợp – tác giả: Pha Lê

Nếu hỏi 10 ông bếp rằng các ông thích loại rau thơm nào nhất, thì 9.9 ông sẽ trả lời là thyme (cỏ xạ hương.)

Cửa hàng Veggy’s (29 A Lê Thánh Tôn, Q.1, TP.HCM) hoặc Ân Nam (16-18 Hai Bà Trưng, Q.1, TP.HCM), và hệ thống siêu thị Metro có bán thyme tươi và khô (Metro bán sỉ nguyên bịch to, Ân Nam và Veggy’s thì cân lẻ), siêu thị Citimart cũng bán thyme khô. Tuy nhiên, thyme khô bán ở Việt Nam toàn là loại giã nhuyễn ra, nấu rất chán, chứ thyme khô tốt nhất là loại thyme phơi khô nguyên cây, còn cành và lá. Khí hậu Việt trồng thyme không khó, Veggy’s Ân Nam hầu như lúc nào cũng có thyme tươi, nên chịu khó mua đồ tươi, món ăn sẽ thơm hơn.

Nếu parsley hay basil là loại rau thơm có thể ăn sống, thì thyme chỉ để nấu thôi. Tất nhiên ăn sống thyme sẽ không chết, nhưng mùi của thyme rất nồng nàn, lá thì nhỏ, nguyên cây thấy toàn cành, ăn vào sẽ cho ta cảm giác vừa đánh răng xong. Như vậy, muốn thưởng thức thyme trọn vẹn nhất, ta phải nấu nó lên.

Bouquet garni:

Cái này hơi chuyên môn một chút. Bouquet garni dịch nôm na là “bó rau thơm,” một thứ luôn có mặt trong ẩm thực Tây như nước mắm trong ẩm thực Việt. Cách làm: cắt hành baro (có người còn gọi hành này là tỏi Tây) rồi lột ra một lớp mỏng hình chữ nhật, dùng miếng baro này gói thyme, parsley, và lá nguyệt quế lại, sau đó lấy dây chỉ cột gói này cho chắc.

 

Đầu bếp Tây dùng bouquet garni trong tất cả các món có nước như: sốt, món hầm, súp… Khi nấu nước xương gà/heo/bò, họ bỏ bouquet garni; khi nấu món cừu hầm, họ bỏ bouquet garni; khi nấu súp bí đỏ, họ cũng bỏ bouquet garni. Các loại rau thơm trong bouquet garni sẽ khiến nước hầm thơm hơn bội phần.

 

Các món rau củ:

Ngoài dùng để làm bouquet garni, thyme còn hợp với các món áp chảo, xào, đút lò, nướng v.v… Thế thyme dùng kèm nguyên liệu gì là tốt nhất? Câu trả lời là: tất các các nguyên liệu.

Vì vậy nên mấy ông đầu bếp rất khoái nó.

Đầu tiên là rau. Trộn thyme chung với các loại củ như khoai tây, cà-rốt… nêm tí muối, tiêu, rồi đem nướng lên; món ăn sẽ thơm, không chan chán mùi rau củ nhạt nhẽo. Thyme chịu nhiệt tốt và toả hương trong môi trường nóng, khi nướng với củ, không chỉ món ăn thơm mà cả nhà bạn cũng thơm, thậm chí còn khiến nhà hàng xóm phát thèm.

 

Bỏ thyme vô chảo lúc xào nấm, xào đậu; đĩa nấm không chỉ thơm lên mà còn “Tây hóa.” Thyme cũng vắt vai làm bạn với nước tương nữa nên ta có thể ung dung Đông Tây kết hợp, xào rau với thyme và nước tương (còn nước mắm nồng mùi thì không hợp lắm nhé.)

 


Các món thịt cá:

Không chỉ rau củ, thyme còn đi đôi với đủ thứ loại thịt cá. Nhìn chung thyme không kén chọn, làm dâu nhà ai cũng được. Nếu có tôm mực hay miếng thịt bò ngon, định bụng làm món Tây để khoe nhưng chả biết xài rau thơm gì, cứ thyme là xong tuốt.

 

 

 

 


Món… tráng miệng:

Thyme còn dùng trong cả món tráng miệng, chủ yếu là các món trái cây nướng, hoặc món nấu kem, nấu sữa. Đừng nói chi tới đầu bếp, bất cứ ai đã dùng thyme nấu nướng rồi là sẽ “nghiện” thyme ngay, mùi hương của nó thật dễ chịu và dễ hợp với đủ thứ món.

 

 

Không phải ai cũng thích basil, hay chịu được mùi parsley, nhưng chưa thấy ai ghét thyme. Cứ thử mua một nhúm về chiên cá, xào thịt, làm bouquet garni cho món hầm, nướng khoai Tây… Bảo đảm là sau đó nếu các món này không có thyme là bạn sẽ thấy nó dở hẳn đi một nửa.

Full link: http://soi.today/?p=151884

 

Ẩm thực – Chives: nguyện cả đời rình mua loại rau thơm yểu điệu thục nữ này – tác giả: Pha Lê

Nếu hỏi đầu bếp họ thích nhất loại rau thơm gì, đa số sẽ trả lời thyme; nếu hỏi loại họ thích nhì, đa số sẽ ấp úng vì muốn nói rằng đó là chives, nhưng không biết (hoặc lười) giải thích cho người hỏi tại sao chives ngon.

Tiếng Việt gọi chives là hẹ Tây, nhưng chives gần họ với hành lá hơn; chives nhìn cũng rất giống hành lá, chỉ nhỏ hơn hành lá một tẹo và không có phần đầu hành trắng tròn. Tuy nhiên cái tên “hành lá Tây” nghe rất đỗi dài dòng còn “hành Tây” thì lại lộn sang món khác, nên thôi dùng hẹ Tây cho chắc ăn.

Chives hơi có mùi giống hành lá nhưng nhẹ hơn nhiều, ngoài ra chives còn thoảng hương tỏi. Lùng mua chives là việc chán nhất thế giới, do ngay cả dân Tây bình thường cũng hiếm khi nào rớ tới chives, và nó cũng dễ ỉu nên ít cửa hàng thích nhập. Hiếm lắm mới thấy chives tại Ân Nam 16 Hai Bà Trưng. Còn Veggy ở 29A Lê Thánh Tôn (TP.HCM) có chives thường xuyên hơn một chút; nhưng vì chives thuộc loại ít thấy nên những kẻ ghiền chives “rình” ở cửa hàng này rất ghê. Độ 3 giờ chiều qua có ghé Veggy hỏi mua chives, bà chủ đon đả “Sáng nay có, nhưng một ông tới ôm hết cả bịch đi rồi em”. Rõ khổ!

Ghiền chives rồi thì ghiền kinh khủng đến nỗi phải rình mua cả bịch, nhưng hiếm kẻ biết chives ngon cỡ nào bởi nó rất khó nấu. Chives yếu đuối hơn cả hành lá, và do yểu điệu thục nữ như vậy nên nó rất kỵ nhiệt, phải nấu thật nhỏ lửa hoặc bỏ vào món ăn khi món bớt nóng, còn không là hương vị chives sẽ dứt áo ra đi. Thành thử chives chỉ có cách mua tươi, loại chives khô ở Ân Nam chém một lọ nhỏ xíu hơn trăm ngàn, nhìn rõ vô duyên vì đồ khô cứng ngắc mà chives lại chẳng ưa lửa. Tìm ra nàng khi nàng còn tươi, và biết cách chiều nàng rồi thì nàng sẽ khiến mình sướng ngây ngất. Cho nên kiểu gi mình cũng phải mò đến nơi có nàng và đứng rình tiếp.

Với tính chất yếu đuối cần bảo vệ, chives thích hợp với các món xa-lát củ ăn lạnh, hoặc dùng kèm các loại cá muối/hun khói/cá sống.

 

 

Nếu dùng kèm cá muối/xông khói/cá sống thì dân Tây hay kết hợp chives với kem chua hoặc trộn cá và chives với nước chanh (vàng).

 

 

 

Tất nhiên chives để ăn mấy món nguội ngắc không cũng chán, có thể bỏ chives vào súp đấy, nhưng nhớ bỏ khi súp chuyền thành hơi âm ấm nhé, đừng nóng quá. Với lại súp nóng ăn bỏng lưỡi lắm, con nít cũng ghét nóng. Cũng đừng sợ con nít không ưa mùi rau thơm, hành lá thì chúng thấy hôi, chứ chives nhẹ nhàng lắm, bọn nó sẽ xơi tuốt.

 

 

Chưa hết, chives còn có mặt trong các loại sốt nhẹ như sốt bơ hoặc sốt trắng làm từ kem, do hai thứ này không cần nấu quá nóng, mà chives lại khiến sốt ngon hơn, bớt ngán vị béo hơn. Chúng còn là sốt cho hải sản nên chives cũng hợp, vì chives ẻo lả nên nó kỵ thịt đỏ, chỉ yêu rau và cá/hải sản thôi.

 

 

 

Dựa heo nguyên lý này, mọi người cũng có thể bỏ chives vào pasta sốt kem, pasta trộn dầu ô-liu, hoặc pasta trộn chanh. Các món pasta này cũng không cần ăn quá nóng đến nỗi mình phải hấp tấp luộc, trộn, rồi hấp tấp ăn. Cứ thong thả.

 

 

Điểm cuối cùng: dù ông bếp nào cũng khoái rau thơm thyme nhất, nhưng thứ nguyên liệu mấy ông luôn khoái nhất lại là trứng. Người lới lẫn trẻ con đều thích trứng (với đám con nít thì ngoài trứng ra chúng gần như chẳng thấy gì ngon); trứng lại làm được đủ trò, từ luộc, chiên, ốp la ốp lết, xào, hấp, đến làm bánh, làm sốt. Món ngọt không nói làm gì, còn món trứng mặn, muốn ngon luôn phải có chives, không chạy đâu thoát.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thôi, viết về chives vậy là dài quá rồi, dừng bút để còn đi rình chives tiếp, nếu không kẻ nào đấy lại cuỗn mất nguyên bịch của mình.

Full link: http://soi.today/?p=155262

 

Ẩm thực – Mực: Hoặc nhanh nhanh hẳn, hoặc lâu lâu hẳn – tác giả: Pha Lê

Trong bài Chives, bạn Tú Lơ có đặt hàng “Khi nào cô viết giúp một bài là Tây họ nấu món mực như thế nào, Việt Nam mình thì có hấp dừng, xào cần dứa cà, nhồi thịt, băm chả chiên trứng, hay có khi là khìa nước mắm ngọt. Tây thì chẳng hiểu họ ăn ra sao và ăn với gia vị gì.”

Giờ xin trả lời bạn Tú Lơ: quả nếu chỉ liếc nhìn thì sẽ thấy rằng mực là một nguyên liệu rối rắm. Bên Tây có tới tỷ món mực khác nhau, khiến người ăn chả biết đường nào mà lần. Tuy nhiên, bình tĩnh hơn một chút là sẽ thấy đa số các món này nằm trong 3 loại: loại nấu lâu, loại nấu nhanh, loại dùng mực đen.

Vì sao như thế? Vì mực là thứ cực đoan, không thích chủ nghĩa chiết trung. Hoặc phải nấu thật nhanh, hoặc phải hầm thật lâu. Chỉ cần nửa vời là mực nó dai, khiến ta vừa nhồm nhoàm vừa liên tưởng tới lốp xe.

Vậy để không phải nhai lốp xe, hãy khám phá 3 cách nấu mực

Cách nấu nhanh:

Kiểu nấu mực nhanh nổi tiếng nhất chính là kiểu cắt khoanh rồi nhúng bột chiên giòn. Dân Tây hay gọi món này với tên “Calamari”. Đây là món ăn vặt kiêm thức nhắm phổ biến. Vỏ bột ngoài chiên vàng giòn rụm, bên trong vừa chín mềm. Calamari vừa chiên xong, ăn ngay sẽ rất ngon. Tuy vậy rất nhiều nhà hàng Tây hiện nay mắc bệnh lười, mua sẵn calamari đông lạnh, khách gọi thì chiên lại hoặc hâm trong lò nướng. Vì thế calamari đang chịu tiếng oan là món tầm phào.

Không thích nhúng bột thì xắt mực ra rồi chiên thật nhanh trong chảo dầu nóng, mực sẽ giòn thật tự nhiên. Ăn vô cùng ngon. Nhưng có tham vọng thử món này thì phải sắm luôn cái máy chiên, hoặc sắm một bộ đồ bảo hộ (có cả mũ trùm đầu gắn kính giống phi hành gia), do chiên mực trực tiếp như thế là dầu sẽ bắn tùm lum.

Một cách nấu nhanh nữa là xào trên chảo rồi dùng mực trộn xa-lát hoặc pasta. Xào ở đây là xào lẹ tay với dầu, có thể cho chút tỏi ớt nếu muốn, nhưng nếu nêm thì chỉ nêm muối tiêu. Bản thân con mực đã ngon rồi, can thiệp nhiều là nó hết cả ngon. Bao kẻ đến nhà tôi ăn mực rồi hỏi ướp gì mà ngon thế, tôi toàn lắc đầu nói là ngoài muối tiêu ra thì nhà này không ướp gì cả.

 

 

Cách nấu lâu:

Xin cảnh báo trước là cách nấu mực lâu sẽ… rất lâu. Như vậy con mực mới mềm. Đây là kiểu nấu mực đặc trưng của Ý, Tây Ban Nha, lẫn các nước vùng Địa Trung Hải. Phổ biến nhất là món mực hầm cà chua. Món này ăn kèm bánh mì hoặc để trộn pasta. Cách đây độ 1 tháng, ông bếp trưởng người Ý khoe tôi món mực hầm sốt cà rất nổi tiếng của ông ấy. Ăn thì ngon nhưng ngồi nhìn ông loay hoay với cái nồi hầm hơn 2 tiếng là tôi oải. Ông cũng nói rằng giờ rất ít nhà hàng nào làm kiểu này, đa số xào nhanh mực rồi trộn vào sốt cà chua để tiết kiệm thời gian. Nhưng thế thì sốt không ngấm vị mực như kiểu hầm lâu.

 

 

Dùng mực đen:

Hơi ngược đời là đối với Tây, thịt con mực không phải là nguyên liệu cao cấp lắm, thứ họ quý là túi mực đen của con mực. Trong bài pasta tôi đã nói sơ rằng đấy chính là nguyên liệu làm pasta đen. Món pasta này ngon nhất là dùng tươi, tự cán rồi xơi ngay, chứ để lâu là mất vị (hải sản mà). May mắn, Việt Nam mình toàn quẳng túi mực đen đi nên nếu tự làm thì món này sẽ rất rẻ, chứ ở bên Tây là nó đắt hơn nhiều. Trước khi làm pasta đen nên mặc đồ cũ nhé, bộ nào xấu thật xấu vào. Món này cẩn thận kiểu gì cũng dính tùm lum, tôi từng bực bội suốt cả tuần vì quần áo nhem nhuốc như lọ nghẹ, giặt mãi không ra.

Tại các nhà hàng Michelin, lấy mực đen làm pasta thì hơi thường nên đầu bếp thường lấy nó làm sốt hoặc dùng nó như gia vị để tăng độ bùi cho món ăn, do mực đen béo thơm mà vị hải sản của nó lại rất nhẹ, không khiến mọi thứ bị tanh. Nhưng đen thui thế không gớm sao? Hỏng mất khâu trình diễn. Biết cách trang trí là nó chẳng gớm đâu.

 

 

Vậy sau này có đi chợ, hãy mua nguyên con mực về tự mần hòng giữ lại được cái túi mực đen nhé, đừng lười rồi nhờ bà bán làm mực cho. Tuột mấy cái quý giá nhất của đời con mực.

Full link: http://soi.today/?p=161663

 

Ẩm thực – Tôm – tác giả: Pha Lê

Tôm (phần 1): Đầu tôm? Ai cũng “gật đầu khen ngon”

Trong bài về mực, bạn Meerkat comment nói rằng bạn khoái tôm và muốn có bài về các kiểu chế biến tôm. Nên giờ là bài tôm để chiều bạn Meerkat, nhưng phải dặn trước là bạn chờ hơi lâu mới tới phần thịt của con tôm đấy, vì con tôm có phần rất ngon mà chúng ta thường chỉ mút mút rồi vứt chúng đi thôi.

Phần ấy chính là đầu và vỏ tôm.

Người Việt có thói quen luộc tôm, nướng tôm, hay rim tôm để nguyên đầu, sau đó bẻ ra mút. Nhưng hễ đụng đến món gì chỉ cần thịt tôm là ta áy náy nhìn đống đầu tôm, chẳng biết làm gì với chúng, bỏ thì lại uổng. Một số người còn sợ vì nghe nói đầu tôm nhiều cholesterol nên cứ hễ dư là vứt. Tôi cản mãi, bảo đầu tôm nấu nước dùng ngon lắm, cholesterol gì chứ nguyên liệu tự nhiên vẫn tốt hơn là nêm bột ngọt nhân tạo. Họ lại nói là nấu nước dùng ngon nhưng cứ hơi có vị đắng hoặc tanh tanh. Gớm khổ, thả đống đầu với tôm vào nước sôi rồi hầm nhừ thì kiểu gì chả đắng với tanh.

Hải sản có vỏ như nghêu, sò, tôm thường không được nấu lâu, và đặc biệt những loại có thể dùng để nấu nước ngọt “thuộc dòng hải sản” như đầu/vỏ tôm, xương cá nếu nấu lâu hay đắng hoặc tanh. Người Việt thường giấu diếm mùi tanh của xương hay đầu cá bằng cách cho vào nước dùng một đống… me. Nhưng cái của chua này xào thịt tôm thì được, chứ cho vào nước dùng nó kỳ kỳ. Thế phải nấu làm sao? Đầu tiền cần giúp đầu tôm tỏa mùi thơm thật là thơm để nước dùng không tanh. Tức là phải dùng chút dầu để xào nhanh vỏ và đầu tôm cùng hành tím và tỏi.

Người Thái với Malaysia còn khoái rảy chút đường lên đầu và vỏ tôm khi xào để nước dùng sau khi nấu ra có vị ngọt hơn nữa. Vụ bỏ đường là không nhất thiết, nhiều gia đình người Bắc thấy đường là nhăn mặt bảo bọn Nam cứ bạ đâu bỏ đường đấy nên nếu bạn kị thì cứ xào tôm với hành tỏi. Riêng tôi thấy bỏ tí đường vô không sao cả, đường chỉ tởm khi pha “sống”, còn đằng này chúng ta đã “thắng” nó lên bằng sức nóng của dầu của chảo. Đường khi xào với tôm sẽ hơi ngả thành ca-ra-mel như khi ta kho thịt nên mùi vị của nó không còn ngang ngược nữa rồi.

Khi đầu và vỏ tôm vừa thơm và ngả màu đỏ (rất nhanh nhé), đổ chút rượu vào rồi chờ cho cồn bốc hơi. Đây chính là cách người Pháp gom “vàng” để hầm pot-au-feu. Rượu gom các phần ngon lành dính trên chảo hoặc nồi, giúp nước dùng bóng bẩy, và còn khử bớt mùi cho đầu tôm. Nếu dùng rượu Tây thì nên xài rượu trắng, tuy nhiên tôi không thích việc thủ sẵn hai chai trắng đỏ cho từng loại nước dùng, để rồi mỗi khi cần chỉ dùng một tí, chật tủ lạnh. Thế nên tôi toàn ăn gian bằng… sake, thứ rượu này dùng để nấu quỷ gì cũng được, đỡ kén chọn. Rượu nấu đến lúc bay hơi rồi đổ nước xâm xấp vào hầm sôi liu riu.

Khi nước vừa sôi nhẹ là phải đặt đồng hồ hẹn giờ. Nước dùng đầu và vỏ tôm chỉ nên hầm dưới 15 phút trở xuống, không được hơn, hơn là sẽ đắng ngay. Khác với xương heo bò, vỏ tôm và đầu tôm rất dễ nhả chất ngọt nên có hầm lâu hơn nữa thì cũng chả lượm thêm được cái gì hết. Thời gian vừa đủ là đem nồi tôm đi lọc qua cái rây để bỏ bã, nhớ dùng muỗng hay muôi canh ấn lên đầu tôm trong rây để chắt hết chất ngọt lẫn gạch từ đầu tôm.

Nước dùng đầu tôm làm vài lần là quen, quen rồi sẽ thấy đây là một trong những loại nước dùng nhanh nhất thế giới, không mất cả tiếng để hầm mà vô cùng ngọt ngon. Lấy nước này nấu canh cải hay bất cứ loại canh bí nào cũng ngon, từ bí xanh đến bí đao bí đỏ. Ai thích mặn thì nêm muối vào là đủ, không cần bột ngọt gì cả.

 

 

 

Ngoài những món rất chi châu Á, khi nấu quen nước dùm tôm rồi là chúng ta có thể thử sức nấu món súp “dễ lòe là món sang, khó làm” nổi tiếng của Pháp: súp bisque đầu tôm.

Súp bisque đầu tôm của các nhà hàng xịn thường dùng tôm hùm, nhưng ta có thể thế hùm bằng sú, công thức cho sú cũng chả khác hùm mấy đâu. Món súp này có nhiều cách nấu, nhưng cách đơn giản nhất cũng giống với cách nấu nước dùng nên nó quả không khó. Những thứ cần để nấu thường bao gồm:

– Đầu và vỏ tôm (nếu dùng tôm hùm thì nên cắt nhỏ cái đầu với vỏ tổ chảng của nó ra)
– Cà chua (tươi hoặc cà chua hộp cô đặc – thứ bán đầy siêu thị, trên hộp thường đề “tomato paste”)
– Hành tím, tỏi
– Cần Tây
– Cà-rốt
– Lá nguyệt quế, thyme hoặc/và tarragon
– Rượu, sake cho tôm thường, còn tôm hùm thì có thể thay bằng cognac hoặc sherry cho nó đậm vị hơn
– Kem tươi
– Nước ấm

 

Cách làm đơn giản nhất: đun nóng dầu, xào đầu tôm với hành, tỏi, cà-rốt, và cần Tây. Khi tôm đỏ và mọi thứ thơm hẳn lên thì cho cà chua với rau thơm vào. Đảo thêm chừng hai phút thì đổ rượu vô, chờ bay hết cồn. Sau đó đổ nước ấm xâm xấm, chờ sôi thì để lửa liu riu và hẹn giờ. Đầu tôm thường chỉ cần 15 phút (nên cà-rốt và cần phải xắt thật nhỏ, tránh tình trạng đầu tôm chín mà rau củ chưa chín), còn tôm hùm có thể hầm chừng 20 phút đến 30 phút tùy theo số lượng ít hay nhiều, nêm muối và nhấc nồi ra khỏi bếp. Vớt lá nguyệt quế ra.

Cho chút hỗn hợp đã nấu này vào máy xay sinh tố và xay thật nhuyễn, cứ xay từ từ với số lượng nhỏ. Bởi vậy ta mới phải vớt nguyệt quế ra ngoài do lá này không xay nhuyễn được, nếu lọt vào súp, nó sẽ gây ngứa họng khi ăn. Không nên hấp tấp mà xay nhiều, nước sẽ bắn ra khỏi máy xay mất. Bản chất của súp là phải xay khi thật nóng, do súp nguội thì rau củ sẽ cứng lại, nên lúc xay dễ bị đóng cặn, không mịn. Xay rau củ với thịt khi nóng thì chúng cũng dễ tỏa mùi thơm hơn. Mà máy xay ở nhà nếu xay đồ nóng rất dễ bung nắp, vì thế ta cần cho ít súp rồi bấm nút từ từ để xay nhuyễn, tránh tình trạng bỏ nhiều quá, hơi nóng làm nghẹt máy (đầu tôm cũng cứng nữa nên xay nhiều quá một lúc dễ làm hư máy). Nhà hàng có máy công nghiệp làm bằng thép không rỉ rồi nên họ xay thoải mái hơn, còn chúng ta làm ở nhà nên cẩn thận chút.

Xay nát súp rồi, đem hỗn hợp này đi lọc qua rây mịn. Súp bisque nên lọc hai lần để gạn hết vỏ tôm. Lọc súp không khó, phải tội mệt do ta cần dùng sức ấn hòng chắt hết nước ngọt, mà vỏ tôm thì hơi bị cứng đầu.

Lọc xong rồi, bỏ súp mặt mịn lên hâm nóng, cho tí kem tươi vào, nêm muối nếu thấy lạt. Vậy là có ngay súp bisque nổi tiếng của Pháp.

 

 

 

 

 

 

 

Trước khi nghiên cứu thịt tôm, bạn Meerkat hãy thử sức với vỏ và đầu tôm nhé, ít ra là nấu nước dùng cho canh bí đao.

Link: http://soi.today/?p=180721

*

Tôm (phần 2): Với chân dài thì cần nhanh tay

Khi ăn sống

Trong comment ở bài mực, bạn Meerkat bảo bạn ấy thích tôm đến nỗi bạn dám ăn sống tôm. Nghe hơi ghê chứ Việt Nam mình có món tôm sú sống ăn rất ngon, thịt dai dai bùi bùi. Món này xơi theo kiểu vắt chanh lên ăn cho nó Việt Nam, còn muốn lai Nhật thì chấm nước tương pha wasabi. Phải tội nhà hàng Việt thường cho wasabi trong tuýp công nghiệp khi bạn gọi tôm sú. Wasabi tuýp không ngon, tốt nhất nếu muốn ra ngoài ăn tôm sú sống thì ta nên pha trước wasabi ở nhà rồi lén đem theo.

 

 

Nhắc tới Nhật, nước này có ăn tôm sú sống nhưng không nhiều. Người Nhật thích nấu tôm sú hơn vì tôm sú nấu lên cũng ngon. Để ăn sống thì họ thích duy nhất một loại tôm: amaebi.

Amaebi ghép từ chữ amai (ngọt) với chữ ebi (tôm). Loại tôm này khá hiếm, chỉ có ở vài vùng biển lạnh như phía Tây Canada, Alaska, và cực bắc Hokkaido. Amaebi nhỏ con, thịt lúc sống đã ửng hồng, có vị ngọt tự nhiên vô cùng hấp dẫn. Đặc điểm của nó là chỉ sống mới ngon, do nấu chín một tí thôi là vị ngọt bay mất, ăn kiểu gì cũng thấy dở. Dân Mỹ với Canada không biết ăn sống, nên đánh bắt được amaebi là gần như họ xuất sang Nhật hoặc giao cho nhà hàng Nhật của nước sở tại. Đầu của loại tôm này thường đỏ hồng khi còn sống, một số con có thể có chút chấm đen đen trên đầu, nhưng chấm đen phải nhỏ. Nếu đầu amaebi bị đen nhiều thì tức là chú tôm này không tươi nữa. Nhà hàng Nhật xịn khi mời món amaebi thường dọn kèm phần thịt thân với phần đầu, để khách thấy là con tôm này nó tươi. Nơi nào chỉ có phần thân (đa số nhà hàng Nhật ở Việt Nam khi bưng amaebi ra đều hay bưng mỗi phần thân) là nhiều khả năng nhà hàng đã phi tang cái đầu đen ở đâu đó.

 

 

 

 

Khi ăn chín

Lưu ý đầu tiên: khi bóc vỏ tôm để lấy thịt chế biến, người Việt có thói quen để lại phần đuôi. Tất nhiên để đuôi đẹp hơn, và khi nấu chín phần thịt đuôi có vỏ sẽ ngon hơn. Nhưng đuôi tôm có gai nhọn nhé, nên cắt cái gai này ra chứ đừng lười mà để lại. Nhất là khi mần tôm cho con nít xơi vì gai nhọn có thể làm trầy miệng.

Lưu ý thứ hai: nấu tôm phải nấu thật nhanh. Chúng ta có thói quen rim hoặc luộc cho con tôm chín quá mức cần thiết. Con tôm cỡ vừa thì chỉ vài giây thôi, chứ cả phút là toi. Thịt tôm khi nấu xong phải có độ bóng, chứ trắng hếu là đã quá chín. Món tôm áp chảo của tôi là thế này: tôm chỉ ướp muối tiêu, sau đó chờ chảo nóng rồi đem chiên áp chảo, mỗi mặt vài giây (chừng 7 đến 10 giây cho con vừa). Mỗi lần chỉ nên áp chảo độ 3 đến 5 con, chứ đổ ụp một đống tôm vào chảo sẽ thành xào. Và chiên ít thì mới trở tay kịp, còn nhiều quá sẽ gắp không nổi chừng ấy con trong vài giây, tôm chín mất. Món này vậy chứ bạn bè bồ bịch phải năn nỉ lắm tôi mới làm, vì chảo nóng hay bắn dầu tùm lum (chảo không nóng tôm sẽ chảy đầy nước ra, ăn như tôm luộc), mà mỗi lần chỉ làm vài ba con nên áp chảo mấy chục con tôm rất tốn công, ăn thì nhoáng cái là hết.

Không chỉ áp chảo, tôm nướng hay luộc hay xào cũng thế, phải thật nhanh tay, chứ để lâu là dở. Ai quen ăn tôm chín quéo thử bớt thời gian nấu lại xem, sẽ thấy tôm ngon hơn rất nhiều.

 

 

 

 

Lưu ý thứ ba: tôm chín sẽ cong, mà một số món cần tôm thẳng thớm, hoặc phải thẳng mới đẹp chứ cong queo nó xấu, nom bình dân như cơm văn phòng. Các nhà hàng muốn khoe tài thường thích tôm thẳng thớm, đặc biệt nước Nhật chỉ khoái tôm thẳng chứ rất ghét nhìn thấy con tôm cuộn tròn như con ốc. Nhưng tôm đã chín thì sao thẳng được? Có hai cách: một là bẻ tôm trước khi nấu, hai là nhét cây tăm hoặc cây xiên gỗ, xiên kim loại (trong trường hợp của tôm hùm, tăm bé quá không đủ dài) dọc thân tôm để giữ nó thẳng.

Để bẻ tôm, sau khi lấy chỉ thì lật bụng con tôm lên, khía mấy đường nhỏ lên bụng tôm (khía thôi, đừng cắt đứt) để cắt phần dây chằng dưới bụng. Dây chạy dọc bụng là “gân cốt” của tôm nên khi nấu nó co lại, khiến tôm cong. Cắt xong rồi lật con tôm lại, dùng ngón tay ấn ấn, nắn nắn, bẻ bẻ lên lưng con tôm để phần gân cốt của tôm nhũn ra. Như vậy tôm lúc chín sẽ không cong nữa.

 

 

Cách thứ hai là nhét tăm vào thân con tôm để giữ nó thẳng, sau khi nấu chín tôm rồi thì rút tăm ra. Lười thì làm cách này, nhưng tôi thích bẻ hơn do tôi chả biết chỗ nào đảm bảo bán tăm sạch, không phun chất bảo quản chất trừ mối chất chống mục lên tăm (ai biết thì chỉ với). Cây rosemary hơi khó dùng để xiên cho tôm thẳng, vì nhành rosemary đủ cứng cáp thì to quá, còn nhành nhỏ thì mềm, không đủ sức “giữ dáng” cho tôm.

 

Có những món bắt buộc tôm phải thẳng, như món sushi tôm chẳng hặn. Tôm cong queo thì không phủ lên nắm cơm được rồi. Và tôm này không được quá chín nhé, không gì chán bằng sushi tôm chín nhăn. Tôm vừa chín mới bóng và trong, còn vị ngọt, chứ chín quá là ăn như dây thun.

 

Món tôm chiên cũng cần tôm thẳng, vì như thế nó mới đẹp. Nhất là tôm tẩm bột chiên xù hay chiên giòn, nếu món này mà cong queo thì nom vô cùng mất hứng.

 

 

 

 

Tôm “chân dài” đẹp nên các nhà hàng michelin cũng hay áp dụng. chúng ta cũng có thể áp dụng chân dài vào món Việt đấy, ví dụ như gỏi cuốn tôm toàn là tôm cong chẻ đôi nhét vào, thay tôm cong bằng tôm dài cho nó bắt mắt.

 

 

 

Nhưng thẳng cong gì thì cũng nấu thật nhanh nhé

*
Địa chỉ đi ăn 

Amaebi: Ở HCM, tôi biết nhà hàng K-Café ở 74A4 Hai Bà Trưng, Q1 có amaebi với nguyên cái đầu, ngon kinh khủng. Nên gọi trước cho nhà hàng xem hôm đó họ có tôm tươi mới không, vì cũng có lúc họ hết hàng hoặc tôm bị mất mùa. Cá tuyết nướng miso ở chỗ này rất ngon, sashimi thì khỏi chê và bạn nên làm thân hỏi phục vụ hoặc bếp xem hôm nay có sashimi gì tươi. Phải tội chỗ này đắt, hai người vô ăn thoải mái các kiểu sống chín thì không chừng hơn cả mấy triệu (dù suất cơm trưa “set lunch” của nó không đắt lắm, nhưng suất cơm trưa đa số là đồ chín). Có lúc vào quán thấy dập dìu các kiểu đại gia Nhật Việt Tây. Nhà hàng cũng có món gan cá chày sashimi (monkfish liver) – một món xa xỉ của Nhật.

Bạn nào biết thêm chỗ có amaebi liền đầu thì bổ sung nhé.

Wasabi: Nhà hàng Hokkaido 40 Đông Du, Q1 có wasabi bào tươi. Cửa hàng Tokyoshop ở 15A8 Lê Thánh Tôn thì bán cả wasabi bột lẫn củ tươi để bào.

Link: http://soi.today/?p=181238

*

Tôm (phần 3): Há cảo – cao thủ chỉ cần một chưởng

Tôm lấy làm súp bisque, đem nướng, đem luộc…  đều ngon. Nhưng ngoài ra tôm còn là nguyên liệu chính cho cái món “kinh điển” của Tàu, và món ấy chính là món há cảo. Chữ “há” có nghĩa là tôm, chữ “cảo” là bánh gói nhỏ, thế nên há cảo có nghĩa bánh gói tôm bé bé xinh xinh. Món này ngon phải biết, nhắc đến tôm thì không thể bỏ quên há cảo.

Khổ nỗi tôi… mù tịt món Tàu, thế nên đụng món này là tôi phải mon men đi học đạo ở nhà cô Thanh (tôi gọi là cúa má – tức cô lớn) và cô Quỳnh (gọi là cúa ché – tức cô nhỏ). Hai cô là hai chị em gốc Hoa, làm nghề thợ may ở quận 10. Tôi hay nhờ hai cô may dùm áo, bộ jinbei (đồ bộ kiểu Nhật) và cũng biết hai cô khéo tay, thích nấu ăn, biết nhiều món Tàu. Lúc hỏi hai cô về há cảo, cô nhỏ – rành tiếng Việt hơn – chỉ rất nhiệt tình.

Cô nhỏ bảo há cảo hồi xưa thịnh ở các vùng ven sông ven biển, phần bột gạo bọc ở ngoài rất dày, phần nhân là tôm trộn mỡ heo và măng tươi bằm nhuyễn. Ngày nay gần như chẳng ai bỏ măng bằm vào nhân há cảo nữa, và rất ít nơi còn giữ thói quen trộn măng vào nhân.

Bây giờ thì nhân há cảo thường chỉ có tôm và mỡ heo. Tôm băm rồi quết cho dai, cô nhỏ nói một nửa tôm có thể băm và quết, nửa còn lại để nguyên. Mỡ heo cắt hạt lựu càng nhỏ càng tốt và đem trộn với chút đường. Cô bảo vụ trộn đường không bắt buộc, nhưng đây là mẹo của nhà hàng Tàu vì mỡ heo sau khi trộn đường sẽ trong veo ra, đem trộn với thịt tôm thì lúc hấp xong, màu tôm sẽ át màu mỡ. Phần nhân há cảo lúc đó chỉ thấy mỗi tôm, không còn thấy dấu tích của mỡ heo nữa, rất chi là lừa phỉnh. Truyền thống thì ta chỉ nên nêm muối tiêu cho nhân, còn muốn theo gương Tàu hiện đại là phải cho bột ngọt. Không thích tọng hóa chất vào người thì cho muối thôi. Cô nhỏ cũng chỉ dùng muối.

Đúng ra nhân chỉ có tôm và mỡ heo, nhưng vài nhà hàng Tàu muốn bớt tôm lại hòng giảm giá thành (do tôm đắt mà) nên họ “độn” thêm chút giò heo vào. Kiểu Việt Nam hơn thì độn thêm củ sắn, và nhà hàng bình dân giờ toàn xài củ sắn do nó… rẻ. Nếu muốn xơi đúng há cảo ngon là chỉ nên dùng tôm và mỡ heo thôi, ngại mùi nồng của hai thứ này thì bào nhuyễn chút gừng vào nhân để át bớt mùi, chứ không được độn thêm nguyên liệu khác vào.

Bột gói thì làm từ bột gạo với bột năng, tỷ lệ 1:1 tức 75g bột gạo sẽ pha với 75g bột năng. Và hỗn hợp 150g bột sẽ cần một thìa nhỏ dầu ăn và 220g nước sôi. Nhấn mạnh chữ sôi, do bột phải nửa chín nửa sống, màu hơi trong suốt thì mới cán thành bột gói há cảo được. Với lại bột năng phải gặp nước sôi thì nó mới dai thành bột, chứ nước ngội là bột năng không hấp thụ được. Vì thế bột này không ai lấy tay nhào như bột bánh mì, mà phải lấy đũa quậy thành khối quánh. Quậy xong bột cũng nguội bớt, lót giấy kiếng lên bàn bếp rồi đeo bao tay ni-lông vào, đổ bột lên bàn bếp và bắt đầu nhồi bột (phải lót giấy kiếng vào đeo bao tay do lúc này bột rất dính). Cuối cùng phải dùng giấy kiếng đậy bột hoặc nhúng nước tấm vài mùng phủ lên bột để khối bột không bị khô. Sau đó ngắt từng viên nhỏ từ khối bột và cán tròn, cán không tròn lắm thì lấy khuôn cắt.

Viên bột dính khi cán thì rẩy bột năng lên để nó bớt dính. Thực chất thì cán là kiểu làm bột há cảo a-ma-tơ, do đầu bếp chuyên nghiệp không ai cán há cảo cho mất thời gian. Tôi từng chứng kiến ảnh ông bếp Tàu lấy con dao phay… đập viên bột cái bụp là nó dẹp lép lẫn tròn. Nhìn chung đầu bếp Tàu hay dùng mỗi con dao bản to này để làm đủ thứ, vừa bằm thịt vừa chặt xương (cao thủ còn lấy bằm hành, tỉa củ), vì bản to nên họ có thể dùng dao hớt nguyên liệu rồi thảy vào chảo. Hoặc trong trường hợp này là để đập bột.

 

 

Nhưng chiêu nhất chưởng đó là kỹ thuật của cao thủ, “người phàm” chỉ có thể cán bột thôi.

 

 

Một xửng há cảo chừng 25 cái sẽ hấp khoảng 10 phút với lửa nhỏ, nước sôi liu riu. Thời xưa bột há cảo rất dày, nhưng ngày nay bột há cảo phải mỏng mới ngon, càng mỏng càng tốt. Cô nhỏ bảo bột phải mỏng để sau khi hấp xong ta sẽ thấy nhân hồng hồng bên trong, chứ trắng nhách là bột quá dày, không đẹp và ăn không ngon. Nếu làm nhiều hơn hay ít hơn mà không chắc thời gian hấp thì chỉ cần nhìn lớp bột gạo, khi nó trong veo làm lộ thịt tôm hồng là há cảo đã chín.

 

 

 

 

 

Công đoạn làm há cảo nghe có vẻ nhiêu khê, siêng thì nên làm cho biết, còn không thì… ra ngoài ăn nhỉ?

Địa chỉ:

Muốn ăn món Tàu ngon thì cứ vác thân ra Ocean Palace số 2 Lê Duẩn, nhà hàng này tuy đắt nhưng mà chất lượng đảm bảo. Há cảo thường có từ 10h sáng đến 3h chiều.

Bạn nào biết chỗ ăn há cảo ngon thì bổ sung nhé, đã ăn thử vài quán ở quận 5 nhưng ăn xong là đau bụng nên không dám giới thiệu hay đi ăn tiếp nữa.

Link: http://soi.today/?p=181704

 

Ẩm thực – Trần Ân Đức: người bố tận tụy của những món ăn nhẹ như mây – tác giả: Pha Lê

Sau nào là há cảo với chân gà, tôi thấy rằng mọi người có vẻ ưng ẩm thực Tàu. Công nhận có bài trừ Tàu thế nào trong hoàn cảnh hiện nay  thì ẩm thực Tàu vẫn không có tội, và vẫn hợp với khẩu vị Việt hơn đa số ẩm thực của các nước khác. Nhưng trước khi “luyện công” thêm với món Trung Quốc – cả tôi cũng phải luyện nữa do bản thân không rành lắm mấy món ăn của nước này – ta nên tìm hiểu về một vị bếp người Hoa cho phong phú nhỉ?

Hiện nay, số lượng đầu bếp Trung Quốc ghi danh trên bản đồ ẩm thực thế giới cũng kha khá – dù chưa nhiều bằng Nhật. Nhưng do đây là bài mở đầu cho đề tài này nên tôi cũng muốn khai trương bằng vị đầu bếp Trung Hoa đầu tiên nhận 3 sao michelin: ông Trần Ân Đức

Ông Ân Đức sinh ra tại Hồng Kông trong một gia đình nghèo, mẹ mất sớm nên ông sống với bà. Vào những năm 60 – khi Ân Đức chừng 13, 14 tuổi – ông phải vào các nhà hàng làm việc để kiếm sống. Ông rửa rau, vặt lông gà, đánh trứng… toàn việc tủn mủn thôi do lúc này ông còn quá bé, nhà bếp không dám đưa ông con dao để xắt chặt cái gì.

Đến những năm 70, Ân Đức đã đủ tuổi để đứng bếp, và ông nhanh chóng leo từ vị trí “bếp cu-ly” đến bếp phân khu, rồi đến bếp trưởng. Ân Đức nói, “Ban đầu bạn học bằng cách bắt chước các đầu bếp nổi danh, nhưng bạn cũng có thể học bằng cách ra ngoài ăn những món ngon. Đến bây giờ tôi vẫn còn học theo cách này”. Nhờ chăm chỉ tôi luyện nghề mà vào năm 84 Ân Đức trở thành bếp trưởng của khách sạn Regent ở Hồng Kông. Ông làm việc tại đấy hơn 16 năm, một mực trung thành với khách sạn chứ không bỏ ngang để mở quán bên ngoài. Tuy nhiên sau đó thảm cảnh lại đổ ụp xuống gia đình vị bếp họ Trần.

Vợ của Ân Đức đột ngột qua đời, để lại hai con. Con trai cả của ông đã học đại học nên ông không lo lắm, nhưng cô con gái lúc ấy mới 12 tuổi. Thế là ông nghỉ hưu, bỏ nghề bếp. Ân Đức nói mình vào nghề lúc còn quá trẻ, nên nghỉ hưu sớm một chút cũng không sao vì con cần mình. “Không còn ai ngoài tôi có thể chăm sóc con bé cả. Tôi nấu ăn cho con gái, ủi đồng phục cho con”.

Vài năm sau, tập đoàn khách sạn Four Seasons (Bốn Mùa) thông báo họ muốn mở một khách sạn ở Hồng Kông. Biết danh Ân Đức, Four Seasons ngỏ lời nhờ ông làm bếp trưởng cho nhà hàng Long Cảnh Hiên nằm trong khách sạn của họ.

Ban đầu Ân Đức nghĩ họ đùa, và nói rằng ông có thể giúp bằng cách lâu lâu tạt qua nhà hàng để cho vài lời khuyên thôi. Thế nhưng trong thời gian qua lại ấy, Four Season đã âm thầm “chiêu dụ” Ân Đức bằng cách lần lượt đem các đệ tử, các đầu bếp từng làm việc dưới tay Ân Đức về Cảnh Hiên. Gặp lại đội ngũ của mình, và dần dà con gái cũng lớn, có thể tự lập, nên sau một thời gian là ông đồng ý quay lại với nghề, làm bếp trưởng cho Four Seasons. Khách sạn vừa mừng vừa tin tưởng Ân Đức nên bảo ông cứ thoải mái toàn quyền quyết định, thích nấu gì cứ nấu món ấy.

Ân Đức, như đa số người Hồng Kông, có gốc ở Quảng Đông. Ông yêu ẩm thực quê nhà, ông cũng yêu Hồng Kông nữa. Thành phố cảng này vốn dồi dào hải sản nên Ân Đức quyết định tập trung vào các món hải sản, nấu theo phong cách Quảng Đông cho Cảnh Hiên. Hồng Kông cũng là thành phố tấp nập người nước ngoài, Long Cảnh Hiên lại là nhà hàng nằm trong khách sạn, nên ông nghĩ thêm rằng kết hợp chút xíu ẩm thực Pháp vào các món ăn là hợp lý nhất.

 

Ông Jean-Luc Naret, giám đốc của tập đoàn Michelin, nói rằng trước giờ tại châu Á chỉ có Nhật là tràn trề nhà hàng đạt sao, còn số lượng nhà hàng Trung Quốc gắn mác michelin khiêm tốn hơn hẳn. Thế nên ông Naret rất vui khi cuối cùng một nhà hàng Tàu cũng nhận được 3 sao danh giá. Ông Naret kể thêm là trong một năm các chuyên gia đã ghé thăm Long Cảnh Hiên đến 12 lần, sau bao đánh giá khắt khe thì các chuyên gia công nhận rằng 3 sao là phần thưởng xứng đáng.

Mấy vị chuyên phê bình ẩm thực cũng khen các món tại Cảnh Hiên tới tấp, bảo chúng nhẹ như mây, vừa nhai vừa có cảm giác là mình đang bỏ mây vào miệng. Ân Đức khi biết mình nhận 3 sao thì cười tươi và khiêm tốn nói rằng mình phải cảm ơn khách sạn Four Seasons, ông cũng quả quyết rằng dù Cảnh Viên có bao nhiêu sao đi nữa, nhà hàng vẫn sẽ phục vụ những món phù hợp với gia đình, những món đủ gần gũi với người Hoa.

Nói là món gần gũi, nhưng là gần gũi đã nâng một bực kiểu Ân Đức. Ví như món xiao long paoở hình trên, bánh này đặc biệt ngon do bên trong không chỉ nhân thịt mà còn có nước dùng ngọt lịm. Cắn bánh sẽ… húp được nước dùng luôn. Nguyên lý làm món này thì tôi hiểu nhưng công thức cụ thể cho bột cho nhân thế nào vẫn chưa rõ. (Khi nào thỉnh giáo sư phụ thành công thì sẽ làm bài giới thiệu ngay). Xiao long pao ở Cảnh Viên nằm trong từng “giỏ tre” xíu xiu rất xinh. Đừng tưởng giỏ tre chỉ để làm đẹp nhé, món này mọng nước kinh khủng nên dùng đũa gắp là rất dễ chọc thủng bánh. Tình trạng làm bể xiao long pao khi ăn ở nhà hàng Tàu của tôi nhiều không kể xiết do hầu hết các nhà hàng cứ để thực khách dùng đũa gắp thôi. Ông Ân Đức hẳn đã liệu trước điều này nên đã làm giỏ tre hòng giúp thực khách bớt luống cuống.

 

 

 

 

 

 

 

Hồng Kông cũng gần thôi, ai có điều kiện du lịch tới đó chơi thì nên tạt qua Long Cảnh Hiên một tối. Nên nhớ rằng các nhà hàng Michelin kiểu này sẽ cứng chỗ lắm, nên đặt trước vài tuần.

Full link: http://soi.today/?p=184370

 

Sưu tầm – Những ghi chép có thực về nhân quả báo ứng của các tướng lĩnh xưa nay

Những ghi chép có thực về nhân quả báo ứng của các tướng lĩnh xưa nay

Lịch sử trải qua các thời đại, có rất nhiều tướng lĩnh đã dùng chính quyền lực và địa vị của mình để hành ác và lạm sát người vô cớ, từ đó nhận lấy trừng phạt và quả báo. Những ghi chép về họ có rất nhiều, khiến người đời sau không khỏi cảm thán: “Thiện ác mà không báo, càn khôn thiên vị chăng?”.

Quả báo khác nhau của hai danh tướng triều Minh

Trong Minh Sử có ghi chép: Từ Đạt và Thường Ngộ Xuân đều là đại tướng quân của Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương. Thường Ngộ Xuân khi công hạ thành trì thì mặc cho quân lính sát hại người; trong khi đó Từ Đạt mang binh đến đâu cũng đều cẩn trọng, không hề sách nhiễu bá tánh. Từ Đạt về sau được phong làm Trung Sơn Vương, con cháu kế tục tước vị của ông. Thường Ngộ Xuân đến 40 tuổi gặp bạo bệnh mà chết, được truy phong là Khai Bình Vương, con trai là Thường Mậu kế thừa tước vị, nhưng không lâu sau gặp chuyện phải giáng chức, bị biếm đến Long Châu.

Những ban thưởng mà Trung Sơn Vương Từ Đạt nhận được kéo dài đến đời con cháu, mấy đời con cháu được hưởng ân sủng và vinh diệu của triều đình. Còn Khai Bình Vương Thường Ngộ Xuân thọ mệnh không dài, con cháu cũng suy bại. Sự tôn quý và công lao như nhau, nhưng vì sao quả báo nhận được lại trái ngược? Minh Thái Tổ đã từng nói với các tướng rằng: “Làm tướng quân thì không thể tùy tiện sát nhân, làm được như thế không chỉ quốc gia lợi ích thôi, mà thật ra con cháu các khanh cũng được phúc báo đó!”. Xác thực là như vậy!

Trung Sơn Vương Từ Đạt là khai quốc công thần triều Minh. Minh Thái Tổ khen ngợi Từ Đạt như sau: “Không tự cao, không ngạo mạn, không cưỡng đoạt phụ nữ, không chiếm giữ tiền của, lòng dạ ngay thẳng không tì vết, sáng trong như nhật nguyệt”. Con cháu ba đời đều kế thừa chức tước vương hầu, Nhân Hiếu Từ hoàng hậu của Minh Thành Tổ cũng là con gái của Từ Đạt.

Nghiệp báo của đại tướng quân nước Tần Bạch Khởi

Sử ký – Bạch Khởi truyện chép rằng, vào thời Chiến quốc, trong trận chiến ở Trường Bình, đại tướng quân Bạch Khởi của nước Tần đã dùng thủ đoạn lừa gạt chôn sống toàn bộ 40 vạn hàng binh của nước Triệu, chỉ để lại 240 người trẻ trở về nước Triệu báo tin.

Về sau Tần vương nhiều lần phái những tướng quân khác đánh nước Triệu nhưng đều không thành công, vì vậy Tần vương muốn bổ nhiệm Bạch Khởi làm tướng quân đi đánh Hàm Đan. Bạch Khởi khước từ không nhận, đích thân Tần vương bắt buộc ông phải đi. Bạch Khởi vẫn lấy cớ bản thân đang bệnh mà khước từ. Tần vương giận dữ, tước bỏ hết tước vị của Bạch Khởi, giáng chức làm binh sĩ, lưu đày đến Âm Mật. Khi Bạch Khởi mới ra đến cổng phía tây của Hàm Dương, Tần vương sai sứ giả ban kiếm cho ông để tự kết liễu đời mình.

Bạch Khởi nói: “Ta đã đắc tội với ông Trời thế nào, đến nỗi rơi vào kết cục như thế này?”. Ông suy nghĩ hồi lâu rồi thở dài nói rằng: “Ta vốn đáng chết, mấy chục vạn binh lính đầu hàng của nước Triệu trong trận chiến ở Trường Bình, ta đã lừa dối họ để chôn sống toàn bộ, với tội này thôi cũng đủ để ta chết rồi”. Nói xong liền tự kết liễu mình.

Nghiệp báo của đại tướng quân nước Tần Bạch Khởi
Bạch Khởi đến lúc cuối đời mới nhận ra lỗi lầm của mình nhưng đã muộn. (Ảnh minh họa: youtube.com)

Lại theo Di Kiên Chí có viết: Ở Giang Nam có một người con gái họ Trần 17 tuổi, trước nay chưa từng đọc qua sách sử, thân mắc trọng bệnh. Trước khi lâm chung, cô bỗng nói với người trong nhà rằng: “Ta là tướng quân Bạch Khởi của nước Tần, năm xưa khi còn sống đã từng giết bảy, tám chục vạn người. Sau khi chết, ở địa ngục chịu đủ mọi tra tấn hành hạ, gần đây mới được phép đầu thai chuyển sinh làm người. Nhưng mỗi lần đầu thai đều chỉ có thể làm thân nữ, thọ không quá hai mươi tuổi, cái chết ngày hôm nay, là ta đáng nên bị như vậy”. Nói xong rồi tắt thở qua đời.

Bởi vậy có thể thấy rằng, “thiện ác hữu báo” là lẽ thường của trời đất, là điều nghiêm túc hiển nhiên. Từ thiên tử cho đến thứ dân, lành dữ họa phúc của đời người đều không rời khỏi hai chữ “nhân quả” này vậy.

Quả báo của tướng quân Lý Quảng nhà Hán

Lý Quảng là danh tướng nhà Hán, có khả năng chiến đấu tuyệt vời, giỏi cưỡi ngựa bắn cung, được người đời xưng tụng là “Phi tướng quân”. Khi còn tại vị, Hán Vũ đế phái Lý Quảng trấn thủ ở Hữu Bắc Bình, dân tộc Hung Nô nghe nói Lý Quảng đã đến, đều sợ hãi trốn tránh, nhiều năm không dám xâm phạm đến biên cương.

Nhưng Lý Quảng cả đời vận mệnh không thông, từ đầu đến cuối không được phong tước, trong khi khá nhiều thuộc hạ dưới trướng của ông lại được phong tước hầu. Lý Quảng từng hỏi một người chuyên xem bói là Vương Sóc rằng: “Tài năng và công trạng của các vị tướng lĩnh cũng thuộc hạng bình thường mà lại được phong hầu, số ấy cũng tới vài chục người. Ta chiến đấu dũng mãnh không thua kém ai, lập nhiều công trạng mà lại không được phong tước hầu, đây là do đâu? Chẳng lẽ tướng mệnh của ta không tốt, không đáng được phong hầu hay sao? Hay là số mệnh của ta đã định sẵn là không có duyên được nhận tước vị?”.

Vương Sóc trả lời: “Tướng quân hãy tự mình suy nghĩ một chút, từ trước đến nay, tướng quân đã làm điều gì đáng tiếc mà thấy xấu hổ với chính mình không?”. Lý Quảng nói: “Quá khứ khi ta trấn thủ ở Lũng Tây, người Khương tạo phản, ta đã sử dụng chiêu thuật dụ dỗ hơn 800 hàng binh người Khương ra hàng, rồi lại giết chúng ngay chính ngày hôm đó. Đến nay mỗi lần nghĩ lại đều hối tiếc không kịp, cũng là vì sự việc ấy”. Vương Sóc nói: “Tai họa lớn nhất không có gì hơn là giết hại người mà đã quy hàng mình, đây là nguyên nhân xưa nay tướng quân không được phong hầu đó!”.

Quả báo của tướng quân Lý Quảng nhà Hán
Lý Quảng nhớ lại đã từng giết 800 hàng binh… (Ảnh minh họa: youtube.com)

Về sau dân tộc Hung Nô xâm phạm biên giới, Vũ Đế ra lệnh Đại tướng quân Vệ Thanh mang quân đi đánh Hung Nô, Lý Quảng tự nguyện theo quân xuất chinh. Vệ Thanh ra lệnh cho ông vây đánh con đường phía Đông, Lý Quảng bởi vì không quen địa hình nên bị lạc đường, hội quân trễ với các cánh quân khác và vô tình tạo điều kiện cho thiền vu Hung Nô trốn thoát, nên bị đưa ra xét xử. Do cho đó là một sự sỉ nhục, Lý Quảng đã tự sát.

Về sau cháu của Lý Quảng là Lý Lăng nhận lệnh đem binh xâm nhập vào vùng đất người Hung Nô, binh lính gần hết đồng thời lương thực cũng cạn nên đã hàng Hung Nô. Vũ Đế biết được đem cả nhà Lý Lăng xử chém (Theo Sử Ký – Lý tướng quân truyện).

Có thể thấy rằng, làm võ tướng mà giết hại người vô tội, có rất ít người có thể sống yên ổn đến cuối đời, nghiêm trọng thì bị tru di cả gia tộc, nhẹ thì cũng rơi vào kết cục tự vẫn mà chết.

Quả báo vây khốn hãm thành phố Trường Xuân của tướng Lâm Bưu

Trong lịch sử Trung Quốc hiện đại, những ví dụ thực tế về quả báo thiện ác đâu phải là hiếm thấy?

Lâm Bưu là một trong mười đại tướng của chính quyền Trung Quốc. trong chiến dịch Trường Xuân năm 1948, Lâm Bưu đã triệu tập hội nghị những người phụ trách của quân khu Đông Bắc và Cục Đông Bắc, quyết định dùng phương châm vây chặt và hạ lệnh: “Hãy khiến Trường Xuân trở thành thành phố của sự chết chóc!”, hòng dùng sự đói khát làm tan rã sĩ khí của quân dân ở Trường Xuân. Kết quả đã khiến cho mấy trăm nghìn người chết vì đói khát bệnh tật, thi thể khắp nơi, nhìn sơ qua là thấy mấy nghìn bộ hài cốt.

Theo thống kê sau này của chính quyền Trung Quốc: Người dân Trường Xuân chết vì đói khát, bệnh tật tổng cộng là 120 nghìn người. “Trung Ương Nhật Báo” đưa tin ngày 24 tháng 10 năm 1948, ở ngoại thành có “không dưới 150 nghìn bộ hài cốt”. Đoàn Khắc Văn lúc bấy giờ là một sĩ quan quân tiên phong của quân cách mạng Quốc Dân trong thành thời ấy, năm 1975 được thả ra đã viết trong cuốn hồi ký của mình rằng, ước chừng chết đói 650 nghìn người”.

Lúc cuối đời Lâm Bưu mắc một căn bệnh kỳ quái, sợ lạnh, sợ nóng, đầu nhức lưng đau, mất ngủ, suốt ngày không sao an tĩnh được, cần phải vận động không ngừng, đến tối lại càng khủng khiếp hơn. Về sau không dám ra ngoài ánh sáng, sợ nước, sợ gió. Đi bệnh viện lại không tra ra bệnh, dường như vong linh ở cõi âm muốn đến đòi mạng.

Quả báo vây khốn hãm thành phố Trường Xuân của tướng Lâm Bưu
Lúc cuối đời Lâm Bưu mắc một căn bệnh rất kỳ quái. (Ảnh: sohu.com)

Cuối cùng, vào ngày 13 tháng 9 năm 1971, Lâm Bưu cùng vợ là Diệp Quần và con trai là Lâm Lập Quả, trong lúc ngồi máy bay bỏ trốn đã chết vì sự cố rơi máy bay ở Öndörkhaan, Mông Cổ. Quả báo cùng với sự trừng phạt đã ứng nghiệm với vị tướng khát máu giết hại vô số người vô tội này.

Nhưng không chỉ riêng Lâm Bưu, mà trong số những “khai quốc công thần” của chính quyền Trung Quốc, mấy ai có thể sống yên bình đến cuối đời? Bởi chính quyền Trung Quốc tôn sùng đấu tranh giai cấp, bạo lực cách mạng, dùng thủ đoạn và giết người để giành lấy quyền lực. Sau khi đoạt chính quyền, lại dựa vào vận động Chỉnh Phong, giết người để duy trì chính quyền. Trong quá trình này, họ đã tích rất nhiều ác nghiệp, vận may dẫu có cũng không bù đắp được ác nghiệp đã tạo, cuối cùng vẫn phải nhận báo ứng của nghiệp lực nhân quả.

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung

Full link: https://www.dkn.tv/van-hoa/nhung-ghi-chep-co-thuc-ve-nhan-qua-bao-ung-cua-cac-tuong-linh-xua-nay.html

 

Sưu tầm – Kiệm lời là trí huệ, xưa nay biết bao bậc trí giả đều lĩnh ngộ sự huyền diệu từ đây

Kiệm lời là trí huệ , từ kim cổ có biết bao bậc trí giả đều lĩnh ngộ sự ảo diệu từ đây

Kiệm lời là trí huệ cổ xưa. Trong “Thái Căn Đàm” có câu rằng: “Địa đê thành hải, nhân đê thành vương”, nghĩa là “Đất biết cúi mình nên thành biển, người biết cúi mình mới thành vương”. Một chữ “Đê” (cúi mình) lại có thể phản ánh một cảnh giới, phong thái cao thâm tới vậy. Những người kiệm lời, có vẻ như họ đang hạ mình, kỳ thực lại khiến nhân cách được thăng hoa.

Từ cổ chí kim biết bao người thành công đều vì lĩnh ngộ được đạo xử thế này

Một câu chuyện ngụ ngôn kể rằng: Mùa thu đã đến, hai chú chim nhạn muốn bay về trời Nam, nhưng lại không nỡ rời xa người bạn tốt của mình là chú ếch xanh. Chim nhạn nói với ếch xanh rằng: “Giá mà cậu cũng có thể bay lên trời được thì tốt biết bao, chúng mình có thể ở bên nhau mãi mãi”. Ếch xanh bỗng nảy ra sáng kiến: Cậu ta để hai chú chim nhạn ngậm lấy một cành cây, sau đó mình sẽ ngậm chặt vào giữa cành cây ấy, thế là ba người bạn cùng bay lên trời. Những chú ếch xanh trên mặt đất đều ngưỡng mộ vỗ tay khen ngợi, quả là tuyệt chiêu.

Lúc này, khi chú ếch xanh kia đang vừa bay lên không trung không xa cùng hai chú chim nhạn, thì có một chú ếch xanh ở phía dưới cất tiếng hỏi: “Ai mà thông minh vậy?”. Chú ếch xanh kia sợ mất đi cơ hội thể hiện bản thân, bèn lớn tiếng nói vọng xuống: “Là tôi nghĩ ra đấy…”. Lời chưa dứt thì cậu ta đã rớt xuống từ không trung.

Trái nghĩa với “Kiệm lời” là “Khoa trương”, mà khoa trương lại là tín hiệu của nguy hiểm. Bởi lẽ nó đồng nghĩa với tính xốc nổi, ngạo mạn, tự mãn. Đó đều là cạm bẫy trên con đường tiến về phía trước, hễ sa chân thì đã muộn màng.

Đương nhiên, kiệm lời không phải là cố chấp với phép tắc cũ, mà là linh hoạt biết căng biết chùng, biết “uốn mình” để cầu sự “toàn vẹn”. Họ không cố chấp vào ý kiến của bản thân, mà căn cứ theo tình huống cụ thể, ứng phó bằng những sách lược khác nhau và luôn chuẩn bị sẵn sàng trong mọi thời khắc, từ đó nghênh đón vận may.

Từ cổ chí kim biết bao người thành công đều vì lĩnh ngộ được đạo xử thế này
Kiệm lời không phải là cố chấp với phép tắc cũ, mà là linh hoạt biết căng biết chùng. (Ảnh: wikipedia.org)

Kiệm lời là một kiểu trí huệ hành sự

Trong lịch sử của Trung Quốc, Thuấn là người đầu tiên được tôn xưng là “bậc đại trí huệ”. Sau khi Thuấn sinh ra chẳng được bao lâu thì mẹ ông rời xa cõi nhân thế, mẹ kế sinh ra cậu em trai tên là Tượng.

Dẫu cho Thuấn vô cùng hiếu thuận hầu hạ mẹ kế và em trai rất cẩn trọng, nhưng ông vẫn bị đánh đập tàn nhẫn vô số lần. Dẫu sống một cuộc đời nghèo nàn, khốn khó nhưng ông vẫn chẳng một lời oán thán… Nhờ lối sống kiệm lời ấy, Thuấn đã trở thành bậc thiên tử, đó mới thực là đại trí huệ. Nhưng đại trí huệ của ông hoàn toàn không hề sử dụng bất kỳ tâm kế nào. Trên thực tế, đại trí huệ của ông đều đến từ việc kiệm lời.

Chính sự thuần phác, kiên cường và khiêm tốn của mình, cuối cùng Thuấn cũng giành được thành công như ông kỳ vọng.

Ẩn mình, ẩn mình hơn nữa, tâm bạn sẽ tĩnh tại như nước; khoan dung, khoan dung hơn nữa bạn sẽ ấm áp và nho nhã hơn.

Là một người kiệm lời, bạn đâu cần phải nói, người khác cũng có thể nhìn thấy sự mỹ lệ của bạn.

Không kiệm lời sẽ chẳng thể hiểu được khoáng đạt là gì, không kiệm lời thì không thể hiểu được khi nào cần giữ im lặng, không kiệm lời thì người rớt xuống trước có lẽ lại là chính bạn.

Kiệm lời là một kiểu trí huệ hành sự
Kiệm lời cũng là một loại tu dưỡng của đời người… (Ảnh: pinterest.com)

Kiệm lời là tâm thái làm người tốt nhất

Benjamin Franklin, một trong những vị tổng thống có công khai quốc của nước Mỹ, khi còn trẻ ông tới làm khách trong nhà một vị lão trưởng bối. Ông ưỡn ngực vươn vai bước vào một căn nhà lá chật hẹp. Vừa vào đến cửa thì “bang” một tiếng, đầu của ông đã đập vào khung cửa, tím bầm cả một chỏm.

Lão tiền bối nhìn thấy ông bèn mỉm cười ra nghênh đón và nói rằng: “Đau lắm nhỉ! Cháu biết không, đây là thu hoạch lớn nhất mà hôm nay cháu đến thăm hỏi ta đó. Một người muốn thấu triệt thế sự, thông đạt nhân tình thế thái thì mọi thời khắc đều phải nhớ kỹ rằng cần phải cúi đầu”.

Franklin đã ghi nhớ và cũng đã thành công. Kiệm lời mới có thể hun đúc nên một nhân cách cao thượng.

Người kiệm lời ẩn mình chẳng hiển lộ, họ cũng chẳng khi nào cậy thế ép người.

Người kiệm lời chính là người biết ẩn giấu tài hoa của mình, suy nghĩ, nói năng một cách cẩn trọng. Họ vui vẻ hành thiện với người, khiêm tốn, hoà ái, an nhiên khoáng đạt, và có tấm lòng rộng rãi.

Kiệm lời sẽ khiến cuộc sống của bạn luôn thản nhiên, vinh nhục chẳng phải kinh sợ. Kiệm lời sẽ giúp bạn nắm vững thời cơ, mà trở nên vô cùng lão luyện.

Người càng tài hoa lại càng kiệm lời. Bởi lẽ người thực sự kiệm lời mới không như chiếc thùng rỗng kêu to.

Theo Soundofhope

Full link: https://www.dkn.tv/van-hoa/kiem-loi-la-tri-hue-xua-nay-biet-bao-bac-tri-gia-deu-linh-ngo-su-huyen-dieu-tu-day.html

 

Share – U.S. to Canada: Deal or No Deal? — Foreign Policy

As the deadline looms, here’s how the complicated NAFTA talks could play out.

via U.S. to Canada: Deal or No Deal? — Foreign Policy

With the framework of a U.S.-Mexico trade deal in hand, the United States is in the final stretch of talks with Canada to update the existing, three-way North American Free Trade Agreement. As in all trade talks, nothing is settled until everything is settled, and plenty of questions remain about the final shape of America’s new trade relationship with its two neighbors.

Here are the ways that the trade wrangling could still play out—and what that could look like over the next six months.

  1.         Canada Joins the New Trade Deal

This is the outcome that everybody—U.S. trade negotiators, Canada’s government, Mexico, and most of the U.S. Congress—wants to see. It will require a heroic, last-minute negotiating breakthrough by the end of this week to work out lingering differences between Canada and the United States on a range of contentious trade issues.

Despite the time pressure, and U.S. President Donald Trump’s threats to slap additional tariffs on Canada if it doesn’t play ball, there are reasons for optimism. The United States and Mexico have apparently resolved some big outstanding issues, such as content requirements for auto production and a new investment dispute settlement system.

But for the free trade pact to bear its full fruits, it needs to be a three-way deal, because that is what has created so much growth in manufacturing, especially in autos. “That ecosystem is paramount,” said Tori Whiting, a trade expert at the Heritage Foundation.

Canadian officials laud what they call good-will from the U.S. side, and negotiators from both countries focused on technical questions until late Wednesday, before talks resumed on Thursday.

“I think there’s a pretty good chance over the next several days that we have an agreement in principle,” said Simon Lester, a trade expert at the Cato Institute. Then, the two sides would have about a month to iron out the fine print on a final deal.

Of course, some big hurdles remain. Canada has long resisted U.S. demands on several key areas, including access to its dairy market and copyright protections for products like pharmaceuticals. There are still outstanding questions on thorny issues such as the periodic review of the trade pact that the United States and Mexico hammered out, as well as dispute settlement schemes for investors. Prime Minister Justin Trudeau warned Wednesday that Canada would rather have no deal than a bad deal.

Finally, Canada has federal elections next year, making any big Liberal concessions to the unpopular Trump administration a potential political liability.

  1. Canada Balks, and We’re Left With a U.S.-Mexico Deal

If Canada and the United States can’t reach a deal by this weekend, the White House says it’s willing to take a bilateral deal with Mexico over nothing. Mexican officials have said they prefer Canada be included but they’ll settle for a free trade pact with the United States alone. The White House wants to seal the current deal by Sept. 1 so that the outgoing Mexican president can sign it before he leaves office.

But a bilateral deal would raise plenty of political questions. Given the time needed for final approval in the United States, it’s unlikely to be ready until after the new left-leaning Mexican president, Andrés Manuel López Obrador, takes office in December.

“I don’t know why it is such a life or death thing for [outgoing Mexican President Enrique] Peña Nieto to sign this, especially if it risks having the whole agreement unravel,” said Antonio Ortiz-Mena, a former Mexican trade negotiator now with the Albright Stonebridge Group.

  1. Congress Will Play the Biggest Role

There are even bigger political question marks in the U.S. Congress. Lawmakers prefer an update to the existing, three-way trade deal that includes Canada, over a separate and much smaller trade pact with just Mexico.

But Congress will get to review the agreement only after the November midterm elections. If Democrats make gains in the House of Representatives, as polls project, the political calculus will change, too.

“The administration has to get political agreement, they need to get Congress on board, and who that Congress is, is important,” Lester said.

There are also tricky procedural questions if the White House sends Congress a bilateral deal with Mexico rather than a new NAFTA. Congress granted the White House authority last year to negotiate a three-way deal, not a bilateral accord with Mexico.

Under “fast track” trade promotion authority, the White House can work out a trade deal and send it to the Hill for a simple up or down majority vote with no changes to the text. If Congress decides that the White House doesn’t have fast-track authority, then it can make whatever changes it wants to the text, and the legislation will require 60 votes to pass in the Senate. Key voices on trade like Pennsylvania Republican Sen. Pat Toomey have made it clear that a bilateral deal with Mexico would not pass muster with Congress.

“Without Trade Promotion Authority, any submission can become a mess. It would be a much more difficult process and take a long time,” said Whiting, of Heritage.

Congress would also have a big role to play in fleshing out the contours of the new trade deals—even if Canada is seemingly out in the cold.

While Trump can declare his intention to withdraw from the existing NAFTA, only Congress can actually unwind all the laws that turned that trade agreement into reality. And while Congress is drafting that new legislation, it could also resuscitate the 1987 free trade deal between the United States and Canada or split off the Canada-specific parts of the existing NAFTA accord and keep them active.

That means that, even if talks broke down this week between Washington and Ottawa, Congress could still salvage free trade between the United States and Canada.

  1. Regardless, the new trade landscape will be less beneficial.

Whether the United States goes ahead with a bilateral deal or reworks NAFTA, the agreements already worked out with Mexico promise to create problems for the single biggest sector in cross-border trade: the auto sector.

Under the new agreement, cars built in North America will have to include more North American-made content than they do today to enjoy tariff-free travel across borders. The new agreement also requires more work in Mexico to be done by higher-paid workers than at present. That is all part of the Trump administration’s effort to level the playing field for U.S. autoworkers.

Some automakers may be able to rejigger their supply chains to meet the tougher new requirements with minimal cost. But others may find that it is cheaper to source automotive components from other countries. Under current law, cars from outside North America (or cars that don’t meet the local content requirements) pay a tiny 2.5 percent tariff to enter the U.S. market. So as things stand today, many auto companies would likely find it easier and cheaper to outsource manufacturing rather than beef up U.S. operations.

To prevent that from happening, the Trump administration is threatening to impose additional tariffs on imported autos. The agreement with Mexico includesthe specter of tariffs on cars that don’t meet the new content requirement, as well as on excess Mexican production.

The threat of across-the-board tariffs on imported cars and car parts from Canada, Europe, and Asia looms even larger. The Commerce Department is finalizing a so-called section 232 investigation into the alleged national security threat from imported cars, and it could decide to levy tariffs of 20 or 25 percent on imported cars.

Raising the cost of cars and car parts would hit U.S. consumers hard, adding thousands of dollars to the cost of every new car. Studies suggest it would also destroy hundreds of thousands of U.S. auto jobs, since the U.S. industry would be less competitive globally. Slapping tariffs on auto imports would also imperil trade deals with South Korea and the European Union.

“If they go ahead with the section 232 tariffs on autos, they will destroy everything they have been doing,” said Lester, of Cato.

Ultimately, after a year of talks and hundreds of hours of feverish haggling, trade experts see little real upside to what’s been rolled out this week.

“All else being equal, the new trade area will be more complex, less efficient, and less competitive, and North America will be less attractive for foreign investment,” Ortiz-Mena said.

BY 

Full link: https://foreignpolicy.com/2018/08/30/u-s-to-canada-deal-or-no-deal-nafta-trade/#