Share – Kết bạn với sự cô đơn: Một kĩ năng rất quan trọng nhưng không ai dạy bạn — Anle20’s Blog

“Mọi vấn đề của nhân loại đều bắt nguồn từ việc con người không học cách chấp nhận sự cô đơn”. Trước khi qua đời ở tuổi 39, nhà khoa học lỗi lạc Blaise Pascal đã để lại một khối lượng lớn những đóng góp đồ sộ trong nhiều lĩnh vực như vật lý, toán […]

via Kết bạn với sự cô đơn: Một kĩ năng rất quan trọng nhưng không ai dạy bạn — Anle20’s Blog

“Mọi vấn đề của nhân loại đều bắt nguồn từ việc con người không học cách chấp nhận sự cô đơn”.
Trước khi qua đời ở tuổi 39, nhà khoa học lỗi lạc Blaise Pascal đã để lại một khối lượng lớn những đóng góp đồ sộ trong nhiều lĩnh vực như vật lý, toán học, cơ học chất lưu, đo lường và xác suất.Tuy nhiên, có một di sản khác mà ông để lại, không thuộc khoa học tự nhiên, còn truyền cảm hứng nhiều hơn cho hậu thế. Pascal có một kho báu khác thuộc về khoa học xã hội, thậm chí, di sản này của ông còn to lớn và vĩ đại hơn tất cả những thành tựu mà ông để lại.

Một điều thú vị là những triết lí sâu sắc chủ yếu được ông đúc kết khi tuổi đời còn rất trẻ. Mãi đến khi trưởng thành và tiếp xúc nhiều với tôn giáo, Pascal mới dần chuyển mình sang các lĩnh vực đậm tính triết học và thần học.

Ngay trước khi qua đời, Pascal đang tập hợp những triết lí của mình thành một tuyển tập thần học mà sau này được gọi với cái tên “Cuốn sách Pensées”. Tác phẩm chủ yếu nói về các giả thiết toán học khi được áp dụng vào cuộc sống để lựa chọn cho mình một đức tin. Ngoài ra, cuốn sách còn thực sự kì bí ở những suy ngẫm về ý nghĩa của sự sống, của việc sinh ra là-một-con-người. Nó là hình thái của triết học được ra đời trước cả khi triết học thực sự trở thành một lĩnh vực để nghiên cứu.

Có quá nhiều những suy nghĩ tâm đắc trong cuốn sách đáng được “quote” lại, chúng khiến người ta phải thực sự giật mình ở nhiều góc độ. Tuy vậy, một trong những trích dẫn nổi tiếng nhất của Pascal đã tóm lược được những trăn trở cả đời của ông, cũng như mọi vấn đề của nhân loại.

Theo Pascal, chúng ta sợ sống và tồn tại trong im lặng, sợ việc không là-một-cái-gì-đó-trên-đời. Chúng ta ghét sự nhàm chán, lặp lại và tình nguyện để cho sự xao lãng xâm chiếm. Chúng ta không nghĩ ra cách nào khác ngoài chạy trốn khỏi các vấn đề cảm xúc bằng cách tự an ủi thậm chí là huyễn hoặc bản thân.

Vấn đề duy nhất ở đây là: loài người chưa bao giờ học cách ở một mình.

Được kết nối là tốt, mà hiểm họa cũng đầy

Xã hội càng hiện đại, lời cảnh báo của Pascal càng chính xác. Nếu có một từ nào đó diễn đạt chính xác những vấn đề của thế giới trong suốt 100 năm qua thì đó ắt hẳn là “sự kết nối”.

Công nghệ thông tin đã và đang xâm lấn thái quá vào việc định hướng văn hoá. Từ điện thoại, đến radio rồi TV, mạng internet, chúng ta đã tìm ra cả ngàn cách để khiến loài người gần nhau hơn. Tôi có thể ngồi tại văn phòng của mình ở Canada để tham dự một cuộc họp ở bất kì nơi nào trên thế giới chỉ qua Skype. Tôi có thể bay đến bất kì nơi nào trên thế giới mà vẫn biết tình hình ở nhà chỉ bằng cách lướt web. Thôi chẳng cần bàn đến lợi ích của sự kết nối, tuy nhiên, thứ nào nhiều lợi thì cũng đầy hại. Người ta nói nhiều lắm rồi, về quyền riêng tư, về việc internet lén lút thu thập dữ liệu, tuy nhiên, còn có một “thiệt hại” to lớn khác mà không phải ai cũng biết.

Chúng ta đang sống trong một thế giới mà mọi thứ đều được kết nối, trừ bản thân mình.

Nếu quan điểm của Pascal về việc “con người không chịu nổi sự cô đơn” là chính xác, vậy thì vấn đề sẽ ngày càng nghiêm trọng bởi con người thời nay có quá nhiều sự lựa chọn, họ sẽ nghĩ: “Việc gì mình phải chịu đựng sự cô đơn?”- khi đời người có quá nhiều cám dỗ?

Câu trả lời là: ở một mình khác với cô độc. Nếu bạn không chịu nổi việc ở một mình, bạn sẽ không bao giờ nhận thức được bản thân. Càng như vậy, bạn càng đắm chìm vào sự xao lãng và cứ thế, bạn lâm vào cảnh nghiện ngập, phụ thuộc vào công nghệ, những thứ vốn được chế tạo để giải phóng con người.

Đừng nghĩ rằng mình có thể dùng những náo nhiệt của thế giới để che đậy đi những rắc rối của bản thân, đồng nghĩa với việc những rắc rối ấy tự biến mất.

Hầu hết con người đều nghĩ mình đã quá hiểu rõ bản thân mình, họ tưởng rằng mình hiểu rõ bản thân, biết rõ cảm xúc của mình, hiểu rõ vấn đề của mình. Nhưng thật ra, rất ít người có khả năng làm được điều đó. Những người thật sự làm được sẽ ngay lập tức nói với bạn rằng ta không phải lúc nào cũng hiểu được chính mình, thậm chí, mất rất nhiều thời gian mới có thể làm được.

Ngày nay, con người có thể sống cả đời mà không nhận thức được gì về bản thân, ngoài cái vỏ bọc mà chúng ta tự dựng nên cho mình, chúng ta mất kết nối với chính bản thân ta, đó mới thực sự là vấn đề.

Sự nhàm chán cũng là một động lực

Nếu quay lại những nguyên lý của Pascal, ta sẽ thấy: căm ghét sự cô độc, rất gần với căm ghét sự nhàm chán.

Vấn đề cốt lõi là ở đây. Chúng ta nghiện xem TV bởi có cái gì đó rất hấp dẫn trên TV. Ta nghiện chất kích thích vì lợi ích của nó (cho cá nhân ta) vượt trội hẳn những tác hại. Có lẽ vậy, chúng ta ghét sự cô đơn bởi chúng ta đã nghiện một trạng thái mang tên “không chán là được”.

Tất cả những thứ điều khiển cuộc sống của ta một cách tiêu cực đều bắt nguồn từ việc: ta ghét phải đối mặt với “hư không”. Vì thế, ta lao đầu đi tìm trò tiêu khiển, tìm việc và sau mỗi lần thất bại, tiêu chuẩn của ta lại càng ngày càng cao. Ta lảng tránh một sự thật rằng nếu không đối mặt với sự chán nản, ta sẽ không bao giờ nhận thức được bản thân mình. Và không nhận thức được bản thân mình chính là lí do ta thấy cô đơn, lo lắng, thay vì cảm thấy được kết nối với vạn vật xung quanh.

May thay, có một giải pháp cho vấn đề này. Các duy nhất để chiến thắng nỗi sợ cô đơn đó chính là đối mặt với nó. Hãy để sự chán nản đưa bạn đến nơi nào mà bạn vẫn kiểm soát được nó. Lúc đó, bạn sẽ nghe thấy tiếng lòng của chính mình và từ đó học được cách kết nối những phần của bản thân hiện vẫn đang còn xao lãng.

Thật tuyệt vời làm sao, khi bạn vượt qua được ranh giới đó, bạn sẽ thấy rằng, cô đơn chẳng phải là vấn đề gì đó quá to tát. Sự chán nản và nỗi cô đơn cũng có những tác động tích cực của chúng. Khi bạn sẵn sàng đầm mình trong thanh tịnh, thế giới trở nên trù phú hơn, rõ rệt hơn.

Bạn sẽ học được rằng còn nhiều việc khác, thứ khác, đáng để bạn bận tâm hơn là những xô bồ của bề nổi cuộc sống. Một căn phòng im lặng không có nghĩa là nó không có gì cho bạn khám phá.

Thi thoảng, việc ở-một-mình sẽ giúp bạn trải nghiệm những cảm giác không mấy dễ chịu, nhất là lúc bạn phải “soi” kĩ vào nội tâm của mình, những suy nghĩ, những cảm xúc, nghi ngại, hy vọng, nhưng về dài hạn, điều đó còn dễ chịu hơn nhiều so với việc lảng tránh tất cả mọi vấn đề trong cuộc sống.

Chịu đựng sự chán nản sẽ giúp bạn tìm thấy sự mới mẻ trong những thứ tưởng chừng chẳng có gì mới lạ; giống như một đứa trẻ vô tình nhìn thấy thế giới. Điều này cũng giúp bạn giải quyết phần lớn những xung đột nội tâm của mình.

Mấu chốt là…

Thế giới càng tiến bộ, nó càng thúc đẩy chúng ta vượt qua những giới hạn của suy nghĩ. Việc cho rằng: “Không chịu được sự cô đơn là cốt rễ của mọi vấn đề” có thể hơi “nâng cao quan điểm”, nhưng chúng ta vẫn cần phải xem xét kĩ về nó.

Cái gì gắn kết chúng ta được thì cũng cô lập chúng ta được. Tại sao ta cứ mải mê xao lãng với những việc không đâu để rồi càng ngày càng cảm thấy cô đơn hơn?

Thú vị thay, thủ phạm chính của việc “ghét cô đơn” không phải là cám dỗ cụ thể nào về vật chất. Đó chỉ là nỗi sợ “hư không”, dẫn đến việc nghiện trạng thái “miễn không chán là được”. Có thể, bản năng của chúng ta là ghét tồn tại.

Chừng nào còn không nhận ra “giá trị của sự thanh tịnh”, chúng ta sẽ còn bỏ qua một sự thật rằng, chỉ khi nào ta dám đối mặt với sự chán nản, nó mới thực sự sản sinh ra những tác động tích cực. Và để đối mặt với nó, ta cần thời gian, có thể mất vài ngày, vài tuần, chỉ đề ngồi, ngẫm, cảm nhận trong tĩnh lặng.

Một triết lí cổ xưa nhất trên thế giới khuyên ta duy nhất một điều: hãy tự nhận thức bản thân mình. Lí do vì:

Không nhận thức được mình thì ta sẽ không bao giờ tìm ra cách để tương tác với thế giới. Phải biết mình là ai đã, rồi ta mới có nền tảng để dựng nên từ đó một cuộc sống.

Trớ trêu thay, một mình và kết nối nội tâm là kĩ năng chẳng ai dạy ta. Nhưng đó là kĩ năng quan trọng hơn hầu hết những thứ ta được dạy.

“Ở một mình” có thể không giải quyết được mọi vấn đề, nhưng nó là bước khởi đầu, để từ đó ta tìm ra cách giải quyết mọi vấn đề.

Theo CÀO CÀO / TRÍ THỨC TRẺ

Share – Người Việt đã nói dối như thế nào? — Anle20’s Blog

Có người nói rằng, trong xã hội Việt Nam ngày nay, người ta “đồng lòng nói dối”… Tất nhiên, có thể có người sẽ không đồng ý với quan điểm đó. Nhưng chúng ta hãy thử ngẫm xem, người Việt đã nói dối như thế nào? Trẻ con được giáo dục nói dối nhờ… Những […]

via Người Việt đã nói dối như thế nào? — Anle20’s Blog

Có người nói rằng, trong xã hội Việt Nam ngày nay, người ta “đồng lòng nói dối”…

Người Việt đã nói dối như thế nào?

Tất nhiên, có thể có người sẽ không đồng ý với quan điểm đó. Nhưng chúng ta hãy thử ngẫm xem, người Việt đã nói dối như thế nào?

Trẻ con được giáo dục nói dối nhờ…

Những câu nói kiểu như: “Ăn nhanh lên không là bị ông ba bị bắt đó”.

Những câu chuyện dân gian kiểu “Nói dối như cuội”, ác độc và gian trá.

Những quan niệm kiểu như “thông minh” là khôn lỏi, biết gian dối.

Những bài thủ công, những tờ bích báo “của phụ huynh”.

Những giờ giảng mẫu, những bài thi giáo viên dạy giỏi được dàn dựng.

Những bài tập làm văn kiểu như “tả con mèo mà nhà em không nuôi”.

Những sách giải bài tập, sách làm văn mẫu.

Những giờ kiểm tra “thả cho chép”.

Những màn coi cóp không bị phát hiện.

Những lần phụ huynh đi thầy, đi cô, hay thậm chí là đi hiệu trưởng.

Những kỳ thi tốt nghiệp “không sợ giám thị, chỉ sợ thanh tra sở đến”.

Sinh viên tiếp nhận nói dối nhờ…

Những giờ trốn học, điểm danh hộ.

Những bài tập lớn, đề thi cóp từ khóa trên.

Những lần học hộ, thi hộ.

Những đồ án thuê.

Những “nghiên cứu khoa học” vô thưởng vô phạt.

Những lần sinh viên đi thầy, đi cô.

Rồi những thạc sĩ, tiến sĩ giấy.

Người đi làm chủ động nói dối nhờ…

Những trăm triệu bỏ ra để xin một chân nhà nước.

Những đi cửa sau, những mua quan bán chức.

Những hô khẩu hiệu, những làm báo cáo.

Người Việt đã nói dối như thế nào?
(Ảnh minh họa)

Những thủ đoạn tranh đấu hơn thua.

Những vụ đấu thầu quân xanh quân đỏ.

Những lợi ích mà người ta nói là phải “trả giá”.

Người có trách nhiệm đã buông lời nói dối qua…

Những vấn đề nhạy cảm nhưng bức thiết với người dân.

Những bài viết dẫn hướng dư luận.

Những thảm họa môi sinh.

Những sự kiện lịch sử đau lòng.

Những khuôn từ sáo rỗng về cái sự “đúng đắn”, “sát sao”.

Người ta buông xuôi, chấp nhận và chai lì với những lời nói dối…

Rồi người ta sinh con, trở thành phụ huynh.

Và những đứa trẻ lại được giáo dục như thế…

Nói đến đây, người ta không khỏi nhớ tới chi tiết “cái lò gạch cũ” lởn vởn như một thứ âm hồn bất tán trong tác phẩm Chí Phèo. Phải chăng cũng tương tự như thế, căn bệnh nói dối đã trở thành một cái vòng luẩn quẩn không có hồi kết trong xã hội ta?

Tất nhiên, ở đây chúng ta sẽ không vơ đũa cả nắm, rằng toàn bộ người Việt đều nói dối. Nhưng chúng ta cũng không thể lại dùng những câu chữ nói giảm nói tránh kiểu như “một số”, “thiểu số”, hay “một bộ phận nhỏ” được nữa. Nhìn nhận một cách thẳng thắn, chúng ta đều có thể thấy bản thân mình lờ đờ bên trong cái vòng luẩn quẩn đó, dù ít dù nhiều.

Làm thế nào để người Việt sửa mình đây? Đó quả là một câu hỏi khó. Nhưng xin được thiển đàm rằng, vấn đề đạo đức chỉ có thể được giải quyết nhờ giá trị đạo đức. Làm sao để chữ Chân trong văn hóa truyền thống quay trở lại với người Việt đã là một câu hỏi mà chúng ta cần phải suy ngẫm thật sự.

Quang Minh/Trithucvn

Share – 10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn — Anle20’s Blog

Trường học là nơi dạy bạn kiến thức, tuy nhiên có rất nhiều bài học không có ngôi trường nào dạy bạn cả, điều bạn cần là tự lĩnh hội và tự đúc rút cho mình trong quá trình trưởng thành. Từ bé đến lớn, mỗi chúng ta đều từng học ở rất nhiều ngôi […]

via 10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn — Anle20’s Blog 

Trường học là nơi dạy bạn kiến thức, tuy nhiên có rất nhiều bài học không có ngôi trường nào dạy bạn cả, điều bạn cần là tự lĩnh hội và tự đúc rút cho mình trong quá trình trưởng thành.

Từ bé đến lớn, mỗi chúng ta đều từng học ở rất nhiều ngôi trường khác nhau, mỗi ngôi trường lại mang đến cho chúng ta những tri thức ở nhiều lĩnh vực, bộ môn khác nhau. Thế nhưng càng trường thành, chúng ta càng nhận ra cuộc sống vốn dĩ phức tạp hơn tưởng tượng cả chúng ta rất nhiều. Những kiến thức, lý thuyết sách vở chúng ta từng học không phải lúc nào cũng phù hợp và hỗ trợ được chúng ta, bởi suy cho cùng, có vô số điều mà không trường học nào có thể dạy bạn cả, tất cả yêu cầu bạn phải tự lĩnh hội, tự vấp ngã rồi lại tự học hỏi, đúc rút ra kinh nghiệm từ sai lầm của mình.

Mọi sự so sánh giữa người với người đều là khấp khiễng bởi mỗi chúng ta có một quan niệm, một mục tiêu, một thái độ sống riêng. Sống thế nào miễn cho mình thấy vui vẻ và hạnh phúc, vậy là đủ

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 1.

Trên đời này, không có ai mất đi một ai mà không sống được cả, đừng sống mãi trong quá khứ bởi bạn còn có hiện tại để trân trọng và tương lai để hướng về

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 3.

Cuộc sống ở chốn văn phòng công sở cũng giống như một xã hội thu nhỏ – nơi bạn sẽ gặp gỡ rất nhiều kiểu người, nơi sẽ diễn ra rất nhiều biến cố và bạn phải đủ mạnh mẽ để vượt qua nếu không muốn chìm nghỉm trong nó

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 5.

Ganh ghét, thù hằn không làm bạn tốt đẹp hơn mà chỉ mang đến cho bạn những cảm xúc tiêu cực, chính vì thế, hãy cứ vị tha và bao dung nếu bạn có thể

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 7.

Thẳng thắn cũng phải tùy trường hợp, nên nhớ lời nói một khi đã thốt ra rồi sẽ không thu lại được nữa

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 9.

Mọi tình cảm dù là tình yêu hay tình bạn đều dựa trên quan hệ công bằng, nếu chỉ có một bên níu giữ, vun vén thì mối quan hệ ấy rồi sẽ chẳng đi đến đâu cả

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 11.

Khi yêu, đừng chỉ yêu bằng trái tim, hãy yêu bằng cả lý trí nếu không muốn đến sau cùng, bản thân phải chịu đựng tổn thương

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 13.

Chẳng ai muốn yêu một người mà đến bản thân mình người ấy cũng không biết trân trọng, yêu thương. Nếu bạn không biết yêu chính mình, bạn lấy đâu ra tư cách nói yêu người khác và đòi hỏi người đó cũng yêu lại bạn?

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 15.

Chỉ có bố mẹ là yêu thương, bao dung chúng ta vô điều kiện, vậy nên đừng vì một người không đáng mà khóc lóc ỉ ôi, đòi sống đòi chết. Sống suy cho cùng, không vì gia đình thì cũng phải vì mình

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 17.

Chính bởi vậy, hãy luôn sống thật tốt, hãy đối xử với người khác như cách mà bạn muốn người khác đối xử với mình

10 bài học cuộc sống cần ghi nhớ mà không trường học nào dạy bạn - Ảnh 19.

Sưu tầm – Giới trẻ ngày nay nhiều người mắc ‘căn bệnh’ trầm kha: Chỉ biết đến công việc, thích sống một mình và ít hài lòng với bản thân hơn

Giới trẻ ngày nay nhiều người mắc ‘căn bệnh’ trầm kha: Chỉ biết đến công việc, thích sống một mình và ít hài lòng với bản thân hơn

Căn bệnh cô đơn của giới trẻ là phản ứng cảm xúc đối với việc cảm thấy bị cô lập hoặc không có bạn bè.

Cô đơn là cảm giác khi bạn đi bộ xuống phố và thấy những nhóm người hạnh phúc nói chuyện và cười đùa cùng nhau. Bạn lên mạng và nhìn thấy các bức ảnh về bữa tiệc nướng ngoài trời vui vẻ mà bạn bè đã tham gia vào dịp cuối tuần.

Thế giới ngày nay làm bạn cảm thấy như mọi người đang vui vẻ cùng nhau mà không có bạn. Nói cách khác, chúng ta thật dễ cảm thấy cô đơn. Khi thấy cô đơn thì bạn cũng dễ nghĩ rằng mình là người duy nhất cảm thấy như vậy. Nhưng sự thật chẳng phải vậy. Ngày nay, nhiều người ở mọi lứa tuổi và hoàn cảnh cũng trải qua cảm giác cô đơn như bạn.

Cô đơn là phản ứng cảm xúc đối với việc cảm thấy bị cô lập hoặc không có bạn bè. Cô đơn hoàn toàn khác cô độc. Ví dụ, bạn có thể ở một mình trong căn hộ của mình và hoàn toàn thấy hài lòng. Nhưng cũng có thể ở giữa một bữa tiệc lớn nhưng vẫn cảm thấy mình rất cô đơn. Vấn đề nằm ở chỗ bạn nhìn nhận mọi thứ như thế nào.

Giới trẻ ngày nay nhiều người mắc ‘căn bệnh’ trầm kha: Chỉ biết đến công việc, thích sống một mình và ít hài lòng với bản thân hơn - Ảnh 1.

Tại sao chúng ta lại cô đơn?

Việc có quá nhiều người cảm thấy cô đơn làm dấy lên câu hỏi: Tại sao chúng ta lại cô đơn như vậy? Mặc dù chúng tôi không có câu trả lời chắc chắn nhưng có nhiều lý do hợp lý cho việc này:

– Có nhiều người sống một mình hơn trước đây. Tình trạng thiếu kết nối khi một người ở nhà có thể tác động đến cách họ nhận thức về đời sống xã hội của mình.

– Con người đang sống lâu hơn. Vào năm 1970, tuổi thọ trung bình của người Mỹ là 75 tuổi đối với phụ nữ và 67 tuổi đối với nam giới. Vào năm 2014, con số này là 81 tuổi đối với phụ nữ và 76 tuổi đối với nam giới.

– Chúng ta làm việc khác. Con người hiện đại tập trung nhiều vào công việc hơn là vào các mối quan hệ.

– Chúng ta giao tiếp khác đi. Ngày nay người ta ít đối thoại trực tiếp mà liên lạc qua các ứng dụng trò chuyện. Điều này có thể dẫn đến việc giảm tương tác cá nhân giữa con người với nhau.

– Chúng ta sử dụng các phương tiện truyền thông xã hội. Việc sử dụng phương tiện truyền thông xã hội có thể ảnh hưởng tiêu cực đến một số người. Mặc dù các mạng xã hội có thể giúp người lớn tuổi cảm thấy kết nối nhiều hơn với người khác. Nhưng nó cũng làm cho họ ít hài lòng hơn với đời sống của mình.

– Các nhóm xã hội thay đổi. Nghiên cứu của Pew Research vào năm 2009 cho thấy các nhóm xã hội chủ chốt của chúng ta đang thu hẹp lại. Với các mạng xã hội nhỏ hơn và liên hệ xã hội ít hơn, cảm giác kết nối xã hội của chúng ta có thể bị giảm đi.

– Chúng ta biết nhiều hơn về sự cô đơn so với trước đây. Với số lượng nghiên cứu ngày càng tăng về chủ đề này, ta có thể đơn giản là nhận ra tầm quan trọng của một vấn đề đã tồn tại trong một thời gian dài.

Ảnh hưởng của sự cô đơn

Việc thỉnh thoảng cảm thấy cô đơn có thể không gây ảnh hưởng gì nhiều đến chúng ta. Tuy nhiên, cô đơn kéo dài có thể gây ra những tác động nghiêm trọng đến sức khỏe và hạnh phúc của ta:

– Tăng huyết áp: Những người lớn tuổi cô đơn được phát hiện là dễ bị tăng huyết áp hơn.

– Hệ thống miễn dịch suy yếu và các chứng sưng viêm gia tăng: Nghiên cứu cho thấy cảm giác cô đơn có thể khiến hệ miễn dịch suy yếu khiến bạn có nguy cơ mắc bệnh hoặc nhiễm trùng cao hơn. Nghiên cứu cũng chỉ ra rằng sự cô đơn có thể làm gia tăng các chứng sưng viêm khắp cơ thể, liên quan đến các vấn đề sức khỏe như ung thư và các biến chứng từ bệnh thận.

– Trầm cảm gia tăng: Cảm giác cô đơn làm tăng triệu chứng bệnh trầm cảm ở người lớn tuổi.

– Chất lượng giấc ngủ kém: Sự cô đơn có thể làm giảm chất lượng giấc ngủ. Điều này có nghĩa là ngay cả khi bạn ngủ đủ giấc thì chất lượng giấc ngủ kém cũng có thể gây ra các vấn đề trong ngày như cảm giác lờ đờ hoặc thiếu năng lượng.

– Nguy cơ tử vong tăng: Nguy cơ tử vong của những người có nhiều mối quan hệ cá nhân thấp hơn 50% so với những người không có các mối quan hệ này.

Giới trẻ ngày nay nhiều người mắc ‘căn bệnh’ trầm kha: Chỉ biết đến công việc, thích sống một mình và ít hài lòng với bản thân hơn - Ảnh 2.

Ai dễ bị cô đơn hơn?

Sự cô đơn có thể tác động đến bất cứ ai. Và hầu hết mọi người đều có lúc cảm thấy cô đơn trong cuộc sống của mình. Mặc dù không có nhóm nào dễ bị cô đơn nhất, nhưng nghiên cứu về sự cô đơn đã tập trung vào một số nhóm người nhất định.

Nhiều nghiên cứu về sự cô đơn đã được thực hiện ở người lớn tuổi. Sự cô đơn có thể có những ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất, tinh thần và cảm xúc của họ

Nhưng ngược lại với những gì nhiều người nghĩ, người lớn tuổi dường như cảm thấy ít cô đơn hơn những nhóm tuổi khác. Ví dụ, một nghiên cứu của AARP vào năm 2010 trên những người từ 45 tuổi trở lên đã phát hiện ra rằng 35% trong khoảng 3.000 người tham gia nghiên cứu cho biết họ cảm thấy cô đơn. Tuy nhiên, khi chia nhỏ theo độ tuổi, nghiên cứu đó cho thấy 43% những người trong độ tuổi từ 45 đến 49 là người cô đơn, con số này chỉ có 25% những người ở độ tuổi 70 trở lên.

Các nghiên cứu khác cho thấy sự cô đơn đặc biệt gây phiền muộn cho giới trẻ. Một nghiên cứu vào năm 2010 ở Anh cho thấy những người từ 18 đến 34 tuổi bị ảnh hưởng bởi sự cô đơn nhiều hơn so với những người trên 55 tuổi. Nghiên cứu bổ sung đã khám phá ra rằng sự cô đơn phổ biến ở 80% người dưới 18 tuổi.

Trẻ vị thành niên và thanh niên ở giai đoạn nhạy cảm trong sự phát triển cá nhân. Họ vẫn đang hình thành cá tính của mình, xây dựng khả năng độc lập và điều chỉnh các cơ chế đối phó xã hội của họ. Do đó, họ có thể nhạy cảm hơn với các áp lực xã hội như cảm giác cô đơn. Các nhà nghiên cứu cũng lo lắng sự cô đơn ở lứa tuổi thanh thiếu niên có thể dẫn đến trầm cảm, lo âu và giảm sự hài lòng đối với cuộc sống sau này.

Ngoài tuổi tác, nhiều yếu tố khác cũng có thể ảnh hưởng đến sự cô đơn ví dụ như sức khỏe thể chất. Người mắc bệnh mãn tính có thể bị sự cô đơn tác động, vì tình trạng sức khỏe khiến họ khác biệt so với những người khác. Họ có thể bị cô lập do cần sự chăm sóc đặc biệt, hoặc các hạn chế về thể chất có thể cản trở họ tham gia các hoạt động xã hội. Họ cũng có thể cảm thấy xa cách với những người khác vì bệnh tật của mình.

Các yếu tố môi trường cũng ảnh hưởng đến sự cô đơn. Các tình trạng như Rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) có thể làm gia tăng cảm giác cô đơn. Cảm giác này cũng được phát hiện ở những người nhập cư, những người có thể đối mặt với nhiều rào cản xã hội khi tham gia vào một nền văn hóa hoặc một xã hội mới.

Giới trẻ ngày nay nhiều người mắc ‘căn bệnh’ trầm kha: Chỉ biết đến công việc, thích sống một mình và ít hài lòng với bản thân hơn - Ảnh 3.

Làm sao để bớt cô đơn?

Cô đơn có thể là một trải nghiệm đau đớn và thậm chí gây hại. Việc cảm thấy cô đơn có thể thật sự dẫn đến hành vi chống đối xã hội, khiến ta khó kết nối với người khác. Nhưng điều đó không có nghĩa là ta không thể thoát khỏi sự cô đơn.

Phương thuốc cho sự cô đơn chính là gia tăng các mối quan hệ xã hội có ý nghĩa. Nói cách khác, hãy xây dựng mối quan hệ với những người mà ta quan tâm – những mối quan hệ mà ta cảm thấy được quan tâm và thấu hiểu.

– Nói “có” với các mối quan hệ giao tiếp xã hội. Hãy ra ngoài và gặp gỡ bạn bè hoặc những người mới, ngay cả khi bạn thích ở nhà hơn với một quyển sách hay.

– Làm tình nguyện. Xây dựng mối quan hệ với người khác qua hoạt động tình nguyện là một cách được chứng minh là chống lại được sự cô đơn.

– Đi bộ. Ra ngoài thiên nhiên được cho thấy là giúp giảm các triệu chứng của trầm cảm – có thể là sản phẩm phụ của sự cô đơn.

– Nuôi thú cưng. Một con chó, con mèo, hoặc bất kỳ thú cưng nào cũng có thể đem đến cảm giác được bầu bạn cũng có thể mang lại lợi ích đáng ngạc nhiên.

– Tiếp cận với những người có cùng tình trạng như bạn. Ví dụ, nếu bạn mắc bệnh mãn tính nào, hãy tham gia vào một nhóm hỗ trợ cho những người như vậy.

– Hiểu rằng bạn không thật sự đơn độc. Nếu bạn cảm thấy cô đơn, thật dễ để chỉ trích bản thân về điều đó. Bạn chỉ cần nhớ rằng, nhiều người khác cũng cô đơn, và không ai phải cô đơn cả. Chỉ cần thực hiện bước đầu tiên và banh sẽ ở trên con đường tìm kiếm người banh tiếp theo cho mình.

Theo Mộc Dương – Trí thức trẻ  

Full link: http://cafef.vn/gioi-tre-ngay-nay-nhieu-nguoi-mac-can-benh-tram-kha-chi-biet-den-cong-viec-thich-song-mot-minh-va-it-hai-long-voi-ban-than-hon-20180703162848855rf20180831095139602.chn

 

Sưu tầm – ‘No’ means ‘not yet’: How to survive professional disappointment

What do you do when “gatekeeper” bosses say no to your great ideas? You go back and pitch them again, says Beth Comstock, former Vice Chair of GE. She learned that it doesn’t matter how great your track record is – you can still hear a “no” to your proposal. But what’s important is whether you have the passion and the resilience to get back out there and keep pursuing your idea until it’s implemented.

TRANSCRIPT

Beth Comstock: Yes, so “‘no’ equals ‘not yet’” is one of my kind of favorite mantras and a mental hack that was very helpful to me.

I think early in my career I—like many people—worked for a classic “gatekeeper” boss and he “had all the answers,” and the team got quite frustrated.

We thought we had a different way, different ideas to keep us contemporary and move forward, and he said no. I ended up leaving that job because I thought the gatekeeper was standing in my way. And what I came to realize is that gatekeepers exist everywhere. They’re probably even in our own head sometimes, where we just say we can’t do it.

And so out of that experience I realized there were a lot of ways I could have kept going back and trying a different approach with the gatekeeper. And I learned that with other gatekeepers and that “no” is “not yet”. So just because you hear no the first time, it doesn’t mean no is final.

And I can’t tell you how many people I’ve seen in the course of my career – I’m talking people just starting out which may be a little bit more understandable because you don’t know yet—all the way up to CEOs. When they hear no from whatever person they’re pitching an idea to they leave and you never see them again with that idea.

And you think well, you had all this passion. You had all this insight. Someone told you no and you just let it dissipate? It’s gone?

So to me I had to learn like “no” perhaps is an invitation. An invitation to come back again to try it. I had a three time rule that I would often use with different bosses I had where I felt like I needed at least three times to go back with the idea. What I learned is two things. One is I’m testing the idea myself: I’m trying to like put the right words together. Sometimes it’s just the words are wrong; The story is not there; I’m not being clear.

And I think if it’s the manager or someone is coming to you, you’re testing their passion for it. You’re testing how good an idea they think it is, because if somebody’s pitching you an idea but they’re not that excited about it you’re counting on them to go forward. So I think this idea of “no is not yet” is a resiliency test. It’s a way to say “how much do you care about that idea, how much do you want it to happen?” And it’s a sign of commitment to the idea.

Disappointment is an inevitable part of making change, of pushing for innovation and I think we have this fantasy that we buy in that you just pitch a brilliant idea, you’re just so fantastic, fantastically suited for it. You just go forth and the idea gets green-lit and off you go.

The reality is just because you’re well liked, your boss likes you, your team likes you, you’ve had a good track record doesn’t mean people are going to give you blind trust that the next idea is good. People want to know: what are you prepared to do to work for it? And I’ve found certainly in myself and in people I’ve worked with that often it’s those “try again” moments where you didn’t quite get off the right foot in pitching the idea or maybe you did a test of it and it didn’t work. And it’s when you come back and say, “I tried this and it didn’t work. Here, I’m disappointed. Here’s what I propose to do about it.” So I think a lot of this kind of resiliency building is a test of how do you deal with the disappointment? And I think disappointment is something you have to accept as part of the change-making process.

I have a little belief for myself that there’s a time to be disappointed. “I’m really sad that that idea didn’t get bought. In a sense I couldn’t sell it. People didn’t like, they didn’t understand what I was saying. Am I crazy? Do I not communicate? And I’m upset. I’m upset.”

And so I think you have to give yourself a little bit of time to kind of suck your thumb and say, “Ugh, I didn’t do as well as I wanted.” But then go, “Do I still believe in it? Is it still a good idea? How do I take that feedback? And now, I’ll go back and address some of those issues if they’re relevant.”

And use that disappointment as a bit again of that kind of push, a kick in the butt to get out there. So just because you have a good track record doesn’t mean you’re going to be successful the next time. And use that disappointment to be a bit of rocket fuel for yourself. Learn from it, but also say “Hey, do I still want to do this?” So that’s how I think about disappointment and kind of using it as resiliency.

By Beth Comstock

Full link: https://bigthink.com/videos/beth-comstock-no-means-not-yet-how-to-survive-professional-disappointment

 

Ẩm thực – Thyme: Món gì cũng tâm đầu ý hợp – tác giả: Pha Lê

Nếu hỏi 10 ông bếp rằng các ông thích loại rau thơm nào nhất, thì 9.9 ông sẽ trả lời là thyme (cỏ xạ hương.)

Cửa hàng Veggy’s (29 A Lê Thánh Tôn, Q.1, TP.HCM) hoặc Ân Nam (16-18 Hai Bà Trưng, Q.1, TP.HCM), và hệ thống siêu thị Metro có bán thyme tươi và khô (Metro bán sỉ nguyên bịch to, Ân Nam và Veggy’s thì cân lẻ), siêu thị Citimart cũng bán thyme khô. Tuy nhiên, thyme khô bán ở Việt Nam toàn là loại giã nhuyễn ra, nấu rất chán, chứ thyme khô tốt nhất là loại thyme phơi khô nguyên cây, còn cành và lá. Khí hậu Việt trồng thyme không khó, Veggy’s Ân Nam hầu như lúc nào cũng có thyme tươi, nên chịu khó mua đồ tươi, món ăn sẽ thơm hơn.

Nếu parsley hay basil là loại rau thơm có thể ăn sống, thì thyme chỉ để nấu thôi. Tất nhiên ăn sống thyme sẽ không chết, nhưng mùi của thyme rất nồng nàn, lá thì nhỏ, nguyên cây thấy toàn cành, ăn vào sẽ cho ta cảm giác vừa đánh răng xong. Như vậy, muốn thưởng thức thyme trọn vẹn nhất, ta phải nấu nó lên.

Bouquet garni:

Cái này hơi chuyên môn một chút. Bouquet garni dịch nôm na là “bó rau thơm,” một thứ luôn có mặt trong ẩm thực Tây như nước mắm trong ẩm thực Việt. Cách làm: cắt hành baro (có người còn gọi hành này là tỏi Tây) rồi lột ra một lớp mỏng hình chữ nhật, dùng miếng baro này gói thyme, parsley, và lá nguyệt quế lại, sau đó lấy dây chỉ cột gói này cho chắc.

 

Đầu bếp Tây dùng bouquet garni trong tất cả các món có nước như: sốt, món hầm, súp… Khi nấu nước xương gà/heo/bò, họ bỏ bouquet garni; khi nấu món cừu hầm, họ bỏ bouquet garni; khi nấu súp bí đỏ, họ cũng bỏ bouquet garni. Các loại rau thơm trong bouquet garni sẽ khiến nước hầm thơm hơn bội phần.

 

Các món rau củ:

Ngoài dùng để làm bouquet garni, thyme còn hợp với các món áp chảo, xào, đút lò, nướng v.v… Thế thyme dùng kèm nguyên liệu gì là tốt nhất? Câu trả lời là: tất các các nguyên liệu.

Vì vậy nên mấy ông đầu bếp rất khoái nó.

Đầu tiên là rau. Trộn thyme chung với các loại củ như khoai tây, cà-rốt… nêm tí muối, tiêu, rồi đem nướng lên; món ăn sẽ thơm, không chan chán mùi rau củ nhạt nhẽo. Thyme chịu nhiệt tốt và toả hương trong môi trường nóng, khi nướng với củ, không chỉ món ăn thơm mà cả nhà bạn cũng thơm, thậm chí còn khiến nhà hàng xóm phát thèm.

 

Bỏ thyme vô chảo lúc xào nấm, xào đậu; đĩa nấm không chỉ thơm lên mà còn “Tây hóa.” Thyme cũng vắt vai làm bạn với nước tương nữa nên ta có thể ung dung Đông Tây kết hợp, xào rau với thyme và nước tương (còn nước mắm nồng mùi thì không hợp lắm nhé.)

 


Các món thịt cá:

Không chỉ rau củ, thyme còn đi đôi với đủ thứ loại thịt cá. Nhìn chung thyme không kén chọn, làm dâu nhà ai cũng được. Nếu có tôm mực hay miếng thịt bò ngon, định bụng làm món Tây để khoe nhưng chả biết xài rau thơm gì, cứ thyme là xong tuốt.

 

 

 

 


Món… tráng miệng:

Thyme còn dùng trong cả món tráng miệng, chủ yếu là các món trái cây nướng, hoặc món nấu kem, nấu sữa. Đừng nói chi tới đầu bếp, bất cứ ai đã dùng thyme nấu nướng rồi là sẽ “nghiện” thyme ngay, mùi hương của nó thật dễ chịu và dễ hợp với đủ thứ món.

 

 

Không phải ai cũng thích basil, hay chịu được mùi parsley, nhưng chưa thấy ai ghét thyme. Cứ thử mua một nhúm về chiên cá, xào thịt, làm bouquet garni cho món hầm, nướng khoai Tây… Bảo đảm là sau đó nếu các món này không có thyme là bạn sẽ thấy nó dở hẳn đi một nửa.

Full link: http://soi.today/?p=151884

 

Ẩm thực – Chives: nguyện cả đời rình mua loại rau thơm yểu điệu thục nữ này – tác giả: Pha Lê

Nếu hỏi đầu bếp họ thích nhất loại rau thơm gì, đa số sẽ trả lời thyme; nếu hỏi loại họ thích nhì, đa số sẽ ấp úng vì muốn nói rằng đó là chives, nhưng không biết (hoặc lười) giải thích cho người hỏi tại sao chives ngon.

Tiếng Việt gọi chives là hẹ Tây, nhưng chives gần họ với hành lá hơn; chives nhìn cũng rất giống hành lá, chỉ nhỏ hơn hành lá một tẹo và không có phần đầu hành trắng tròn. Tuy nhiên cái tên “hành lá Tây” nghe rất đỗi dài dòng còn “hành Tây” thì lại lộn sang món khác, nên thôi dùng hẹ Tây cho chắc ăn.

Chives hơi có mùi giống hành lá nhưng nhẹ hơn nhiều, ngoài ra chives còn thoảng hương tỏi. Lùng mua chives là việc chán nhất thế giới, do ngay cả dân Tây bình thường cũng hiếm khi nào rớ tới chives, và nó cũng dễ ỉu nên ít cửa hàng thích nhập. Hiếm lắm mới thấy chives tại Ân Nam 16 Hai Bà Trưng. Còn Veggy ở 29A Lê Thánh Tôn (TP.HCM) có chives thường xuyên hơn một chút; nhưng vì chives thuộc loại ít thấy nên những kẻ ghiền chives “rình” ở cửa hàng này rất ghê. Độ 3 giờ chiều qua có ghé Veggy hỏi mua chives, bà chủ đon đả “Sáng nay có, nhưng một ông tới ôm hết cả bịch đi rồi em”. Rõ khổ!

Ghiền chives rồi thì ghiền kinh khủng đến nỗi phải rình mua cả bịch, nhưng hiếm kẻ biết chives ngon cỡ nào bởi nó rất khó nấu. Chives yếu đuối hơn cả hành lá, và do yểu điệu thục nữ như vậy nên nó rất kỵ nhiệt, phải nấu thật nhỏ lửa hoặc bỏ vào món ăn khi món bớt nóng, còn không là hương vị chives sẽ dứt áo ra đi. Thành thử chives chỉ có cách mua tươi, loại chives khô ở Ân Nam chém một lọ nhỏ xíu hơn trăm ngàn, nhìn rõ vô duyên vì đồ khô cứng ngắc mà chives lại chẳng ưa lửa. Tìm ra nàng khi nàng còn tươi, và biết cách chiều nàng rồi thì nàng sẽ khiến mình sướng ngây ngất. Cho nên kiểu gi mình cũng phải mò đến nơi có nàng và đứng rình tiếp.

Với tính chất yếu đuối cần bảo vệ, chives thích hợp với các món xa-lát củ ăn lạnh, hoặc dùng kèm các loại cá muối/hun khói/cá sống.

 

 

Nếu dùng kèm cá muối/xông khói/cá sống thì dân Tây hay kết hợp chives với kem chua hoặc trộn cá và chives với nước chanh (vàng).

 

 

 

Tất nhiên chives để ăn mấy món nguội ngắc không cũng chán, có thể bỏ chives vào súp đấy, nhưng nhớ bỏ khi súp chuyền thành hơi âm ấm nhé, đừng nóng quá. Với lại súp nóng ăn bỏng lưỡi lắm, con nít cũng ghét nóng. Cũng đừng sợ con nít không ưa mùi rau thơm, hành lá thì chúng thấy hôi, chứ chives nhẹ nhàng lắm, bọn nó sẽ xơi tuốt.

 

 

Chưa hết, chives còn có mặt trong các loại sốt nhẹ như sốt bơ hoặc sốt trắng làm từ kem, do hai thứ này không cần nấu quá nóng, mà chives lại khiến sốt ngon hơn, bớt ngán vị béo hơn. Chúng còn là sốt cho hải sản nên chives cũng hợp, vì chives ẻo lả nên nó kỵ thịt đỏ, chỉ yêu rau và cá/hải sản thôi.

 

 

 

Dựa heo nguyên lý này, mọi người cũng có thể bỏ chives vào pasta sốt kem, pasta trộn dầu ô-liu, hoặc pasta trộn chanh. Các món pasta này cũng không cần ăn quá nóng đến nỗi mình phải hấp tấp luộc, trộn, rồi hấp tấp ăn. Cứ thong thả.

 

 

Điểm cuối cùng: dù ông bếp nào cũng khoái rau thơm thyme nhất, nhưng thứ nguyên liệu mấy ông luôn khoái nhất lại là trứng. Người lới lẫn trẻ con đều thích trứng (với đám con nít thì ngoài trứng ra chúng gần như chẳng thấy gì ngon); trứng lại làm được đủ trò, từ luộc, chiên, ốp la ốp lết, xào, hấp, đến làm bánh, làm sốt. Món ngọt không nói làm gì, còn món trứng mặn, muốn ngon luôn phải có chives, không chạy đâu thoát.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thôi, viết về chives vậy là dài quá rồi, dừng bút để còn đi rình chives tiếp, nếu không kẻ nào đấy lại cuỗn mất nguyên bịch của mình.

Full link: http://soi.today/?p=155262