Sưu tầm – Your computer is using more power than you might realise. Here’s how we can change that | World Economic Forum

An employee uses a computer mouse inside an office in Kiev April 24, 2012.  REUTERS/Gleb Garanich (UKRAINE  - Tags: SCIENCE TECHNOLOGY) - LR2E84P0JP200

Your smartphone is far more powerful than the NASA computers that put Neil Armstrong and Buzz Aldrin on the moon in 1969, but it is also an energy hog. In computing, energy use is often considered a secondary problem to speed and storage, but with the rate and direction of technological advancement, it is becoming a growing environmental concern.

When the cryptocurrency mining company Hut 8 opened Canada’s largest bitcoin mining project outside Medicine Hat, Alta., environmentalists sounded the alarm. The plant consumes 10 times more electricity, largely produced by a natural gas-fired power plant, than any other facility in the city.

Globally, greenhouse gas (GHG) emissions from the information, communication and technology (ICT) sectors are forecast to reach the equivalent of 1.4 gigatonnes (billion metric tonnes) of carbon dioxide annually by 2020. That’s 2.7 per cent of global GHGs and roughly double Canada’s total annual greenhouse gas output.

Image: The Climate Group

By designing energy-efficient computer processors we could reduce energy consumption, and we could reduce GHG emissions in places where electricity comes from fossil fuels. As a computer engineer specialized in computer architecture and arithmetic, my colleagues and I are confident these positive effects can be achieved with almost no impact on computer performance or user convenience.

Powerful connections

The Internet of Things (IoT) — made up of the connected computing devices embedded into everyday objects — is already delivering positive economic and social impacts, transforming our societies, the environment and our food supply chains for the better.

These devices are monitoring and reducing air pollution, improving water conservation and feeding a hungry world. They’re also making our homes and businesses more efficient, controlling thermostats, lighting, water heaters, refrigerators and washing machines.

With the number of connected devices set to top 11 billion — not including computers and phones — in 2018, IoT will create big data requiring huge computations.

Making computation more energy efficient would save money and reduce energy use. It would also allow the batteries that provide power in computing systems to be smaller or run longer. In addition, calculations could run faster, so computing systems would generate less heat.

Approximate computing

Today’s computing systems are designed to deliver exact solutions at a high energy cost. But many error-resilient algorithms like image, sound and video processing, data mining, sensor data analysis and deep learning do not require exact answers.

This unnecessary accuracy and excessive energy expenditure is wasteful. There are limitations to human perception — we don’t always need 100 per cent accuracy to be satisfied with the outcome. For example, minor changes in the quality of images and videos often go unnoticed.

Computing systems can take advantage of these limitations to reduce energy use without having a negative impact on the user experience. “Approximate computing” is a computation technique that sometimes returns inaccurate results, making it useful for applications where an approximate result is sufficient.

At the University of Saskatchewan’s computer engineering lab, we are proposing to design and implement these approximate computing solutions, so that they can optimally trade off accuracy and efficiency across software and hardware. When we applied these solutions to a core computing component of the processor, we found that power consumption dropped by more than 50 per centwith almost no drop in performance.

Flexible precision

Nowadays, most personal computers contain a 64-bit standard numerical format. This means that they use a number with 64 digits (either zero or one) to perform all the computations.

3D graphics, virtual reality and augmented reality require the 64-bit format to work. But basic audio and image processing can be done with a 32-bit format and still provide satisfying results. Moreover, deep learning applications can even use 16-bit or 8-bit formatsdue to their error resilience

The shorter the numerical format, the less energy is used to perform the calculation. We can design flexible, yet precise, computing solutions that run different applications using the most appropriate numerical format so that it promotes energy efficiency.

For example, a deep learning application using this flexible computing solution could reduce energy consumption by 15 per cent, according to our preliminary experiment. In addition, the proposed solutions can be reconfigured to simultaneously perform multiple operations requiring low numerical precision and improve performance.

The IoT holds a great deal of promise, but we must also think about the costs of processing all of this data. With smarter, greener processors we could help address environmental concerns and slow or reduce their contributions to climate change.

By Seokbum Ko

Full link: https://www.weforum.org/agenda/2018/09/how-to-make-computers-faster-and-climate-friendly/

Advertisements

Share – Đứa trẻ bị đánh ngã liên tiếp, thiền sư lại nói rằng đó mới là đàn ông thực sự — Banmaihong’s Blog

Cuộc sống luôn có những thăng trầm, hiếm ai sống có thể cứ mãi thuận buồm xuôi gió. Đôi khi, chúng ta nỗ lực chăm chỉ, mà vẫn gặp phải mọi sự trắc trở thất bại, thực sự cảm thấy rất nản lòng. Tuy nhiên, đó chưa hẳn là điều không tốt. Đứa trẻ bị […]

via Đứa trẻ bị đánh ngã liên tiếp, thiền sư lại nói rằng đó mới là đàn ông thực sự — Banmaihong’s Blog

1. Một xã hội loạn lạc

Sau thời kỳ đất nước thịnh trị, đêm ngủ không cần đóng cửa, lịch sử Trung Quốc bước vào giai đoạn đen tối dưới thời nhà Thương, nhất là vị vua cuối cùng-Trụ Vương.

Theo Tư Mã Thiên, hồi nhỏ Trụ Vương là một người thông minh, thông hiểu kinh sách, vẻ ngoài tráng kiệt như những anh hùng đương thời. Khi mới nắm giữ binh quyền ông rất chăm lo tới phát triển kinh tế đất nước, đánh dẹp các bộ tộc xâm lấn.

Tuy nhiên, sau những năm thịnh trị, Trụ Vương dần sa vào rượu chè, phụ nữ, ít quan tâm đến triều chính. Để thỏa mãn sự ăn chơi sa hoa, vị vua này cho xây “hồ rượu” và “rừng thịt” để thâu đêm suốt sáng vui trong khoái lạc. Thêm vào đó vì nghe lời người vợ Đát Kỷ, Trụ Vương đã tạo ra những hình phạt tàn bạo bậc nhất lịch sử loài người để xử tử những người chống đối.

Ví như sái bồn là một hào nước to và sâu, sau đó được thả các loại rắn độc xuống. Những người phạm tội, bị lột sạch đồ và thả xuống để rắn cắn đến chết.

Bào lạc là một công cụ giết người làm bằng đồng, rỗng ở trong, phía dưới là miệng lò nóng. Người phạm tội sẽ bị buộc vào cột đồng nóng cho đến chết.

Trước những hành động vượt quá sức chịu đựng của dân chúng và triều thần, các tướng thân cận như Tỉ Can, Cơ Tử, Vi Tử bất chấp tính mạng can ngăn Trụ Vương. Trụ Vương không nghe sai người giết Tỉ Can và moi gan, Cơ Tử phải giả điên mới thoát, Vi Tử bỏ trốn khỏi Kinh đô Triều Ca.

2. “Châu chấu đá voi” 5 vạn đánh tan 70 vạn

Trước tình hình nước Thương suy yếu do Trụ Vương chỉ lo ăn chơi, tàn bạo, nhân dân oán thán, Chu Vũ Vương (tức Cơ Phát – con của Tây Bá hầu Cơ Xương ) được sự giúp sức của quân sư lỗi lạc Thái Công Vọng (Khương Tử Nha), các huynh đệ Chu Công Đán, Chiêu Công Thích chuẩn bị quân đội và các điều kiện tấn công vua Trụ.

Vào khoảng thế kỷ XI TCN, Chu Vũ Vương giao quyền thống soái 5 vạn đại quân cho quân sư Thái Công Vọng cùng vượt Hoàng Hà tiến về phía Đông hội quân với các nước chư hầu. Tại Minh Tân, quân của Chu Vũ Vương cùng các nước chư hầu hội họp, tuyên bố tội trạng vua Trụ, động viên và đoàn kết toàn thể cùng đánh nhà Thương.

Đại quân diệt Trụ của Chu Vũ Vương tiến như chẻ tre, nước chảy, khí thế ngút trời, trong một thời gian ngắn đã đến địa giới Mục Dã (thuộc Tây Nam huyện Kỳ, Hà Nam, Trung Quốc), cách Kinh đô Triều Ca bảy mươi dặm, bầu trời đỏ màu máu báo hiệu một trận tử chiến sắp diễn ra.

Trận huyết chiến châu chấu đá xe: Chu Vũ Vương dùng 5 vạn binh phá nát 700.000 quân Trụ Vương - Ảnh 1.

Chân dung Chu Vũ Vương (nguồn: https://ift.tt/2DHdL3S)

Bấy giờ vua Trụ nghe được tin các chư hầu làm phản dẫn đại quân chinh phạt kinh đô vội vã tập hợp đại quân được 70 vạn người ngựa, tự mình làm tổng chỉ huy tiến đến Mục Dã nghên chiến. Trong dự tính của Trụ Vương, với quân lực trong tay gấp 14 lần Chu Vũ Vương, lại là chính nghĩa thiên triều đi dẹp chư hầu sẽ nắm chắc phần chiến thắng.

Tuy nhiên, có một điều Trụ Vương không thể lường được đó chính là, hơn một nửa trong số 70 vạn quân triều đình có nguồn gốc từ nô lệ và tù binh bắt được từ Đông Di về.

Lực lượng này vừa được tổ chức vội vàng, lại mang sẵn lòng căm hận nhà vua vì những chính sách tàn bạo, ngược đãi trong thời bình nên không muốn bán sinh mạng để bảo vệ chế độ nhà Thương đã mục nát. Và Chu Vũ Vương chính là người đã nhìn được mâu thuẫn trong lòng đạo quân này.

Trong trận kịch chiến giáp lá cà tại Mục Dã, khi quân của Chu Vũ Vương với 5 vạn liều chết đánh dữ dội vào toàn quân Thương, số tù binh và nô lệ trong hàng ngũ của Trụ Vương liền sẵn vũ khí quay ngược đao kiếm cùng tiêu diệt vua Trụ.

Chính vì vậy, 70 vạn quân Thương nhanh chóng tan vỡ, ngoài số theo quân Chu, số còn lại bị chém chết, số khác đầu hàng và chạy trốn. Vu Trụ không còn cách nào, buộc phải thu dọn tàn quân mở đường máu về Triều Ca.

Thừa thắng, Thái Công Vọng đốc thúc tinh binh đuổi theo đến tận Kinh đô. Thế cùng, lực kiệt, Trụ Vương trốn vào Lộc Đài, phóng hỏa tự thiêu mình trong biển lửa. Nhà Thương diệt vong, nhà Chu lên thay, lịch sử Trung Quốc sang trang mới.

Trận huyết chiến châu chấu đá xe: Chu Vũ Vương dùng 5 vạn binh phá nát 700.000 quân Trụ Vương - Ảnh 2.

Chân dung quân sư Thái Công Vọng (nguồn: http://gamek.vn)

3. Bài học về thành công và thất bại

Bài học từ thành công của Chu Vũ Vương. Ông là người có nhãn quan chính trị của một người đứng đầu đất nước.

Chu Vũ Vương nắm rất chắc mâu thuẫn sâu xa và trực tiếp trong lòng nước Thương và chọn thời điểm thuận lợi nhất tiến quân (nội bộ nhà Thương sắp sụp đổ, các tài tướng, quân sư người bị giết, người làm lính, kẻ lại tha hương để giữ mạng sống), triều chính đổ nát, dân tình oán thán…

Ông còn là người có nghệ thuật chiêu dụ hiền tài và sử dụng hiền tài, tiêu biểu ở đây là Thái Công Vọng, Chu Công Đán, Chiêu Công Thích những bậc kiệt hiệt của thời loạn.

Tiếp đó phải kể đến đó là tính quyết đoán đến liều lĩnh khi lựa chọn đem 5 vạn quân chư hầu đi địch với thiên triều có trong tay 70 vạn. Lịch sử chứng minh Chu Vũ Vương đã đúng. Chỉ những người dám mạo hiểm, dám chấp nhận hi sinh mới làm thành đại nghiệp.

Share – Trận huyết chiến “châu chấu đá xe”: Chu Vũ Vương dùng 5 vạn binh phá nát 700.000 quân Trụ Vương — Ngon 24h

1. Một xã hội loạn lạc Sau thời kỳ đất nước thịnh trị, đêm ngủ không cần đóng cửa, lịch sử Trung Quốc bước vào giai đoạn đen tối dưới thời nhà Thương, nhất là vị vua cuối cùng-Trụ Vương. Theo Tư Mã Thiên, hồi nhỏ Trụ Vương là một người thông minh, thông hiểu […]

via Trận huyết chiến “châu chấu đá xe”: Chu Vũ Vương dùng 5 vạn binh phá nát 700.000 quân Trụ Vương — Ngon 24h

1. Một xã hội loạn lạc

Sau thời kỳ đất nước thịnh trị, đêm ngủ không cần đóng cửa, lịch sử Trung Quốc bước vào giai đoạn đen tối dưới thời nhà Thương, nhất là vị vua cuối cùng-Trụ Vương.

Theo Tư Mã Thiên, hồi nhỏ Trụ Vương là một người thông minh, thông hiểu kinh sách, vẻ ngoài tráng kiệt như những anh hùng đương thời. Khi mới nắm giữ binh quyền ông rất chăm lo tới phát triển kinh tế đất nước, đánh dẹp các bộ tộc xâm lấn.

Tuy nhiên, sau những năm thịnh trị, Trụ Vương dần sa vào rượu chè, phụ nữ, ít quan tâm đến triều chính. Để thỏa mãn sự ăn chơi sa hoa, vị vua này cho xây “hồ rượu” và “rừng thịt” để thâu đêm suốt sáng vui trong khoái lạc. Thêm vào đó vì nghe lời người vợ Đát Kỷ, Trụ Vương đã tạo ra những hình phạt tàn bạo bậc nhất lịch sử loài người để xử tử những người chống đối.

Ví như sái bồn là một hào nước to và sâu, sau đó được thả các loại rắn độc xuống. Những người phạm tội, bị lột sạch đồ và thả xuống để rắn cắn đến chết.

Bào lạc là một công cụ giết người làm bằng đồng, rỗng ở trong, phía dưới là miệng lò nóng. Người phạm tội sẽ bị buộc vào cột đồng nóng cho đến chết.

Trước những hành động vượt quá sức chịu đựng của dân chúng và triều thần, các tướng thân cận như Tỉ Can, Cơ Tử, Vi Tử bất chấp tính mạng can ngăn Trụ Vương. Trụ Vương không nghe sai người giết Tỉ Can và moi gan, Cơ Tử phải giả điên mới thoát, Vi Tử bỏ trốn khỏi Kinh đô Triều Ca.

2. “Châu chấu đá voi” 5 vạn đánh tan 70 vạn

Trước tình hình nước Thương suy yếu do Trụ Vương chỉ lo ăn chơi, tàn bạo, nhân dân oán thán, Chu Vũ Vương (tức Cơ Phát – con của Tây Bá hầu Cơ Xương ) được sự giúp sức của quân sư lỗi lạc Thái Công Vọng (Khương Tử Nha), các huynh đệ Chu Công Đán, Chiêu Công Thích chuẩn bị quân đội và các điều kiện tấn công vua Trụ.

Vào khoảng thế kỷ XI TCN, Chu Vũ Vương giao quyền thống soái 5 vạn đại quân cho quân sư Thái Công Vọng cùng vượt Hoàng Hà tiến về phía Đông hội quân với các nước chư hầu. Tại Minh Tân, quân của Chu Vũ Vương cùng các nước chư hầu hội họp, tuyên bố tội trạng vua Trụ, động viên và đoàn kết toàn thể cùng đánh nhà Thương.

Đại quân diệt Trụ của Chu Vũ Vương tiến như chẻ tre, nước chảy, khí thế ngút trời, trong một thời gian ngắn đã đến địa giới Mục Dã (thuộc Tây Nam huyện Kỳ, Hà Nam, Trung Quốc), cách Kinh đô Triều Ca bảy mươi dặm, bầu trời đỏ màu máu báo hiệu một trận tử chiến sắp diễn ra.

Trận huyết chiến châu chấu đá xe: Chu Vũ Vương dùng 5 vạn binh phá nát 700.000 quân Trụ Vương - Ảnh 1.

Chân dung Chu Vũ Vương (nguồn: https://ift.tt/2DHdL3S)

Bấy giờ vua Trụ nghe được tin các chư hầu làm phản dẫn đại quân chinh phạt kinh đô vội vã tập hợp đại quân được 70 vạn người ngựa, tự mình làm tổng chỉ huy tiến đến Mục Dã nghên chiến. Trong dự tính của Trụ Vương, với quân lực trong tay gấp 14 lần Chu Vũ Vương, lại là chính nghĩa thiên triều đi dẹp chư hầu sẽ nắm chắc phần chiến thắng.

Tuy nhiên, có một điều Trụ Vương không thể lường được đó chính là, hơn một nửa trong số 70 vạn quân triều đình có nguồn gốc từ nô lệ và tù binh bắt được từ Đông Di về.

Lực lượng này vừa được tổ chức vội vàng, lại mang sẵn lòng căm hận nhà vua vì những chính sách tàn bạo, ngược đãi trong thời bình nên không muốn bán sinh mạng để bảo vệ chế độ nhà Thương đã mục nát. Và Chu Vũ Vương chính là người đã nhìn được mâu thuẫn trong lòng đạo quân này.

Trong trận kịch chiến giáp lá cà tại Mục Dã, khi quân của Chu Vũ Vương với 5 vạn liều chết đánh dữ dội vào toàn quân Thương, số tù binh và nô lệ trong hàng ngũ của Trụ Vương liền sẵn vũ khí quay ngược đao kiếm cùng tiêu diệt vua Trụ.

Chính vì vậy, 70 vạn quân Thương nhanh chóng tan vỡ, ngoài số theo quân Chu, số còn lại bị chém chết, số khác đầu hàng và chạy trốn. Vu Trụ không còn cách nào, buộc phải thu dọn tàn quân mở đường máu về Triều Ca.

Thừa thắng, Thái Công Vọng đốc thúc tinh binh đuổi theo đến tận Kinh đô. Thế cùng, lực kiệt, Trụ Vương trốn vào Lộc Đài, phóng hỏa tự thiêu mình trong biển lửa. Nhà Thương diệt vong, nhà Chu lên thay, lịch sử Trung Quốc sang trang mới.

Trận huyết chiến châu chấu đá xe: Chu Vũ Vương dùng 5 vạn binh phá nát 700.000 quân Trụ Vương - Ảnh 2.

Chân dung quân sư Thái Công Vọng (nguồn: http://gamek.vn)

3. Bài học về thành công và thất bại

Bài học từ thành công của Chu Vũ Vương. Ông là người có nhãn quan chính trị của một người đứng đầu đất nước.

Chu Vũ Vương nắm rất chắc mâu thuẫn sâu xa và trực tiếp trong lòng nước Thương và chọn thời điểm thuận lợi nhất tiến quân (nội bộ nhà Thương sắp sụp đổ, các tài tướng, quân sư người bị giết, người làm lính, kẻ lại tha hương để giữ mạng sống), triều chính đổ nát, dân tình oán thán…

Ông còn là người có nghệ thuật chiêu dụ hiền tài và sử dụng hiền tài, tiêu biểu ở đây là Thái Công Vọng, Chu Công Đán, Chiêu Công Thích những bậc kiệt hiệt của thời loạn.

Tiếp đó phải kể đến đó là tính quyết đoán đến liều lĩnh khi lựa chọn đem 5 vạn quân chư hầu đi địch với thiên triều có trong tay 70 vạn. Lịch sử chứng minh Chu Vũ Vương đã đúng. Chỉ những người dám mạo hiểm, dám chấp nhận hi sinh mới làm thành đại nghiệp.

Note – Bloomberg: Tech investments are powering up clean energy

This week, my Bloomberg Opinion colleague Shira Ovide took a close look at U.S. tech company capital expenditures. Three years ago, Alphabet Inc., Apple Inc., Amazon.com Inc., Microsoft Corp. and Facebook Inc. spent $40 billion on big-ticket physical assets; last year, they invested $80 billion , putting them in the ranks of automakers, oil and gas companies, and telecoms in terms of capital expenditure outlays. How is tech driving capex in other sectors?

My Bloomberg NEF colleagues track the contracts private companies and the government sign with renewable-power generators to meet their electricity demand. Since 2010, they’ve signed agreements to buy nearly 18,000 megawatts from these generators of clean power. Tech companies are the biggest buyers; governments and universities are a distant second.

Corporations sign these purchase agreements for a number of reasons (sustainability goals and positive media coverage certainly being two), but the main reason is that long-term contracts with generators that have no variable costs are good for business. They give companies visibility on their power prices for several decades and, at least historically, have offered cheaper prices than what the grid provides.

Given that long-term power buyers are price-sensitive, it’s worth looking at what tech companies have been seeking for their power. Since 2010, it’s been mostly wind power, but we can see the approach to parity (or better) for solar in the past year.

Here’s the capex bit: Building all this new power generation for tech companies’ needs means billions of dollars in investment. Since 2010, tech companies’ demand has induced more than $15 billion in wind and solar investment just in the U.S. Announced wind and solar capex this year is more than $2 billion, with months yet to go, and with wind and solar capital costs half what they were in 2014.

That $15 billion in energy capex isn’t tech spending, but it wouldn’t have happened without tech companies, either. And every wind or solar project built to meet the needs of a tech company helps drive down the costs of wind and solar power through greater deployment. It’s significant capex in monetary terms; it makes an impact on the entire energy system, too.

Then there’s the transportation sector. Alphabet’s Waymo unit, for instance, is testing a fleet of self-driving vehicles. Should Waymo become a commercial service, it would need to spend millions or billions more on vehicles and charging networks (if those vehicles are electric). It might need to engage in some less-obvious capex, such as real estate to house its fleet and service centers to maintain its vehicles.

Tech is a major spender on long-term assets. It creates major spending in long-term assets it doesn’t own, and there could be more coming. Software is eating the world , as entrepreneur and investor Marc Andreessen presciently said in 2011. It’s also building it, in lots of places.

By Nat Bullard

BloombergOpinion

Sparklines

Sưu tầm – Friedrich Nietzsche: Why Life Isn’t Meaningless

In 1900, one of the most profound thinkers of his day was buried in a small town in Germany.

He had been sick for over a decade before his death as a side effect of a mental breakdown. Fortunately, in the years before that, he sealed his legacy with an impressive library of work.

Friedrich Nietzsche is a name that evokes passion even today. His writing touched on almost every aspect of the human condition, and many of his aphorisms are still widely quoted. And yet, there are few figures in modern history that are as misunderstood as Nietzsche.

The connotation that the average person associates with his name is one of nihilism, or meaninglessness. His often repeated phrase “God is dead” has consistently been taken out of context, and many of his ideas have been negatively reframed by second-hand sources.

The truth is that Nietzsche’s real concern was to define a framework for meaning in a world that was seeing a trending decline in religion. He was actually aggressively against nihilism.

While not always timid or utterly nuanced in his approach, it’s a shame that much of Nietzsche’s work has remained elusive to the general public. There is a lot of wisdom and insight in his writing, and his big ideas are worth understanding, whether or not you agree.

Will to Power as Motivation

Different ideologies have different opinions on what the fundamental motivation is for life.

Evolutionary theory suggests that it’s nothing more than survival and genetic endurance. Many religions lean towards a belief system that prefers the idea of heaven as a destination.

In psychotherapy, three schools of thought dominate. Will to pleasure, which is inspired by the beliefs of Sigmund Freud. Will to meaning, which stands on the work of Viktor Frankl. Will to power, which was championed by Alfred Adler, but initially introduced by Nietzsche.

The will to power was central to much of Nietzsche’s work, and it evolved over time. There is a fair degree of disagreement over what he meant, too. Some argue it was a metaphysical position (nature of reality), others that it was an epistemological position (relating to knowledge), but the most common interpretation is psychological.

To Nietzsche, power had a broad definition that involved a sense of mastery over oneself, the environment, and our relationships. He believed that this is primarily what dictates our behavior, and to live meaningfully is to align this will to power with actions and intentions.

Many people immediately feel discomfort with this idea, especially as it relates to other people because they automatically associate power with politics, war, and oppression.

That’s not the only way to look at it. Increasing power over yourself can be about controlling emotions. Increasing power over the environment may be about opportunity and optionality. An increase in power over others is more often a product of kindness than it is violence.

The will to power exists in our behavioral patterns in one way or another, but the way that it manifests depends on the choices we make and the things that we choose to value.

The degree to which your will to power hurts or benefits you or the people around you depends on the context within which you frame it. Luckily, that’s entirely up to you.

Self-overcoming as an Ideal

The “Übermensch” is one of the most famous and most misunderstood of Nietzsche’s ideas.

It was misused by the Nazis during the Second World War to further their own agenda, and given that the word roughly translates to “Superman,” it’s still painted in a poor light.

A more accurate translation has been suggested to be self-overcoming or self-mastering.

While the term is introduced only once in Thus Spoke Zarathustra, it’s essentially what the entire book was written about. To Nietzsche, the Übermensch was an ideal end for people to strive towards, and to get there, we would first have to overcome and master our current self.

In a world losing its connection to God and religion, he saw a need for us to create our own values to live meaningfully. But to do that, we would first need to envision a better and more advanced being than our current selves as to give us a significant aim.

There is still debate about whether or not Nietzsche’s idea of the Übermensch was referring to a singular ideal for the individual or a collective goal in the future for humanity as a whole.

It can also be interpreted subjectively. For a musician, this may mean self-overcoming their own doubt to strive towards the ideal of a fearless artist. For a designer, it could be about self-overcoming their creative challenges to strive towards the ideal of a product visionary.

Either way, it boils down to there being an image towards which it’s worth striving. An image that motivates the values we hold and the context in which we frame our will to power.

The idea of self-overcoming is less about a sudden change than it is about an ongoing personal transformation. The point is to give the journey of evolution a form of meaning.

Many people have goals and ideas for success that they envision, but they seldom have an improved identity that they look to evolve into. The latter may just be more important.

The Affirmation of Suffering

Sooner or later, every philosopher stumbles onto the problem of suffering. We all face pain over the course of our lives because it’s nature’s way of telling us that something is wrong.

At times, this is caused by physical damage to our bodies, which is understandable. If something is hurt, we want to know about it, and a feeling of pain forces us to react.

Much of the time, and more frustratingly, however, it’s a product of how we interpret the events in our life. This is also important, but this kind of suffering can be unbearable.

It can occur in response to a significant event, like losing a job or the death of a relative, or it can persist even without any major external stimuli, when struggling against a goal or in moments of doubt, for example. It demands an action, but it doesn’t always just go away.

Arthur Schopenhauer, one of the big influences on Nietzsche, had a very pessimistic view of human life precisely for this reason. He couldn’t find a logical link between meaning and the adverse effects of suffering, and he believed that we were doomed to the human condition.

Nietzsche, however, saw things differently.He liked to point out that the only problem with suffering is that we automatically label it as bad. We see it as something to avoid even though the rational function of pain is to make us stronger. It’s actually good for us.

As such, if you affirm and welcome pain and interpret it how it should be interpreted, then it doesn’t need to be that troubling thing that holds you down from experiencing the joys of life.

In fact, pain is quite often the fuel that strengthens you to really fight for self-overcoming.

Exceptions exist, but they’re unique. The more you fear pain, more problematic it becomes. The more you observe it for what it really is, the more you can detach yourself from its hold.

All You Need to Know

Whether you’re religious or not, it’s worth comprehending the different frameworks that humanity has developed to understand and derive meaning out of their place in the world.

In the last 200 years, there is perhaps no one whose philosophy has been as influential as Friedrich Nietzsche. Although misunderstood, he has a lot to teach us.

A world devoid of meaning of any kind is quite a dull one indeed. Few people have found extended joy and fulfillment in refusing to establish their own narrative into a larger one.

Different people find comfort in different things, but in the end, it’s about living life with intent.

By Zat Rana

Full link: https://medium.com/personal-growth/friedrich-nietzsche-why-life-isnt-meaningless-44ab0fb53a85

 

Sưu tầm – Methane isn’t just cow farts; it’s also cow burps (and other weird facts you didn’t know about this potent greenhouse gas)

Clip: https://embed.ted.com/e2c910b1-eb87-4620-ad9e-2fdf6157ffb1

Why learn about methane? Because it could be our chance to make a real dent in global warming, says environmentalist Fred Krupp.

Methane, which is created when four hydrogen atoms bond to one atom of carbon, is a molecule that’s lighter than air. It’s amazingly useful — it’s the primary component of natural gas, which generates roughly 22 percent of the world’s electricity (after coal). But methane also has a heavy — and damaging — impact on the planet.

“Methane pollution causes one quarter of the global warming that we’re experiencing right now,” says Fred Krupp of the Environmental Defense Fund in his TED talk (Let’s launch a satellite to track a deadly greenhouse gas). Carbon dioxide may be the most prevalent greenhouse gas (accounting for 81 percent of emissions), but methane is much more potent. Over a 20-year period, it traps 84 times more heat. So where does the methane in the atmosphere come from? And how can we control it?

Let’s get this out of the way: when some people hear the word “methane,” they immediately think about cow farts. (Hence stories like thisthis and this). But in reality, cow burps are much more problematic: 90 to 95 percent of the methane released by cows comes out of their mouths, while 5 to 10 percent is released in the form of manure and flatulence. According to the United Nations’ Food and Agriculture Organization, livestock — including cows, pigs, sheep and other animals — are responsible for about 14.5 percent of global greenhouse gas emissions. Cows are the primary offenders, and each animal releases 30 to 50 gallons a day on average. And with an estimated 1.3 to 1.5 billion cows on the planet, that’s a whole lot of methane. But cows aren’t the main cause of our planet’s methane problem.

Most methane emissions come, directly or indirectly, from humans. Some methane is natural — it’s released by decaying vegetation and by the bacteria in wetlands and swamps. But most sources of methane are of human origin — livestock and farming, decay in landfills, leakage from the oil and gas industry. Since 1750, the amount of methane in the atmosphere has doubled because of human activity. The oil and gas industry is the top contributor, creating one-third of all methane emissions. As companies extract and transport oil and natural gas, methane leaks from their pumps, pipelines and wells at a rapid rate. In June 2018, the journal Science published a paper by EDF and other researchers that showed US oil and gas operations are leaking 60 percent more of the harmful gas than government estimates had predicted.

Another strange source of methane (and another reason to consider banning them): plastic bags. In a study published in August 2018, researchers from the University of Hawaii at Manoa were curious about what would happen when different plastics were heated by sunlight or soaked in seawater. They discovered that many kinds of plastic — especially polyethylene, the material used in grocery bags — emitted methane when exposed to light, and continued to release it even in the dark. When submerged in salt water for 152 days, the plastics also secreted methane. These results occurred in a laboratory, but it raises the question: is all the plastic trash we’ve dumped in landfills and the oceans also releasing methane?

Some methane gets absorbed by forest soil and stored in permafrost, but now … not so much. Forest soil contains a bacteria that eats methane — and scientists count on that process to rid us of a percentage of the gas. But a study released in August 2018 shows that forest soils are getting less good at capturing methane. When researchers looked at North American soil over a period of 18 years, they found that increased rainfall seemed to prevent the methane-eating class of bacteria called methanotrophs from doing their thing. Since 1901, global rainfall has increased at an average rate of 0.08 inches per decade, which means more and more methane will be released over time — a dangerous feedback loop.

Climate change is also causing the Arctic permafrost to melt and the organic material in it to thaw. As microbes and viruses feed on the newly melted organics, they emit methane. Some of the results: tall, fiery columns that erupted when holes were cut in a frozen lake (see it at 1:20 in this video); the rapidly-thawing lake appears to boil with bubbles as big as grapefruits. It’s another destructive cycle: the more ice that melts, the more methane that’s released, and this, in turn, leads to more atmospheric warming and so on. Scientists predict that 1 gigaton of methane could be released by 2100 as permafrost melts occur in Northern Europe, Northern Asia and North America.

There is good news: feeding cows seaweed, onions or probiotics could cut their methane emissions. A Texas lab is experimenting with giving cows probiotics in their feed and water, which has led to a 50 percent reduction in methane emissions. In California, feeding cows a mixture of dried seaweed and molasses has shown promising results, while in Spain, giving them small amounts of the chemical compound in onions has done the same. In India, a national program is optimizing cows’ diets to reduce methane emissions andhelp them produce more milk. All over the world, farmers are investing in methane digester systems to capture the methane that builds up in their manure tanks (the manure is later used for fertilizer). This methane can be used to fuel their operations, or be sold to power companies.

In 2021, a satellite will be launched to spot methane leaks. EDF’s Krupp believes that if companies, policymakers and the public have clear data about exactly how much methane is being inadvertently released, they’ll be motivated to decrease it. EDF — with the support of The Audacious Project — is building MethaneSAT, a satellite designed to map and measure emissions with incredible precision and unprecedented scope. Intended to launch in three years, it will survey 80 percent of global oil and gas operations roughly every four days, and EDF will share the data with governments and companies and work with them to end the leaks. “The fact that a single satellite can help us put the brakes on global warming is truly remarkable,” says Krupp. “We can do it now.”

He stresses that this project is all the more important in light of the US government loosening its methane policy — in September 2018, the Trump administration rolled back regulations that govern oil and gas companies’ emissions of the gas. However, thanks to advocacy by EDF and other environmental groups, in the last year more than 40 oil and gas companies have agreed to phase out devices that cause leaks. In the summer of 2018, eight major corporations — led by ExxonMobil and Chevron — committed to reducing their methane emissions by as much as 15 percent by 2020.

But MethaneSAT won’t be up there alone. On September 14, 2018, it was announced that the state of California is developing a satellite to measure greenhouse gas emissions. Part of a growing fleet of methane-detecting satellites, this device — when launched — could work in tandem with MethaneSAT. While MethaneSAT will take detailed measurements of emissions over a broad range, the California satellite could detect medium-to-large leaks at specific locations. As EDF explains on their blog, “It’s like having two camera lenses — wide angle and telephoto — that together produce a more complete picture.”

Just as humans once figured out how to harness methane for power, it is entirely in our capabilities to come up with strategies to prevent the gas from filling the atmosphere. Says Krupp, “This is our chance to create change in our lifetimes.”

By 

Full link: https://ideas.ted.com/methane-isnt-just-cow-farts-its-also-cow-burps-and-other-weird-facts-you-didnt-know-about-this-potent-greenhouse-gas/

 

Sưu tầm – What is deep time?

Meander through Earth’s lengthy timeline with these talks that go way, way back to the beginning of everything (as we know it so far, that is).

Full link: https://www.ted.com/playlists/573/what_is_deep_time?utm_source=newsletter_weekly_2018-09-29&utm_campaign=newsletter_weekly&utm_medium=email&utm_content=playlist_title