Chuyến bay cuối cùng của năm

2019-01-15 20.42.54

Không biết có phải vì đây là chuyến đi cuối cùng trong năm không… dường như cảm xúc trải qua một năm bao sóng gió  vào những ngày cuối năm này lại càng trở nên muôn phần gay cấn…

Có lẽ tổng kết lại, thu hoạch của một năm chính là tình bạn với những người đã từng là đồng nghiệp, nay trở thành bạn và là cộng sự… Đối với công việc mà nói, năm nay là năm phá hoại, năm của tạm bợ và thất vọng… nhìn về lâu về dài, có lẽ đây là năm biến cố để chuẩn bị cho sự thay đổi dài hạn… mà có lẽ vì thế mà sự kích thích như được dồn nén lại để bùng nổ trong dịp cuối năm này…

Giờ đây, khi ngồi trên máy bay để trở về với gia đình của mình thì cũng là lúc phải đổi mặt với một vấn đề khác tuy rằng có lẽ đâu đó – ơn giời phù hộ – sự nặng nề đã được giải quyết phần nào… nhưng với tôi cái vấn đề cần đối mặt này lại làm cho tôi luôn nhức nhối, dù cho khi làm việc hay khi gặp gỡ, nó được chôn giấu một cách kỹ càng, y như là việc này của người khác vậy…

Cá nhân thì là vậy, công việc thì có cái nghĩ là khó thì thành thuận lợi, cái nghĩ là dễ thì lại hỏng… cũng may còn giữ được chữ “TÌNH”…dẫu rằng vốn biết cũng sẽ phải quay lại vì cũng toàn là những người bạn nhưng đây có lẽ là thời điểm tạm dừng lại để cho các bên xả hơi và nhìn lại chính mình… “Nâng lên không phải là khoẻ, khoẻ là khi đặt xuống nhẹ nhàng”, thấm câu nói, luôn phấn đấu nhưng không biết khi Lạt ma dạy điều này, ngài có thấy việc thực hành trên cõi đời này quả là không đơn giản… mọi việc luôn có cái giá của nó, nên khoẻ cũng phải có cái giá của khoẻ – mà khoẻ thật không nhỉ?

Nietzsche từng nói rằng: để vươn lên đùa rỡn với những cơn gió xuân, những đám mây trắng xốp, nơi gần với ánh sáng mặt trời toả sáng thì cần phải có bộ rễ chắc khoẻ, cắm sâu vào đất đen, nơi gần với bóng tối và tội ác nhất, vậy nên cổ thụ định mệnh phải chịu một nỗi cô đơn khắc khoải và đừng cố để chia sẻ những toả sáng cùng những đám mây xốp trắng kia đùa rỡn vuốt ve cơn gió thanh thanh với đám cây bụi dưới kia nơi mặt đất vì điều đó đơn giản là không thể – đây là cái giá, là số phần…

Thượng đế đã chết và siêu nhân cũng đã là dĩ vãng…

Tất cả chỉ còn lại một bóng hoàng hôn vàng ệch trong một buổi chiều những ngày cuối năm… chờ đợi những cuộc lột xác…

Bên cái gấp gáp, mọi thứ lại như ngưng đọng với tiếng loa báo chuyến bay tới trễ… cũng như phút quyết định trước khi xuống núi của nhà hiền triết trẻ Zarathrutra để giao giảng cho người đời về câu chuyện của siêu nhân và cây cổ thụ…

Những đồ rằng chàng cũng hiểu được xã hội này được sắp xếp theo một trật tự khác với trong truyền thuyết… người tốt rất khó sống và những cái ác thì thường tồn tại rất lâu… và đừng làm người tử tế – thượng đế đã chết thật rồi….

Và cứ như vậy, những ngày cuối cùng của năm này với tôi thật nặng nề và mệt mỏi, tất cả dường như là mớ hỗn độn… không đầu không cuối, chỉ là những khúc những đoạn cụt lủn mà như khúc giò thường thấy trên mẹt bà bán thịt ngoài chợ đầu hôm…

Ở cái tuổi ngoài tứ tuần này, mọi thứ trở nên mờ mờ ảo ảo lẫn lộn giữa thực tại tàn khốc và những mơ mộng hão huyền còn sót lại sau những cái níu kéo thời gian một cách vô vọng. Nói quá thì đã 2/3 chặng đường đời, nói lạc quan thì cũng đã nửa chặng, vậy là nói gì thì nói cũng đã là ở nửa sau; những lúc thế này nhìn lại mới thấy sức mạnh tàn phá của thời  gian… thói quen tốt thì khó giữ, mà thói quen xấu thì khó bỏ… nên chặng tới nay cũng là những vòng xoắn chôn ốc mà không rõ là theo chiều đi lên hay chiều đi xuống; thường phải tới khi đối mặt với biến cố thì mới biết là thế nào, có lẽ vậy nên mới nói: mọi chuyện xấu nhất đều đã xảy ra rồi nên cũng chẳng còn nỗi sợ nào tồn tại…

Đúng? Sai?

Sai, vì nỗi sợ nhất chỉ hiện ra khi chúng ta nhìn thẳng vào gương hằng mỗi sáng, chỉ khi nào chúng ta thật sự không còn sợ cái mỗi buổi sáng đó thì chúng ta không còn cần nói dối để ngụy biện che chắn cho chính mình… và bởi vậy mới có được tự do đích thực…

  • Mọi thứ mà tôi sợ đều đã xảy ra với tôi nên không còn gì làm cho tôi sợ hãi… –

Xxx – PhiLong 01/2019

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s