Note – NPL: eHome temporarily closed within couple of days – Ngôi nhà trực tuyến tạm đóng vài ngày

Due to private issue, my this eHome will be closed from tomorrow; and

soon re-open after couple of days.

Thank you very much indeed for your sympathy.

See you soon…

Have a nice day…

Vì lý do cá nhân, ngôi nhà trực tuyến này sẽ đóng lại từ ngày mai; và

sẽ được sớm mở lại trong vài ngày.

Cảm ơn các anh chị và các bạn đã thông cảm.

Hẹn sớm gặp lại…

Chúc một ngày tốt lành…

Share – Đọc mọi thứ về Warren Buffett, tôi mới ngộ ra tại sao ông và Bill Gates lại thành công đến như vậy trong sự nghiệp: Tất cả phụ thuộc vào 2 chữ và 6 chiến lược! — Ngon 24h

Khi tôi kể với mọi người về quy luật “5 giờ” hay “80/20” của Warren Buffett, phản ứng thường thấy của mọi người là: “Ông ấy làm được vì đó là Warren Buffett – một trong những người giàu nhất thế giới. Còn tôi thì không thể.” Có thể câu trả lời này giúp mọi […]

via Đọc mọi thứ về Warren Buffett, tôi mới ngộ ra tại sao ông và Bill Gates lại thành công đến như vậy trong sự nghiệp: Tất cả phụ thuộc vào 2 chữ và 6 chiến lược! — Ngon 24h

Khi tôi kể với mọi người về quy luật “5 giờ” hay “80/20” của Warren Buffett, phản ứng thường thấy của mọi người là: “Ông ấy làm được vì đó là Warren Buffett – một trong những người giàu nhất thế giới. Còn tôi thì không thể.”

Có thể câu trả lời này giúp mọi người cảm thấy dễ chịu hơn, chắc chắn nó không khiến bạn thông minh hơn.

Sự thực là: Buffett đã dành hầu hết thời gian của mình đọc và suy nghĩ kể từ khi còn đi học. Không phải cứ giàu có hay sở hữu tập đoàn lớn là có thời gian rảnh.

Mọi người sẽ không có thời gian rảnh trừ khi họ về hưu. Hơn nữa, để rảnh là cả một chiến lược, bạn phải biết nhìn thời gian bằng con mắt khác.

Tò mò về những triết lý đặc biệt của Buffett, tôi đã đọc một vài cuốn sách về ông, đọc tất cả các lá thư ông gửi cho cổ đông, và xem mọi cuộc phỏng vấn có mặt ông.

Từ đó, tôi rút ra được 6 chiến lược tập trung độc đáo mà Warren Buffett đã sử dụng trong suốt sự nghiệp của mình để có nhiều thời gian đọc và suy nghĩ.

Chiến lược Buffett 1: Loại bỏ những việc không quan trọng

Buffett gạch bỏ hầu hết nghĩa vụ của một CEO ra khỏi lịch làm việc. Ông không nói chuyện với các nhà phân tích hay truyền thông, không dự sự kiện, chỉ sống ở Omaha, bang Nebraska thay vì New York, không tham gia các cuộc họp nội bộ.

Đây không phải là quyết định ngẫu hứng của Buffett, bởi những hoạt động này đòi hỏi khả năng chịu đựng cao trước áp lực xã hội.

Vì vậy, ông đã đề ra “chiến lược 3 bước” để chọn lọc mục tiêu.

 Đọc mọi thứ về Warren Buffett, tôi mới ngộ ra tại sao ông và Bill Gates lại thành công đến như vậy trong sự nghiệp: Tất cả phụ thuộc vào 2 chữ và 6 chiến lược! - Ảnh 1.

Hầu hết mọi người sẽ tập trung vào top 5 mục tiêu và làm các thứ còn lại khi có thể. Tuy nhiên, Buffett khuyên rằng, đừng đả động đến chúng trừ khi bạn đã hoàn thành top 5.

Chiến lược này đem đến vài sự thật cơ bản:

– 20% ưu tiên của ta sẽ đem đến 80% kết quả.

– Mối đe dọa tới quỹ thời gian chính là những điều khiến ta phân tâm mà không biết.

– Thử thách thực sự trong việc ưu tiên là biết cách nói “Không!”.

Chiến lược Buffett 2: Chỉ làm việc với những người có thể hợp tác lâu dài

Buffett chỉ làm việc với những CEO mà ông tin tưởng, những người đem lại kết quả và có thể hợp tác lâu dài trong nhiều thập kỷ. Chính vì vậy, ông ấy đàm phán rất ít, luôn khảo sát độ khả thi trước khi mua một công ty, và không mấy khi quản lý trực tiếp các CEO của mình. Hơn nữa, ông cũng rất thích trò chuyện với họ.

Buffett đã áp dụng triết lý này vào cả đội ngũ của mình. Nhiều người trong số họ đã theo ông hàng chục năm.

Chiến lược Buffett 3: Đơn giản hóa mọi thứ

Buffett gần như cắt giảm bộ máy nhân viên xuống mức tối ưu. Trong portfolio của các công ty trực thuộc Berkshire Hathaway có 400.000 nhân viên, nhưng chỉ có khoảng gần 40 nhân viên làm việc ở trụ sở chính.

Cuộc sống cá nhân của Buffett cũng rất giản dị. Ông sống trong một căn nhà khiêm tốn có tuổi đời hơn 60 năm. Mỗi năm, ông chỉ dành 100.000 USD để chi tiêu cá nhân.

 Đọc mọi thứ về Warren Buffett, tôi mới ngộ ra tại sao ông và Bill Gates lại thành công đến như vậy trong sự nghiệp: Tất cả phụ thuộc vào 2 chữ và 6 chiến lược! - Ảnh 2.

Ngôi nhà giản dị của Warren Buffett.

Thông thường, càng có nhiều lợi nhuận, bạn sẽ càng thuê nhiều nhân viên. Càng kiếm nhiều tiền, bạn càng tiêu mạnh tay hơn.

Bí quyết độc đáo để khiến mọi thứ đơn giản, đó là dùng nỗ lực và kỹ năng – điều biến Buffett trở thành thiên tài. So sánh giữa lối sống ông đã chọn và lối sống ông có thể chọn, ta thấy đôi khi người giàu nhất thế giới cũng có thể là người giản dị nhất thế giới.

Chiến lược Buffett 4: Tập trung vào số ít các thương vụ chất lượng

Mỗi năm, Warren Buffett chỉ đầu tư vài lần.

Lần đầu tiên nghe chuyện này, tôi đã sốc: “Sao nhà đầu tư giàu nhất lịch sử lại có ít thương vụ đến vậy?”

Ông đã đưa ra lời giải thích ngắn gọn trong một bài phỏng vấn: “Bí quyết đầu tư là hãy ngồi đó, nhìn từng quả ném trôi qua và chờ bóng rơi vào đúng điểm bạn muốn. Nếu có người hét lên: “Đánh bóng đi, đồ ngốc”, cứ kệ họ.”

Chiến lược Buffett 5: Tập trung vào các thương vụ lâu dài

Buffett thường tập trung vào các thương vụ lâu dài. Ông áp dụng chiến lược này, biết rằng nó sẽ đem lại lợi ích mãi mãi cho mình. Người viết lại cuốn tự truyện của Buffett cho biết mình đã học hỏi điều này từ ông.

“Bạn nên học hỏi hay đầu tư vào những thứ có thể tích lũy được. Thay vì học những thứ sẽ lỗi thời sau này, chẳng hạn như phần mềm, hãy chọn những thứ sẽ khiến bạn khôn hơn trong vòng 10-20 năm tiếp theo.”

Warren Buffett không phải người duy nhất biết nhìn nhận lâu dài. Jeff Bezos – CEO của Amazon – cũng đo mức độ thành công dựa trên khung thời gian 7 năm, thay vì 3 tháng như các công ty khác.

Chiến lược Buffett 6: Tránh xa trào lưu công nghệ

Mọi người thường nghĩ rằng vị tỷ phú 88 tuổi này luôn sử dụng công nghệ mới nhất để bắt kịp mọi thứ.

Thú vị ở chỗ, sự thật hoàn toàn ngược lại. Warren Buffett không có máy tính ở văn phòng, không dùng bảng báo giá chứng khoán, thậm chí không có cả điện thoại thông minh.

Như vậy, ta có thể thấy rõ, Buffett hoàn toàn biết mình cần dữ liệu gì để đầu tư. Ông đủ tự tin để không chạy theo trào lưu, chủ động loại bỏ những điều gây xao lãng thay vì dựa hoàn toàn vào ý chí.

 Đọc mọi thứ về Warren Buffett, tôi mới ngộ ra tại sao ông và Bill Gates lại thành công đến như vậy trong sự nghiệp: Tất cả phụ thuộc vào 2 chữ và 6 chiến lược! - Ảnh 3.

Giờ có lẽ ai cũng hiểu tại sao Warren Buffett lại dành được thời gian để đọc và suy nghĩ. Ông đã thiết kế cuộc sống của mình để phù hợp với điều đó.

Chúng ta đều có 24 giờ mỗi ngày. Vì vậy, nhanh nhảu sẽ không thể đưa bạn đi xa hơn.

Tập trung chính là 20% kỹ năng sẽ giúp ta đạt được 80% thành quả trong đời. Nó giúp ta đạt được những điều người khác mất cả thập kỷ để làm. Bằng cách tập trung vào những điều quan trọng, ta có thêm thời gian để sống một cách lành mạnh và dành thời gian bên những người thân yêu.

Ai cũng nói về tập trung, nhưng không phải ai cũng làm được. Những chiến lược trên của Warren Buffett chính là chìa khóa giúp bạn trở thành số ít đó.

Bài chia sẻ của Michael Simmons – doanh nhân, tác giả của hàng loạt cuốn sách bán chạy và bài viết về nghệ thuật lãnh đạo trên tạp chí Time, Fortune, Harvard Business Review.

Theo Ngọc Hà – Trí thức trẻ

Share – Trần gian ba nghìn việc, dửng dưng một nụ cười, đời người trăm ngàn mối nhưng đừng đánh mất điều này — Banmaihong’s Blog

Đời người dẫu không hoàn mỹ, thì hãy cứ cười ung dung Dẫu có khổ hơn nữa, thì hãy dùng nụ cười của ngày hôm nay mà ngâm nó thành một đoạn ký ức ung dung. Dẫu có mệt mỏi hơn nữa, thì hãy dùng lãng quên để vượt qua muôn đạo hồng trần, khiến […]

via Trần gian ba nghìn việc, dửng dưng một nụ cười, đời người trăm ngàn mối nhưng đừng đánh mất điều này — Banmaihong’s Blog

Đời người dẫu không hoàn mỹ, thì hãy cứ cười ung dung

Dẫu có khổ hơn nữa, thì hãy dùng nụ cười của ngày hôm nay mà ngâm nó thành một đoạn ký ức ung dung. Dẫu có mệt mỏi hơn nữa, thì hãy dùng lãng quên để vượt qua muôn đạo hồng trần, khiến tâm ta không mảy may biến động. Quen biết một người, phải dựa vào duyên phận; hiểu rõ một người, phải dựa trên sự nhẫn nại; chinh phục một người, phải dựa vào trí huệ; chung sống với một người, ắt phải dựa vào lòng bao dung.

Cuộc đời vốn đã không hoàn mỹ, vậy nên hãy dùng một trái tim bình thản để xem xét mọi vật xung quanh. Đời người, sống được chính là một loại tâm tình, chỉ mong chúng ta ngày ngày vui vẻ. Chúng ta không phải là những con người hoàn mỹ, nhưng chúng ta đều ao ước sự hoàn mỹ. Những lúc cô đơn, chúng ta khích lệ bản thân mình, nỗ lực không ngừng sẽ có được thành tựu. Những lúc chỉ có một mình, chúng ta khuyên bảo bản thân, theo đuổi mới có thể có được thu hoạch. Có vậy, những lúc ngã lòng, chúng ta sẽ không từ bỏ; những lúc đắc ý, chúng ta sẽ không kiêu ngạo ngang tàng.

met-moi-2

Đời người trăm ngàn mối, đừng quên sống vì lý tưởng của chính mình

Một đời vốn chẳng dài lâu, có những việc đừng hỏi người khác là vì sao, mà hãy hỏi bản thân dựa vào điều gì. Mọi chuyện đều tìm nguyên nhân từ bản thân, đừng vì thất bại mà trách móc người khác. Đừng làm quá nhiều những việc mà bản thân không muốn làm. Đừng chỉ chú ý đến cảm nhận của người khác, mà lại ủy khuất chính mình. Buông bỏ những gì đáng nên buông bỏ, nắm giữ những gì thuộc về bản thân. Bắt đầu từ bây giờ: Đừng mãi chỉ sống vì người khác, mà hãy nên sống vì lý tưởng của chính mình!

Một tâm thái tốt, làm người nâng được lên, làm việc buông được xuống, xử sự với người có thể hòa hợp với nhau. Người sống ở đời, có được có mất, có cho đi thì có nhận lại, vây cá và tay gấu không thể có được cả hai. Có những lúc, phó xuất của bạn không nhất định nhận được hồi báo, chỉ là bản thân phải hiểu rõ một chút, đừng quá khắt khe với bản thân mình. Trong sinh mệnh luôn có luân hồi của nó, trời xanh là công bằng, với mỗi một người đều xem trọng như nhau.

Một ngày, bạn chợt thấy mình đã già

Chúng ta mỗi ngày đều tự hỏi rằng tại sao mình lại bận rộn như vậy, cho đến khi đứng trước gương, nhìn vào cơ thể dãi dầu sương gió của chính mình giật mình nhận ra rằng mình đã già đi tự bao giờ chẳng hay.

Có thể chúng ta đã thay đổi, trên khuôn mặt thanh xuân ngày nào bất giác giờ đây đã được khắc lên những dấu vết của thời gian.

Không thể không thừa nhận rằng, giữa sự bận rộn mỗi ngày, thời gian cũng đã hờ hững trôi đi, chúng ta cũng theo đó già đi từng ngày.

28

Có bao giờ bạn nghĩ, giờ đây mình chẳng thích ngồi lê dăm ba cốc bia với bạn bè sau giờ tan làm, điều mình muốn đó là nhanh chóng trở về ngôi nhà có vợ con đang chờ.

Giờ đây chẳng muốn đi đến những nơi náo nhiệt, ồn ào, điều mình cần đó chỉ là một góc phố vắng, ly café, ngắm nhìn cuộc sống với những con người bình dị và tự nhiên sao yêu thành phố này đến vậy.

Từ một con người hồn nhiên, đơn thuần ngày nào giờ đây cũng đã trưởng thành, mạnh mẽ, chẳng thể đếm được bản thân đã trải qua bao khó khăn, thử thách và cũng chẳng thể nhớ nổi những người đã gặp trong đời.

Trên thế giới này, ai cũng có những con đường phải đi, có những cánh cửa phải mở, chẳng ai có thể thực sự sống một cách nhàn hạ, thảnh thơi. Càng trưởng thành, trách nhiệm phải gánh vác lại càng nhiều.

Khi còn trẻ, chúng ta có thể làm mọi việc theo ý thích, có thể xem nhẹ bất cứ khó khăn nào.

Thế nhưng hiện tại chúng ta sẽ không dại dột làm những việc khiến gia đình lo lắng, trở thành gánh nặng của người khác, tất cả mọi ưu phiền đều phải ghìm chặt trong lòng, nước mắt có rơi cũng phải yên lặng mà lau khô.

Nguồn: Phunutoday – Huỳnh Phương – Huệ Hương chuyển bài

Info – Visualizing the Happiest Country on Every Continent

Visualizing the Happiest Country on Every Continent

The state of our world is shifting beneath our feet — economics alone no longer equate to satisfaction, let alone happiness.

Today’s visualization pulls data from the seventh World Happiness Report 2019, which ranks 156 countries by their happiness levels. We’ve previously shown the variables used to measure happiness in this report, but here, we break down rankings by continent and region for a clearer picture of where each country lies.

happiness north america map

North America

Unhappy Americans have caused the country to tumble in rankings for a third straight year, despite evidence that things are generally looking up. The report attributes much of this erosion to a variety of addictions: opioids, workaholism, gambling, internet, exercise, and even shopping are among them.

Haiti is the least happy country in this region. The country is still struggling to rebuild sanitation infrastructure and other educational and healthcare programs, despite foreign aid.

In brighter news, Nicaragua is seeing great gains in happiness levels, as the country makes a concentrated effort to reduce poverty.

happiness south america map

South America

In South America, the majority of countries cluster around a score of six on the happiness scale.

The one notable exception to this is Venezuela, which is faltering in both happiness rank and regional improvement. The nation’s hyperinflation and humanitarian crisis both show no signs of slowing down.

happiness europe map

Europe

Finland comes out on top of the world for a second consecutive year, and it’s not difficult to see why. The country boasts a stable work-life balance, bolstered by a comprehensive welfare state.

Scandinavian countries appear among the happiest nations for similar very reasons — elevating the region’s score to 16% above the global average.

On the flip side, Ukraine is the unhappiest, likely intensified by the ongoing war in southeastern Donbass. Greece is the least improved, as it continues to heal from the sovereign debt crisis.

happiness middle east map

Middle East and Central Asia

Uzbekistan shows the swiftest regional improvement, as the country has launched an ambitious reform agenda for greater economic, social, and political development and openness.

Unfortunately, Syria’s continued civil war comes with a heavy price for its people and economy, as does the Palestinian-Israeli conflict — although the latter doesn’t seem to impact Israel’s happiness ranking. In fact, Israel finished with the 13th best score, globally.

happiness asia 2019

Rest of Asia and Oceania

In East Asia, the average happiness score is quite close to the global average, with Taiwan standing out as the happiest country.

Singapore out-competes other countries within Southeast Asia, despite only being home to a population of 5.6 million. Its neighbor Malaysia, however, plunged from 35th to 80th place.

Oceania stands alone – Australia and New Zealand are closely matched in their individual happiness scores.

happiness africa map

Africa

The African continent as a whole fares 19.2% below the global average. But there are silver linings, with strong strides towards improvement being made.

Mauritius benefits from good governance and a buoyant tourism sector — with visitor arrivalsequal to the island’s 1.3 million population. Meanwhile, Benin has soared in the rankings, and is supported by the World Bank in key structural reforms such as poverty reduction and access to basic services.

What could these rankings look like in another ten years?

Full link: https://www.visualcapitalist.com/visualizing-the-happiest-country-on-every-continent/

Share – 9 dấu hiệu cảnh báo cơ thể tích tụ nhiều độc tố — Ngon 24h

Độc tố và vi khuẩn có hại có mặt ở khắp mọi nơi xung quanh chúng ta. Chúng có mặt trong không khí chúng ta hít thở, nước chúng ta uống hoặc thực phẩm chúng ta ăn. Ngay cả chiếc điện thoại cũng là nơi ẩn nấp của đủ loại vi khuẩn có thể gây […]

via 9 dấu hiệu cảnh báo cơ thể tích tụ nhiều độc tố — Ngon 24h

Độc tố và vi khuẩn có hại có mặt ở khắp mọi nơi xung quanh chúng ta. Chúng có mặt trong không khí chúng ta hít thở, nước chúng ta uống hoặc thực phẩm chúng ta ăn. Ngay cả chiếc điện thoại cũng là nơi ẩn nấp của đủ loại vi khuẩn có thể gây hại cho bạn. Có thể nói, độc tố và vi khuẩn gây hại hàng ngày đang tích tụ trong cơ thể mà bạn không hề biết.

Brightside đã chỉ ra một vài triệu chứng cho thấy cơ thể bạn đang chứa nhiều độc tố và đưa ra giải pháp để hạn chế sự tích tụ của độc tố trong cơ thể.

1. Táo bón

Khi ăn thực phẩm, chúng ta vô tình tiêu thụ rất nhiều hóa chất đi kèm với chúng chẳng hạn như chất bảo quản, chất tạo màu, hương liệu nhân tạo. Ruột được giao nhiệm vụ tiêu hóa cũng phải đối mặt với các chất độc này. Sự tích tụ các độc tố trong thời gian dài có thể dẫn đến việc đau dạ dày và táo bón.

Giải pháp: Ăn thực phẩm hữu cơ, hạn chế uống rượu và uống nhiều nước sẽ giúp giải quyết vấn đề.

2. Bạn bị sương mù não

Nếu bạn cảm thấy chóng mặt, bối rối và không thể tập trung ngay vào buổi sáng, ngay cả việc bạn không hề mất ngủ vào đêm qua, thì các độc tố có hại có thể là nguyên nhân. Những độc tố này gây ra một loạt các phản ứng làm mất các vitamin và khoáng chất thiết yếu mà cơ thể cần để hoạt động.

3. Cơ thể có mùi hôi

Bạn đã tắm buổi sáng, sự dụng lăn khử mùi, nhưng vẫn bị chảy mồ hôi và gây mùi khó chịu. Theo Brightside, độc tố có thể là nguyên nhân của việc bốc mùi này. Những độc tố này khi được tiêu hóa, sẽ tạo ra khí và mùi hôi khi thoát ra khỏi lỗ chân lông trên cơ thể bạn sẽ tạo ra mùi hôi khó chịu.

4. Khó ngủ

Một mặt, sự tích tụ độc tố khiến bạn cảm thấy kiệt sức, mặt khác, nó lại gây ra rối loạn giấc ngủ. Một lượng lớn chất độc trong cơ thể khiến mức độ hormone kiểm soát giấc ngủ cortisol bị ảnh hưởng, từ đó ảnh hưởng tiêu cực đến giấc ngủ của bạn.

 9 dấu hiệu cảnh báo cơ thể tích tụ nhiều độc tố - Ảnh 1.

Khó ngủ cũng là dấu hiệu của việc cơ thể bạn đang chứa độc tố. Ảnh: Brightside

Mất ngủ có thể dẫn đến các vấn đề sức khỏe nghiêm trọng, vì vậy hãy đến tìm bác sĩ khi tình trạng này kéo dài.

5. Mụn, phát ban xuất hiện trên da

Da là cơ quan lớn nhất trên cơ thể và thường xuyên bị ô nhiễm. Các sản phẩm như dầu gội, dầu xả, xà phòng, kem dưỡng da… mà bạn sử dụng có thể chứa các hóa chất độc hại. Tiếp xúc nhiều với hóa chất có thể dẫn đến các triệu chứng như mụn trứng cá, phát ban và bệnh chàm

6. Tăng cân không kiểm soát

Mặc dù đã tập thể dục đều đặn và ăn uống khoa học nhưng bạn vẫn tăng cân. Đó có thể là có điều gì đó không đúng xảy ra với hormone của bạn. Các độc tố quá nhiều trong cơ thể có thể tác động xấu đến mức độ của một số hormone, bao gồm cả các chất chịu trách nhiệm duy trì cân nặng.

Giải pháp: Chuyển sang chế độ ăn uống gồm các thực phẩm hữu cơ lành mạnh có thể giúp đỡ vấn đề này.

7. Hơi thở có mùi

Hôi miệng thường là triệu chứng phổ biến của các vấn đề về tiêu hóa. Nó xảy ra khi hệ tiêu hóa phải vật lộn để tiêu hóa hết những gì bạn ăn. Nhưng vấn đề tiêu hóa cũng có thể xảy ra khi gan phải chiến đấu để làm sạch tất cả độc tố trong cơ thể .

Loại bỏ độc tố hoàn toàn là cách duy nhất để bạn giải quyết vấn đề này.

8. Móng chân và móng tay dễ gãy, xấu xí

Trọng lực kéo chất độc xuống cơ thể và móng chân hoặc móng tay có thể là bộ phận bị ảnh hưởng. Theo Brightside, ví như như chân của bạn thường xuyên đeo tất mang giày và bạn không thay đổi tất thường xuyên trong ngày, điều đó khiến móng chân trở thành điểm yêu thích của nấm để sinh sôi và phát triển.

9. Bạn dễ bị rụng tóc

Rụng tóc không phải là triệu chứng quá tải độc hại gây ra bởi các độc tố hàng ngày. Nó có thể là do ăn uống không đủ chất và bị ảnh hưởng của các chất độc độc hại hơn như asen, chì và tali (được tìm thấy trong khói thuốc lá)… Cơ thể chứa quá nhiều độc tố này có thể gây ngộ độc, thậm chí gây chết người.

 9 dấu hiệu cảnh báo cơ thể tích tụ nhiều độc tố - Ảnh 2.

Đừng coi nhẹ việc tóc bạn bị rụng vì đó cũng là dấu hiệu cho thấy sự bất ổn về sức khỏe. Ảnh: Brightside

Vì vậy, nếu bị rụng tóc quá nhiều, đừng coi nhẹ, hãy tìm đến bác sĩ để được tư vấn.

Theo Birghtside, nếu bạn thấy mình trải qua một hoặc nhiều dấu hiệu trên hãy thay đổi cách ăn uống và sinh hoạt hàng ngày. Bạn có thể thực hiện một vài thay đổi dưới đây để hạn chế việc tích tụ độc tố trong cơ thể:

– Hãy uống nhiều nước vì nó sẽ thải các độc tố ra ngoài cơ thể

– Hạn chế sử dụng các chất kích thích gây hại. Hãy uống trà thảo dược, ăn thêm rau mùi tây, rau mùi… để thải độc gan.

– Luyện tập thể thao lành mạnh như yoga. Điều này giúp cải thiện lưu thông cơ thể và giúp loại bỏ độc tố.

– Vệ sinh răng miệng vào sáng, trưa và tối. Đừng quên vệ sinh cả lưỡi

– Nếu có thể hãy ăn thực phẩm an toàn, có nguồn gốc

– Chỉ sử dụng các sản phẩm mỹ phẩm tự nhiên, hoặc mĩ phẩm uy tín để tránh gây hại cho da.

Theo Hạ Quyền – PLO

Share – Triết lý sống của Chúa tể bầu trời: Biết lượng sức mình không phải là nhu nhược, càng không phải coi thường ước mơ, mà là sự sáng suốt của lý trí và tầm nhìn — Ngon 24h

Không phải ngẫu nhiên trên trái đất có rất nhiều loài vật nhưng Hợp chúng Quốc Hoa Kỳ lại quyết định chọn Đại Bàng Đầu Trắng – “chúa tể bầu trời” làm con vật biểu tượng của quốc gia. Tất cả đều có nguyên cớ sâu xa. Một trong những lý do hàng đầu chọn […]

via Triết lý sống của Chúa tể bầu trời: Biết lượng sức mình không phải là nhu nhược, càng không phải coi thường ước mơ, mà là sự sáng suốt của lý trí và tầm nhìn — Ngon 24h

Không phải ngẫu nhiên trên trái đất có rất nhiều loài vật nhưng Hợp chúng Quốc Hoa Kỳ lại quyết định chọn Đại Bàng Đầu Trắng – “chúa tể bầu trời” làm con vật biểu tượng của quốc gia. Tất cả đều có nguyên cớ sâu xa. Một trong những lý do hàng đầu chọn Đại Bàng Đầu Trắng là vì loài đại bàng này có sức sống dai, vẻ bề ngoài oai phong lẫm liệt và cũng bởi chúng chỉ có tại Bắc Mỹ.

Không chỉ có vậy, Đại bàng đầu trắng còn là loài vật có đặc tính và tập quán sống riêng biệt, ẩn chứa nhiều bài học quý giá.

Triết lý sống của Chúa tể bầu trời: Biết lượng sức mình không phải là nhu nhược, càng không phải coi thường ước mơ, mà là sự sáng suốt của lý trí và tầm nhìn - Ảnh 1.

1. Kiến thức

Đại bàng đầu trắng chỉ sống hạn chế trong khu vực lãnh thổ của chúng. Đến mùa đông, một số cũng di cư đi nơi khác. Bạn chỉ có thể tìm thấy đại bàng đầu trắng trong một số khu vực cư trú nhất định trong rừng, trên núi hoặc những vùng gần sông hoặc biển. Đặc biệt, sa mạc là nơi chúng không bao giờ đặt chân tới.

Trong “lãnh địa” của mình, đại bàng luôn biết phải làm gì, nơi nào có thể tìm được con mồi và cả những nguy hiểm nào đang rình rập xung quanh mình. Bằng bản năng và cả kinh nghiệm tích lũy được, chúng rất biết cách sắp xếp cuộc sống và cả cách “cư xử” ra sao. Chúng có những nguyên tắc sống nhất định và không bao giờ vượt ra khỏi những giới hạn này bởi vì nếu không làm thế, chúng sẽ chết.

Từ phẩm chất này của Đại bàng đầu trắng, tôi nhớ tới một câu nói cực kỳ tâm đắc: “Cơm của người này có thể là thuốc độc của kẻ khác”, tức là có thể lĩnh vực này là thế mạnh của bạn, nhưng có thể là “tử huyệt” đối với người khác. Mỗi người có một tài năng, lợi thế riêng, thay vì chú tâm vào những điểm yếu, hãy trau dồi điểm mạnh và phát huy chúng hết khả năng.

Nếu để nói về bản thân mình, bạn hãy nghĩ xem điều gì bạn thấy tự hào nhất, làm điều gì tốt nhất và thành thục nhất đó có khả năng là thế mạnh của bạn.

Để đánh giá khách quan hơn về việc nhận ra thế mạnh của mình, bạn có thể hỏi ý kiến những từ những người bạn, nếu là cấp trên hoặc những người có chuyên môn cao hơn bạn càng tốt. Có thể bạn sẽ hoàn toàn bất ngờ về kết quả, bạn có những điểm mạnh mà bản thân chưa hề biết đến và chú trọng thì sao. Đừng nghĩ những lời khen chỉ là những câu xã giao đẹp, nếu nhiều người cùng khen bạn ở một điểm, chắc chắn điều đó là thật.

Chỉ khi phát huy tối đa thế mạnh của bản thân, bạn mới có thể thỏa sức vùng vẫy sáng tạo, nâng cao hiệu suất và tạo nên đột phá vượt trội.

2. Tầm nhìn 

Đại bàng đầu trắng là loại chim thường sống ở trên những đỉnh núi rất cao. Ở độ cao đó, chúng có thể bay vút lên, và với đôi mắt tinh nhanh, có thể nhìn rất rõ thế giới phía dưới, đặc biệt là con mồi mà chúng muốn bắt, ví như cá – món ăn ưa thích nhất của đại bàng. Từ khoảng cách nhiều dặm, chúng có thể nhìn rất rõ những đốm trắng đục dưới nước. Đại bàng trắng thường xây tổ ở trên cao: trên một tảng đá, hay một ngọn cây, luôn ở những vị trí có thể cho chúng tầm nhìn bao quát nhất. Và từ đây, đại bàng sẽ quan sát những việc xảy ra xung quanh để bảo vệ “ngôi nhà thân yêu” của mình.

Tương tự như vậy, mỗi chúng ta cũng nên có tầm nhìn rõ ràng về các diễn biến xảy ra trong cuộc đời mình. Nhận diện đâu là những người bạn tốt, những người xuất chúng để làm bạn và gắn bó. Đồng thời nhận diện được những mối quan hệ nguy hiểm, chuẩn bị các phương án giải quyết cũng như loại bỏ những thứ rườm rà, không cần thiết.

Không chỉ dừng lại ở quan hệ ứng xử, mà trong kinh doanh, phát triển bản thân… bạn cũng cần có cái nhìn tỉnh táo, chiến lược. Nhận diện được đường dài phía trước và tập trung vào nó, thay vì nhìn thấy cái lợi trước mắt và sa đà vào những niềm vui chẳng tày gang.

Triết lý sống của Chúa tể bầu trời: Biết lượng sức mình không phải là nhu nhược, càng không phải coi thường ước mơ, mà là sự sáng suốt của lý trí và tầm nhìn - Ảnh 2.

3. Biết tự lượng sức mình 

Khi bắt mồi, đại bàng đầu trắng chỉ bắt một con cá một lần, không bắt nhiều hơn, nhưng chúng lại biết chính xác làm thế nào để bắt được con cá này. Kĩ năng bay lượn, những móng vuốt chắc khỏe và đôi mắt tinh nhanh là món quà trời phú đặc biệt phù hợp với công việc này. Và khi đã quyết bắt mồi, chúng gần như không thất bại.

Đó là bài học cuộc sống quý báu chúng ta nên học hỏi. Hãy nhớ rằng điểm đáng quý nhất của con người là biết lượng sức mình, khó nhất là thật sự hiểu biết, chiến thắng và điều khiển bản thân mình.

Cùng với việc tuổi tác không ngừng tăng lên là sự tích lũy của kinh nghiệm, chúng ta cũng nên tự điều chỉnh mình cho phù hợp, cái gì nên phấn đấu để giành lấy thì không được bỏ qua; cái gì không thể có được thì nên xác định từ bỏ một cách nhẹ nhàng, thanh thản.

Flaubert có câu nói nổi tiếng: “Thành công là một kết quả chứ không phải là mục đích”. Người Trung Quốc cũng có câu “Còn núi xanh thì sợ gì không có củi đốt”, việc biết lượng sức mà làm không phải là nhu nhược, càng không phải là coi thường mơ ước mà là sự sáng suốt của lí trí.

4. Lòng dũng cảm 

Đại bàng đầu trắng chỉ có một bạn đời duy nhất, chúng tuyệt đối chung thủy với nhau và để thể hiện điều này, chúng có một cách rất đặc biệt: từ trên cao, một cặp đại bàng trắng thả mình lao thẳng xuống dưới bất chấp tính nguy hiểm của định luật vạn vật hấp dẫn. Chỉ đến khi cách ngọn cây một đoạn chúng mới tách nhau ra và giang cánh bay về tổ. Cuộc trình diễn ngoạn mục này đòi hỏi sự dũng cảm tuyệt đối.

Trong cuộc sống, đôi khi bạn phải đưa ra quyết định về những vấn đề khó khăn và không chắc chắn. Trong hoàn cảnh đó, muốn thành công, bạn cần nhiều sự liều lĩnh dấn thân, nỗ lực và lòng dũng cảm. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là cứ dũng cảm một cách “liều mạng”. Bí quyết thành công là ở chỗ bạn phải biết điểm dừng lại và không nên “lao xuống” quá đà. Một quyết định dẫn tới tai họa không được coi là một quyết định mà là một suy nghĩ thiếu cẩn trọng. Hãy thể hiện lòng dũng cảm một cách khôn ngoan và tỉnh táo.

Hoa Chanh – Theo Trí Thức Trẻ

Share – 2 đạo xử thế từ Tam Quốc: Nhìn kết cục 1 trời 1 vực của Khổng Minh, Tuân Úc là đủ hiểu! — Ngon 24h

Cổ nhân có câu “thời thế tạo anh hùng”, đây cũng là lý do vì sao một giai đoạn có nhiều biến cố lịch sử như thời Tam Quốc lại trở thành cái nôi sản sinh ra không ít nhân tài xuất chúng. Thế nhưng suy cho cùng, yếu tố chủ chốt làm nên sự […]

via 2 đạo xử thế từ Tam Quốc: Nhìn kết cục 1 trời 1 vực của Khổng Minh, Tuân Úc là đủ hiểu! — Ngon 24h

Cổ nhân có câu “thời thế tạo anh hùng”, đây cũng là lý do vì sao một giai đoạn có nhiều biến cố lịch sử như thời Tam Quốc lại trở thành cái nôi sản sinh ra không ít nhân tài xuất chúng.

Thế nhưng suy cho cùng, yếu tố chủ chốt làm nên sự thành công của một hiền tài không chỉ là thời thế mà còn phụ thuộc vào thái độ cũng như lựa chọn của họ.

Số phận của những nhân tài Tam Quốc sở hữu xuất phát điểm ít nhiều có tương đồng nhưng kết cục lại khác nhau “một trời một vực” dưới đây chính là minh chứng cho nhận định nói trên.

Thứ tạo nên sự khác biệt vốn không phải là tài năng mà là thái độ

2 đạo xử thế từ Tam Quốc: Nhìn kết cục 1 trời 1 vực của Khổng Minh, Tuân Úc là đủ hiểu! - Ảnh 1.

Ngay cả khi đã dành hết tâm sức cả đời để bảo vệ bình yên cho mảnh đất Kinh Châu, Lưu Biểu vẫn phải chịu kết cục của một hiền tài bị người đời bỏ quên và bị lịch sử chê trách. (Ảnh minh họa).

Mỗi khi nhắc tới những mưu sĩ nổi danh trong thời Tam Quốc, nhiều người sẽ nghĩ ngay đến tên tuổi của bậc đại trí nổi tiếng là Gia Cát Khổng Minh.

Tuy nhiên bên cạnh những nhân tài nổi lên vào thời loạn thế như Khổng Minh, Bàng Thống, Tư Mã Ý… lịch sử và hậu thế dường như còn bỏ quên một bậc hiền tài khác. Đó chính người từng giữ chức Thứ sử Kinh Châu – Lưu Biểu.

Lưu Biểu (142 – 208), là một thủ lĩnh quân phiệt đầu thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Hoa. Ông từng được bổ nhiệm chức Thứ sử đất Kinh Châu từ khi Đổng Trác còn nắm quyền.

Sau một vài lần điều động quân sự nhằm mục đích ổn định vùng đất này, vị Thứ sử họ Lưu ấy đã giúp cho Kinh Châu có được sự yên ổn trong suốt nhiều năm. Giữa bối cảnh hỗn loạn của trung nguyên lúc bấy giờ, nhiều nhân sĩ chạy nạn đã tìm đến vùng đất của Lưu Biểu để nương nhờ.

Vừa vỗ về và trợ giúp kinh tế cho bách tính, vừa xây trường học và làm hưng thịnh đạo Nho, địa phận Kinh Châu của ông khi đó có thể ví như một vương quốc độc lập đứng bên lề những cuộc giao tranh đẫm máu.

Thế nhưng cũng kể từ đó, Lưu Biểu vốn không có ý mở rộng địa bàn ra ngoài để tranh hùng với các sứ quân trung nguyên khác. Ông giữ chủ trương “ngồi xem thành bại” trong suốt nhiều năm và từ chối can dự vào những cuộc giao tranh của các chư hầu.

Đánh giá về động thái đứng bên lề của thời cuộc như trên, các sử gia thường coi ông là người không có hùng tâm tráng chí. Sử sách cũng vì vậy mà đa số đều cho rằng ông không đem tới nhiều sức ảnh hưởng với thời đại lúc đó.

Tuy nhiên dù cho có nhìn nhận khắt khe tới đâu, thì ít ai có thể phủ nhận được những giá trị tích cực mà ông đem tới cho vùng đất của mình. Việc Lưu Biểu thu nhận các hiền sĩ từ trung nguyên, thương dân dưỡng sĩ, khiến Kinh Châu là nơi bình an suốt cả thập kỷ vốn dĩ là điều mà ít ai có thể làm được trong thời loạn thế.

Nếu sinh sống vào giai đoạn thái bình thịnh trị, vị thứ sử họ Lưu ấy chắc chắn sẽ có nhiều “đất diễn” để thi triển tài năng. Tuy nhiên trong thời buổi thiên hạ nhiễu nhương, thì ông lại không có đủ bản lĩnh và năng lực quân sự để tranh hùng thiên hạ.

Cũng bởi vậy mà sử gia Hà Toàn Tư khi nhắc tới Lưu Biểu đã coi ông là mẫu “hiền thần thời bình, người thường thời loạn”.

2 đạo xử thế từ Tam Quốc: Nhìn kết cục 1 trời 1 vực của Khổng Minh, Tuân Úc là đủ hiểu! - Ảnh 2.

Hình minh họa.

Bài học rút ra

Có đôi khi, những nhân tài thực sự trong thời buổi có nhiều biến cố vốn không phải là những người thích phô trương tài năng mà lại là các ẩn sĩ.

Thế nhưng cổ nhân có câu “thời thế tạo anh hùng”, kẻ có tài mà không dùng cái tài để cống hiến cho đại cục thì vẫn chỉ bị coi là người thất bại ngay ở vạch xuất phát.

Đây cũng là lý do mà một Lưu Biểu chấp nhận đứng bên lề thời thế, nguyện dùng tài năng và sức lực để vun đắp cho mảnh đất của riêng mình lại vẫn bị xem là “hiền thần trong thời bình, người thường trong thời loạn”.

Trong khi đó, một nhân tài nổi danh khác là Gia Cát Khổng Minh cũng từng có thời gian ở ẩn, nhưng sau cùng ông đã lựa chọn phò tá minh chủ Lưu Bị, từng bước gây dựng nên đế nghiệp của nhà Thục Hán và để lại tiếng thơm ngàn đời.

Mặc dù đều được xem là những bậc hiền tài hiếm có, nhưng yếu tố khiến Lưu Biểu và Gia Cát Lượng có hậu vận khác nhau thực chất lại nằm ở thái độ của họ đối với thời cuộc.

Vì vậy có thể nói rằng, yếu tố làm nên sự thành công của nhân tài không chỉ nằm ở tài hoa mà còn phụ thuộc vào cách họ nắm bắt những cơ hội có được trong cuộc đời mình.

Muốn lựa chọn tập thể để cống hiến, nhất định phải chọn người có cùng chung chí hướng

2 đạo xử thế từ Tam Quốc: Nhìn kết cục 1 trời 1 vực của Khổng Minh, Tuân Úc là đủ hiểu! - Ảnh 3.

Đều từng là hai mưu sĩ cốt cán của Thục Hán và Tào Ngụy, thế nhưng kết cục của Gia Cát Khổng Minh và Tuân Úc lại khác nhau một trời một vực. (Ảnh minh họa).


Về việc lựa chọn tập đoàn chính trị để phò tá, Gia Cát Lượng có thể xem là người sở hữu mắt nhìn tinh tường hơn cả.

Năm xưa, ông đã từng có một thời gian ẩn cư ở đất Long Trung để quan sát thời thế và tìm kiếm một vị minh chủ để phò trợ. Sau cùng, Ngọa Long tiên sinh nổi danh thiên hạ đã lựa chọn Lưu Bị – một vị quân chủ sở hữu thực lực cũng như danh tiếng hoàn toàn lép vế so với các thế lực lúc bấy giờ.

Thế nhưng ở vị quân chủ ấy lại có một điểm khiến Gia Cát Lượng nguyện dốc lòng phò tá. Đó chính là sự thống nhất về chí hướng và sự tương hợp về lý tưởng.

Thực tế lịch sử cũng đã chứng minh lựa chọn của Gia Cát Khổng Minh là hoàn toàn chính xác. Sau khi về dưới trướng Lưu Bị, ông vừa có “đất diễn” để thi triển tài năng, vừa có nhiều cơ hội giúp quân chủ gây dựng đại nghiệp, cuối cùng trở thành một Thừa tướng quyền lực của tập đoàn chính trị Thục Hán.

Mặc dù có cùng xuất phát điểm là một mưu sĩ như Khổng Minh, tuy nhiên kết cục của Tuân Du lại không được may mắn như vậy.

Năm xưa, vị mưu sĩ họ Tuân này từng là người đứng đầu trong đội ngũ nhân tài dưới trướng Tào Tháo và được xem là một cánh tay đắc lực của vị quân chủ này trong buổi đầu gây dựng sự nghiệp.

Nào ngờ tới khi cơ nghiệp đã vững, Tào Tháo lại có dã tâm muốn soán ngôi đoạt vị, còn Tuân Úc vẫn luôn một lòng trung thành với khát vọng phục hưng Hán thất.

Chính sự khác biệt về chí hướng đã khiến mâu thuẫn giữa Tuân Úc và Tào Tháo ngày càng trở nên sâu sắc. Đỉnh điểm là năm 212, ông đã bị Tào Tháo điều đi lĩnh binh ở huyện Tiêu và đột ngột qua đời vì bạo bệnh ngay trên đường đến nơi nhậm chức.

Dù cho cái chết của Tuân Úc là do uất ức mà thành hay do bị Tào Tháo bức tử, thì suy cho cùng ông vẫn phải chịu kết cục bi thảm vì đã lựa chọn một đội ngũ không cùng chung chí hướng.

2 đạo xử thế từ Tam Quốc: Nhìn kết cục 1 trời 1 vực của Khổng Minh, Tuân Úc là đủ hiểu! - Ảnh 4.

Hình minh họa.

Bài học rút ra

Sự đồng nhất về chí hướng và thống nhất về lý tưởng vốn là một trong những yếu tố quan trọng tạo nên linh hồn cũng như quyết định sự thành bại của cả một tập thể.

Bởi một khi giữa các thành viên xảy ra mâu thuẫn về quan điểm hay lý tưởng, tập thể đó sẽ dần bị “đục khoét” bởi những lục đục trong nội bộ và thậm chí có thể đi đến bờ vực tan rã một cách nhanh chóng.

Do đó đối với những người đang tìm kiếm những cơ hội việc làm mà nói, các yếu tố nhưng tiền lương, chức vụ, đãi ngộ… chỉ là thứ yếu. Điều mà chúng ta cần quan tâm hơn cả nên là mức độ phù hợp cả cơ quan tổ chức đó đối với bản thân mình.

Tương tự như vậy, đối với những người làm công tác tuyển dụng hay những lãnh đạo cần quản lý nhân sự, thì việc thống nhất các ý kiến để tìm ra sự đồng thuận về chí hướng mới thực sự là điều cần làm nhất.

Thực tế cũng đã chứng minh, nếu một tập thể có thể tập hợp được những nhân tài cùng chung chí hướng thì việc họ có thể đánh bật mọi khó khăn và tạo nên kỳ tích có lẽ chỉ là vấn đề sớm muộn.

*Dịch từ báo nước ngoài

Theo Trần Quỳnh – Trí Thức Trẻ

Share – Giá Trị Của Đọc Sách – Huỳnh Huệ — Banmaihong’s Blog

CHÀO MỪNG NGÀY SÁCH VIỆT NAM 21/ 4 “Một cuốn sách là một món quà bạn có thể mở đi mở lại.”~ Garrison Keillor Sách là nguồn tri thức vô giá và là kho báu giải trí tuyệt vời. Sách rất quan trọng đối với mọi lứa tuổi. Thật vậy, đọc sách là một trong những […]

via Giá Trị Của Đọc Sách – Huỳnh Huệ — Banmaihong’s Blog

“Một cuốn sách là một món quà bạn có thể mở đi mở lại.”~ Garrison Keillor

Sách là nguồn tri thức vô giá và là kho báu giải trí tuyệt vời.  Sách  rất quan trọng đối với mọi lứa tuổi.  Thật vậy, đọc sách  là một trong những yếu tố  cần thiết  nhất để  giúp chúng ta  trở thành tất cả những gì chúng ta  có thể là của hiện tại và tương lai.

Đọc sách phát triển bộ não của bạn, mở ra không chỉ một mà nhiều cánh  cửa  để bạn bước  vào thế giới  quanh mình. Có sức hấp dẫn nào bằng sách hay? Sách giúp bạn có những giờ phút thư giãn, say mê đến độ khi đọc hết một cuốn sách hay, bạn thẫn thờ và thấy luyến tiếc, phải chi mình đọc chậm hơn để chưa đến đoạn kết…?

Đọc sách đem lại niềm vui bất tận với những cuộc phiêu lưu, du lịch và khám phá  mọi  miền đất mới, gặp gỡ và trò chuyện với biết bao nhân vật đủ loại của những thời đại huy hoàng trong lịch sử và có lẽ cả của tương lai. Chẳng phải bạn đã đọc Hai Vạn Dặm Dưới Đáy Biển (1870), Vòng Quanh Thế Giới Trong 80 ngày (1873) mà Jules Verne đã viết rất lâu trước khi con người có thể thực hiện những cuộc phiêu lưu bằng máy bay, tàu ngầm hay những chuyến du hành vào vũ trụ đó sao? Và tôi dám chắc, giống như tôi – những năm tuổi trẻ đến tận lão niên, bạn cũng thổn thức với mối tình say đắm như định mệnh của nàng Scarlett O’Hara xinh đẹp, bướng bỉnh, kiên cường đầy sức sống với chàng  Rhett Butler  tưởng chừng đáng ghét, mà lại tử tế và cao thượng, trong bối cảnh loạn lạc ở miền Nam Hoa Kỳ trong thời nội chiến và  tái thiết.

Một cách học, một cách giải trí :  rẻ mà lợi ích vô cùng với mọi người, nếu biết chọn sách phù hợp!

Với học sinh, sinh viên thì sao?  Sách là người thầy kiên nhẫn và thông thái nhất luôn bên bạn.  Đọc sách giúp bạn học  tốt hơn mọi môn học, không chỉ môn văn đâu nhé! Quan trọng nhất, đọc sách không chỉ giúp người học trở thành một học sinh hay  sinh viên học giỏi hơn, mà còn là một người tốt hơn. Bằng cách đọc sách, những quyển sách tốt & phù hợp,   bạn, tôi và bất kỳ ai  trên trái đất này, bất kể giàu nghèo, tuổi tác, trình độ học vấn  đều  có thể học hỏi từ những người thông minh nhất bất cứ khi nào và bất cứ nơi nào  mình chọn. Sách còn ảnh hưởng đến tính cách và lối sống của bạn

Về chuyện đọc sách, bạn có biết rằng:

+ 800 triệu người trên thế giới không thể đọc hoặc viết

+ Nhiều gia đình (và một số trường học) không có sách cho trẻ em đọc

Rất có thể  nhiều trẻ em và người dân trong khu dân cư hoặc thành phố của bạn rơi vào nhóm này. Nếu bạn đã là một người đọc nhiều – đọc tốt, giúp người khác đọc là một món quà tuyệt vời mà bạn có thể  trao cho họ.

Quả thực, sách là người bạn quý , người thầy lớn nhất đời tôi, từ khi còn bé thơ mới biết đọc  cho đến bây giờ đã ở giữa tuổi lục tuần, tôi vẫn đọc và mua sách cho mình, cho bạn…

Trong khi bạn suy nghĩ  về  một số ý tưởng về cách bạn có thể giúp đỡ  cộng đồng của bạn hay chí ít giúp một số trẻ em nghèo có thể đọc  sách và đọc nhiều hơn, xin hãy ủng hộ chúng tôi, Nhóm Thiện nguyện Ban Mai Hồng  bằng cách tặng 1 hay nhiều hơn 1 cuốn sách đọc về kỹ năng sống,  sách học làm người, sách văn học….  mới hoặc cũ ngoài những quyển sách giáo khoa mà học sinh ở các trường học  trong thành phố Buôn Ma Thuột sẽ góp tặng sau khi học và thi xong trong tuần thứ 3 – 4  của tháng 5 – 2019. Trong  phần lớn những chuyến thăm và trao quà cho học sinh nghèo tại các trường học vùng 3 của Daklak trước đây, chúng tôi vẫn có quà tặng là sách cho thư viện các trường xa nghèo cả sách.

Trước hết chúng tôi chia sẻ  một số  trích dẫn đầy cảm hứng về việc đọc sách  cho thấy sức mạnh và tác động của nó đối với chúng ta : các bạn,  chúng tôi  và cả  thế giới:

    1. “ Sách là phép màu cầm tay độc đáo.” ~ Stephen King
    2. “Một người đọc sách sống một ngàn kiếp trước khi chết. . . Người không bao giờ đọc chỉ sống một kiếp người.  ~ George R.R. Martin
    3. “Suy nghĩ trước khi bạn nói. Đọc trước khi bạn nghĩ. ~ Fran Lebowitz
    4. “Một ngày tôi đọc một cuốn sách và cả cuộc đời tôi đã thay đổi.” ~Orhan Pamuk
    5. “Đọc tất cả những cuốn sách hay cũng giống như  trò chuyện với những người ưu tú nhất thuộc những thế kỷ trước .” ~ Descartes
    6. “Hôm nay là một độc giả, ngày mai là một nhà lãnh đạo.” ~ Margaret Fulle
    7. “Một người đáng thương nhất là một người cô đơn trong một ngày mưa, mà không biết đọc sách.” ~ Benjamin Franklin
    8. “Có nhiều kho báu  trong sách hơn là trong tất cả các chiến lợi phẩm của cướp biển trên Đảo Châu Báu.” ~ Walt Disney
    9. ” Chỉ lướt mắt qua một cuốn sách, bạn nghe thấy giọng nói của một người khác, có lẽ một người đã chết  1.000 năm rồi. Đọc là hành trình xuyên thời gian. ~  Carl Sagan
    10. ” Hãy đọc những cuốn sách hay nhất trước, kẽo bạn có thể không còn cơ hội đọc chúng.” ~ Henry David Thorea
    11. “Cứ mặc chiếc áo khoác cũ và mua cuốn sách mới. ~ Austin Phelps
    12. “Một cuốn sách là một món quà bạn có thể mở đi mở lại.” ~ Garrison Keillor
    13. “Hãy chỉ cho tôi một gia đình gồm những người đọc sách, tôi sẽ cho bạn thấy những người dịch chuyển thế giới.” ~ Napoléon Bonaparte
    14. “Tôi vẫn luôn tưởng tượng rằng thiên đường cũng sẽ là một loại thư viện.” ~Jorge Luis Borges
    15. ” Không có Chiến Hạm nào giống như một Quyển Sách đưa ta đến những Miền Đất xa xôi.” ~ Emily Dickinson
    16. “Đọc sách đối với tôi, là đang dành thời gian cùng một người bạn.” ~ Gary Paulsen
    17. ” Chớ để đến ngày mai cuốn sách bạn có thể đọc hôm nay.” ~ Holbrook Jackson
    18. “Đọc sách là một công cụ cơ bản để sống một cuộc đời tốt đẹp” ~ Mortimer J. Adler
    19. ” Bạn có thể có  cuộc sống kiểu gì trong một ngôi nhà mà không có sách? ~ Sherman Alexie
    20. “Sách là những người bạn tốt bên ta, khi buồn lẫn vui, vì sách là những người đã cố gắng sống sót  bằng cách trốn giữa hai trang bìa của một cuốn sách.” ~ E.B. White
    21. ” Không có cách tiêu khiển nào rẻ như đọc sách, cũng không có bất kỳ niềm vui nào lâu dài bằng.” ~ Mary Wortley Montagu
    22. “Bất cứ khi nào bạn đọc một cuốn sách hay, ở đâu đó trên thế giới, một cánh cửa sẽ mở ra để cho phép nhiều ánh sáng hơn.” Vera Nazaria\
    23. ” Chẳng có người bạn nào chung thủy với bạn  bằng một cuốn sách. ” ~ Ernest Hemingway
    24. “Bất kỳ cuốn sách nào giúp trẻ hình thành thói quen đọc sách, để đọc sách trở thành một trong những nhu cầu sâu sắc và liên tục của trẻ đều tốt cho con trẻ.” ~ Maya Angelou
    25.  ” Bạn không thể mua hạnh phúc, nhưng bạn có thể mua sách, mà hai thứ này giống nhau.”  ~ Vô danh 

Related image
“Có nhiều kho báu  trong sách hơn là trong tất cả các chiến lợi phẩm của cướp biển trên Đảo Châu Báu.” ~ Walt Disney

————

Tiếng Anh

1.  “Books are a uniquely portable magic.” – Stephen King.

2.    “A reader lives a thousand lives before he dies . . . The man who never reads lives only one.” – George R.R. Martin

3.  “Think before you speak. Read before you think.” – Fran Lebowitz

4. “I read a book one day and my whole life was changed.” – Orhan Pamuk

5. “The reading of all good books is like conversation with the finest (people) of the past centuries.” – Descartes

6. “Today a reader, tomorrow a leader.” – Margaret Fuller

7. “The person who deserves most pity is a lonesome one on a rainy day who doesn’t know how to read.” – Benjamin Franklin

8. “There is more treasure in books than in all the pirate’s loot on Treasure Island.” – Walt Disney

9. “One glance at a book and you hear the voice of another person, perhaps someone dead for 1,000 years. To read is to voyage through time.” – Carl Sagan

10.  “Read the best books first, or you may not have a chance to read them at all.” – Henry David >

  1.  Image result for “Wear the old coat and buy the new book.”

11. “Wear the old coat and buy the new book.” – Austin Phelps

12. “A book is a gift you can open again and again.” – Garrison Keillor

13. “Show me a family of readers, and I will show you the people who move the world.” – Napoléon Bonaparte

14. “I have always imagined that paradise will be a kind of library.” – Jorge Luis Borges

15. “There is no Frigate like a Book To take us Lands away” – Emily Dickinson

16.  “Reading for me, is spending time with a friend.” – Gary Paulsen

17. “Never put off till tomorrow the book you can read today.” – Holbrook Jackson

18. “Reading is a basic tool in the living of a good life.” – Mortimer J. Adler

19.  “What kind of life can you have in a house without books?” – Sherman Alexie

20. ” Books are good company, in sad times and happy times, for books are people – people who have managed to stay alive by hiding between the covers of a book.”  –E.B. White

21. “No entertainment is so cheap as reading, nor any pleasure so lasting.” – Mary Wortley Montagu

22. “Whenever you read a good book, somewhere in the world a door opens to allow in more light.” – Vera Nazarian

23. “There is no friend as loyal as a book.” – Ernest Hemingway

24.  “Any book that helps a child to form a habit of reading, to make reading one of his deep and continuing needs, is good for him.”  –Maya Angelou

25. “You can’t buy happiness, but you can buy books and that’s kind of the same thing.” –Anonymous

Huỳnh Huệ

Share – Phản ứng chống trả-hay-bỏ chạy (Fight-or-Flight Response) — Exploring Psychology – Khám Phá Tâm Lý Học

Phản ứng chống trả hay bỏ chạy, còn được biết đến với tên gọi phản ứng căng thẳng cấp tính, là một phản ứng sinh lý xuất hiện khi có mặt một thứ gì đó gây khiếp sợ cho chủ thể, cả về cơ thể và tinh thần. Phản ứng này bị khơi mào bởi […]

via Phản ứng chống trả-hay-bỏ chạy (Fight-or-Flight Response) — Exploring Psychology – Khám Phá Tâm Lý Học

Phản ứng chống trả hay bỏ chạy, còn được biết đến với tên gọi phản ứng căng thẳng cấp tính, là một phản ứng sinh lý xuất hiện khi có mặt một thứ gì đó gây khiếp sợ cho chủ thể, cả về cơ thể và tinh thần. Phản ứng này bị khơi mào bởi sự phóng thích các hormone giúp cơ thể chuẩn bị sẵn sàng để – hoặc là ở lại, đương đầu với mối đe dọa – hoặc là trốn chạy để bảo vệ an toàn cho bản thân.

The fight-or-flight response, also known as the acute stress response, refers to a physiological reaction that occurs in the presence of something that is terrifying, either mentally or physically. The response is triggered by the release of hormones that prepare your body to either stay and deal with a threat or to run away to safety.

fightflight

Thuật ngữ “chống trả hay bỏ chạy” thể hiện các lựa chọn mà tổ tiên chúng ta đã trải qua khi gặp phải một mối nguy hiểm xuất hiện.

The term ‘fight-or-flight’ represents the choices that our ancient ancestors had when faced with a danger in their environment.

Họ có thể chọn chống trả hoặc bỏ chạy. Dù là tình huống nào thì phản ứng sinh lý và tâm lý đối với căng thẳng cũng giúp cơ thể chuẩn bị để phản ứng lại mối nguy hiểm đó.

They could either fight or flee. In either case, the physiological and psychological response to stress prepares the body to react to the danger.

Phản ứng chống trả hay bỏ chạy được mô tả lần đầu tiên vào những năm 1920 bởi nhà sinh lý học Walter Cannon. Cannon đã nhận ra một chuỗi các phản ứng xuất hiện tức thời bên trong cơ thể giúp dịch chuyển những nguồn năng lượng của cơ thể để xử lý tình huống gây đe dọa. Ngày nay, phản ứng chống trả hay bỏ chạy được xem là một phần trong giai đoạn đầu tiên của hội chứng thích ứng chung do Hans Selye phát hiện, một học thuyết mô tả quá trình phản ứng lại căng thẳng.

The fight-or-flight response was first described in the 1920s by American physiologist Walter Cannon. Cannon realized that a chain of rapidly occurring reactions inside the body helped to mobilize the body’s resources to deal with threatening circumstances. Today the fight-or-flight response is recognized as part of the first stage of Hans Selye’s general adaptation syndrome, a theory describing the stress response.

2573844-Earl-Sweatshirt-Quote-The-only-thing-that-can-combat-fear-is

Quá trình diễn ra phản ứng chống trả-hay-bỏ chạy. What Happens During the Fight-or-Flight Response

Để đối phó với căng thẳng cấp tính, hệ thần kinh giao cảm của cơ thể được kích hoạt bởi sự phóng thích hormone đột ngột. Hệ thần kinh giao cảm kích thích tuyến thượng thận phóng thích các hormone nhóm catecholamine, bao gồm adrenaline và noradrenaline. Kết quả là làm tăng nhịp tim, huyết áp và nhịp thở.

In response to acute stress, the body’s sympathetic nervous system is activated due to the sudden release of hormones. The sympathetic nervous systems stimulate the adrenal glands triggering the release of catecholamines, which include adrenaline and noradrenaline. This results in an increase in heart rate, blood pressure, and breathing rate.

Sau khi mối đe dọa biến mất, cơ thể sẽ mất từ 20 đến 60 phút để trở về trạng thái bình thường như trước khi kích thích xuất hiện.

After the threat is gone, it takes between 20 to 60 minutes for the body to return to its pre-arousal levels.

Bạn có thể nghĩ đến lúc bản thân mình đã từng trải nghiệm phản ứng chống trả hay bỏ chạy này. Khi đối mặt với cái gì đó gây sợ hãi, nhịp tim của bạn tăng nhanh, bạn bắt đầu thở gấp hơn, toàn bộ cơ thể trở nên căng như dây đàn và sẵn sàng để hành động.

You can probably think of a time when you experienced the fight-or-flight response. In the face of something frightening, your heartbeat quickened, you begin breathing faster, and your entire body becomes tense and ready to take action.

Phản ứng này có thể xảy ra khi có mặt một mối hiểm họa sắp xảy đến với cơ thể (như chạm trán với một con chó hung dữ gầm gừ vào buổi sáng lúc bạn chạy bộ) hoặc là kết quả của một đe dọa thiên về tâm lý (như chuẩn bị có một bài thuyết trình lớn trước trường hay tại chỗ làm).

This response can happen in the face of an imminent physical danger (such as encountering a growling dog during your morning jog) or as a result of a more psychological threat (such as preparing to give a big presentation at school or work).

Một vài dấu hiệu về cơ thể cho thấy phản ứng chống trả hay bỏ chạy đã được châm ngòi, bao gồm:

Some of the physical signs that may indicate that the fight-or-flight response has kicked in include:

– Nhịp tim và nhịp thở tăng nhanh: Cơ thể làm tăng nhịp tim và nhịp hô hấp để cung cấp đủ năng lượng và oxy cần thiết để thực hiện phản ứng ngay lập tức trước mối nguy hiểm.

Rapid Heart Beat and Breathing: The body increases heartbeat and respiration rate in order to provide the energy and oxygen to the body that will be needed to fuel a rapid response to the danger.

tải xuống

– Da tái xanh hoặc ửng đỏ: Khi phản ứng căng thẳng bắt đầu xuất hiện, lưu lượng máu đến các khu vực bề mặt của cơ thể bị giảm xuống và lưu lượng đến các cơ, não, tứ chi tăng cao. Kết quả là da bạn có thể tái xanh đi hoặc mặt bạn có thể sẽ vừa tái xanh mà lại vừa như bị ửng đỏ vì máu đang truyền nhanh đến đầu và não. Khả năng đông máu cũng tăng lên để ngăn chặn tình trạng mất máu quá mức khi bị thương.

Pale or Flushed Skin: As the stress response starts to take hold, blood flow to the surface areas of the body is reduced and flow to the muscles, brain, legs, and arms are increased. You might become pale as a result, or your face may alternate between pale and flushed as blood rushes to your head and brain. The body’s blood clotting ability also increases in order to prevent excess blood loss in the event of injury.

– Đồng tử nở rộng: Cơ thể cũng tự chuẩn bị để tỉnh táo và tinh mắt hơn trong việc quan sát môi trường xung quanh trong khi mối nguy vẫn còn hiện diện. Một triệu chứng khác của phản ứng chống trả hay bỏ chạy là sự nở rộng của đồng tử, cho phép ánh sáng vào mắt nhiều hơn, từ đó tầm nhìn môi trường xung quanh cũng vì đó mà cải thiện hơn.

Dilated Pupils: The body also prepares itself to be more aware and observant of the surroundings during times of danger. Another common symptom of the fight-or-flight response is the dilation of the pupils, which allows more light into the eyes and results in better vision of the surroundings.

– Run rẩy: Khi đối mặt với căng thẳng hoặc mối nguy hiểm, các cơ bắp trên người trở nên căng cứng và sẵn sàng để hành động. Sự căng cơ này có thể làm cơ thể run rẩy hoặc rung lắc.

Trembling: In the face of stress or danger, your muscles become tense and primed for action. This tension can result in trembling or shaking.

Tại sao phản ứng này lại quan trọng? Why It’s Important

Phản ứng chống trả hay bỏ chạy đóng một vai trò chủ chốt trong quá trình xử lý một căng thẳng hoặc một mối nguy hiểm trong môi trường. Về cơ bản, phản ứng này giúp cơ thể chuẩn bị để chống trả hoặc bỏ chạy khỏi mối đe dọa. Một điều quan trọng cần lưu ý là phản ứng này có thể bị châm ngòi bởi những mối đe dọa có thực và cả những mối lo chỉ có trong tưởng tượng.

The fight-or-flight response plays a critical role in how we deal with stress and danger in our environment. Essentially, the response prepares the body to either fight or flee the threat. It is also important to note that the response can be triggered due to both real and imaginary threats.

Bằng cách “châm ngòi” cơ thể hành động, bạn sẽ được chuẩn bị tốt hơn để ứng phó trong khi áp lực dâng cao. Sự căng thẳng do môi trường gây ra có thể cũng rất hữu ích, từ đó, khả năng cao là bạn sẽ đương đầu hiệu quả hơn với mối đe dọa.

By priming your body for action, you are better prepared to perform under pressure. The stress created by the situation can actually be helpful, making it more likely that you will cope effectively with the threat.

Dạng căng thẳng này có thể giúp bạn xử lý tốt hơn những tình huống đòi hỏi bản thân bạn phải làm tốt, như ở trường hoặc ở chỗ làm. Trong những trường hợp mối đe dọa nghiêm trọng, ảnh hưởng đến mạng sống thì phản ứng chống trả hay bỏ chạy thực sự có thể đóng vai trò then chốt quyết định sự sống còn của bạn. Bằng cách “lên số” chống trả hoặc bỏ chạy, phản ứng này đảm bảo khả năng sống sót cao hơn cho chủ thể trước mối nguy hiểm.

This type of stress can help you perform better in situations where you are under pressure to do well, such as at work or school. In cases where the threat is life-threatening, the fight-or-flight response can actually play a critical role in your survival. By gearing you up to fight or flee, the fight-or-flight response makes it more likely that you will survive the danger.

flat,1000x1000,075,f.u1.jpg

Một điều cần nhớ là mặc dù phản ứng chống trả hay bỏ chạy xuất hiện tự động nhưng điều đó không có nghĩa rằng phản ứng này lúc nào cũng chính xác và hợp lý. Đôi khi chúng ta phản ứng theo cách này ngay cả khi chẳng có mối đe dọa thực sự nào.

One thing to remember is that while the fight-or-flight response happens automatically, that does not mean that it is always accurate. Sometimes we respond in this way even when there is no real threat.

Các chứng ám ảnh sợ là ví dụ điển hình về sự châm ngòi của phản ứng chống trả hoặc bỏ chạy khi đối mặt với một mối đe dọa do chủ thể tự cảm nhận. Một người sợ độ cao có thể có phản ứng căng thẳng cấp tính khi anh ta phải đi lên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời để tham dự một cuộc họp. Cơ thể của anh này sẽ ở mức báo động cao khi nhịp tim và nhịp thở đều tăng. Khi phản ứng này trở nên nghiêm trọng hơn, nó có thể đưa đến một cơn hoảng loạn.

Phobias are good examples of how the fight-or-flight response might be triggered in the face of a perceived threat. A person who is terrified of heights might begin to experience the acute stress response when he has to go the top floor of a skyscraper to attend a meeting. His body might go on high alert as his heartbeat and respiration rate increase. When this response becomes severe, it may even lead to a panic attack.

x768x358.png,qv=1540563828.1148,7C,_storage,_images,_104,_top,_1536x716.png,qv=1540563828.1148.pagespeed.ic.XFWjiOLRuU.jpg

Hiểu rõ phản ứng chống trả hay bỏ chạy tự nhiên của cơ thể là một cách giúp ta đối phó với những tình huống như vậy. Khi bạn thấy mình bắt đầu căng thẳng, bạn có thể tìm những cách làm cơ thể bình tĩnh và thư giãn hơn.

Understanding the body’s natural fight-or-flight response is one way to help cope with such situations. When you notice that you are becoming tense, you can start looking for ways to calm down and relax your body.

Phản ứng căng thẳng là một trong những chủ đề nghiên cứu chính trong một ngành đang trên đà phát triển nhanh – tâm lý học sức khỏe. Các nhà tâm lý học sức khỏe quan tâm đến việc giúp con người ta tìm ra cách chiến đấu với căng thẳng và sống khỏe mạnh, tạo ra nhiều giá trị hơn. Bằng cách tìm hiểu về phản ứng chống trả hay bỏ chạy, các nhà tâm lý có thể giúp mọi người khám phá những cách thức mới trong việc đương đầu với phản ứng tự nhiên của cơ thể gây ra do căng thẳng.

The stress response is one of the major topics studied in the rapidly-growing field of health psychology. Health psychologists are interested in helping people find ways to combat stress and live healthier, more productive lives. By learning more about the fight-or-flight response, psychologists can help people explore new ways to deal with their natural reaction to stress.

Tham khảo. View Article Sources

Brannon, L & Feist, J. Health Psychology: An Introduction to Behavior and Health. Belmont, CA: Wadsworth; 2010.

Brehm, B. Psychology of Health and Fitness. Philadelphia: F.A. Davis Company; 2014.

Teatero, ML & Penney, AM. (2015). Fight-or-flight response. In I Milosevic & RE McCabe, (Eds.), Phobias: The Psychology of Irrational Fear. Santa Barbara, CA: Greenwood; 2015.

Nguồn: https://www.verywellmind.com/what-is-the-fight-or-flight-response-2795194

Như Trang.

Share – Yếu tố alpha, yếu tố beta và chức năng alpha — TÂM LÝ HỌC, TÂM BỆNH HỌC

Chức năng alpha là một tiến trình tâm trí hóa thế giới. Đó là tiến trình suy nghĩ (tư duy), đi qua các kinh nghiệm giác quan, đạt tới hình dạng của tâm trí về kinh nghiệm đó. Bion triển khai thuật ngữ này như sau: Có các yếu tố có thể được chủ thể […]

via Yếu tố alpha, yếu tố beta và chức năng alpha — TÂM LÝ HỌC, TÂM BỆNH HỌC

Chức năng alpha là một tiến trình tâm trí hóa thế giới. Đó là tiến trình suy nghĩ (tư duy), đi qua các kinh nghiệm giác quan, đạt tới hình dạng của tâm trí về kinh nghiệm đó. Bion triển khai thuật ngữ này như sau:

  1. Có các yếu tố có thể được chủ thể bắt giữ lấy, như là các hiện tượng nào đó. Những yếu tố đó gọi là các yếu tố alpha.
  2. Có những yếu tố không thể bắt giữ được, những yếu tố đó mang tới một giá trị nào đó cho chủ thể, và vẫn tiếp tục tác động tới chủ thể. Đó là các yếu tố beta

Các yếu tố beta rất gây ấn tượng về mặt ý nghĩa, các yếu tố alpha là các yếu tố mang tính ý nghĩ. Đó là một sự loại trừ khá cổ điển, nhưng cách tiếp cận của Bion là suy nghĩ về sự biến đổi beta sang alpha.

Sự biến đổi này gọi là chức năng alpha. Một khi mà chủ thể sở đắc được chức năng này, người ta có thể thỏa thích sử dụng nó. Nhưng chức năng này không phải là bẩm sinh, nó là việc học được, thu lượm được. Chúng ta sẽ quay trở lại với chức năng đó sau, còn bây giờ, chúc ta nói tới cái gọi là không-biến-đổi-được.

Điều khủng khiếp không có tên gọi

Thứ mà không thể tâm trí hóa bởi chức năng alpha sẽ được lưu giữ dưới dạng khó tả, không được biểu tượng hóa. Các yếu tố beta là độc hại cho tâm trí, gây chịu đựng mà người ta không biết người ta chịu đựng điều gì. Nó xâm chiếm lấy tâm trí, phá hủy tâm trí từ từ.

Các yếu tố này mang tính khủng bố bởi vì nó không có tên gọi. Để có thể gọi tên một nỗi đau khổ, thì đó là lúc người ta có thể đương đầu với nó rồi. Khi không thể đối mặt với điều khủng khiếp không có tên gọi, thời điểm đó chỉ có thể nói về sự đáng ngờ nào đó. Giống như ở tình huống Lovecraft, những kẻ quỷ quyệt khiến cho người ta phát điên, bởi vì hình dạng của nó vượt qua khả năng hiểu của lý trí. Hãy xem những điều này như là sự tương đương với việc làm bùng nổ tâm trí.

Nhưng tồn tại một tiến trình cho phép quản lý các yếu tố còn chưa bắt giữ đó được.

Sự bài tiết hay sự phóng chiếu trong tâm trí theo W.R.Bion

Giống như bất kỳ một bộ máy tiêu hóa này, những điều không nuốt nổi sẽ được thải lại, nôn ra. Đó là tiết trình sống. Freud đã gọi tên trong khi phân tâm Chủ tịch Schreber tiến trình đó là phóng chiếu. Tồn tại một khả năng nôn về mặt tâm trí. Một biểu tượng mà người ta không dám gán cho bản thân mình (ví dụ, tôi ghét anh ta) có thể được phóng chiếu lên một người nào khác (chính anh ta ghét tôi). Đó là một ảo tưởng, tất nhiên rồi, ảo tưởng nhằm vào việc gán cho người khác cái thứ thực ra thuộc về mình. Một hiện tượng mà người ta dễ nhận ra ở tuổi vị thành niên nhưng đồng thời cũng tồn tại ở mọi lứa tuổi khác và ở mọi người.

M.Klein đã phát triển thuật ngữ đồng nhất phóng chiếu. Trong phóng chiếu, người ta ném vào một góc điều gì đó và người ta không nói về nó nữa. Nhưng trong đồng nhất phóng chiếu, điều không thể biểu tượng hóa trở nên vô cùng đau khổ khi nó phải tồn tại ở trong mối liên hệ, theo cách cộng sinh, với người mà có xu hướng hợp nhất với họ. Đó là một tiến trình tâm bệnh tùy theo tần suất sử dụng. Người ta nhìn thấy những điều beta làm ô nhiễm tâm trí, bởi vì nó không thể nắm bắt, nó khó tả. Nếu nó vẫn ở đó, nó phá hủy tất cả. Như vậy, cần phải bài tiết nó, phóng chiếu nó. Bằng đồng nhất phóng chiếu, chủ thể bài tiết lên người khác các yếu tố beta mà họ không thể bao chứa trong tâm trí họ. Sẽ là người khác phải chứa đựng nó. Người ta thậm chí có thể nói là yếu tố beta được chuyển sang bao chứa khác. Dần dần, chúng ta chạy trốn khỏi thuyết duy ngã để nhận ra vị trí của người khác trong việc duy trì đời sống tâm trí.

Mơ mộng

Ở trên, chúng ta đã nhắc tới M.Klein với thuật ngữ đồng nhất phóng chiếu như một tiến trình bệnh lý tùy theo mức độ sử dụng. Còn Bion, ông nhận ra sự đồng nhất phóng chiếu là bình thường trong mọi sự phát triển của con người.

Đứa trẻ đến với thế giới, nó bị quấy nhiễu bởi các giác quan, những điều khủng khiếp, như cái đói chẳng hạn. Những trải nghiệm này, nó không thể bao chứa nổi vì nó chưa đủ trưởng thành về bộ máy tâm trí, nó không thể làm ra tiến trình alpha. Vì vậy, sẽ cần người khác bao chứa những yếu tố này.

Người mẹ sẽ đến và nhận lấy đồng nhất phóng chiếu, và bằng khả năng mơ mộng, người mẹ nghĩ rằng những cảm giác này là dành cho cô ấy, để đứa trẻ có thể sử dụng lại nó một cách thứ phát. Cũng giống như những con chim sẻ, người mẹ nghiền nát thức ăn trước khi cho chim con ăn. Đứng trước một trải nghiệm đói, người mẹ sẽ đến làm dịu bớt sự khủng khiếp này bằng lời nói: “Ồ, con đói hả, con muốn ăn hả”. Người mẹ sẽ đưa ra ý nghĩa cho thực nghiệm cơ thể, người mẹ tâm trí hóa. Nếu người mẹ lại đi thay tã thay vào đó, thì tiến trình tâm trí hóa đó sẽ bị hỏng. Người mẹ phải triển khai theo một chức năng tương hợp (Stern) hay tấm gương (Winnicott), đó thậm chí là một điều bình thường, một điều tự nhiên.

Bộ máy tâm trí của đứa trẻ lớn lên trong một bầu không khí đủ an toàn, và nó sẽ thấy chức năng alpha của người mẹ bên trong nó. Nó có thể tự mình bắt đầu học cách chuyển hóa các kinh nghiệm. Sự đảo chiều của cái bên ngoài hướng tới bên trong, đó là nội chiếu, tiến trình được mô tả bởi Ferenczi.

Nhưng tuy nhiên, người ta không tâm trí hóa tự một mình mình. Cả cuộc đời này, người khác ở lại một vị trí thiết yếu trong công cuộc biểu tượng hóa. Một bộ mát tâm trí có thể không bao giờ chuyển hóa thành công một mình. Người ta cũng có thể thoáng thấy điều này – vị trí của người khác – trong tiến trình trị liệu.

Chuyển hóa và hẫng hụt

Theo Bion, các ý nghĩ tồn tại trước khả năng suy nghĩ. Xuất phát của các ý nghĩ là các ấn tượng giác quan hoặc các cảm xúc sống còn rất nguyên thủy. Trong từ ý nghĩa, Bion bao gồm cả các tiền thuật ngữ, các thuật ngữ, các ý nghĩ và các khái niệm.

Một tiền thuật ngữ (sự trông đợi bẩm sinh về bầu vú) được ghép với một hiện thực (trải nghiệm thực về bầu vú) và từ sự nhận biết thì sinh ra thuật ngữ. Khi tiền thuật ngữ gặp một hẫng hụt hay một hiện-thực-không-diễn-ra, thì giai đoạn này có thể là nguyên nhân của việc ý nghĩ chỉ nói. Đối diện với ấm ức, chủ thể có thể chạy trốn bằng việc tống ra các yếu tố beta, hoặc biến đổi nó, bằng các sinh ra các yếu tố alpha và các ý nghĩ. Khả năng suy nghĩ sẽ phụ thuộc vào khả năng đứa trẻ khoan dung với các ấm ức. Trong trường hợp mà đứa trẻ kháng cự với hẫng hụt, trải nghiệm của không-bầu-vú trở thành một ý nghĩ và do đó cũng tự phát triển một bộ máy tâm trí để suy nghĩ về các ý nghĩ.

Mô hình bao chứa – nội dung

Người mẹ không chỉ có thức ăn, mà còn có cả cái bao chứa cho mọi cảm xúc không hài long về nuôi dưỡng. Người mẹ vận hành như một cái bao chứa các cảm xúc về nuôi dưỡng và bằng sự trưởng thành tâm trí của mình, người mẹ khiến cho cái đói trở thành sự hài long, nỗi chịu đựng thành sự tự nguyện, sự đơn độc trở thành có đồng hành, nỗi sợ chết trở nên yên bình. Khả năng này của người mẹ có được do sự đón nhận các phóng chiếu của đứa trẻ mà Bion gọi là sự mơ mộng, và cũng có thể khả năng này thất bại.

Suy tư

Sự suy tư nhằm vào 2 tiến trình phân biệt: có một sự suy tư sinh ra các ý nghĩ và một sự suy tư khác nhằm vào việc sử dụng các ý nghĩa tiền-tồn tại. Để cho 2 chức năng này vận hành thì cần có một bộ máy suy nghĩ về các ý nghĩ.

Hai cơ chế tham gia trong việc hình thành bộ máy này:

  • Mối quan hệ năng động giữa điều gì đó được phóng chiếu, một cái nội dung ♂  và một đối tượng chứa lấy nó ♀.
  • Mối quan hệ năng động giữa các vị trí phân liệt – hoang tưởng và trầm uất (PS <=> D).

Như vậy, đối với BION, sự phát triển tâm trí phụ thuộc vào các yếu tố bẩm sinh (khả năng và không có khả năng chịu đựng các hẫng hụt) và các yếu tố của môi trường xung quanh (khả năng mơ mộng của người mẹ).

Ngô Thị Thu Huyền, tổng hợp từ nguồn: http://psy-enfant.fr/wilfred-bion-contenant-contenu-pensee/

Share – Mối hiểm họa của 5G lên sức khỏe con người — thân tri

Tháng 2/2019, quang cảnh thê lương hiện ra ở một công viên tại thành phố The Hague, Hà Lan – hệt như trong một bộ phim kinh dị: 150 con chim rơi khỏi các ngọn cây và nằm chết la liệt trên mặt đất. Đây là lần thứ hai chuyện này […]

via Mối hiểm họa của 5G lên sức khỏe con người — thân tri

Tháng 2/2019, quang cảnh thê lương hiện ra ở một công viên tại thành phố The Hague, Hà Lan – hệt như trong một bộ phim kinh dị: 150 con chim rơi khỏi các ngọn cây và nằm chết la liệt trên mặt đất.

4

Đây là lần thứ hai chuyện này đã xảy ra kể từ mùa thu năm 2018, làm cho các cư dân Hà Lan không khỏi nhìn lên bầu trời và băn khoăn. Trước những chú chim đã từng rất hoạt bát, giờ nằm ngửa bất động ngay dưới chân của họ, mọi nghi ngờ về bệnh dịch, ô nhiễm hay phá hoại đều bị loại bỏ.

Thủ phạm đứng ngay trên một trạm xe lửa gần đó – một cột buồm với các ăng-ten 5G mới. Cuộc thử nghiệm hệ thống viễn thông tân kỳ này đã thất bại nhiều hơn mong đợi. Kết quả là, chính phủ Hà Lan đã trì hoãn 5G khỏi cuộc đấu giá các tần số quốc gia cho tới năm 2020.

Trong nhiều thập niên, ngành viễn thông và các chính phủ đã không đầu tư đủ tài chính vào các nghiên cứu an toàn trên điện từ trường (EMF) và tần số vô tuyến (RF), cũng như tác hại của chúng đối với sức khỏe con người.

Sự bàng quan này vẫn tiếp diễn, mặc cho thông cáo báo chí năm 2011 của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) và Cục Nghiên cứu Ung thư Quốc tế (IARC) nói rằng họ phát hiện bức xạ EMF “có khả năng gây ung thư cho người.”

Tác hại của ô nhiễm sóng vô tuyến lên sức khỏe con người đã bị xem nhẹ. Không chỉ sự ra đời của mạng lưới 5G mới gây lo ngại, các tần số thấp như thiết bị phát Wifi hay điện thoại di động cũng gây hại nghiêm trọng, đặc biệt là với trẻ nhỏ.

5

Lời hứa của kỷ nguyên số

Trong một vài năm nữa, mạng 5G sẽ là cơ sở kết nối các máy bay drone, xe tự hành, chuỗi khối, Internet của vạn vật, chuỗi cung ứng, các thiết bị thông minh…

Sức cám dỗ của tốc độ download siêu nhanh của mạng 5G sẽ làm nó lan tỏa rất nhanh và rất rộng, nhưng cũng tồn tại chi phí ẩn do truyền tải sóng vô tuyến, phóng xạ điện từ trường và các tín hiệu WiFi liên tục, dù nhiều người xem nhẹ rằng chúng vô hại.

Tiến sĩ Martin Pall, giáo sư danh dự tại ĐH bang Washington và một trong những chuyên gia hàng đầu về EMF, đã trình bày trước Viện Y tế Quốc Gia Mỹ về mối nguy hại của mạng 5G: “Mỗi tác động của EMF sẽ gây ra nguy cơ hủy diệt với sinh mạng của chúng ta… Ở chuột, EMF giảm tỷ lệ sinh sản xuống cơ bản chỉ còn 0… 5G sẽ phát ở tần số cao hơn nhiều và xung động ở mức ngang với lò vi sóng.”

Trong slide thuyết trình cuối cùng, ông Pall đã viết: “Kế hoạch hiện tại đã được chấp thuận bởi Quốc hội Mỹ và FCC, đặt hàng chục nghìn ăng-ten 5G, phát xạ tới mỗi người và mỗi sinh vật trong cả đất nước mà lại chẳng có lấy một kiểm nghiệm an toàn sinh học cho sóng 5G… Điều này là hoàn toàn điên rồ.”

Cơ quan Bảo vệ Môi trường (EPA) đã thất bại trong việc nghiên cứu tác hại của EMF lên sức khỏe con người, thất bại trong việc tạo ra tiêu chuẩn an toàn, và vào năm 1979, đã dừng việc đo lường bức xạ EMF. Trên website của họ chỉ có một đường dẫn tới báo cáo cũ năm 1992 mang tên “Hỏi và đáp về điện từ trường.”

Tổ chức Y tế Thế giới thì còn thờ ơ hơn về thất bại trong việc thông báo tác hại của bức xạ EMF. Chỉ cần ghé qua website của WHO và nhìn thấy số lượng ít ỏi các tài liệu về EMF, người ta sẽ phải đặt câu hỏi về tôn chỉ của tổ chức này. Trên WHO chỉ có 6 nghiên cứu về EMF: năm 1981, 1983, 1987, 1993, 2004 và 2007.

Thật kỳ lạ khi WHO chỉ tuyên bố bức xạ EMF “có khả năng gây ung thư” vào 8 năm trước và không có động thái nào lớn để tìm hiểu hay cảnh báo tới cộng đồng.

Trong kế hoạch cải cách chính phủ của Tổng thống Trump cũng không hề nhắc tới ngành viễn thông đang ở ngưỡng cửa của một công nghệ gây tranh cãi. Do vậy, hiện tại ở Mỹ, Ủy ban Viễn thông Liên bang (FCC) sẽ vẫn nắm quyền quyết định về mức độ an toàn của bức xạ 5G, mặc dù đây không phải là nhiệm vụ chính của họ.

6

Khoa học nói gì về tác động của EMF?

Chỉ tới mùa thu năm 2018, người dân mới tham gia cùng các nhà khoa học và buộc các nhà lập pháp bang Michigan tổ chức buổi điều trần về EMF và gióng hồi chuông cảnh báo về 5G. Tại đó, nghị sĩ Richard Blumenthal đã thách thức ngành viễn thông “chứng minh 5G an toàn.”

“Dải sóng vô tuyến cường độ thấp có hại cho con người. Khi tiếp xúc ngoài trời, nó gây ra khối u trong não và tổn hại tế bào thần kinh tim,” tiến sĩ Fiorella Belpoggi của trung tâm nghiên cứu ung thư Cesare Maltoni, viện Ramazzini ở Italy cho biết. Cơ chế tổn hại không nằm ở lượng nhiệt gây ra khi sóng tiếp xúc với da (tương tự như tiếp xúc ánh mặt trời) mà ở mức độ tế bào – đối với tất cả sinh vật sống.

“Ở châu Âu, các nghiên cứu dịch tễ học đối với các tháp tín hiệu di động cũng tìm thấy khối u thần kinh thính giác và khối u trên mặt người,” bà nói. “Tác hại này không thể hiện ra trong nhiều năm. Chính thời gian chờ này mới là vấn đề. Ung thư không thể hiện ra trong 20, 30 năm. Với thế hệ trẻ em lớn lên cùng các thiết bị có màn hình, chúng ta có thể thấy các vấn đề gây ung thư tác động lên chúng từ khi còn trong phôi.”

“Ở mức độ tế bào, các ty thể và sự trao đổi chất bị ảnh hưởng rất lớn bởi các xung thần kinh ion,” bà cho biết. “Các sóng milimet không được người ta biết tới nhiều, cần thêm các nghiên cứu. Tôi e rằng 5G sẽ giống như amiăng*, lan ra khắp nơi trong xã hội, để rồi người ta mới nhận ra tác hại là gì.”

(Amiăng được sử dụng chủ yếu để sản xuất tấm lợp A-C. Người tiếp xúc với amiăng thường phát bệnh sau khi tiếp xúc rất lâu từ 20-30 năm nên thường đến khi nghỉ hưu mới mắc bệnh. Hiện này amiăng bị liệt vào nhóm 1 các chất gây ung thư ở người. Nhiều nước đã cấm sản xuất, ở Việt Nam Amiăng trắng vẫn tiếp tục được sử dụng.)

Bà Belpoggi nhấn mạnh rằng các bức xạ tần số thấp cũng có tác hại như EMF: “chỉ là bước sóng ngắn hơn và tần số khác biệt, nhưng tác động tổng thể là y hệt.”

Vấn đề với 5G là các bước sóng của nó được truyền đi ở khoảng cách ngắn hơn so với 4G. Cũng có nghĩa là mạng 5G sẽ đòi hỏi phải có thêm hàng triệu ăng-ten được xây dựng trong thập kỷ tới. Các ăng-ten này sẽ xuất hiện ở khắp nơi: các cột đèn, cột điện thoại, nóc nhà người dân, các tòa nhà văn phòng… Chúng sẽ xâm nhập vào mọi ngõ ngách của cuộc sống.

“Các sóng EMF và RF gây hại cho DNA của người. Chúng đóng góp vào các tác hại môi trường gây bệnh tự kỷ, Parkinson, ung thư và làm giảm số tinh trùng. Chúng ta cần tái phân bổ tiền từ các ngành khác và đặt điều này thành ưu tiên số 1,” bà Belpoggi cho biết, nhận xét rằng tình trạng hiện tại là “chính sách điên rồ, nơi công nghệ còn quan trọng hơn sức khỏe con người.”

Trong năm 2019, phòng thí nghiệm của bà Belpoggi sẽ công bố nghiên cứu về tác động của EMF lên 2800 con chuột, với nhóm đối chiếu là 1000 con. Họ sẽ quan sát tất cả các cơ quan nội tạng. Nghiên cứu này được 30.000 người dân địa phương đóng góp chi phí, bởi viện Ramazzini là tổ chức phi lợi nhuận, không chịu ảnh hưởng của chính phủ hay các ngành công nghiệp. Họ đã chia sẻ các dữ liệu của mình với các viện nghiên cứu ở Mỹ từ năm 2000.

7

Ở Mỹ, tiến sĩ Sharon Goldberg đã gửi email cho biết 3 vấn đề sức khỏe hàng đầu mà 5G và Internet vạn vật sẽ mang đến.

1. “Đục thủy tinh thể chiếm 60% số ca phẫu thuật mắt và tốn kém chi phí 3,6 tỷ USD mỗi năm.”

2. “Kháng kháng sinh và tổn hại tới hệ miễn dịch, bởi công nghệ sóng milimet (MMW) ảnh hưởng tới độ mẫn cảm của kháng sinh (và thúc đẩy phát triển) các dòng vi khuẩn staphylococcus và E. coli. Tác động cấp kỳ của bức xạ EMF lên các tế bào/hệ thống sống thường rất khác biệt với tác động phơi nhiễm lâu dài.”

3. “Ảnh hưởng lớn và âm thầm của MMW là tác động lên khả năng trầm cảm/tự tử và cuộc khủng hoảng thuốc giảm đau có tính chất gây nghiện (nhóm opioid).”

Lời chứng của Goldberg trước Ủy ban Chính sách Năng lượng Hạ viện của Michigan đã gây được sự chú ý của các nhà lập pháp và của công chúng. Video của bà đã thu hút được hơn 650.000 lượt xem.

Cho tới nay, chỉ có các nhà khoa học lên tiếng quan ngại và đăng tải các dữ liệu quý giá về phơi nhiễm EMF. Chúng sẽ thúc đẩy các tổ chức như EPA, FCC và WHO hành động, đầu tư vào nghiên cứu và đưa thông tin tới công chúng, cập nhật thông tin về một làn sóng công nghệ ảnh hưởng tới tất cả cây cối, con người và động vật.

Trước mắt, cấp kíp nhất là phải đạt được một lệnh tạm dừng lắp đặt mạng lưới 5G.

James Grundvig – tác giả của sách “Kẻ thao túng lão luyện: Câu chuyện có thật về lừa đảo, tham ô và chính phủ phản bội ở CDC.” Ông sống và làm việc ở New York.

Phong Trần biên dịch – (Nguồn : trithucvn.net)

Share – [THĐP Vietsub] (18+) George Carlin – Sự Thật Về Nước Mỹ — Triết Học Đường Phố 2.0

“Các chính trị gia được đề vào vị trí đó để đánh lừa bạn, khiến bạn nghĩ rằng bạn có tự do lựa chọn. KHÔNG CÓ ĐÂU. 11 từ nữa

via [THĐP Vietsub] (18+) George Carlin – Sự Thật Về Nước Mỹ — Triết Học Đường Phố 2.0

(Wiki) George Carlin (12 tháng 5 1937 – 22 tháng 6 2008) là một diễn viên hài stand-up, nhà phê bình xã hội và nhà văn người Mỹ, người đã giành được năm giải Grammy với các album hài.

Carlin nổi tiếng với thể loại hài về chính trị, tiếng Anh, tâm lý, tôn giáo, và nhiều chủ đề cấm kỵ khác. Carlin và “Bảy từ ngữ bẩn thỉu” (Seven Dirty Words) từng bị Tòa án Tối cao Hoa Kỳ phán quyết cho phép chính phủ quyền điều chỉnh các nội dung phát trên sóng radio công cộng.

Chương trình đầu tiên trong 14 chương trình hài của ông cho kênh HBO được quay năm 1977. Vào thập niên 1990 và thập niên 2000, các chương trình hài của Carlin tập trung chủ yếu vào nội dung phê phán văn hóa-xã hội Mỹ hiện đại. Ông thường xuyên bình luận về những chủ đề chính trị ở Mỹ và châm biếm sự quá độ của văn hóa Mỹ. Chương trình cuối cùng của ông cho HBO, It’s Bad for Ya, được quay khoảng bốn tháng trước khi ông qua đời.

Năm 2004, Carlin được Comedy Central xếp ở vị trí thứ 2 trong danh sách 100 diễn viên hài stand-up vĩ đại nhất mọi thời đại, đứng trước Lenny Bruce và sau Richard Pryor. Ông thường xuyên biểu diễn và là khách mời của chương trình The Tonight Show và làm chủ số đầu tiên chương trình Saturday Night Live. Năm 2008, ông được nhận giải Mark Twain Prize for American Humor.

Share – Sợ gì làm nấy! — Triết Học Đường Phố 2.0

(1377 chữ, 5.5 phút đọc) Hoa trái mà sự dũng cảm mang lại to lớn hơn tất thảy những bình yên có được của một cuộc đời chui rúc chốn an toàn.

via Sợ gì làm nấy! — Triết Học Đường Phố 2.0

“Đây là cách phép thuật được thực hiện: Bằng cách quăng bản thân mình vào vực thẳm, khám phá ra được rằng nó là một chiếc giường tơ êm ái.” – Terence McKenna

Trước kia, tôi sợ rất nhiều thứ và thường xuyên cảm thấy căng thẳng, dúm dó một góc vì đủ thứ chuyện trên đời: sợ người khác đánh giá, sợ mình bị tổn thương, sợ người khác bị tổn thương vì mình, sợ cô đơn, v.v… Trong lòng luôn dấy lên rất nhiều những suy nghĩ cản trở, ngụy biện khiến tôi không thể hành động được, không thể bung tỏa sức mình vào trong đời sống được. Đó là một chuỗi ngày đen tối mà tôi đã phải trải qua.

Nhưng ở tận cùng của sự gò ép và co rút ấy, những nỗi sợ hãi đã cho tôi thấy nguyên hình của nó trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi. Khi tôi giận dữ vì đau đớn, tất cả chút sức tàn còn lại bên trong đã bùng lên để bật tung những xích xiềng đang bủa vây. Giống như con giun xéo lắm cũng quằn, tôi bực, rất bực khi thấy mình run rẩy như một con chó gặp mưa chỉ vì những chuyện ngớ ngẩn, vì những lời nói ngụy biện tiêu cực lảm nhảm trong tâm trí. Chúng chỉ là những lời nói vọng ra từ trong tăm tối chẳng thấy mặt kẻ chủ nhân, chúng chỉ như một làn sương khói. Vậy thì làm sao chúng có thể mạnh hơn cú đấm của đôi bàn tay này, bước chạy của đôi chân này và tiếng gầm từ trong lồng ngực này chứ?

Từ khoảnh khắc “điên tiết” đó, tôi bắt đầu có tư duy đảo ngược rằng: sợ ở đâu sẽ dấn thân vào đó, để xem nỗi sợ ấy có thật sự to tát đến vậy không. Tôi đã đứng dậy và thách thức những mưu mẹo lừa đảo của tâm trí yếu hèn. Nó và tôi sẽ cùng chứng minh sức mạnh của mình trên một võ đài trải nghiệm. Và chỉ trải nghiệm mới có thể là người phán xử xem ai là kẻ bề trên.

Khi sợ tỏ tình mà người ta từ chối, thay vì giữ lại những xúc động trong lòng, tôi đã tiến đến và nói lời cảm mến. Ngay sau khi những sợ hãi bắt đầu lồng lên (chúng đã ra đòn trước), tôi phải là người đáp trả bằng một hành động cụ thể. Vấn đề không phải là người được tỏ tình có đồng ý hay không, vấn đề là tôi đã vượt qua được chính mình, đã dám thể hiện và diễn đạt bản thân trong một hành động thổ lộ nội tâm. Và cảm giác sướng vui khi nâng mình lên một tầng cao mới của sự dũng cảm có thể ngang bằng thậm chí vượt trội hơn cảm giác được người ta yêu mến trở lại. Trong khi hành động, sự tự tin và nội lực của tôi đã được giãn nở, đó mới là điều quan trọng nhất. Và thường thì ít ai không bị hấp dẫn bởi những người tự tin.

Khi sợ sống ở một nơi xa lạ không bạn bè, người thân, thay vì ở nhà tiếp tục bám váy mẹ, tôi đã quyết định lên đường trú chân ở một thành phố mới – nơi cách nhà hàng giờ đồng hồ bay. Và mỗi lần dạo bộ một mình ở nơi cách biệt với những thân thuộc an toàn trước kia, tôi thấm hiểu được trách nhiệm chăm lo chính mình, và cảm giác nhúng sâu vào hiện tại khi cái chết có thể ập đến bất kỳ lúc nào trong khi xung quanh đây chẳng ai biết tôi là ai. Tôi đã bầu bạn với những nỗi khiếp đảm ấy mỗi ngày cho tới khi chúng trở thành một sự đơn điệu bé nhỏ không cần phải lu loa bật đèn cảnh báo nữa.

Khi sợ người khác tổn thương vì những luồng tư tưởng khác biệt, thay vì giữ chặt chúng ở trong lòng và quặn thắt vì căng thẳng, tôi đã nói ra những gì mình thật sự cảm thấy, cách mình nhìn nhận thế giới. Vì tôi cho rằng con người không thể làm tổn thương được con người, chỉ có tư tưởng là làm tổn thương nhau. Và chúng cần được diễn đạt để thấu hiểu và mở rộng bởi những khác biệt đối nghịch. Ở đây, tôi đang nói về trường hợp trò chuyện để đi đến sự đồng cảm và gìn giữ mối quan hệ. Nó khác với chuyện ganh ăn thắng thua, đúng sai với người khác.

Đấy, cứ như vậy, mỗi khi trong tâm tưởng dấy lên một nỗi sợ, thay vì quy hàng nó như trước kia, nằm bẹp xuống như một con gián chỉ biết nghe lời, tôi đã coi những lời run rẩy ấy là ngón tay chỉ tới những việc cần làm, những nơi cần tới, những mảnh đất mà sức mạnh của mình sẽ được nở rộ. Và TẤT CẢ mọi lần, quyết định dấn thân của tôi đều đúng đắn một cách không tưởng. Hoa trái mà sự dũng cảm mang lại to lớn hơn tất thảy những bình yên có được của một cuộc đời chui rúc chốn an toàn.

Trong sự “nổi loạn” làm ngược ấy, tôi càng lúc càng hiểu ra rằng không chỉ nỗi sợ hãi mà bản thân sự an toàn cũng là một điều giả tạo, một ảo ảnh. Sự an toàn ấy không hề tồn tại trên đời. Vì cuộc sống là sự chuyển động và biến hóa không ngưng nghỉ. Một điều bất kỳ luôn có thời hạn, luôn chực biến mình thành một điều gì đó khác. Vậy nên việc dừng chân ở một nơi nào đó cố định mới chính là một sự nguy hiểm. Trong khi, nỗi an toàn duy nhất nằm ở sự vận động, ở trong chính sự bấp bênh chập chờn không báo trước.

Tôi nói rằng “sợ gì làm nấy” không có nghĩa là bản thân trẻ trâu muốn thách thức cả thế giới, thách thức mọi luật lệ để lao thân vào những chuyện thị phi hay vô đạo như trộm cắp, giết người. Việc đó là ngu xuẩn không cần thiết. Những gì tôi quyết định hành động đều là để vượt qua những giới hạn của chính mình, hoàn thiện những mặt yếu kém của bản thân.

“Không ai quá giác ngộ tới mức không cần phải cải tiến chính mình.” – Terence McKenna

Đôi khi, nó chỉ đơn giản là tập cho trọn vẹn một bài yoga khi trong lòng cảm thấy chán nản; thức dậy vào sáng sớm khi mí mắt không buồn muốn nhấc lên; hay thậm chí, nó là một sự từ chối tiếp lời cho những cuộc trò chuyện tiêu cực từ những người xung quanh, trong đó có gia đình hay bè bạn.

Mỗi ngày, tôi học cách vượt qua nỗi sợ đau đớn, mệt mỏi và cô đơn như vậy. Những thứ đó chỉ có thể được chuyển hóa và tan biến bằng cách đi thẳng vào bên trong với một hành động đảo ngược. Tôi cho rằng hành động chính là lời khẳng định bản lĩnh mạnh mẽ nhất trên thế gian này. Bên cạnh tình yêu, nó là thứ có khả năng dập tắt sự lải nhải và ngụy biện dài lê thê của tâm trí. Nó sẽ thiêu đốt tất cả những hèn hạ, dối gian mà chúng ta đeo gánh bên người.

Tất nhiên, không phải cứ bảo làm ngược là làm được ngay vì quán tính sợ hãi của ta vẫn còn lớn những ngày tháng đầu tiên. Nhưng không quan trọng nơi mình đang đứng mà quan trọng nơi mình đang đi. Nếu cứ tiếp tục tiến lên, tự thúc mình thêm một chút lực nữa thì phép màu có thể diễn ra. Sự thật là điều đó luôn diễn ra với những người dũng cảm. Vậy nên nếu ai đó hỏi phương châm sống của tôi là gì, thì tôi sẽ không ngần ngại trả lời rằng: Sợ gì làm nấy!

Tác giả: Vũ Thanh Hòa

Kungfu – TOP 10 MISTAKES MARTIAL ARTISTS MAKE IN THE DOJO

Martial arts training is a learning experience, to say the least. Each day you spend in the dojo, you are bombarded with new movements, new techniques and new strategies.

The best way to rise to the challenge of mastering all that material is to learn from the mistakes of those who came before you. In other words, if you can avoid the pitfalls that have trapped other martial artists, you will be that much further ahead for your next promotion test or sparring match.

The mistakes outlined in this post were gleaned from my 20 years as a martial artist and 10-plus years as a chiropractor who treats martial arts injuries.

10    Training one side of your body more than the other

Students do that because they always face their opponent with the same foot forward, and they think they will be able to make the same choice on the street. They do not know that always fighting from the same stance will make them predictable in the dojo, and it can ruin their ability to respond to unorthodox attacks on the street.

Solution: Train your weaker side first. In sparring, try to launch an attack using the arm or leg you normally don’t use. Merely switching your stance frequently in a match can help keep your focus and techniques sharp.

9    Using excessive force

Many beginners try to punch or kick so hard that they lose control of their body and set themselves up for injury.

Solution: When you learn a new technique, try to focus on proper body placement from the beginning to the end of the movement. When you have mastered that, you can add power.

8    Moving too quickly

Lower-ranked students sometimes observe the speed with which higher belts perform and try to duplicate it before they are ready. That can lead to improper technique and increase the risk of injury.

Solution: Ask advanced students to show you a new move slowly, then try to duplicate their movement in slow motion. As the technique becomes second nature, your speed will improve.

7    Stretching too far too fast

This is a big problem, especially for older students just getting into the martial arts. When their motion exceeds what their body can handle, it can result in pulled muscles or torn tendons and ligaments.

Solution: Stretch at home or in the office before you go to class. That will give you an edge because your body will be partially warmed up before you begin stretching in class.

6    Holding your breath or exaggerating your breathing patterns

Many beginners do this so frequently that they become lightheaded or dizzy. They also subconsciously reduce their energy levels and disrupt their concentration.

Solution: Relax. Breathe while you move and exhale at the climax of your punch, kick or block. Try to breathe from your stomach, not from your chest.

In any martial art, mastering the basics is the key to progress.

5    Practicing advanced techniques before mastering the basics

Many martial artists are guilty of making this mistake. The result is poor execution of blocks, punches and kicks.

Solution: Remember that fundamental techniques are the building blocks of advanced techniques. Spend more time practicing the basics.

4    Drinking too little before, during and after a workout

The martial arts are one of the most strenuous aerobic and anaerobic workouts on earth, yet many students don’t drink any fluids because they think sweating is good and replacing lost water is unnecessary.

Solution: Drink water before class, during and after class. It will keep your muscles — which are 70-percent water — functioning at maximum capacity and shorten your recovery time.

3    Overdoing it too soon

Most martial artists fall prey to this. They throw one too many punches into the focus pad, blast one too many kicks into the heavy bag or execute one too many breakfalls on the mat — and find themselves sidelined with an injury.

Solution: Make your workouts 90-percent physical and 100-percent mental, saving some energy for your next training session. Focus on control and precision.

2    Practicing only your favorite moves

All martial artists tend to practice the techniques they are good at more than the techniques they need to improve.

Solution: Perform all your techniques using both sides of your body. In friendly sparring matches, surprise yourself and your opponent by executing a difficult move you have never used before.

1    Training only once a week

Some martial artists are so busy they can’t find time to work out more than once a week. They train one day, and over the next six days their memories fade and their technique falls apart.

Solution: Try to get to the dojo at least four times a week. On your days off, do your martial arts homework. If you think of your training like attending high school, you will improve more quickly.

By Adam R. Weiss

Full link: https://blackbeltmag.com/arts/history-philosophy/top-10-mistakes-martial-artists-make-in-the-dojo

Kungfu – KARATE TECHNIQUES MASTER THE KNIFEHAND STRIKE

It’s been called the edge-of-the-hand strike, the ax hand, the shuto, the thousand-hand strike and the “judo chop.” It can be found in virtually every martial art from karate to kung fu and in every kata from those practiced at the Kodokan to those done at Kukkiwon.

So how did this time-honored technique go from martial arts mainstream to martial arts punch line? How did the only strike found in almost every established style go from secret technique to something your grandfather did?

The fate of the technique was sealed in 2002 when Austin Powers executed his patented “judo chop” in Goldmember. Since then, it’s been called outdated, labeled ineffective or simply ignored. But that is not entirely accurate.

Photo by Robert Reiff

While most martial artists and self-defense enthusiasts have abandoned the move for Western-style closed-fist strikes, there’s still a group of steadfast practitioners who know the full story and understand how to correctly apply the technique that was described as “the most deadly blow without the aid of a weapon” by American close-combat pioneer Col. Rex Applegate.

Col. Rex Applegate and other close-quarters-combat experts in the early 1900s realized how effective the karate chop could be, and they proved it time and time again in real-world situations. However, because of the rise of boxing, kickboxing and the mixed martial arts, it’s been put on the back burner.

While the knifehand strike has little application in the ring, it’s still effective for what it was designed for: up-close combat and self-defense. In fact, it’s the most versatile method of striking and, even better, it can be mastered relatively easily.

The Knifehand Strike: Tough

Despite the delicate bone structure of the appendage, the edge and heel of the hand are the only two places that can naturally take a lot of punishment while suffering a minimal amount of damage. That’s in stark contrast to the punch, which may appear formidable in the ring but, when delivered without the protection of hand wraps and gloves, frequently leads to shattered knuckles or dislocated fingers if a skull or elbow is hit.

To be effective with a punch, you must condition your hands — which can take months or even years. To be effective with the karate chop, however, you need only invest in a few weeks of training, after which you’ll be able to hit any target on your opponent’s body and inflict maximum damage with little or no injury to yourself.

The Knifehand Strike: Versatile

The blow can be used from any angle or position. On your feet, it enables you to protect the vital areas of your head and neck while you advance, keep your target off-balance and deliver a barrage of strikes. From a rear-body grab or bear-hug position, the technique can be delivered as an elbow at extreme close range. As you create space using it in conjunction with head butts and stomps, you can inflict more damage with the edge of the hand.

Photo by Rick Hustead

On the ground, it’s also useful. From a dominant position — for example, the mount or guard — the edge of the hand is incredibly effective. If you try to punch a constantly moving target, you stand a good chance of shattering your knuckles on the ground if you miss. You also run the risk of breaking bones in your hand if you hit an elbow or head.

Because the karate chop is delivered along an arcing path, it minimizes the chance of making contact with the ground. That empowers you to deliver a series of hard, fast strikes without the risk of sustaining an injury that might render you incapable of continuing.

The Knifehand Strike: Effective

Experts agree that when it comes to survival, you need to cause as much damage to your target as rapidly as possible while maintaining the integrity of your bone structure. The karate chop is the keystone of this concept. It enables you to strike anywhere with a sharp, powerful blow, the results of which can range from a stunning strike to a fight-ender.

With a little training, an average person can develop good technique; that same amount of training will enable a martial artist to create an awesome strike that works in a variety of situations. With the rise of reality-based fighting, the karate chop is making a comeback as more and more people are recognizing their need for no-nonsense self-defense techniques.

It proved itself on the streets of Shanghai in 1910, and it’s every bit as effective in the deserts of Iraq — or the small towns of America — today.

By Damian Ross

Full link: https://blackbeltmag.com/arts/japanese-arts/karate-techniques-master-the-knifehand-strike

Ẩm thực – 22 On-Sale Style Upgrades to Buy Immediately

These deals won’t last.

22 OnSale Style Upgrades to Buy Immediately

By

Full link: https://www.gq.com/gallery/22-on-sale-style-upgrades-4-18-19?utm_source=nl&utm_brand=gq&utm_mailing=gq_daily_042019&utm_medium=email&bxid=5c5cba14283d8e788b2c6f8c&user_id=56356405&hasha=b357a3f7d7c5d1ec57c25e9b6231f8b6&hashb=aeff271f8ff4a7fd8fe495e655c0eb7b5e4fe7ac&hashc=1f8ce695fd760fb4d65e389189e83ccceb06e601bec24bb9c826250bee570416&esrc=bounceX&utm_campaign=gq_daily_042019&utm_term=GQ_Daily_Active

Ẩm thực – 7 Adaptogens to Give Your Brain the Boost You Need

These miraculous plants can help you fight stress and boost memory, immunity, and stay focused.

7 Adaptogens to Give Your Brain the Boost You Need

Adaptogens — one of the hottest buzzwords around — have been popping up in everything from nutrient-dense smoothiesto skin care products. And while they’ve been used for thousands of years in Ayurveda, only now are these miraculous plants starting to permeate modern medicinal practices.

What are adaptogens?

Adaptogens are a specific class of herbs and mushrooms that help your body reach equilibrium, Stepfanie Romine, health coach and author of Cooking With Healing Mushrooms: 150 Delicious Adaptogen-Rich Recipes that Boost Immunity, Reduce Inflammation and Promote Whole Body Health, tells us. Adaptogens work by supporting the endocrine system: they alleviate stimuli to stress, ultimately striking a balance between stress and normalization, allowing the body to naturally achieve homeostasis.

When it comes to brain health, one class of adaptogens do the job best: Nootropics. These cognitive-boosting plants work on the hypothalamus, your brain’s control center, to eliminate stress and improve cognition and memory. Thinking about giving them a go? Before you incorporate anything new into your diet, be sure to consult your doctor to make sure it doesn’t contraindicate any medications you’re taking. Find out how your brain health could benefit from our seven adaptogens below.

1

Reishi

Shutterstock

Reishi is considered the mushroom of immortality, Pedram Shojai, a Doctor of Oriental Medicine and author of The Urban Monk tells us. “It boosts the immune system, has anti-cancer properties, and helps offset depression. It’s a powerful energy booster and can be included in soups, teas, or taken in powder form. It helps you focus and stay calm—a great combo.” For an easy add-in to smoothies, parfaits, and energy bites, try Om’s organic reishi powder.

2

Ginseng

Shutterstock

Shojai describes ginseng as the “emperor” of adaptogenic herbs. “It is a strong antioxidant and has powerful benefits to the immune system. It helps the brain stay calm and energized simultaneously,” he says. “It’s great for studying and even helps erectile dysfunction. Traditional Chinese doctors have prescribed Ginseng for centuries to help boost energy and vitality.”

3

Holy Basil

Shutterstock

This delicious herb helps you keep calm and focused, and is often used in tea, Romine tells us. According to a study in the Journal of Ayurveda and Integrative Medicine, holy basil has been found to protect organs and tissues against chemical stress from industrial pollutants and heavy metals as well as physical stress from prolonged physical exertion, exposure to cold, and excessive noise. The study also reports that the herb can counter psychological stress by exuding positive effects on memory and cognitive function through its anxiety-reducing and antidepressant properties.

4

Cordyceps

Shutterstock

Shojai tells us that this ‘shroom is the go-to for athletic performance. “It has anti-aging and anti-inflammatoryproperties along with some possible benefits to heart health. Kung Fu practitioners have used it for years to help gain edge on in battle. Cordyceps are an important adjunct to modern lifestyles with all the added stressors we encounter.”

5

Rhodiola Rosea

Shutterstock

Try adding Rhodiola Rosea to your daily routine and you may find your outlook becoming quite rose-colored. “Its anti-stress and fatigue eliminating properties make it so useful! Rhodiola Rosea boosts the body’s blood to build immunity and general wellbeing. It also assists with memory and learning,” Mona Dan, LAc., MTOM, herbalist, and acupuncturist, tells us. “Rhodiola is a Siberian herb, and studies show that it helps protect the body from damage on a cellular level, as well as assists with regulating the heartbeat. This is a happy adaptogen through and through.”

6

Schisandra

Shutterstock

“This is a powerful berry with anti-inflammatory properties that aid in enhancing physical performance, endurance, and productivity,” Dan says. “It also possesses antioxidant properties, which aid with energy, mental health, and liver support. It can significantly reduce stress hormone levels in the blood, which has made it a favorite amongst many. In ancient China, this adaptogen was used by royalty to fight against aging and also for reproductive purposes. This is an all-around beneficial adaptogen to protect and shield the body against viruses. However, if you do have any viral or bacterial illnesses, its best to discontinue its use until you’ve recovered.”

7

Lion’s Mane

Shutterstock

Lion’s Mane specifically targets cognitive function because it crosses the blood-brain barrier, Romine says. “According to scientific research, Lion’s Mane has shown promise for treating dementia and early-onset Alzheimer’s. It also helps cognition by increasing blood circulation to the brain.” Amazing Grass’ Brain Elixir features Lion’s Mane, Ashwagandha, and fermented greens to support concentration and mental clarity while Om offers an organic Lion’s Mane powder you can add to teas.

Eat This Tip:

“As with many herbs and in line with traditional Chinese medicine, it’s important to note that using adaptogens alone, as a single herb, may not show the herb’s true potency,” Dan reminds us. “Herbs are meant to be used in formulations, as they are very synergistic. If you feel that you haven’t seen a difference when incorporating magical adaptogens into your diet, this may be the issue.” Romine also suggests using adaptogens consistently for one to two months to allow their full effects to kick in.

By APRIL BENSHOSAN

Full link: https://www.eatthis.com/adaptogens-cognitive-function/?utm_source=nsltr&utm_medium=email&utm_content=adaptogens-cognitive-function&utm_campaign=etntNewsletter

Collection – Got clutter you can’t seem to shift? 5 smart tricks to make it move

We all have an area, closet, shelf or drawer that remains a mess, despite our best efforts. Well, these tips might finally help you clear it, from author Gretchen Rubin.

1. To see clutter with fresh eyes, take a photograph.

If you’re having trouble getting started, try taking photos of an area and evaluating what you see. Somehow, a photograph helps us to see a space anew: It changes our perspective and gives us a measure of detachment that can enable us to decide what items should stay and what need to go.

Bonus: Once you’ve cleared the space, take photos of it so you can compare “before” and “after” images. It’s a big morale booster to see visual proof of what you’ve accomplished.

2. Go ahead and abandon a project.

One source of clutter in our homes, and a significant drain on our energy, is the uncomfortable presence of unfinished projects. Whenever we see evidence of them, we get a jolt of guilt or annoyance: “I should finish that,” “I need to deal with that,” “When am I going to find the time to get that done?” These projects can take many forms: knitting experiments, gardening plans, half-built Lego castles, binders full of untried recipes, woodworking projects, giant puzzles, dictionaries for languages we want to learn …

Unfinished projects contribute to clutter because we often leave them out in the open as a remind to finish them. Push yourself to complete an unfinished project — or just call an end to it. The easiest way to complete a project is to abandon it and clear it away. Get that stuff off your shelf and off your conscience.

3. Move your clutter out of context.

When we see objects settled into a particular place over time, it becomes hard to imagine where else they might go. So put your clutter into a new context. Pick up the items, gather them in a box, and carry it to a well-ordered room. Once you detach things from their settled places, it’s much easier to decide what to do with them.

4. Consider the ex factor.

If you can’t decide whether you should keep an item of clothing, ask yourself, “If I ran into my ex on the street, would I be happy if I were wearing this?” Often, the answer will give you good clues.

5. Forecast the future.

Imagine that it’s far in the future and your relatives have arrived to clean out your house. What items will they want and what items will they give away, toss or recycle? You can make their job in the future easier by dealing with your possessions now, instead of foisting that job on them.

Excerpted with permission from the new book Outer Order, Inner Calm: Declutter and Organize to Make Room for Happiness by Gretchen Rubin. Published by Harmony, an imprint and division of Penguin Random House LLC, New York. Copyright © 2019 by Gretchen Rubin.

By

Full link: https://ideas.ted.com/got-clutter-you-cant-seem-to-shift-here-are-5-smart-tricks-to-make-it-move/

Collection – Governments can lead construction into the digital era

New technologies can advance project outcomes in the construction industry. Governments are well-poised to cultivate greater adoption.

In industry notorious for cost and time overruns, the construction sector can capture significant efficiencies by adopting new technologies. While many executives acknowledge the potential of new technology, they often hesitate to risk multi-billion-dollar projects on applications they consider unproven. To create greater value from public and private spending on large capital projects, governments can help clear the path and bring new technologies to bear.

New technologies—advanced analytics, automation, machine learning, and the Internet of Things, for example—have delivered substantial benefits to industries at the forefront of adoption, particularly telecommunications and finance. And while these disruptive forces will eventually wash over every industry, the construction industry still lags.

Digital tools are already available, with $18 billion invested in construction technology between 2013 and early 2018. McKinsey research, however, finds that leaders struggle to adopt these applications—not because of cost concerns or lack of interest, but rather because of insufficient internal processes and risk aversion.

Pressing need for improvement

Using technologies to boost construction productivity can have a profound impact on public and private spending. In the United States alone, expenditures on construction reached $1.29 trillion in 2018, after rising an average of 7.4 percent annually over the previous five years.1

The public sector accounts for a significant share of this total. Stripped of residential and private-use projects, construction expenditure on public infrastructure—for instance health care, education, and transportation—reached $334 billion in 2018 (Exhibit 1). Public spending will finance almost 80 percent of these infrastructure expenditures, by our estimates.

We strive to provide individuals with disabilities equal access to our website. If you would like information about this content we will be happy to work with you. Please email us at: McKinsey_Website_Accessibility@mckinsey.com

And the rise in construction spending is unlikely to abate soon. Increased urbanization is creating demand for projects that support denser population centers, such as transportation, power, and sewage. And in the United States, deteriorating public infrastructure must be addressed urgently. McKinsey research found that the country requires an additional $500 billion in infrastructure funding between 2017 and 2035 to meet its estimated requirements.

Amid this growing need, public and private projects have struggled to keep costs and construction times within original projections, especially for complex, high-cost projects. Early adopters have already begun to test new technologies to improve project outcomes. For instance, some companies are using wearable GPS devices or smartphone apps to optimize workflows and resources. Others have begun using virtual-reality systems for supervisors and crew to “walk through” processes to prepare sequencing, identify potential problems, and conduct safety trainings more efficiently.

Governments are well positioned to catalyze change

Despite these early efforts, many companies are reluctant to experiment in untested waters. This is understandable since billions of dollars and corporate reputations are at risk with these projects, and there is no room for do-overs. These hurdles, however, present a prime opportunity for governments to take the lead and break the inertia that slows the construction industry from entering a digital era.

Public expenditures account for a significant portion of non-residential, public-use construction projects, and government agencies work closely with private companies of all sizes to deliver these complex infrastructure projects. Such projects span a wide range of infrastructure, from roads to buildings to sewer systems (Exhibit 2). The government’s purchasing power touches every corner of the construction industry, while its regulatory power allows it to set standards that are most easily met using new technologies or even to mandate their use.

We strive to provide individuals with disabilities equal access to our website. If you would like information about this content we will be happy to work with you. Please email us at: McKinsey_Website_Accessibility@mckinsey.com

Our experience and research suggest five measures available to governments that can be powerful tools in accelerating adoption.

Set bold aspirations

At the outset, governments can articulate bold aspirations for the adoption and use of technology in public sector projects. Beyond increasing awareness, such public aspirations demonstrate the priority given to developing a more efficient construction industry through broader deployment of new technologies.

One approach would be to craft a digital construction strategy that encourages the use of new tools to reduce the time and cost of public works projects. For example, clear targets could be set for the use of pre-fabricated or modular components, enabled by digital collaboration tools such as BIM, that would reduce the instances of rework and change orders.

Some countries have already taken steps on this direction. In Ireland, for example, the National BIM Council published a national strategy for the construction industry in 2017 that included clear digital targets.2 As part of its vision, the council strives to reduce project delivery times by 20 percent, increase construction exports by 20 percent, and cut capital costs by 20 percent, all by 2021 compared to 2018 levels.

Create meaningful incentives

Governments can also use their purse strings and tendering processes to create meaningful incentives for construction companies. For example, public grants could be offered to help companies adopt technologies that aid in project design and execution. National competitions and prizes that reward technology adoption in construction projects can also provide first movers with additional financial support, as well as publicly recognizing the importance of using technology to accelerate and bring down the costs of construction. Similarly, governments may consider publicly supported incubators that allow low-risk testing for new applications.

Further, public contracting agencies can insist that successful bidders incorporate digital collaboration tools into publicly-owned projects. For example, the Tennessee Department of Transportation recently announced it will require prime contractors and designers to use construction productivity software on all its projects, beginning with March 2019 contract awards.

In another example, the UK Infrastructure and Projects Authority estimated that public and private investment in infrastructure projects will total about $780 billion between 2017 and 2027 and pledged “to use its purchasing power to drive adoption of modern methods of construction.”3Among the announced measures, five major government departments will weigh offsite construction capabilities in assessing tenders for projects.

Manage risk

In addition to creating meaningful incentives to spur adoption, governments can help reduce the barriers and risks that are unique to these emerging technologies. For example, procurement or acquisition regulations often place a great deal of emphasis on a contractor’s past performance in future source selections. However, contractors that wish to pilot new technologies will not have as much experience or demonstrated cases as those offering traditional solutions. If this is seen as a major disadvantage, it could hinder the use of government procurement processes to encourage the adoption of new technologies. Re-thinking these guidelines to make allowances for emerging technologies, giving them time to establish a foothold, may be crucial to accelerated adoption.

At the same time, governments can consider assuming some of the contractor risks associated with trialing new technologies. In selected projects or portions of projects, for example, governments can offer to reimburse contractors if the new technologies fail to deliver projected savings. Such guarantees may sound bold, but they can be successful if focused on targeted project components, phases, or solutions with substantial long-term savings potential.

Ensure transparency

Measures can also be taken to increase transparency around the costs and progress of public projects. This transparency is supported by digital technologies that provide real-time information on the progress of major projects. In turn, increased transparency creates pressure to complete projects on budget and on time, which becomes easier when new technologies are deployed. The United Kingdom’s infrastructure initiative includes benchmarking tools that track cost and schedule during the life of a project. The system not only follows the progress of individual projects underway, but also assesses the impact of completed projects in their overall asset class, as well as movement toward network goals, such as customer satisfaction and performance, and national goals, such as reduced carbon emissions and economic development.

Ultimately, these benchmarks can be provided on online dashboards that allow the public and other stakeholders to monitor progress, increasing the pressure on construction companies to meet deadlines and costs. For now, like in the United Kingdom, the results of these benchmarking exercises are generally available in annual reports.

Build capabilities

As with most industries, the construction sector will struggle to find the talent needed to use new technologies effectively. Governments can play a dual role in helping to meet this challenge. First, they can invest in training programs that not only build needed capabilities but also provide new opportunities to workers displaced by these technologies.

Singapore, for instance, includes construction in its $3.3 billion Industry Transformation Programme, announced as part of the country’s 2016 budget plan.4 In this effort, the government wants to train 80,000 workers in new construction technologies, such as design for manufacturing and assembly methods, integrated digital delivery, tools that enhance collaboration, and offsite construction, as well as green building capabilities. Structured internships and additional training for recent university graduates are two measures the country is using to reach this goal.

And second, governments can lead by example by building their own internal digital capabilities. Developing these skills—for instance by creating an advanced analytics group—would allow public agencies to use new technologies more effectively in overseeing projects and optimizing maintenance operations and to understand more clearly how new technologies can be deployed broadly in the industry.


Around the world, trillions of dollars are spent each year building skyscrapers, highways, pipelines, schools, and countless other structures, and the resources that could be saved using advanced analytics, automations, machine learning, and other technologies that are available now is staggering. As a primary investor and procurer in infrastructure projects and the shepherd of national economies, governments have a clear incentive to help accelerate adoption within the construction industry.

By Jose Luis BlancoThomas Dohrmann, JP Julien, Jonathan Law, and Robert Palter

Full link: https://www.mckinsey.com/industries/capital-projects-and-infrastructure/our-insights/governments-can-lead-construction-into-the-digital-era?cid=other-eml-alt-mip-mck&hlkid=55fdfc5e156546328c70646b60740712&hctky=2618809&hdpid=c11d35d3-43f2-4f79-beb2-1d027d74ce46

Collection – The irrational side of change management

Most change programs fail, but the odds of success can be greatly improved by taking into account these counterintuitive insights about how employees interpret their environment and choose to act.

In 1996, John Kotter published Leading Change. Considered by many to be the seminal work in the field of change management, Kotter’s research revealed that only 30 percent of change programs succeed. Since the book’s release, literally thousands of books and journal articles have been published on the topic, and courses dedicated to managing change are now part of many major MBA programs. Yet in 2008, a McKinsey survey of 3,199 executives around the world found, as Kotter did, that only one transformation in three succeeds. Other studies over the past ten years reveal remarkably similar results. It seems that, despite prolific output, the field of change management hasn’t led to more successful change programs.

It also hasn’t helped that most academics and practitioners now agree on the building blocks for influencing employee attitudes and management behavior. McKinsey’s Emily Lawson and Colin Price provided a holistic perspective in “The psychology of change management,” which suggests that four basic conditions are necessary before employees will change their behavior: a) a compelling story, because employees must see the point of the change and agree with it; b) role modeling, because they must also see the CEO and colleagues they admire behaving in the new way; c) reinforcing mechanisms, because systems, processes, and incentives must be in line with the new behavior; and d) capability building, because employees must have the skills required to make the desired changes.

This prescription is well grounded in the field of psychology and is entirely rational. One of its merits is its intuitive appeal: many managers feel that, once revealed, it is simply good common sense. And this, we believe, is precisely where things go wrong. The prescription is right, but rational managers who attempt to put the four conditions in place by applying “common sense” typically misdirect time and energy, create messages that miss the mark, and experience frustrating unintended consequences from their efforts to influence change. Why? Because when they implement the prescription, they disregard certain, sometimes irrational—but predictable—elements of human nature.

In our research and by working with companies attempting change, we have identified nine insights into how human nature gets in the way of successfully applying the four conditions required for behavioral change. As we describe these insights, we’ll show how various companies have, either by conscious awareness or simple luck, overcome or leveraged counterintuitive sides of human behavior in making change happen.

Creating a compelling story

Change-management thinking extols the virtues of creating a compelling change story, communicating it to employees, and following it up with ongoing communications and involvement. This is good advice, but in practice there are three pitfalls to achieving the desired impact.

1. What motivates you doesn’t motivate most of your employees. We see two types of change stories consistently told in organizations. The first is the “good to great” story: something along the lines of, “Our historical advantage has been eroded by intense competition and changing customer needs; if we change, we can regain our leadership position.” The second is the turnaround story: “We’re performing below industry standard and must change dramatically to survive. We can become a top-quartile performer in our industry by exploiting our current assets and earning the right to grow.”

These stories both seem intuitively rational, yet they too often fail to have the impact that change leaders desire. Research by a number of leading thinkers in the social sciences, such as Danah Zohar, has shown that when managers and employees are asked what motivates them the most in their work they are equally split among five forms of impact—impact on society (for instance, building the community and stewarding resources), impact on the customer (for example, providing superior service), impact on the company and its shareholders, impact on the working team (for example, creating a caring environment), and impact on “me” personally (my development, paycheck, and bonus).

This finding has profound implications for leaders. What the leader cares about (and typically bases at least 80 percent of his or her message to others on) does not tap into roughly 80 percent of the workforce’s primary motivators for putting extra energy into the change program. Change leaders need to be able to tell a change story that covers all five things that motivate employees. In doing so, they can unleash tremendous amounts of energy that would otherwise remain latent in the organization.

Consider a cost reduction program at a large US financial-services company. The program started with a change story that ticked the conventional boxes related to the company’s competitive position and future. Three months into the program, management was frustrated with employee resistance. The change team worked together to recast the story to include an element related to society (to deliver affordable housing, for example), customers (fewer errors, more competitive prices), the company (expenses are growing faster than revenues, which is not sustainable), working teams (less duplication, more delegation), and individuals (more attractive jobs).

This relatively simple shift in approach lifted employee motivation measures from 35.4 percent to 57.1 percent in a month, and the program went on to achieve 10 percent efficiency improvements in the first year—a run rate far above initial expectations.

2. You’re better off letting them write their own story. Well-intentioned leaders invest significant time in communicating their change story. Road shows, town halls, and Web sites are but a few of the many approaches typically used. Certainly the story (told in five ways) needs to get out there, but the insight we are offering is that much of the energy invested in communicating it would be better spent listening, not telling.

In a famous behavioral experiment, half the participants are randomly assigned a lottery ticket number while the others are asked to write down any number they would like on a blank ticket. Just before drawing the winning number, the researchers offer to buy back the tickets from their holders. The result: no matter what geography or demographic environment the experiment has taken place in, researchers have always found that they have to pay at least five times more to those who came up with their own number.

This reveals something about human nature: when we choose for ourselves, we are far more committed to the outcome (almost by a factor of five to one). Conventional approaches to change management underestimate this impact. The rational thinker sees it as a waste of time to let others discover for themselves what he or she already knows—why not just tell them and be done with it? Unfortunately this approach steals from others the energy needed to drive change that comes through a sense of ownership of the answer.

At BP, to develop a comprehensive training program for frontline leaders, a decision was made to involve every key constituency in the design of the program, giving them a sense of “writing their own lottery ticket.” It took a year and a half to complete the design using this model but was well worth it: now in implementation, the program is the highest rated of its kind at BP. More than 250 active senior managers from across the business willingly teach the course, and, most important, managers who have been through the training program are consistently ranked higher in perfor-mance than those who haven’t, both by their bosses and by the employees who report to them.

3. It takes a story with both + and – to create real energy. The “deficit based” approach—which identifies the problem, analyzes what’s wrong and how to fix it, plans, and then takes action—has become the model predominantly taught in business schools and is presumably the default change model in most organizations. Research has shown, however, that a story focused on what’s wrong invokes blame and creates fatigue and resistance, doing little to engage people’s passion and experience.

This has led to the rise of the “constructionist based” approach to change, where the change process is based on discovery (discovering the best of what is), dreaming (imagining what might be), designing (talking about what should be), and destiny (creating what will be). The problem with this approach is that an overemphasis on the positive can lead to watered-down aspirations and impact. The reason is that, as humans, we are more willing to take risks to avoid losing what we’ve got than we are to gain something more. Some anxiety is useful when it comes to spurring behavioral change.

We believe the field of change management has drawn an artificial divide between deficit-based and constructionist-based approaches and stories. While it is impossible to prescribe generally how the divide should be split between positive and negative messages (as it will be specific to the context of any given change program), we strongly advise managers not to swing the pendulum too far in one direction or another. Consider Jack Welch, former CEO at GE, who took questions of “what’s wrong here?” (poorly performing businesses, silo-driven behavior, and so forth) head-on, as well as “imagining what might be” (number one or two in every business, openness, and accountability).

Role modeling

Conventional change management suggests leaders should take actions that role model the desired change and mobilize a group of influence leaders to drive change deep into the organization. Unfortunately, this does not necessarily deliver the desired impact.

4. Leaders believe mistakenly that they already “are the change.” Most senior executives understand and generally buy into Gandhi’s famous aphorism, “Be the change you want to see in the world.” They commit themselves to personally role modeling the desired behaviors. And then, in practice, nothing significant changes.

The reason for this is that most executives don’t count themselves among the ones who need to change. How many executives when asked privately will say no to the question, “Are you customer focused?” and yes to the question “Are you a bureaucrat?” Of course, none. The fact is that human beings consistently think they are better than they are—a phenomenon referred to in psychology as a self-serving bias. Consider that 94 percent of men rank themselves in the top half according to male athletic ability. Whereas conventional change-management approaches surmise that top team role modeling is a matter of will or skill, the truth is that the real bottleneck to role modeling is knowing what to change at a personal level.

Typically, insight into what to change can be created by concrete 360-degree feedback techniques, either via surveys, conversations, or both. Look at Amgen CEO Kevin Sharer’s approach of asking each of his top 75, “What should I do differently?” and then sharing his development needs and commitment publicly with them. Consider the top team of a national insurance company who routinely employed what they called the circle of fire during their change program: every participant receives feedback live—directly from their colleagues—in relation to being the change, such as “What makes you great?” and “What holds you back?”

5. “Influence leaders” aren’t a panacea for making change happen. Almost all change-management literature places importance on identifying and mobilizing those in the organization who either by role or personality (or both) have disproportionate influence over how others think and behave. We believe this is sound and timeless advice. However, we have observed that the role of influence leaders has gradually shifted—from being perceived as a helpful element of a broader set of interventions, to a panacea for making change happen.

Our experiences working with change programs suggest that success depends less on how persuasive a few selected leaders are and more on how receptive the “society” is to the idea. In practice it is often unexpected members of the rank and file who feel compelled to step up and make a difference in driving change. That’s why we warn against overinvesting in influence leaders and advocate that change leaders’ attention should be balanced across the right application of all four conditions for change, to ensure they reinforce each other in ways that maximize the probability of the change spark taking off like wildfire across the organization.

Reinforcing mechanisms

Conventional change management emphasizes the importance of reinforcing and embedding desired changes in structures, processes, systems, target setting, and incentives. We agree. To be effective, however, these mechanisms must take into account that people don’t always behave rationally.

6. Money is the most expensive way to motivate people. Companies that try to link the objectives of change programs to the compensation of staff find that it rarely enhances their motivation for change to the extent desired. The reason for this is as practical as it is psychological in nature. The reality is that in the vast majority of companies, it is exceedingly difficult to incorporate a meaningful link to the change program within compensation systems that are based on a vast array of metrics. Moreover, many studies have found that for human beings satisfaction equals perception minus expectation (an equation often accompanied by the commentary, “reality has nothing to do with it”).

The beauty of this equation for change managers is that small, unexpected rewards can have disproportionate effects on employees’ satisfaction with a change program. Gordon M. Bethune, while turning around Continental Airlines, sent an unexpected $65 check to every employee when Continental made it to the top five for on-time airlines. John McFarlane, former CEO of ANZ Bank, sent a bottle of champagne to every employee for Christmas with a card thanking them for their work on the company’s “Perform, Grow, and Break-out” change program. Most change managers would refer to these as merely token gestures and argue that their impact is limited and shortlived. Employees on the receiving end beg to differ. Indeed, they consistently report back that the rewards have a disproportionately positive impact on change motivation that lasts for months, if not years.

7. The process and the outcome have got to be fair. Employees will go against their own self-interest if the situation violates other notions they have about fairness and justice. Consider a bank, which, as part of a major change program, created new risk-adjusted return on capital (RAROC) models and delivered the resulting new pricing schedules to the front line along with new and appropriate sales incentives. The result: customer attrition (not only of the unprofitable ones) and price overrides went through the roof and significant value was destroyed by the effort. What went wrong? Because the frontline bankers perceived the changes as unfair to the customer, a significant number of them vocally bad-mouthed the bank’s policies to customers and used price overrides to show their good faith, even though it meant they were less likely to achieve individual sales goals.

In making any changes to company structures, processes, systems, and incentives, change managers should pay what might strike them as an unreasonable amount of attention to employees’ sense of the fairness of the change process and its intended outcome. Particular care should be taken where changes affect how employees interact with one another (such as head count reductions and talent-management processes) and with customers (sales stimulation programs, call center redesigns, and pricing). Ironically, in the pricing example described above, the outcome was inherently fair (customers are being asked to pay commensurate to the risk the bank is taking on), and therefore the downward spiral described could have been avoided (and has been by other banks adopting RAROC-based pricing) by carefully tending to employees’ perceptions of fairness in the communications and training surrounding the changes.

Capability building

Change-management literature emphasizes the importance of building the skills and talent needed for the desired change. Though hard to argue with, in practice there are two insights that demand attention in order to succeed.

8. Employees are what they think, feel, and believe in. As managers attempt to drive performance by changing the way employees behave, they all too often neglect the thoughts, feelings, and beliefs that, in turn, drive behavior. Consider a bank that through a benchmarking exercise discovered that its sales per banker were lagging behind those of the competition. After finding that bankers spent too little time with customers and too much time on paperwork, the bank set about reengineering the loan-origination process in order to maximize customer-facing time. Unfortunately, six months later, the levels of improvement were far lower than envisioned.

A further investigation, with an eye to the bankers’ mind-sets rather than their behaviors, revealed that they simply found customer interactions uncomfortable and therefore preferred paperwork. This feeling was driven by a combination of introverted personalities, poor interpersonal skills, and a feeling of inferiority when dealing with customers who (by and large) have more money and education than the bankers do. Finally, most bankers were loath to think of themselves as salespeople—a notion they perceived as better suited to employees on used-car lots than in bank branches.

Armed with these root-cause insights, training for bankers was expanded to include elements related to personality types, emotional intelligence, and vocational identity (recasting “sales” as the more noble pursuit of “helping customers discover and fulfill their unarticulated needs”). This enhancement not only put the program back on track within six months but also ultimately delivered sustainable sales lifts in excess of original targets.

9. Good intentions aren’t enough. Good skill-building programs usually take into account that people learn better by doing than by listening. These programs are replete with interactive simulations and role plays, and commitments are made by participants regarding what they will “practice” back in the workplace. But come Monday morning, very few keep their commitments.

This lack of follow-through is usually not due to ill intent: it is because nothing formal has been done to lower the barriers to practicing new skills. The time and energy required to do something additional, or even to do something in a new way, simply don’t exist in the busy day-to-day schedules of most employees. This failure to create the space for practice back in the workplace dooms most training programs to deliver returns that are far below their potential.

We advocate a number of enhancements to traditional training approaches in order to hardwire day-to-day practice into capability-building processes. First, training should not be a one-off event. Instead, a “field and forum” approach should be taken, in which classroom training is spread over a series of learning forums and fieldwork is assigned in between. Second, we suggest creating fieldwork assignments that link directly to the day jobs of participants, requiring them to put into practice new mind-sets and skills in ways that are hardwired into their responsibilities. These assignments should have quantifiable, outcome-based measures that indicate levels of competence gained and certification that recognizes and rewards the skills attained.

In the same way that the field of economics has been transformed by an understanding of uniquely human social, cognitive, and emotional biases, so too is the practice of change management in need of a transformation through an improved understanding of how humans interpret their environment and choose to act. While sustained impact can be measured only over numbers of years, our early results when applying these insights give us the confidence to broadly share our thinking.

Full link: https://www.mckinsey.com/business-functions/organization/our-insights/the-irrational-side-of-change-management?cid=other-eml-cls-mip-mck&hlkid=b77cff4cb25e4819bbd8a2fe184e8c1a&hctky=2618809&hdpid=9bf9d98b-13b4-4375-a123-2e1bfaf7a85a