Từ Grab tới nỗi buồn…

Có lẽ đây là chuyến đi công tác cuối cùng trong năm nay; thế là một năm đã gần trôi qua với đúng nghĩa đen mà các cụ thường ví “bóng câu”, vẫn là chuyến bay đầu ngày như mọi khi nhưng cảm giác hơi khác, có lẽ vì vậy mà tôi dành thời gian nói chuyện với người tài xế trẻ tuổi…

photo-1-1529810816439229000435

Dùng dịch vụ thường xuyên, tôi cũng thích Grab vì dịch vụ đơn giản, nhanh và tiện, cùng với thái độ lịch sự của đa số các bác tài. Dần dà thì tôi chợt thấy nao nao mỗi khi đi Grab vì có cái gì đó thật khó diễn tả và có lẽ chỉ lần này sau khi nói chuyện với bác tài thì tôi mới nhận ra điều đó có ý nghĩa gì với tôi: các bác tài đều rất TRẺ, và phần lớn những “chú” tài – phải gọi như thế mới đúng vì họ ít tuổi quá – mà tôi gặp đều tốt nghiệp cao đẳng và đại học, thậm chí, từ những nơi danh tiếng của thành phố… Tỷ lệ của “nghịch cảnh” này ở Grab xe máy còn cao hơn Grab ô tô, những mong rằng tôi sai và với tần xuất đi hàng ngày thì tôi vẫn hoàn sai và chỉ mong đó là thiểu số ngẫu nhiên vào tôi mà thôi…

Gần đây, theo báo cáo GII/ 2018 công bố hồi tháng 7 vừa qua, Việt Nam đứng thứ 18/126 nước về giáo dục, với một yếu tố giúp cho Việt Nam có thứ hạng cao trong giáo dục là sự đầu tư của các bậc cha mẹ tại Việt Nam cho con cái, không chỉ riêng năm 2017 và 2018, Việt Nam mới đứng đầu ASEAN về chi tiêu cho giáo dục – đạt 5.7% tính theo GDP xếp hàng 29/126. Có lẽ báo cáo mới chỉ đưa ra các con số dù rất cụ thể nhưng đâu đó, vẫn còn chưa nêu được hết tầm quan trọng của giáo dục trong đời sống người dân Việt Nam.

Hàng năm, phải chứng kiến cảnh các các phụ huynh đưa con em mình đi thi và chờ đợi bên ngoài thì mới có cùng cảm nhận, vì rằng ai cũng biết các buổi thi không ít hơn hai giờ đồng hồ nhưng hiếm bậc phụ huynh nào “rời bỏ vị trí” của mình…, hình ảnh này cũng là hình ảnh thường thấy ở Nhật Bản, Hàn Quốc và Trung Quốc, nhưng ít ai biết, chỉ có 40% số các em tốt nghiệp lớp 12 có cơ hội học lên bậc đại học vì thiếu hụt số lượng các trường đại học; tính tới cuối 2016, chỉ có 28% các bạn trở thành sinh viên và trong niên khóa 2017-2018, hệ thống các trường đại học chỉ có thể đáp ứng được 400 nghìn trên 1 triệu học sinh tốt nghiệp lớp 12 đăng ký tuyển sinh. Ngoài ra, để nâng cấp cơ sở vật chất đảm bảo chất lượng đào tạo, kể từ 2016, nhà nước đã bỏ bao cấp đối với đào tạo công tạo điều kiện công bằng đối với đối tượng giáo dục tư nhân, dẫn tới học phí tăng tới 34% đối với các trường công trong niên khóa 2016 – 2017, và dự kiến, còn tiếp tục tăng trong một số năm tới và phần nào kích thích đầu tư giáo dục tư nhân và mang tới nhiều cơ hội đào tạo hơn cho sinh viên cùng với chất lượng cơ sở vật chất tốt hơn.

Theo đánh giá của BMI – tổ chức nghiên cứu uy tín, giáo dục nói chung tại Việt Nam có tỷ lệ tăng trưởng trung bình hàng năm khoảng 8% đạt USD 2.4 tỷ vào năm 2016, USD 2.6 tỷ, dự kiến đạt USD 3.6 tỷ vào năm 2020. Trong tổng số tiền chi cho giáo dục, chủ yếu là chi cho học phí (chiếm 33%) và các khoản chi khác (chiếm 26%). Các khoản chi này thường là các chi phí ăn ở, đi lại, chi phí này đặc biệt rất quan trọng đối với sinh viên, học sinh đi học xa nhà và phải ở trọ. Các khoản chi còn lại chiếm tỷ trọng khá thấp trong tổng chi tiêu cho giáo dục, thấp nhất là chi đóng góp cho trường lớp. Nhìn chung tình hình chi cho giáo dục của người dân trong vùng là khá thấp so với tình hình chi chung của cả nước chỉ đứng trên vùng Trung du và miền núi phía Bắc là 1,5 triệu đồng/người/năm, còn các hộ dân của cả nước chi trung bình hơn 3 triệu đồng một năm cho một thành viên đang đi học, ví dụ: ở đồng bằng sông Hồng người dân chi trung bình 3,5 triệu/người/năm, ở Đông Nam Bộ chi trung bình 5,5 triệu đồng/người/năm cho giáo dục; so sánh với tổng chi tiêu cho nhóm hộ thuộc tỉnh nghèo là 22,3 triệu/năm trong khi nhóm tỉnh giàu là 23 triệu, không có sự khác biệt về mặt thống kê. Chi trung bình của cả vùng đông bằng sông Cửu Long là khoảng 22,6 triệu/năm, cao hơn một ít so với nhóm tỉnh nghèo. Như vậy, mặt bằng chung về cơ cấu chi tiêu của người dân trong vùng không có sự khác biệt nhiều. Tuy nhiên, giữa thành thị và nông thôn lại có sự khác nhau trong chi tiêu cho giáo dục, các hộ dân ở khu vực thành thị có thu nhập cao hơn cũng như các điều kiện học tập tốt nên chi tiêu cho giáo dục cũng cao hơn so với các hộ dân ở nông thôn với mức chi trung bình 2,6 triệu đồng cho giáo dục cao hơn gần 2 lần so với các hộ dân ở nông thôn là 1,4 triệu đồng/năm, sự khác biệt này có ý nghĩa thống kê ở mức 5%. Điều này có thể giải thích bởi mặt bằng chung ở khu vực thành thị là cao hơn ở nông thôn, hơn nữa họ có điều kiện hơn nên mức đầu tư cho con em đi học cao hơn.

Ấy vậy mà sau bao cố gắng cho con em học hành tới nơi tới chốn, thậm chí giáo dục luôn là khoản mục được ưu tiên đầu tiên trong chi tiêu gia đình cho dù còn bao khó khăn cuộc sống; nhưng tương tự như “chú” tài xế của tôi, các bạn sau khi tốt nghiệp ra trường chọn con đường xe ôm, và giờ là Grab; có nhiều bạn thì mơ mộng chạy Grab tiết kiệm được một món rồi bỏ nghề đi theo mơ ước của mình, có bạn thì đơn giản coi đó như là mưu sinh của mình… nhưng tất cả đều tỏ ra không mấy áy náy vì bỏ phí 4 năm học tập cùng với bao mơ ước của các bậc cha mẹ…

Lận đận trong tìm việc làm, với bằng tốt nghiệp tin học nhưng cũng thừa nhận là mình cũng không có nhiều khả năng trong lập trình, sau vài ba công ty nhỏ, anh chàng đã cưới vợ và để nuôi cô công chúa bé nhỏ thì bạn quyết định bán một số tài sản, vay gia đình sắm chiếc xe Huyndai i10 cũ để chạy Grab. Cái lợi từ chạy Grab không chỉ là từ mưu sinh, “chú tài” tâm sự: “Trước hầu như chiều nào em cũng tụ tập, hết đồng nghiệp, bạn bè anh em vừa tốn tiền, vợ lại cằn nhằn. Từ hồi chạy xe em “ngoan ra” hẳn, chạy cả ngày tối mệt là lăn ra ngủ chẳng có thời gian đâu mà nhậu nữa”… nhưng,

cuối tháng 3 vừa qua, Grab đã mua lại hoạt động kinh doanh của Uber tại thị trường Đông Nam Á, Việt Nam nằm trong đó, đổi lại, Uber chỉ còn là cổ đông sở hữu 27,5% cổ phần của Grab. Dù rằng câu chuyện sáp nhập của Uber và Grab hiện vẫn còn nhiều ý kiến tranh cãi, nhưng điều nhìn thấy ngay được là sau sáp nhập, lực lượng lái xe của Uber nhập về Grab làm tăng số lượng và qua đó, cạnh tranh nội bộ cũng tăng lên phần nào. Với chính sách kinh doanh của mình, Grab không có nhiều chương trình khuyến mại như Uber, lợi ích của người sử dụng dịch vụ vì thế cũng giảm đi (đương nhiên vì làm gì còn cạnh tranh). Điều này dẫn tới các tài xế Grab trở nên khó khăn hơn. Bên cạnh đó, theo các bác tài kinh nghiệm, lượng khách giảm lại không phải nỗi lo lớn nhất mà là mức chiết khấu nộp về công ty mẹ quá cao – khoảng trên 23.6% và mới được điều chỉnh giảm xuống 20% sau vụ đình công vào hồi đầu năm 2018. Để tồn tại được cùng hàng loạt những khó khăn mà ở trên mới chỉ là một phần mà chưa tính tới, cướp bóc, quỵt tiền xe… “các tài” không còn cách nào khác là phải tăng cường chạy thêm giờ nhằm bù lại phần thu nhập. Thậm chí, nhiều tài cũng đang chật vật tìm cho mình những hướng đi khác; chán nản nghỉ chạy, tìm đường trở quay về taxi truyền thống, thậm chí bán xe chịu lỗ và nợ vay ngân hàng để tìm một công việc khác. Nhưng,

lực lượng sinh viên và cựu sinh viên thì hình như tăng lên chứ không giảm đi thì phải, với mô hình giao hàng, số lượng các bạn tham gia còn nhiều hơn, hình ảnh ở nhiều quán cà phê cóc, các bạn như gắn vào các trò chơi điện tử trực tuyến trên điện thoại trong lúc chờ tới cuốc của mình… Tôi từng chứng kiến nhiều trường hợp nhiều bậc phụ huynh lên thăm con đã bật òa khóc khi bất chợt gặp con em mình trong màu áo Grab; sau bao hy vọng [đổi đời] với biết bao dành dụm nhịn ăn nhịn uống dành để cho con em mình đi học đã tan thành mây khói…

Cũng chẳng thể đổ lỗi cho Grab hay bất cứ công ty nào được, cũng không thể trách xã hội đối với môi trường đào tạo còn nhiều bất cập và hữu hạn cơ hội công việc cho các em – với tiêu chí thường thấy: ưu tiên tuyển dụng đã có kinh nghiệm và vô hình chung giảm đi cơ hội vào đời của sinh viên mới ra trường; nhưng một phần cũng phải xem lại từ phía các em, phải chăng lối suy nghĩ ngắn hạn, những mong muốn và những cái đích thành công trước mắt phần nào đã đẩy các em tới chỗ quyết định lựa chọn công việc đơn giản sau bao năm đèn sách vất vả…

Việc giữ nước cốt ở lòng người không phải ở thế đất hiểm” – Lý Công Uẩn, nếu chúng ta không nỗ lực phấn đấu, không có hoài bão, mơ ước để theo đuổi, mà chỉ nhìn và trông chờ những điều trước mắt – cũng như chỉ là làm thuê cho các ông chủ lớn [Samsung hay Bochen] nước ngoài; liệu có khi nào chúng ta mãi sẽ như bà Phạm Chi Lan đã thuật lại lời nhận xét của các chuyên gia Ngân hàng Thế giới: “Việt Nam là mô hình kỳ lạ nhất thế giới: Nước… không chịu phát triển!”

Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” là đây vậy… tất cả phụ thuộc vào mỗi cá nhân chúng ta…

Một thoáng buồn không hề nhẹ dịp bay cuối năm 2018;

Áp mái…

Lớn lên trong một căn hộ nhỏ ở tầng 3 của một ngôi biệt thự cổ ngay góc được một con phố chính giữa thủ đô Hà Nội, cách hồ Hoàn Kiếm khoảng 1km theo đường chim bay và 1.5km theo đường… đi xe đạp…, toàn bộ tuổi thơ của tôi đều trải qua ở nơi đây… những gì là tốt đẹp nhất, đầm ấm và yêu thương nhất…

Image result for góc phan chu trinh và biệt thự pháp cổ
Minh họa từ internet

Chuyện kể lại rằng, sau khi hiến phần lớn phần lớn tài sản cá nhân của mình và rút lên ở tầng 3 và một phần tầng 2 vốn vẫn là nơi dạy học, gia đình lớn của tôi cũng dần trở thành người bình thường trong xã hội mới khi đó mà không còn là “thành phần tư sản” nữa, cũng chả quan trọng, đó là lịch sử rồi… vậy nên,

khi sinh ra, tôi đã ở trên cao chót vót: từ tầng 3 này (khi đó mới chỉ có một số khu tập thể cao 5 tầng, mà phải rất lâu sau đó mới có khách sạn Hà Nội cao 11 tầng – lúc đó là cao nhất Hà Nội bên hồ Giảng Võ), rồi cái giường gỗ của gia đình tôi cũng gần ngay khuôn cửa sổ mà chỉ một cái nhỏm đầu lên là tôi đã quan sát được cả một vùng…

Bố tôi là giáo viên nên khi bé tôi luôn ở gần mà xa ông; gần vì tôi ở trên nhà còn bố tôi dạy học ở dưới, bố không bao giờ để tôi phải một mình, nếu tôi không đi học (nghỉ hè) thì ông sẽ tha tôi vào trường tới lớp của ông – ở đó, tôi được chơi với các anh chị học trò bố tôi trong khi ông dạy học. Nhưng cũng chính vì bố tôi còn dạy học nên phần lớn thời gian lại tập chơi một mình; tôi thích nhất là đọc sách (bố hay mua sách và truyện cho tôi lắm), hay khi không ngồi chống cằm mơ mộng xa xăm qua khuôn cửa sổ… về chiều khi hoàng hôn xuống, tôi còn được ngắm bầy dơi ra khỏi tổ đi kiếm ăn từ cây dừa “cổ thụ” gần đó… và cứ thế anh em nhà Grimm hay Hans Andersen cùng với dân gian các nước, các dân tộc đã đi qua tuổi thơ của tôi như vậy…

Góc giường nơi cửa sổ nhìn xuống phía sau nhà, nhấp nhô những mái ngói đỏ rêu phong cũ kỹ khác đã mang tôi vào tưởng tượng của một góc áp mái nghèo thường vẫn xuất hiện trong vô vàn câu chuyện của cô bé Lọ Lem, của chú lính chì quen thuộc…

so-sanh-dac-diem-tang-ap-mai-nha-Viet-Nam.jpg

Lớn lên góc áp mái của tôi được bổ sung phong phú thêm với Mozart, Beethoven hay một loạt các hoạ sĩ mà cuộc sống và sáng tác của họ đến từ những căn “áp mái”; những cái bừa bộn, những cái nghèo nàn vật chất lại hun đúc ra môi trường lãng mạn, nảy nở sức sáng tạo kinh người… không biết liệu những góc cũ kỹ với vạt nắng chiều xiên xiên hay u ám buồn buồn sột soạt bông tuyết nhẹ rơi có tạo bối cảnh cho các cảm hứng sáng  tác hay không?

Lớn hơn tý nữa, khi hiểu biết nhiều hơn, “áp mái” không còn đơn giản như vậy, xa xỉ hơn, nó là dấu ấn cá nhân; không còn là biểu trưng của Lọ Lem trong cảnh nghèo khổ, “áp mái” giờ là cái tôi cá nhân mà thông qua đó người chủ của nó đưa ra một thông điệp về nhân sinh quan riêng, sở thích riêng và cái tôi thẩm mỹ… nhất là khi tham gia vào ngành bất động sản, ý thức từ việc này càng rõ nét hơn trong tôi, đâu đó dù lúc đó còn là mới mẻ nhưng những đường nét thanh tao trong thiết kế “áp mái” của Bitexco đã để lại những dấu ấn mạnh mẽ…

Già đi, được đi đây đi đó nhiều, tiếp xúc nhiều, nhìn thấy nhiểu, tôi chợt nhận ra rằng biểu trưng này không phải “trưng” cho thiên hạ mà là dành cho riêng mình, nó được coi là một cái “mật thất” – cái “động” dành cho mỗi cá nhân. Nhiều người tôi biết họ chi ra bộn tiền chỉ để trồng cây trong không gian “áp mái” của họ, tới độ mà phòng tắm cũng như giữa rừng rậm châu Phi; rồi người thì mọi thứ là kính… kính bao quanh, ánh sáng bao quanh, không che không chắn, nơi con người quay trở về với sự trần trụi của bản thể… hay đôi khi chỉ là những không gian xinh xắn, nhỏ bé thơm mùi gỗ, mùi nắng trong một màu kem và nâu nhạt tinh tươm, dăm ba cuốn sách trên trường kỷ, đôi vài ngọn nến lung linh khi nắng đã tắt, người ta được thu đầu gối lại, cuộn mình trong vuông chăn mỏng trở về ký ức của tuổi thơ…

Related image

Thực tế, sự khác biệt thể hiện ở kiến trúc không nhiều mà nó mang cái tôi cá nhân nhiều hơn, nhưng đó là ở văn hoá phương Tây với cái tôi cá nhân luôn là trung tâm; ngược lại với các nước đang phát triển, dấu ấn bầy đàn, làng xã thể hiện khá rõ nét ở những góc “áp mái” với tiêu chí nhồi nhét cái sang trọng và đắt tiền của một lối sống vương giả, ở trên người khác, chỉ có điều đây không phải cái thông điệp về cái tôi mà đây là cái bày ra cho cộng đồng, cho xã hội bên ngoài … cũng sàn gỗ bóng loáng, đèn chùm pha lê đồ sộ, cũng những bộ bàn ăn sang trọng, những bộ salon sành điệu, thảm sàn và cả đàn piano là những vật dụng [vì cũng chỉ mang tính trưng bày là chính] thường được “ấn” vào một không gian mà đáng lẽ nên dành cho khách khứa và ngoại giao ồn ào xô bồ hay chỉ để check-in sang chảnh thay vì hưởng thụ cho riêng cá nhân (thật ích kỷ khi không chia sẻ với làng chăng?) hoặc một nhóm nhỏ những người bạn thân thật là thân…

Có lẽ, người ta thường cho rằng hiếm thì là quý, mà quý thì là đắt chăng? Nên với không gian hẹp trên nóc nhà thì cũng hiếm nên quý nên người ta nhồi vào đó cả ti tỷ thứ quý giá để rồi khoe nhau như đồ trang sức và lấy làm hãnh diện vì giá cả thay vì dấu ấn cá nhân, cái sở thích của riêng mình…

Ờ thì người ta có thì người ta thích vậy… sao nhỉ? Lỗi chắc tại từ cá nhân tôi với cái mơ mộng hồi ức từ nhỏ chăng, hay thông qua những câu chuyện từ hồi tấm bé mà đúc thành cái biểu trưng trong con người tôi, hay từ thơ ca, hội hoạ mà tôi lấy làm phù hợp cá nhân mình???

Tôi nghĩ thực về tận cùng cũng chỉ là khác biệt về văn hoá, khác biệt về hệ tư tưởng mà thôi, có hay không cũng chỉ là cá nhân mỗi người và nó dù có hay không thì cũng tồn tại độc lập khách quan, nên chỉ là cá nhân, tôi vẫn cổ xúy cho cái tôi riêng tư thay vì cái phơi bày với làng xã với xu hướng bầy đàn từ chỗ giấu nhau từng miếng ăn để cùng khó khăn tập thể tới chỗ hãnh tiến vỗ ngực phô trương của anh nhà giàu mới nổi… cái “vỗ” mà tôi luôn “thiếu” chăng???

Văn hoá và văn minh luôn cần có thời gian… nhưng,

Tôi mong luôn được quay về với những góc “áp mái” thanh tao dát vàng bởi những vạt nắng xiên buổi hoàng hôn tĩnh lặng… cùng với những Milan Kundera hay món quà tặng từ anh em nhà Grimm…

  • Tấm vé về tuổi thơ… 21/2018

Tôi và Thái cực Trần gia…

2017-05-30 01.11.15.jpg

Sau khi trải qua một thời gian trong bệnh viện với cuộc phẫu thuật mà đã khiến. cho tôi từ 120kg xuống còn không đầy 60kg, sức lực không còn, người xanh xao không có sức sống, không có một loại thuốc thần thánh nào có thể giúp đỡ được tôi mà chỉ còn biết trông chờ đợi phép màu [tự thân] … và, cuối cùng phép màu cũng đã giúp cho tôi lấy lại sự sống, phép màu đó chính là thái cực quyền trần gia; có lẽ không có cơ duyên đó thì giờ này chắc đoạn văn này cũng thể không có…

Phải nói rằng là đó là những thời khắc thật sự khó khăn cho cả hai thầy trò tôi, chúng tôi đã bắt đầu bằng buổi nói chuyện ở dưới quán café ở sảnh văn phòng tôi. Khi đó tôi cũng tin là [gã] sư phụ nhỏ bé [hiền lành] của tôi cũng không hình dung được câu chuyện sau đó sẽ khó khăn tới như thế nào vì tôi hoàn toàn đã đủ khoẻ để đi làm; cho dù tôi đã cố giải thích rất rõ về bệnh trạng của tôi cùng hiện trạng sức khoẻ lúc đó. Có lẽ cái may mắn của tôi đến từ khi chúng tôi xác định một khoảng thời gian cùng nhau là 20 năm; tới giờ có lẽ thầy tôi phần nào bắt đầu tin vào sự nghiêm túc cùa tôi dù tôi vốn là một học trò lười biếng…

Không lâu sau đó, từ buổi đầu tiên, sư phụ của tôi đã nhận ra mình gặp phải một học trò xương xẩu, xương nhất trong mọi loại học trò, nhưng chúng tôi đã cùng động viên nhau từng phút một; may mắn của tôi là sư phụ Minh Phương của tôi vốn là người có cơ thể yếu ớt bệnh hoạn (như tôi vậy), có khi còn hơn khi thầy tôi đã từng bị tim bẩm sinh, chính vì lẽ đó, sư phụ tôi thông cảm cho tôi và thường động viên tôi nhiều qua những mẩu chuyện, mẩu trao đổi nhẹ nhàng.

Tôi thường bắt đầu buổi tập phần lớn thời gian bằng khởi động và hít thở, có những lúc tới 2/3 thời gian chỉ là hít thở và nói chuyện – những câu chuyện ưa thích của chúng tôi không nằm ngoài sở thích của chúng tôi về thái cực, về khí công và về triết học phương Đông. Cứ như vậy, trải qua 2 năm, mỗi buổi chỉ 1-2 động tác đơn giản, hít thở; chậm tới mức thầy tôi đã từng ngại ngùng vì sự tiến bộ “rùa bò” của tôi, nhưng lúc đó tôi lại phải đem cái “hứa hẹn 20 năm” của tôi ra để “nói chuyện phải quấy” với ông sư phụ mà tôi luôn trân quý …

Đầm đìa mồ hôi và nước mắt; không một ai có thể tưởng tượng, tôi đã có thể lấy lại sức khỏe, học và đi được một bài quyền hoàn chỉnh, rồi sang binh khí đầu tiên là quạt… rồi với biến cố trong cuộc sống, việc tập luyện bị gián đoạn mất gần 6 tháng, có lẽ sư phụ tôi cũng không thể ngờ được tôi lại vượt qua mọi chuyện để quay lại luyện tập được; dù, tập lại từ đầu…

Với thái cực, hít thở đúng cách đã giúp cho tôi thay da đổi thịt, thực sự thở đúng cách là liều thuốc bổ duy nhất giúp cho tôi trở nên hồng hào có sức sống…

Ai cũng biết phải thở, võ thuật thì thở bằng bụng; nhưng nguyên lý thì vẫn là hít và thở…, có chẳng là thở phải chậm, sâu và đều; và nó là một trong những điều được viết thành những lý đầu tiên trong Thập Yếu của môn Thái Cực kể từ khi ông tổ môn phái sáng lập… nhưng để thở trong khi tĩnh lặng với “hư linh đỉnh kình” rồi trong khi chuyển động thì “tùng yêu”, khi va chạm thì “xá kị tòng nhân”; và rồi, cuối cùng tôi cũng hiểu được, trên tất cả, đó chính là “tiết tấu” cũng như “nhịp sống” của chính mình khi nhanh khi chậm, khi dài khi ngắn… đó chính cũng chính là “liền lạc”, “nhất giá” trong “toàn thân nhất giá” và để làm được chuyện đó đơn giản phải “khắc khắc lưu tâm”, “tiết tiết tương liên” và bởi vậy chậm lại càng khó hơn nhanh vậy nên càng muốn nhanh thi phải kiên nhẫn chậm… nghe lạ nhỉ… có lạ một chút, lạ vì chúng ta thường có thói quen ao ào cho xong, cho nhanh được cái gì đó – một thành tựu; dù cho đó mới là hình thức bên ngoài. Tôi cũng vậy, phải cho tới khi một bài quyền tôi phải mất tới 2 năm mới học xong – tức là cũng đi giống được bên ngoai ở một tốc độ chậm thì tôi đã hiểu ra rằng: trong đời sống, không phải cứ nhanh và gọn đã là xong, cũng chẳng phải khi xong cũng đã thực là xong…

Ví rằng một hình Trạm Trang cơ bản, từ người mói học tới một đại sư đểu phải thực hiện vì đó là thế đứng cơ bản; nhưng rõ ràng cái “chất” bên trong lại là hoàn toàn khác biệt – cũng như một quả đấm thẳng đơn giản; nên có câu: “sự khác biệt của bậc đại sư chính là thực hiện lặp đi lặp lại vạn lần sự thất bại”, hay tương tự, “tôi chỉ sợ người thực hiện một cú đá một nghìn lần hơn là thực hiện một lần cho một nghìn cú đá khác nhau” – Lý Tiểu Long.

Và bởi vậy, có thể nói đơn giản với bài học của cá nhân tôi; khi đầu tôi đứng được khoảng 1 phút rồi nâng dần lên giờ tôi đứng được khoảng đâu đó 1 giờ. Đứng lúc đầu như tra tấn và đúng là đứng với gân cơ cứng ngắc, mỏi nhừ, người như bốc hoả; giờ đây gấp 60 lần nhưng tôi lại cảm nhận như ngồi ghế, thoải mái gân cơ không mỏi mệt, hơn nữa, tôi còn đạt được trạng thái thiền định trong khi thực hiện bài tập trong một cơ thể vững chắc nhưng thả lỏng… một người như tôi được coi là đang vỡ lòng mà đã thấy sự khác biệt rõ nét thi không rõ bậc trưởng bối thì đó là như thế nào…

Thực ra, với cá nhân thái cực quyền còn cho tôi cái nhìn khác về cuộc sống nhiều hơn, giúp tôi phần nào điều hòa được cuộc sống… Tôi dần không còn vội vã hấp tấp nữa, mọi sự “tùy duyên”, “xá kị tòng nhân”; “khắc khắc lưu tâm”, “toàn thân nhất giá”, “dụng ý bất dụng lực” trong hành động và với ý trí “vĩ lư trung chính”, “đỉnh đầu huyển” … đã giúp cho tôi vượt qua bao khó khăn trong cuộc sống…

Thái cực Trần gia đã gắn liền với cuộc sống tôi 4 năm nay – cho dù không được “tương liên bất tục đoạn” lắm nhưng tôi vẫn luôn cố gắng và cũng đã “nghiện” cái lý của Thái cực… Con người ta ở đời cần “hàm hung bạt bối, trầm kiên trụy trửu, chuyển yêu” khi đối mặt với cuộc sống muôn vàn khó khăn… vẫn là cái lý “bốn lạng đẩy ngàn cân” “…bất dụng lực” …

Trích Thái cực quyền luận của đại sư Vương Tông Nhạc – mà ứng vào cuộc sống để thay lời kết vậy:

Thái cực sinh ra từ Vô cực, là mẹ của Âm Dương. Động thì phân mà tĩnh thì hợp. Không thái quá bất cập. Tùy co mà duỗi. Người cương ta nhu gọi là tẩu. Người nghịch ta thuận gọi là dính. Động gấp thì ứng gấp. Động chậm thì chậm tùy. Tuy biến hóa vạn mối, nhưng lý thì nhất quán. Do thuần thục mà dần ngộ hiểu kình. Từ hiểu kình sẽ đạt tới thần sáng suốt. Không dày công luyện tập, không thể đột nhiên quán thông.

Trống rỗng linh hoạt thần khí xuyên suốt lên tận đỉnh đầu. Khí trầm đan điền. Không nghiêng không dựa. Thoắt ẩn thoắt hiện. Bên trái vừa nặng đã thành hư. Bên phải vừa nặng lại thành trống không. Ngửa lên thấy càng cao. Cúi xuống thấy càng sâu. Tiến lên thì càng xa. Lùi lại thì càng gần. Một cái lông không thể thêm. Một con ruồi không thể đậu. Người không biết ta. Chỉ ta biết người. Anh hùng vô địch là do những điều trên mà đạt.

Có nhiều môn phái khác nhau. Chiêu thức tuy có khác nhau. Nhưng cũng không ngoài mạnh thắng yếu, chậm thua nhanh, có lực thắng vô lực, tay chậm thua tay nhanh. Đó là khả năng tự nhiên tiên thiên. Không phải học hiểu lực mà ra. Xét câu bốn lạng bạt ngàn cân. Hiển nhiên không dùng sức mà thắng, ( Quan mạo điệt năng ngự chúng chi hình), thì nhanh há giúp được gì?

Đứng như cái cân. Động như bánh xe. Nghiêng chìm một bên thì linh hoạt, mà nặng cả hai bên thì trì trệ. Luyện tập lâu năm, mà không thể chuyển động hóa giải, dẫn tới bị người khống chế, đó là bệnh song trọng chưa dứt. Muốn chữa bệnh này, cần biết Âm Dương. Dính tức là tẩu. Tẩu tức là dính. Âm không rời Dương, Dương không rời Âm, Âm Dương giúp nhau. Đó mới là hiểu kình. Hiểu kình rồi, càng tập sẽ càng tinh tiến. Chiêm nghiệm, suy ngẫm, dần dần sẽ đạt tới tùy tâm ứng. Đó là bỏ mình theo người. Đa số bỏ gần, tìm xa. Do đó sai một li đi một dặm. Người luyện không thể không phân biệt rõ ràng.

Sự vi ảo của Thái cực quyền không ngoài luận này. Nếu không phải là người có thiên tư trí tuệ thì khó thể lĩnh hội, có thể gặp thuật này, nhưng không thể giỏi thuật này.

Thập tam thế (Luận về Trường quyền)

Thái cực quyền còn gọi là Trường quyền. Trường quyền như sông dài biển lớn, liên miên bất tận. Bằng, Lý, Tê, Án, Thái, Liệt, Chẩu, Kháo đó là Bát quái. Bằng, Lý,Tê, Án là quẻ khảm, ly,chấn đoài, bốn chính phương. Thái, liệt, chẩu, kháo tức là quẻ càn, khôn, cấn, tốn, bốn hướng góc. Bước tới, bước lui, liếc trái, nhìn phải, ổn định ở giữa tức kim, mộc, thổ, thủy, hỏa. Đó là Ngũ hành vậy. Gộp lại mà nói là mười ba thế.
Phổ quát thì:

Nhất viết Tâm tĩnh
Nhị viết Thân linh
Tam viết Khí liễm
Tứ viết chỉnh Kình
Tổng quy Thần tụ

(Ngũ tự ca quyết)

R[i]P… nhân Hà Nội một ngày trở gió…..

Hà Nội phố – Hà Nội đông nữa đến

Hà Nội trầm tư trong gió bấc đầu mùa

Hà Nội trở mình trong đêm chớm lạnh

Đừng xui tình nhớ lại chuyện ngày xưa…

 

Anh có nhớ câu thơ về Hà Nội?

Liệu có ai đi ngang cửa không vào?

Cái cánh buồm của một thời hoa đỏ

Đến bây giờ… xa thẳm tận phương nao…

 

Em lẽo đẽo đi theo mùa đông tới

Nhớ mèo con bên bếp ấm no tròn

Biết những ai lần đầu tiên xa xứ

Nghe dương cầm có nhớ ngón tay ngoan…

Saigon mùa này cũng như mùa trước, có chăng khác biết chỉ là mùa lễ hội đang được chuẩn bị náo nhiệt; chuyển mùa ở đây cũng không đặc sắc gì, chỉ là nhiều nước hay ít nước mà thôi, cái lạnh gần đây được chuyển dần từ Bắc vào Nam, có lẽ cũng là theo luồng di cư chăng???

Related image

Có lẽ cuộc đời tôi dần gắn vào những chuyến đi, những chuyến công tác ngắn hay dài nên chỉ đơn giản là di chuyển, cũng không có gì phải nghĩ nhiều. Lần này cũng vậy, chuẩn bị đi, “già tréo ngoe” gửi ngay cho hai mẩu thơ; ghét thơ lắm, chưa bao giờ “tiêu hóa” được thơ, vậy mà vài mẩu này lại khiến tôi không khỏi bồi hồi cảm thán…

Nhớ…

Hương vị Hà Nội chợt ùa về, cảm nhận trời đất mờ sương, cái gió heo may lắt lẻo lùa theo từng khoảng da thịt, thấm sâu vào xương tủy… nhớ cái hơi ẩm ẩm, lành lạnh mỗi độ chuyển mùa, cái co ro bên gánh ngô nướng thơm lừng ngô nếp và vị than hoa – cái mà mỗi lần muốn, tôi phải đi tới 300km lên tận Đà Lạt chỉ để thưởng một cái se lạnh, một cái khoai lùi ngô nướng hay một bát tào phớ nóng ấm…

Càng ngẫm lại càng thấy “mụ già” ấy quả là ác…

Cái gì mà “Biết những ai lần đầu tiên xa xứ; Nghe dương cầm có nhớ ngón tay ngoan…”, “già” có biết những cái đó đem lại cho “nạn nhân” một khoảng lộ một góc mù trong ký ức – những cái đã từng phải đào sâu, chôn chặt – trong quan ngoài quách không???

Cái mang mang buồn mà chẳng hiểu vì sao … cái mang mác thời sinh viên mơ mộng – thực chẳng mơ mộng lắm vì làm thêm, vì lang thang đêm hôm cày cuốc… với tôi, tuổi niên thiếu gắn liền với học, đọc và cày cuốc… ngày ngày 8 tiếng đã khiến tôi trở nên ngây thơ với sự đời… phải tới khi gặp mấy thằng quậy Bách Khoa nó mở mắt cho thấy cái sự đời, kể từ đó – “đen tối hẳn”… Không hiểu mấy cái “thằng già” – những đứa “xấu xa” đã bôi “đen” tôi kể từ ngày đó giờ này ra sao? Cùng với cái xô đẩy của “xã hội”, tôi cũng đã “dạt” vào Saigon cũng đã hơn 8 năm rồi… lúc này “lũ quậy” đó không hiểu sao rồi nhỉ??? Vậy chứ hình ảnh lọc cọc lẽo đẽo đạp xe sang tận Gia Lâm qua cây cầu Long Biên già cỗi xiên xiên lúc chiều tà… là những ký ức tôi không sao có thể quên được… Chúng nó nay sao? Tôi thì sao?

Image result for cầu long biên vào đông

Có còn nhớ những quán café tụ tập đám bạn mỗi khi trốn học; rồi gặp chính “ông già” café một mình đang ngồi đó, cả đám tội lỗi cười trừ rồi ùa vào quậy giấy phút yên tĩnh hiếm hoi của “ông cụ”… cũng lạ, bọn bạn tôi thường tới nhà chơi chỉ để nói chuyện với “ông già” trong khi chính tôi – bạn của chúng nó thì đi… chỗ khác “chơi” (cho vần thôi chứ tôi đi cày…)

Ác thì có ác nhưng cũng “yêu” lắm đấy…

Rồi, cùng nhau làm việc trong một gia đình lớn tới hơn cả nửa năm, lại cũng từ tháng 1, cũng từ cái se se lạnh tới độ cực lạnh… cái lạnh miền Bắc đã khiến người con gái phương Nam – là vợ tôi phải chảy nước mắt vì lạnh và vì buồn, “cô công chúa dép Lào” phải lớp trong lớp ngoài, nhưng cũng dứt khoát vẫn dép Lào với một đôi tất dầy cộp…

Những chuỗi ngày làm việc cùng nhau, khởi đầu bằng sự hằm hè… một sự soi mói không hề nhẹ…

May, kết cục cũng có hậu như trong truyện cổ tích qua một việc xây dựng câu chuyện cổ tích cho ngồi nhà chung, những người bạn đã hiểu nhau hơn, họ nhìn thấy điểm chung – những cái điên điên tiềm ẩn – và đó là cái kết có hậu của một câu chuyện – những người bạn cũng nhau chia sẻ sở thích từ những câu chuyện đầy “khôn kham” từ trong sách, tới những “giọt cuộc đời” đầy màu sắc, âm ưu; nhưng lẩn quất đâu đó cũng có chút ý vị khi họ lại quay lại hợp tác trong quá trình xây chùa cho một “khô mai đại sư” là một ông “nghệ nhưng không hề sĩ” 35 năm tuổi của “mụ già”… đội lại tập hợp…

Image result for đời khó khôn kham

“…nhẹ khôn kham” từ Dali, tạt qua Picasso, diễn tới Henri Matisse, từ Classical tới Underground… thật là hỗn độn [thuyết]… nhưng những mẩu cãi vã không đầu không cuối lại là cảm hứng cho những ngày dài tẻ nhạt…

Chúng tôi đã tìm thấy under[line]-ground của chính mình???

Thay cho lời kết:

Cơn mưa đầu mùa cùng chiếc lá đầu tiên

Rơi nhè nhẹ xuống những ngày khờ dại

Còn vị ngọt… còn sắc xanh vương mãi

Dù thời gian, dù chia cắt, phôi pha

 

Thôi em xin, xin đừng hỏi tại ai

Xin cũng đừng bắt thời gian chịu lỗi

Cứ lặng lẽ, cứ kiêu kỳ… Tiếc nuối!!!

Tìm bình yên trong ấm áp cơn mưa

 

Đợi thu xưa biết đợi đến bao giờ

Nhọc nhằn lắm trước con đường đôi ngả

Còn gì nữa? Còn cần? Còn biết… mất

Vin vào đâu vượt qua phố lạ xa

 

Thôi em xin nương nhẹ với mùa thu

Tránh đừng đụng vào cây_ thêm tả tơi lá rụng

Tránh đừng đụng vào thì thầm hoài niệm

Kẻo biến tan…

… hạnh phúc

… vốn mong manh…

Teo cô…

Cũng chỉ là một chuyến bay, như bao chuyến bay khác cho dù trong ngày hay dài ngày; cảm giác thật khác biệt…

2018-11-23 07.02.20

Điểm khác biệt chuyến đi mang lại là đã lâu lắm rồi mới quay lại với một mớ những thuật ngữ chuyên ngành, lủng củng nhưng quen thuộc mang lại cả những kỷ niệm vui và thật vui… chứ may không buồn cho dù bao vất vả; khác biệt hơn cả là cơ hội để vẫn làm việc với những người bạn thân thiết; những người không chỉ là một ngày mà hơn thế đó là sự thấu hiểu sâu sắc và thống nhất tới đồng thuận về quan điểm và hơn cả là cách làm việc, gắn kết của nhau…

Ý tưởng kinh doanh thì không mới vì thế giới có đầy với đủ màu sắc từ zombie tới khổng lồ; nhưng nó là điểm kết nối những người bạn, những người “nhiệt tình tăng động”, người “tréo ngoe” làm marketing khi là dân chuyên… TOÁN… và thằng bé “quấn tã” chua ngoa chẳng giống ai…  – vẫn biết còn nhiều chông gai trên con đường bất định… bởi một lẽ ý tưởng mới chỉ là ý tưởng, còn chưa tới việc lựa chọn thị trường, phân tích nhưng ai biết nghề cũng nhìn thấy cơ hội và tiềm năng của nó dù bao cạnh tranh khốc liệt – và hơn cả, mấy cái “gai” cũng hy vọng chọc được một lỗ…

Vẫn biết người chủ, với niềm tin mạnh mẽ, còn chưa xác định được sẽ bước trên con đường ra sao nhưng anh biết chắc điểm đến và hình thái của đứa con “tinh thần” của mình … có lẽ đó là điểm quan trọng nhất, quan trọng để thuyết phục một đám lau nhau chúi đầu vào và… vật vã để xem mình nên làm gì… như một Startup, mà không, đúng là một Startup với bao lo lắng khắc khoải… nhưng bắt đầu tư đâu thế nào trên một ý tưởng thì vẫn là còn bài toán cần sự giải đáp… nhưng

sao tôi – một người xa lạ, vẫn cảm thấy có niềm tin đặt cho người “nghệ sĩ” đó; tuy rằng, kinh nghiệm và chuyên môn cho tôi biết rằng một “núi công việc” còn đang trước mặt mà với một đội ngũ thực sự chuyên nghiệp vẫn còn cảm thấy đuối…

Điều tôi cảm thấy có ý nghĩa nhất là khi hỏi: “Anh đã sẵn sàng mất bao nhiều tiền cho thương vụ này?”, tất nhiên câu trả lời là “lòng vòng” đâu đó sau những hai lần tôi hỏi cùng một câu hỏi, nhưng tôi lại hiểu rằng: sâu thẳm chàng “nghệ sĩ” dần ý thức hoặc sẽ một lúc nào đó về mức độ nghiêm trọng của tài chính, nhưng ít nhất có cái mầm – thế là đủ, với tôi thôi…?! Với tôi, anh ấy không có cái cứng cỏi sắt đá của một “super [business] man” thâm trầm như biểu hiện bên ngoài, đơn giản chỉ là một “nghệ sĩ” đầy đa cảm, khắc khoải, hài hước và yếu đuối [do sống quá nội tâm – đoán vậy] … và có lẽ, tôi cũng đoán mò qua cái cảm cá nhân là còn có đâu đó nhiều cái “điên bất khuất” giống tôi… – mà có còn cần thuyết phục không nhỉ, nhất là khi anh ấy đâm đầu vào “cái thứ” đó?

Sát bên ông chủ “nghệ sĩ”…

Những người bạn thân của tôi làm cho tôi có cảm giác sống lại thời gian làm việc cùng nhau, không chỉ là những nụ cười mà còn là mồ hôi và nước mắt… nhưng quan trọng hơn, trong thời buổi vật chất, chúng tôi đã tới với nhau vì công việc chứ không chỉ là một phương kế sinh nhai; cũng chẳng phải là lý tưởng gì mà có lẽ chỉ là đơn giản là chúng tôi được sống lại trong một thời đoạn của ngày xưa của 4-5 tháng trước – vậy thôi – cái mà có lẽ vật chất không mua được…

Đây là một sự lộn xộn vì cơ bản cảm giác của tôi lúc này cũng lộn xộn như chính đoạn văn này vậy… lộn xộn cũng như bản kế hoạch và mô tả hoạt động kiểu “spaghetti” tôi nhận được và đã phì cười như thế nào… và chính khi tôi đọc lại thì tôi cũng cười phì bởi nó ngây ngô… nhưng,

tình cảm lại vốn là ngây ngô và với mấy chị em chúng tôi đến với cái “startup” này cũng ngây ngô đến ngớ ngẩn… nhưng

THẬT và TRÂN THÀNH… đơn giản là vậy nên

TÙY DUYÊN… nên chỉ

THỜI GIAN… mới là câu trả lời…

Một chuyến bay trong ngày trước cơn bão Usagi

Thus Spoke Trump…

Buổi hoàng hôn của thần tượng…

Tất cả chỉ còn là những cái bóng – dật dờ dật dờ, vật vờ đầy toan tính nhưng cũng chỉ hắt lên trên tường mà thôi…

Thượng đế và Siêu nhân đều đã… chết