Share – Nhờ phương pháp ‘cha mẹ hổ’, những đứa trẻ từng khóc vì khổ cực ngày xưa đã trở thành thiên tài — Ngon 24h

Gar Jun Ho Khi lên 3 tuổi, Ho đã có thể đọc, viết thành thạo. 4 tuổi, em thuộc lòng bảng tính nhân chia. 8 tuổi, em đỗ kỳ thi âm nhạc cấp độ 5 tại Anh (cấp độ 8 là cao nhất). Ho đứng thứ nhất vòng tứ kết cuộc thi khoa học do […]

via Nhờ phương pháp ‘cha mẹ hổ’, những đứa trẻ từng khóc vì khổ cực ngày xưa đã trở thành thiên tài — Ngon 24h

Gar Jun Ho

Khi lên 3 tuổi, Ho đã có thể đọc, viết thành thạo. 4 tuổi, em thuộc lòng bảng tính nhân chia. 8 tuổi, em đỗ kỳ thi âm nhạc cấp độ 5 tại Anh (cấp độ 8 là cao nhất).

Ho đứng thứ nhất vòng tứ kết cuộc thi khoa học do chương trình Child Genius tổ chức tại Anh. Trước khi diễn ra cuộc thi, bố mẹ Ho bắt em ôn tập hàng ngày. Em chỉ có 3 phút nghỉ ngơi giữa các bài học.

 Nhờ phương pháp cha mẹ hổ, những đứa trẻ từng khóc vì khổ cực ngày xưa đã trở thành thiên tài - Ảnh 1.

Thế nhưng, bấy nhiêu vẫn không đủ để làm bà Faye – mẹ của Ho – vừa lòng. Bà nói với em sau cuộc thi: “Con quá nóng vội vì thế con đã mắc sai lầm và không thể đạt điểm tuyệt đối”.

Phản ứng của bà Faye đã gây một làn sóng phẫn nộ trong cộng đồng mạng và thổi bùng lên cuộc tranh luận chưa có hồi kết về cách những ông bố, bà mẹ “hổ” châu Á nuôi dạy con.

Nhiều người chỉ trích: “Mẹ của Ho thật quá đáng! Hãy để cho bọn trẻ được vui vẻ, thời thơ ấu của chúng ngắn ngủi lắm. Thật đáng sợ khi thấy cháu bị thúc ép như vậy”.

Lang Lang

Lang Lang rất có thể sẽ là hình mẫu của Gar Jun Ho khi trưởng thành. Thiên tài piano này nhớ lại, bố của anh – ông Lang Guoren – đã nghiêm khắc như thế nào khi anh còn nhỏ.

Khi Lang lên 5, bố anh bỏ công việc đang làm để đưa con trai lên Bắc Kinh học chơi piano, những mong con viết tiếp giấc mơ âm nhạc dang dở của bố mẹ.

Nhưng giáo viên hướng dẫn sau đó đuổi Lang ra khỏi lớp, cho rằng cậu bé không có năng khiếu âm nhạc.

Trong cuốn tự truyện Journey of a Thousand Miles (tạm dịch: Hành trình nghìn dặm) của mình, Lang kể lại, bố anh đã rất điên tiết khi biết chuyện và thậm chí còn đe dọa anh bằng cái chết.

Sau chuyện đó, giữa Lang Lang và bố diễn ra “chiến tranh lạnh”. Tình cảm giữa hai bố con cũng như đam mê chơi đàn của Lang Lang chỉ được nối lại nhờ lời khuyên của một người hàng xóm.

 Nhờ phương pháp cha mẹ hổ, những đứa trẻ từng khóc vì khổ cực ngày xưa đã trở thành thiên tài - Ảnh 2.

Lang Lang sau đó chăm chỉ luyện tập, từ 8 đến 9 tiếng mỗi ngày và liên tục chinh phục những đỉnh cao trong nước cũng như quốc tế.

Lang Lang được tạp chí Times bình chọn là một trong 100 người có sức ảnh hưởng lớn nhất thế giới.

“Tôi chưa một lần cầu xin bố mẹ giảm bớt áp lực lên mình. Tôi chấp nhận chuyện đó, thậm chí còn thấy thoải mái với nó”, anh viết trong cuốn tự truyện của mình.

Huang Doudou

Giống như Lang Lang, Huang Doudou – một trong những vũ công cổ điển nổi tiếng nhất tại Trung Quốc, cũng có một người cha nghiêm khắc.

Hai lần thi vào Học viện Khiêu vũ Bắc Kinh theo nguyện vọng của bố mẹ, anh đều trượt bởi ban giám khảo cho rằng chân của anh quá ngắn.

 Nhờ phương pháp cha mẹ hổ, những đứa trẻ từng khóc vì khổ cực ngày xưa đã trở thành thiên tài - Ảnh 3.

Cha anh sau đó đã buộc chân cậu con trai vào vòng sắt và treo ngược lên xà nhà mỗi ngày để tăng chiều cao của con. Sau 3 tháng, Huang cao thêm 3 cm và được nhận vào học tại Trường Khiêu vũ Thượng Hải.

Mặc dù vậy, Huang cho rằng, đây là một phương pháp nguy hiểm, chưa được khoa học kiểm chứng và hy vọng không có bậc phụ huynh nào “noi gương” cha anh, thử nghiệm trên chính con cái của mình.

“Là con một trong nhà, tôi nhận được tình thương yêu của bố mẹ, nhưng cũng đồng thời phải chịu sức ép từ kỳ vọng của họ”, Huang chia sẻ.

Mặc dù sự thành công của Huang đã vượt xa kỳ vọng của cha mẹ, nhưng cũng phải mất nhiều năm, anh mới tự vun đắp được cho mình tình yêu với nghệ thuật khiêu vũ.

Dong Qing

Là một người dẫn chương trình nổi tiếng, thường xuyên đảm nhiệm những chương trình lớn của Trung Quốc, ít ai biết được Dong Qing đã trải qua một tuổi thơ khắc nghiệt như thế nào.

 Nhờ phương pháp cha mẹ hổ, những đứa trẻ từng khóc vì khổ cực ngày xưa đã trở thành thiên tài - Ảnh 4.

Bố mẹ của Dong cấm cô soi gương và chưng diện quần áo mới ngay khi con gái còn nhỏ, để cô có thể toàn tâm toàn ý cho việc học tập.

Trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình, Dong cho biết, cô bị bắt phải trích dẫn thơ văn tiếng Trung và chạy 1.000m mỗi sáng.

Cô đã từng cảm thấy rất ghét bố mẹ mình, nhưng sau này nhận ra, chính nhờ sự nghiêm khắc của họ mà cô mới có được thành công ngày hôm nay.

Theo Thanh Hương – Helino

Share – Nổi tiếng là gian hùng một thời, nhưng bạn có biết cuộc sống của Tào Tháo mộc mạc thế nào không? — Ngon 24h

Trong số ba chính quyền Tào Lưu Tôn thời Tam Quốc, người lợi hại nhất là Tào Tháo, bất kể là trong lịch sử phát triển hay quản lý sau này, Lưu Bị và Tôn Quyền đều không thể sánh được với Tào Tháo. Tào Tháo không chỉ là một nhà lãnh đạo mà còn […]

via Nổi tiếng là gian hùng một thời, nhưng bạn có biết cuộc sống của Tào Tháo mộc mạc thế nào không? — Ngon 24h

Trong số ba chính quyền Tào Lưu Tôn thời Tam Quốc, người lợi hại nhất là Tào Tháo, bất kể là trong lịch sử phát triển hay quản lý sau này, Lưu Bị và Tôn Quyền đều không thể sánh được với Tào Tháo. Tào Tháo không chỉ là một nhà lãnh đạo mà còn là một chính trị gia, dù trong tiểu thuyết sau này Tào Tháo bị “bôi đen” khá thảm, nhưng những gì Tào Tháo đã đóng góp cho bách tính Tam Quốc đều luôn nhiều hơn hai vị lãnh đạo còn lại.

Sau trận Quan Độ, Tào Tháo trở thành chư hầu mạnh nhất lúc bấy giờ, hoàn toàn tương đương với hoàng đế, nhưng cuộc sống của ông lại rất đạm bạc, mặc dù có tham vọng thống nhất thiên hạ, nhưng sau trận Quan Độ, Tào Tháo vẫn ra lệnh khôi phục và phát triển trong ba năm, vì chiến tranh liên miên, nhiều binh sĩ thiệt mạng, cần khôi phục lại nguyên khí của đất nước.

Vào mùa xuân năm Kiến An thứ bảy, Tào Tháo về quê mình là huyện Tiêu (nay là Bặc Châu, tỉnh An Huy). Đây là lần đầu tiên ông quay trở về quê kể từ sau cuộc thảo phạt Đổng Trác. Sau 13 năm, thấy những người ở quê nhà phải chịu khổ cực do chiến tranh, nhiều gia đình có con đi lính bị chết, người bạn thưở nào cũng đã mất, Tào Tháo vô cùng đau lòng, “huyện trung chung nhật hành, cánh bất kiến sở thức cố cựu nhất nhân, sử Ngộ thê thương thương hoài”.

Nổi tiếng là gian hùng một thời, nhưng bạn có biết cuộc sống của Tào Tháo mộc mạc thế nào không? - Ảnh 1.

Tượng Tào Tháo trước nhà ga Bặc Châu, An Huy

Trông thấy cảnh tượng này, Tào Tháo đã ra lệnh cứu trợ cho các gia đình của các chiến binh đã chết trong chiến tranh, phân cho họ ruộng đất, lập trường học cho con cái của họ, mời thầy về dạy đọc sách, phục hưng lại các công trình thủy lợi, thực thi chế độ đồn điền, di tích của những chế độ này của Tào Tháo vẫn còn tồn tại cho tới ngày nay, chẳng hạn như Quan Giá đài ở Bặc Châu, An Huy.

Quan Giá đài là đài quan sát mà Tào Tháo đặc biệt cho xây dựng ở nông trường, ông còn tự mình lên đài để ngắm nhìn sự phát triển của cây trồng để cho người dân thấy được rằng mình luôn quan tâm và giám sát đồn điền, đồng thời hạ lệnh trấn áp cường hào, thiết lập chính sách quản lý muối, sắt, giúp đỡ dân yếu, thắt chặt pháp lệnh, đồng thời nghiêm cấm tiến hành an tang quá long trọng.

Cuộc sống của Tào Tháo cũng không hề hoa lệ, màn trướng bình phong hỏng thì sửa lại, chiếc giường cũng được ông sử dụng trong mười năm. Tào Tháo không bao giờ sử dụng kim lũ ngọc y (áo ngọc được kết bằng dây vàng), uống rượu bằng chén ngọc, những người bên cạnh của Tào Tháo cũng vậy, có một lần thê tử của Tào Thực mặc trang phục lộng lẫy, Tào Tháo sau khi nhìn thấy đã lấy tội danh vi phạm gia quy mà ban cho nàng cái chết.

Nổi tiếng là gian hùng một thời, nhưng bạn có biết cuộc sống của Tào Tháo mộc mạc thế nào không? - Ảnh 2.

Nhân vật Tào Tháo trên màn ảnh

Biện thị, phu nhân của Tào Tháo từng nói: “Ngộ sự Hán Vũ tứ ngũ tập niên, hành kiệm nhật cữu, bất năng tự biến vi xa” (ý muốn nói đã mấy chục năm sống tiết kiệm rồi, không thể nào tự trở nên xa xỉ được). Thông thường, Tào gia nếu có hỉ sự gì, mời họ hàng thân thích cũng chỉ là “thái thực túc phạn, vô ngư nhục” (cơm rau, không có thịt cá). Sự tiết kiệm của Tào Tháo đã trở thành gia phong của nhà họ Tào, Tào Phi sau khi kế thừa cũng giản dị như vậy, bản thân khi bị bệnh còn bày tỏ không muốn tổ chức an táng long trọng, xa xỉ.

Dưới sự thúc đẩy của Tào Tháo, Tào Phi, rất nhiều trọng thần của Tào Ngụy cũng đều rất tiết kiệm và thanh liêm, chẳng hạn như Hạ Hầu Đôn “tuy tại quân lữ, thân nghênh sư thụ nghiệp, tính thanh kiệm, hữu dư tài triếp dĩ phân thi, bất túc tư chi vu quan, bất trị sản nghiệp” (Hạ Hầu Đôn trong quân ngũ luôn tự mình hướng dẫn, dạy dỗ binh dưới, tính tình tiết kiệm, giản dị, có tiền đều chia cho mọi người, lúc làm quan cũng vậy, những đồng lương mà ông nhận đều luôn ít hơn số tiền mà ông đáng được nhận, lúc sống không tham tài, lúc mất được phong “trung hầu”), Tuân Úc “gia vô dư tài” (không dư tài sản), Hoa Hâm “tố thanh bần, lộc tứ dĩ chấn thi thân thích cố nhân” (xưa nay đều nghèo nàn, bổng lộc đều đem đi giúp đỡ bạn bè, người thân), Trương Phạm “cứu tuất cùng phạt, gia vô dư tư” (cứu giúp người nghèo, nhà không dư tài sản…

Có thể nhiều người biết đến Tào Tháo với tư cách là một gian hùng, một người mưu mô, xảo quyệt, nhưng thực ra, Tào Tháo cũng có một cuộc sống rất mộc mạc và giản dị.

Như Nguyễn – Theo Trí Thức Trẻ

Share – Người Việt đọc 1 quyển sách/năm, nhưng 4 tiếng/ngày cho Facebook — thân tri

Thanh Thủy Người Việt thuộc nhóm ít đọc sách nhất thế giới, nhưng lại lọt top thế giới về sử dụng mạng xã hội, đặc biệt là Facebook. Tại tọa đàm “Làm gì để tạo thói quen đọc sách cho trẻ?” do Sở Thông tin – Truyền thông TP.HCM phối hợp với […]

via Người Việt đọc 1 quyển sách/năm, nhưng 4 tiếng/ngày cho Facebook — thân tri

Người Việt thuộc nhóm ít đọc sách nhất thế giới, nhưng lại lọt top thế giới về sử dụng mạng xã hội, đặc biệt là Facebook.

2

Tại tọa đàm “Làm gì để tạo thói quen đọc sách cho trẻ?” do Sở Thông tin – Truyền thông TP.HCM phối hợp với Hội Xuất bản Việt Nam và báo Tuổi Trẻ tổ chức ngày 19/4 mới đây đã cung cấp thông tin về việc đọc sách của người Việt Nam.

Cục Xuất bản Việt Nam đã thống kê trong ba năm gần đây, bình quân mỗi năm Việt Nam xuất bản khoảng 400 triệu bản sách. Tuy nhiên, trong số này có hơn 300 triệu bản là sách giáo khoa, giáo trình phục vụ cho nhu cầu học tập, nghiên cứu, tham khảo kiến thức.

Như vậy, trừ sách giáo khoa, sách tham khảo, chỉ còn khoảng chưa tới 100 triệu bản sách/năm cho 95 triệu dân. Điều này đồng nghĩa với việc mỗi năm một người Việt đọc bình quân chừng 1 quyển sách.

Tại Hội thảo khoa học “Xây dựng và phát triển phong trào đọc sách trong cộng đồng” ngày 17/4/2019 ở Hà Nội, ông Nguyễn Quang Thạch, đại diện Chương trình Sách hóa nông thôn cho biết, khi phỏng vấn trên 3.000 học sinh, sinh viên, người lớn trên đường từ Hà Nội vào TP.HCM từ năm 2015, chỉ có khoảng 30 người biết đến 3 cuốn sách được trích dẫn trong SGK là “Những tấm lòng cao cả,” “Robinson Cruiso,” và “Góc sân và khoảng trời.”

Cũng theo ông Thạch, qua các khảo sát trên diện rộng gần 20 năm qua, thì thấy ở nông thôn, ngoại trừ một số gia đình giáo viên, các gia đình khác hầu như không có cuốn sách nào ngoài sách giáo khoa và sách bài tập nâng cao của học sinh.

Còn theo Trung tâm nghiên cứu Việt Nam và Đông Nam Á, có tới 44% người Việt thi thoảng đọc sách và 26% không bao giờ đụng vào sách.

Số lượng bản in, nhất là những đầu sách công cụ có giá trị tư tưởng, hàm lượng tri thức cao, chỉ dừng lại ở mức độ tối thiểu vài ba trăm bản cho đến nghìn bản cho dân số hơn 90 triệu người.

Con số tham khảo về tình trạng đọc sách tại các nước khác như sau: Tại Pháp, Nhật Bản trung bình mỗi người đọc 20 cuốn sách/năm; người dân Singapore đọc 14 cuốn/năm, người Malaysia đọc 12 cuốn/năm; người Trung Quốc đọc 5 cuốn/năm. Đặc biệt tại Ấn Độ, trung bình người dân dành hơn 10 tiếng/tuần cho việc đọc sách.

Bàn về cách xây dựng văn hóa đọc cho người dân, tại các hội thảo, hội nghị, lãnh đạo các bộ, ngành, địa phương đã nhiều lần góp ý các vấn đề liên quan đến kinh phí, vai trò người đứng đầu hay xây dựng mô hình tủ sách học sinh, sách điện tử.

Tuy nhiên, 10 năm nay những giải pháp mang tính “hô hào khẩu hiệu” đó đã có từ lâu nhưng không giải quyết được bài toán để “văn hóa đọc” của người Việt Nam được nâng cao.

Theo ý kiến của nhiều bình luận trên các trang mạng xã hội (MXH), chỉ khi việc dạy và học ở Việt Nam đi vào thực chất, không còn chạy theo thành tích, đối phó; khi người đọc học thật với tinh thần tiếp thu, tích lũy tri thức thật thì mới có việc đọc thật; người tài, có kiến thức cần được trọng dụng thì mới có việc đọc thật, học thật. Chỉ khi đó, văn hoá đọc mới được nâng cao.

Trong khi đó, trái ngược với thời lượng vô cùng ít ỏi dành cho đọc sách, thời gian người Việt dùng cho mạng xã hội lại xếp trong top 10 thế giới.

Theo khảo sát về thói quen sử dụng MXH của người Việt Nam 2018 tiến hành bởi Vinaresearch, trung bình 1 ngày người Việt Nam dành khoảng hơn 2 tiếng để truy cập MXH.

Trong các kênh MXH, phổ biến nhất là Facebook. Thời gian người Việt trên 16 tuổi dành cho Facebook trung bình là gần 4 tiếng/ngày. Sau Facebook, các MXH phổ biến khác là Zalo, Youtube, Instagram.

Khi truy cập MXH, chỉ có 13,4% thời gian được dành cho học tập, còn lại đa số dùng MXH để kết nối, đọc tin tức, giải trí, mua sắm online và các mục đích khác.

(Nguồn : trithucvn.net)

Share – Coi chừng ánh sáng xanh màn hình làm hại mắt — thân tri

Một báo cáo gần đây của các nhà khảo cứu trường Đại Học Toledo đăng trên tập san Scientific Reports cho thấy, sự tiếp xúc kéo dài của mắt với ánh sáng có độ dài sóng ngắn 445 nanometer, thường gọi là “ánh sáng xanh” có thể gây hư hại không […]

via Coi chừng ánh sáng xanh màn hình làm hại mắt — thân tri

Một báo cáo gần đây của các nhà khảo cứu trường Đại Học Toledo đăng trên tập san Scientific Reports cho thấy, sự tiếp xúc kéo dài của mắt với ánh sáng có độ dài sóng ngắn 445 nanometer, thường gọi là “ánh sáng xanh” có thể gây hư hại không thể phục hồi được đối với tế bào thị giác.

Ánh sáng xanh thiên nhiên có trong nắng cùng với những loại ánh sáng khác mắt ta có thể trông thấy được, cùng với tia hồng ngoại. Tuy nhiên theo Giáo Sư Ajith Karunarathne, tác giả bản nghiên cứu, chúng không gây hại cho mắt vì chúng ta không nhìn chằm vào mặt trời lâu. Trong khi với màn hình dụng cụ di động lại khác, trung bình người Mỹ mỗi ngày nhìn vào đó chừng 11 tiếng (theo thăm dò 2016 Nielsen poll).

Để tránh ánh sáng xanh, giới nhà binh vẫn tiếp tục sử dụng ánh sáng đỏ hoặc cam ở màn hình các dụng cụ, kể cả trong phòng điều khiển và phòng lái.

Hãng Apple cho phép người dùng sản phẩm iPhone cài chỉnh màn hình tự động chuyển sang ánh sáng màu hoàng hôn lúc buổi tối.

Ngoài thị trường cũng có bán sản phẩm desktop screen protector, ngăn luồng ánh sáng xanh đi qua con ngươi chúng ta. Giới chơi game máy vi tính cũng có thể mua kính lọc ánh sáng xanh để dùng.

Tuy vậy giới bác sĩ nhãn khoa trấn an chúng ta chớ nên quá lo vì ánh sáng xanh từ mặt trời sẽ át đi mọi tia sáng phát ra từ màn hình. Hiện tại chúng ta được biết ánh sáng xanh của màn hình có vẻ chỉ gây nên chứng mất ngủ. Nhưng tác hại của ánh sáng xanh ngày càng rõ rệt hơn khi độ nhìn của chúng ta đang ngày mỗi mờ thêm. Chúng ta, người tiêu dùng, đòi hỏi phải có sự thay đổi. (tp)

There’s a Lot to Learn About How Blue Light Affects Our Eyes

The “blue screen of death” is taking on a whole new meaning

Popular ScienceEleanor Cummins

2

Blue light’s rap sheet is growing ever longer. Researchers have connected the high-energy visible light, which emanates from both the sun and your cell phone (and just about every other digital device in our hands and on our bedside tables), to disruptions in the body’s circadian rhythms. And physicians have drawn attention to the relationship between our favorite devices and eye problems.

Humans can see a thin spectrum of light, ranging from red to violet. Shorter wavelengths appear blue, while the longer ones appear red. What appears as white light, whether it’s from sunlight or screen time, actually includes almost every color in the spectrum. In a recent paper published in the journal Scientific Reports, researchers at the University of Toledo have begun to parse the process by which close or prolonged exposure to the 445 nanometer shortwave called “blue light” can trigger irreversible damage in cells. But experts say there’s no reason to panic.

“Photoreceptors are like the vehicle. Retinal is the gas,” says study author and chemistry professor Ajith Karunarathne. In the lab, when cells were exposed to blue light directly—in theory, mimicking what happens when we stare at our phone or computer screens—the high-intensity waves trigger a chemical reaction in retinal molecules. The blue light causes the retinal to oxidize, creating “toxic chemical species,” according to Karunarathne. The retinal, energized by this particular band of light, kills cells, which do not grow back once they are damaged. If retinal is the gas, Karunarathne says, then blue light is a dangerous spark.

Catastrophic damage to your vision is hardly guaranteed. Karunarathne says the changes in retinal seen in the study could be linked to macular degeneration, an incurable disease that blurs or even eliminates vision, but manipulating a few cells in the petri dish is very different from actually studying what happens in the human eye.

Blue light occurs naturally in sunlight, which also contains other forms of visible light and ultraviolet and infrared rays. But, Karunarathne points out, we don’t spend that much time staring at the sun. We do, however, spend a lot of time looking at our digital devices. The average American spends almost 11 hours a day in front of some type of screen, according to a 2016 Nielsen poll. Right now, reading this, you’re probably mainlining blue light.

But ophthalmologists aren’t worried. The blue light emanating from the sun drastically overpowers any rays coming from your screen. And so far, all of the research on how real human eyes react to blue light has failed to link screens to permanent damage of any kind. Blue light’s most concerning effects still seems limited to sleeplessness.

Some user experience designers have been criticizing our reliance on blue light, including Amber Case, author of the book Calm Technology. On her Medium blog she documented the way blue light has become “the color of the future,” thanks in part to films like 1982’s Blade Runner. The environmentally-motivated switch from incandescent light bulbs to high-efficiency (and high-wattage) LED bulbs further pushed us into blue light’s path. But, Case writes, “[i]f pop culture has helped lead us into a blue-lit reality that’s hurting us so much, it can help lead us toward a new design aesthetic bathed in orange.”

The military, she notes, still uses red or orange light for many of its interfaces, including those in control rooms and cockpits. “They’re low-impact colors that are great for nighttime shifts,” she writes. They also eliminate blue light-induced “visual artifacts”—the sensation of being blinded by a bright screen in the dark—that often accompany blue light and can be hazardous in some scenarios.

Apple offers a “night shift” setting on its phones, which allow users to blot out the blue and filter their screens through a sunset hue. Aftermarket products designed to control the influx of blue light into our irises are also available, including desktop screen protectors. There are even blue light-filtering sunglasses marketed specifically to gamers. But as the damage done by blue light becomes clearer—just as our vision is getting blurrier—consumers may demand bigger changes.

Going forward, Karunarathne plans to stay in data-collection mode. “This is a new trend of looking at our devices,” he says. “It will take some time to see if and how much damage these devices can cause over time. When this new generation gets older, the question is, by that time, is the damage done?” But now that he appears to have identified a potential biochemical pathway for blue light damage, he’s also looking for new interventions. “Who knows. One day we might be able to develop eye drops, that if you know you are going to be exposed to intense light, you could use some of those … to reduce damage.”

(Sources : getpocket.com)

Share – Câu chuyện không bao giờ cũ: Trầm cảm — TÂM LÝ HỌC, TÂM BỆNH HỌC

Sau đây là các câu trả lời cho các câu hỏi thường gặp về trầm cảm, đặc biệt dành cho các bạn lưu học sinh có quan tâm. Câu hỏi: Chị có thể đưa ra một định nghĩa về trầm cảm và biểu hiện của trầm cảm là như thế nào? Trả lời: Trầm cảm […]

via Câu chuyện không bao giờ cũ: Trầm cảm — TÂM LÝ HỌC, TÂM BỆNH HỌC

Sau đây là các câu trả lời cho các câu hỏi thường gặp về trầm cảm, đặc biệt dành cho các bạn lưu học sinh có quan tâm.

Câu hỏi:

Chị có thể đưa ra một định nghĩa về trầm cảm và biểu hiện của trầm cảm là như thế nào?

Trả lời:

Trầm cảm là một căn bệnh ảnh hưởng tới con người ở mọi khía cạnh: suy nghĩ, cảm xúc và hành xử. Trầm cảm không phải là số phận hay là do nhân cách yếu đuối, bởi nó có thể chạm tới bất kỳ ai trong đời sống, và để lại tác động lớn. Một vài thông tin cho thấy mức độ nghiêm trọng của căn bệnh này:

  • Tổ chức y tế thế giới đánh giá có khoảng 300 triệu người mắc trầm cảm
  • Trầm cảm là tác nhân hàng đầu khiến con người suy giảm hiệu năng và góp phần đáng kể vào gánh nặng bệnh tật trên thế giới.
  • Trong trường hợp tệ nhất, trầm cảm dẫn tới cái chết. Mỗi năm có 800.000 chết vì tự tử. Và trầm cảm là lý do thứ 2 gây ra cái chết ở người 15 – 29 tuổi.

Nếu bạn thấy các dấu hiệu như sau kéo dài trên 2 tuần thì cần đi gặp bác sĩ.

  1. Dấu hiệu chính:
  • Khí sắc trầm uất (trầm cảm)
  • Mất hứng thú hoặc không thấy sự hài lòng

Có 1 trong 2 dấu hiệu này suốt cả ngày và kéo dài nhiều ngày

2. Các dấu hiệu khác và bạn nhận thấy có ít nhất 4 trên 7 dấu hiệu sau

  • Thay đổi trọng lượng cơ thể đáng kể (tăng hoặc giảm)
  • Mất ngủ hoặc ngủ quá nhiều
  • Bồn chồn (kích động) hoặc trở nên chậm chạp, thờ ơ
  • Mệt mỏi hoặc cảm thấy mất năng lượng
  • Cảm thấy thiếu giá trị, hoặc thấy tội lỗi thái quá
  • Giảm thói quen suy nghĩ hoặc khả năng tập trung
  • Suy nghĩ về cái chết, có ý nghĩ tự tử nhưng không có kế hoạch cụ thể hoặc mưu toan tự sát hoặc có kế hoạch chi tiết để tự sát.

Nhẹ: 1 dấu hiệu chủ yếu + 4 dấu hiệu khác

Trung bình: ít nhất 1 dấu hiệu chủ yếu + 6 dấu hiệu khác

Nặng: ít nhất 1 dấu hiệu chủ yếu + 7 dấu hiệu khác.

Nhưng có nhiều khi, trầm cảm là một chiếc mặt nạ mà ấn giấu đằng sau các vấn đề khác (như rối loạn hưng trầm cảm, loạn thần…) nên việc chẩn đoán thuộc về nhà chuyên môn, chứ không phải là tự chẩn bệnh.

Câu hỏi:

Đối với đời sống hàng ngày, thì làm thế nào để nhận biết được là chúng ta đang bắt đầu bị trầm cảm? Qua thái độ, hành vi, thói quen sống? Hay chúng ta cần phải đi đến bác sĩ tâm lý để họ khám và chẩn đoán?

Trả lời:

Trầm cảm không phải là một sự khó ở hay cơn trầm uất nào đó, đó là một căn bệnh được được đặt trưng bởi các triệu chứng cụ thể.

  • Ở bình diện tâm trí, nỗi buồn bã nặng nề, mất đi cảm giác tự tôn về bản thân, suy giảm sự chú ý và tập trung, và có cả những suy nghĩ tiêu cực và tự hủy hoại.
  • Ở bình diện cơ thể, trầm cảm có thể là nguyên nhân gây ra sự mệt mỏi trường diễn, mất ngon miệng, hoặc suy giảm hứng thú. Ngoài ra, nó có thể là nguyên nhân của các cơn đau, thường gặp nhất là cơn đau đầu.
  • Người trầm cảm cũng dần trở nên chậm chạp trong mọi khía cạnh của đời sống hàng ngày: hoạt động tư duy, vận động thể chất, đời sống xã hội và cảm xúc.

Nhớ rằng, các biểu hiện đó kéo dài không ngừng trong ít nhất 2 tuần.

Ngoài ra, bạn có thể trả lời các câu hỏi sau:

  • Bạn có cảm thấy nỗi buồn bất thường và cứ thường trực không ngừng trong bạn?
  • Bạn không còn hứng thú trong việc thực hiện các hoạt động thường ngày (làm việc, giải trí…)?
  • Bạn cảm thấy kiệt sức, không còn năng lượng?
  • Bạn thấy cân nặng của mình thay đổi nhanh một cách không mong muốn (tăng hoặc giảm cân)?
  • Bạn có vấn đề với giấc ngủ, như khó vào giấc ngủ, thức dậy giữa đêm, hoặc muốn ngủ nhưng trằn trọc mà không thể nghỉ ngơi được?
  • Bạn thấy mình khó tập trung?
  • Bạn có xu hướng thấy mình kém cỏi, thiếu tự tin vào bản thân?

Nếu bạn chỉ trả lời có cho một trong các triệu chứng thì không đáng lo lắng gì. Nhưng nếu bạn trả lời có cho nhiều câu hỏi, và kéo dài hơn 2 tuần, thì hãy tìm nói chuyện với bác sĩ.

Câu hỏi:

Theo chị thì những nguyên nhân nào đưa đến tình trạng trầm cảm ở du học sinh? ( khách quan hay chủ quan?)

Trả lời:

Người ta không thể biết rõ được chính xác điều gì gây ra trầm cảm, nhưng khả năng rất nhiều trầm cảm là kết quả của tương tác phức tạp giữa các yếu tố xã hội, tâm lý và sinh học – bao gồm các câu chuyện về di truyền, các sự kiện diễn ra trong đời sống, môi trường sống và thói quen của con người.

  • Di truyền, mặc dù người ta có nghiên cứu về các tác động về di truyền trên trẻ sinh đôi, người ta có các bằng chứng rằng trầm cảm có yếu tố di truyền, mặc dù không tìm ra được gen cụ thể nào liên quan đến căn bệnh này. Mặt khác, những thành viên ở (các) thế hệ trước bị trầm cảm cũng có thể là một yếu tố nguy cơ.
  • Sinh học: người ta thấy sự thiếu hụt hoặc mất cân bằng của một số chất dẫn truyền thần kinh trong não bộ của người bị trầm cảm, nhất là serotonine. Sự mất cân bằng này gây cản trở cho các noron thần kinh giao tiếp với nhau. Chiều ngược lại, sự gián đoạn của các hormon cũng góp phần tăng trầm cảm.
  • Môi trường và các thói quen sống: những thói quen xấu (hút thuốc, uống rượu, ít vận động, xem ti vi quá nhiều, các trò chơi điện tử…) và các điều kiện sống (đời sống kinh tế bấp bênh, căng thẳng, cô lập xã hội…) là những thứ gây hại sâu sắc tới trạng thái tinh thần. Ví dụ, cộng dồn sự căng thẳng trong công việc có thể dẫn tới kiệt sức trong nghề nghiệp, và rồi không xa là trầm cảm.
  • Các sự kiện diễn ra trong đời sống: mất người thân, ly dị, bệnh tật, mất việc, hay bất kỳ sang chấn nào để có thể mở đường cho trầm cảm. Hoặc, việc chữa trị không đúng cách, hay những trải nghiệm sang chấn thời thơ ấu khiến cho con người nhạy cảm hơn với trầm cảm, bởi vì chúng phá hủy các chức năng của một vài gen có liên quan đến căng thẳng.

Đến lượt nó, trầm cảm sẽ làm cho cá nhân đó nhiều căng thẳng hơn, rối nhiễu các chức năng, và làm trầm trọng hơn hoàn cảnh sống của họ, và rồi trầm cảm lại tiếp tục nặng nề hơn.

Ngoài ra cũng cần phải nhắc tới rằng có một sự liên phụ thuộc giữa trầm cảm và sức khỏe thể chất. Ví dụ, bệnh tim mạch có thể dẫn tới trầm cảm, và ngược lại, trầm cảm có thể dẫn tới bệnh tim mạch.

Đối với du học sinh cũng không ngoại lệ, chúng ta cũng cần xem xét các tác động khác nhau tới cá nhân người đó, việc xem xét đó một mặt là trợ giúp cho việc hồi phục khỏi trầm cảm, một mặt là mang tính dự phòng, giúp cá nhân đó nhận thức và đương đầu, chăm sóc sức khỏe tâm trí tốt hơn.

Câu hỏi:

Cá tính của họ có thay đổi theo môi trường? Trầm cảm là do họ hay do môi trường? Có phải ai cũng phải trải qua giai đoạn này khi đi du học?

Trả lời:

Việc đi du học được xem như một sự kiện quan trọng trong đời sống: con người bị “lấy ra” khỏi thói quen cũ và bị “ném” vào một môi trường mới, cho dù họ có háo hức đến đâu, chuẩn bị tâm thế kỹ lưỡng thế nào, thì việc bỡ ngỡ và thích nghi là không tránh khỏi. Họ cần thời gian, và cả trải qua những thử thách.

Cũng chính cái tiến trình gia nhập, thích nghi đó gây ra các “trục trặc” ở những người có những yếu tố nhạy cảm sẵn và/hoặc không thành công trong việc hòa mình vào môi trường mới. Có nhiều điều phải đối mặt, phải cố gắng để hình thành nề nếp và chịu trách nhiệm với những nghĩa vụ mình mang, những công việc cũng như những mơ ước, hy vọng.

Trầm cảm có thể là một trong các biểu hiện của “trục trặc” đó.

Câu hỏi:

Có nên giấu hay không tình trạng của mình?

Trả lời:

Giấu ở đây là giấu khỏi ai, người khác hay giấu khỏi chính mình?

Việc giấu khỏi chính mình là điều nguy hiểm, bởi chúng ta không nhận ra vấn đề mình đang mang và tìm ra cách thức đối phó phù hợp.

Còn việc bạn muốn nói vấn đề của mình với người khác, thì điều quan trọng là bạn muốn nói với ai (ý nói về mối quan hệ tin cậy), và tự đảm đương được nỗi thất vọng nếu chia sẻ mà không được đón nhận hay không? Bạn có quyền quyết định việc chia sẻ sự riêng tư của mình.

Xét về khía cạnh thái độ đối với trầm cảm.

Chính bởi vì nếu mình cởi mở với các giả thiết về sức khỏe tâm trí – liệu mình có đang lo lắng thái quá, liệu mình có đang mắc một khó khăn tâm lý nào đó, liệu mình có đủ hiểu biết hoặc đủ khách quan để nhận diện vấn đề nào đó mình đang “ngờ ngợ” (lờ mờ) nó có ở trong mình, liệu mình có thể chia sẻ với ai để giúp mình giải tỏa băn khoăn của mình… thì bạn sẽ có nhiều cơ hội để hồi phục sớm khỏi rối nhiễu tâm lý nào đó. Có nhiều khi, việc nhận diện và điều trị đúng cách, bạn sẽ sớm quay lại đời sống với cả những niềm vui và những thử thách của nó, ngược lại, bạn sẽ mất thêm cơ hội và cần nhiều nguồn lực để đối phó với vấn đề hơn.

Một khía cạnh khác không kém phần quan trọng, đó là khi mình quan sát thấy ở người khác có các dấu hiệu của trầm cảm. Sẽ tùy từng mối quan hệ, tùy tính cách, tình huống của người kia, và tùy khả năng của mình mà mình có thể:

  • Đóng vai trò lắng nghe, đón nhận người kia – bởi hẳn họ đang có nỗi buồn, một nỗi chịu đựng nào đó khiến họ bối rối trong việc huy động các nguồn lực để chăm sóc mình.

Cho họ thông tin về sức khỏe tâm trí, hướng họ tới nhận thức để họ có thể nhận ra, và tìm cách thức chữa trị phù hợp.

Câu hỏi:

Những hệ lụy mà trầm cảm mang lại?

Trả lời:

Trầm cảm để lại hậu quả trên nhiều lĩnh vực khác nhau của đời sống:

  • Lĩnh vực sức khỏe: có nhiều nghiên cứu chỉ ra mối liên quan giữa trầm cảm và việc xuất hiện hay phát triển các bệnh tật thể chất. Người ta liệt kê ra các bệnh phổ biến như: tim mạch, đái tháo đường, bệnh truyền nhiễm, khó khăn về tình dục, bệnh tâm thể (mệt mỏi triền miên, cơ xương khớp, rối loạn tiêu hóa…). Ngoài ra cũng có thể kể đến các khó khăn đi kèm trầm cảm: rối loạn lo âu, sự phụ thuộc (rượu, ma túy, thuốc hướng thần).
  • Lĩnh vực lao động: OMS (tháng 3/2017) đã đánh rằng trầm cảm là nguyên nhân số 1 gây ra gánh nặng bệnh tật và mất khả năng lao động trên toàn thế giới. Trầm cảm khiến người lao động giảm hiệu suất và tăng các xung đột trong mối quan hệ nơi làm việc. Mặc dù ta đã biết mất việc có thể mở cánh cửa cho trầm cảm, thì ngược lại, trầm cảm cũng có thể gây mất việc.
  • Lĩnh vực quan hệ xã hội: người trầm cảm dần ít các giao lưu gặp gỡ, họ có xu hướng phóng đại các suy nghĩ tiêu cực, hạ thấp giá trị bản thân. Họ thu rút dần khỏi các mối liên hệ – sự cô lập này lại tạo ra một cái vòng luẩn quẩn ma quái – khiến bệnh trầm cảm càng trầm trọng hơn.
  • Lĩnh vực gia đình: chất lượng mối quan hệ gia đình cũng giảm sút bởi sự thay đổi các đặc điểm tích cực trước đây: khả năng lắng nghe, khả năng đón nhận – cởi mở, khả năng thích ứng; thay vào đó là sự cáu kỉnh, suy giảm sự quan tâm, mất dần các hứng thú. Những điều đó dẫn tới bầu không khí gia đình căng thẳng, tỷ lệ li dị tăng lên.

Trầm cảm không được chăm chữa kịp thời và đúng cách, có thể dẫn tới cái chết.

Câu hỏi:

Có nên khuyến khích dùng thuốc khi bị chẩn đoán là trầm cảm? Từ mức độ nào trở lên thì nên dùng thuốc?

Trả lời:

Không dùng thuốc khi không có chỉ định của bác sĩ.

Câu hỏi:

Ngoài việc dung thuốc thì chúng ta nên làm gì để có thể kiểm soát được tình trạng trầm cảm của mình?

Trả lời:

  • Nhận sự hỗ trợ từ nhà chuyên môn, từ người thân.
  • Có thể kết hợp trị liệu tâm lý.
  • Người ta cũng thường nói tới các liệu pháp y học nhẹ nhàng: thảo dược, châm cứu, vi lượng đồng căn, thiền, yoga…
  • Khuyến khích sinh hoạt nề nếp và chế độ dinh dưỡng phù hợp.
  • Khuyến khích vận động cơ thể, thể dục thể thao
  • Khuyến khích đi ra ngoài, gặp gỡ mọi người
  • Nói chuyện, chia sẻ với người tin cậy
  • Tìm lại các thú vui trước đây, dần dần có lại hứng khởi trong các hoạt động đời sống.

Câu hỏi:

Nếu phát hiện ngay từ đầu, nghĩa là chúng sớm nhận ra những dấu hiệu bất thường về bệnh trầm cảm, thì giải pháp là gì?

Trả lời:

Cuộc sống luôn là phép cộng của các mâu thuẫn, các thử thách, đòi hỏi chúng ta phải nỗ lực và vượt qua. Cuộc sống cũng là một cuộc phiêu lưu, chúng ta không thể biết trước được chuyện gì sẽ xảy ra để chuẩn bị ứng phó. Vậy thì khó khăn là chuyện bình thường, và những chao đảo là điều dễ xảy đến, nhưng cái chúng ta cần có là không để mình đổ ngã

Có một cách dự phòng cần thiết, đó là xây dựng một cái Tôi vững vàng với những chiến lược tư duy lành mạnh, trưởng thành, và những kiến thiết tâm trí vững chắc. Với một cái Tôi cứng cáp, thì đồng thời sức đề kháng tâm lý cũng tăng lên, cái Tôi đó sẽ nhạy cảm với bản thân mình để có thể nhìn thấy những điều đang đương đầu, cái Tôi đó sẽ tự chủ để nhận trách nhiệm chăm sóc bản thân và huy động các nguồn lực nếu cần.

Câu hỏi:

Ai giúp bệnh nhân thoát ra khỏi trạng thái tâm lý trầm cảm ngay từ đầu? Điều kiện cần và đủ của việc ý thức cá nhân và sự giúp đỡ của cộng đồng?

Trả lời:

Khi ở tuổi trưởng thành, mà chúng ta vẫn cảm thấy yếu ớt đứng trên đôi chân của mình, thì rất có thể bạn chưa có một cái Tôi đủ tự tôn, đủ kiến thiết thuận lợi, vì những lý do mà chúng ta không thể biết hết được. Và trách nhiệm vẫn thuộc về bạn trong việc tự bù đắp mình những điều thiếu, tự hồi phục khỏi những đau khổ, chịu đựng, để có thể thích nghi với môi trường sống xung quanh, để có thể hiện thực hóa những mơ ước của mình.

Công việc này đòi hỏi nhiều thời gian, và nó được tiến hành qua nhiều cách thức:

  • Đọc sách để có thông tin, kiến thức
  • Trao đổi với những người có kinh nghiệm,
  • Thảo luận với bạn bè về những thắc mắc, những trải nghiệm.
  • Dám dấn thân trong các hoạt động sống, đồng thời giữ sự sáng suốt để cởi mở và học hỏi

Nếu cần, có thể theo đuổi một tiến trình chăm sóc tâm lý cá nhân để có thể tường tỏ hơn câu chuyện bản thân mình.

Câu hỏi:

Trầm cảm có khả năng quay lại hay không? Lý do? Giải pháp?

Trả lời:

Có, trầm cảm có thể tái phát.

Lý do có thể cũng giống như sự khởi phát, là tổ hợp từ các yếu tố cá nhân, môi trường và đời sống. Ngoài ra cần quan tâm đến quá trình điều trị trước đây: liệu có dừng thuốc khi chưa có chỉ định của bác sĩ, hoặc uống thuốc không đúng liều. Người từng mắc trầm cảm cần phải là “chuyên gia” về bệnh trong mối quan hệ với chính bản thân mình: duy trì một nhịp sống lành mạnh, hiểu về căng thẳng và cách thức đối mặt với căng thẳng, cần tránh sự cô lập và duy trì mạng lưới giúp đỡ, giữ một đời sống cân bằng và nhạy cảm với những phản ứng mang tính trầm cảm để phòng ngừa tái phát.

Cần chú ý tới các dấu hiệu sau để phòng ngừa tái phát:

  • Khó tập trung hoặc khó hoàn thành công việc
  • Cảm thấy thiếu năng lượng
  • Mất tự tin
  • Nhạy cảm thái quá
  • Có những mối bận lòng thái quá
  • Xu hương lo lắng
  • Khó đưa ra quyết định mặc dù là đơn giản
  • Giấc ngủ thay đổi, ăn uống thay đổi

Câu hỏi:

Chúng ta cần thời gian bao lâu để có thể kiểm soát được tình trạng này?

Trả lời:

Tùy từng người, tùy từng tình huống. Góc nhìn của tôi, một nhà tâm lý, thì không giống như các bác sĩ tâm thần – họ quan tâm tới chẩn bệnh và kê thuốc, tôi quan tâm tới nỗi chịu đựng của con người và khả năng con người đối diện với những điều không như ý, những mất mát. Cũng có thể, nỗi đau khổ đó mang tính sự vụ, thì khi có người hỗ trợ tâm lý hoặc khi thay đổi các yếu tố trong sự vụ đó, họ sẽ vượt qua nhanh, có thể trong vài tuần. Nhưng nếu nỗi khổ mang tính hoàn cảnh sống, hoặc liên quan tới kiểu nhân cách con người, thì có lẽ cần nhiều thời gian hơn nhiều.

Thay lời kết luận:

Hãy tự biết mình, và biết huy động các nguồn lực khi cần thiết!

Nhân đây, tôi xin giới thiệu nội dung về thảo luận nhóm online (group de parole) với chủ đề Các cơ chế phòng vệ của tâm trí con người + Kỹ năng gia nhập cộng đồng. Với nội dung này, tôi mong muốn cung cấp kiến thức, phương tiện để mỗi người tự hiểu về các chiến lược tâm trí giúp mình cân bằng, bổ sung những kiến thiết tâm trí để củng cố cái Tôi chủ thể, nhận diện hình ảnh tâm lý của mình và lựa chọn những thay đổi mình muốn. Các bạn có thể tham khảo ở đây để biết thêm thông tin:

https://www.facebook.com/tamlydoisong/posts/2162991257113512?__tn__=K-R

Ẩm thực – The Exquisite Boxed Meals of Japan’s Train-Station Kiosks

Ekiben offers a taste of the country’s regional delicacies.

Train-shaped treats.

THE TŌKAIDŌ SHINKANSEN, JAPAN’S FAMOUS bullet-train line, flashes past futuristic skyscrapers, Shinto shrines, and lush paddy fields on its 180-miles-per-hour dash from Tokyo to Osaka. This time-defying bolt is vanquished only by the majesty of placid, cloud-cloaked Mt. Fuji, the brief sight of which makes time stand still for a serene, spectacular moment. To commemorate this sight, which occurs around 45 minutes after leaving Tokyo, many passengers unwrap boxes of food bought at station kiosks or from train attendants.

Called ekiben, a portmanteau combining eki (the Japanese word for “station”) and ben (short for bento, or boxed meal), these boxed meals are as numerous as the country’s train stations. Coming from Tokyo, one might dig into the cosmopolitan capital’s diverse offerings: fried chicken, shrimp tempura, macaroni salad, salmon onigiri (rice balls), steamed carrots shaped like flowers, and a bite of cake, all served in a bento modeled after the shinkansen. Passengers coming from Osaka might choose takoyaki, the city’s famous fried octopus dumplings, or takomusu, a takoyaki and musubi (rice ball) combo.

Seasonal, locally-sourced little bites of food that look like jewels.
Seasonal, locally-sourced little bites of food that look like jewels. MOREGALLERY/SHUTTERSTOCK

Ekiben is a bite-size representation of Japan’s food culture, portioned out in compartments of beautifully designed bentos that resemble gift boxes. Most contain pieces of chicken, cubes of breaded or grilled fish, tempura, an omelette, and a vegetable assortment of pickled daikon or seaweed arranged around balls of rice with a sprinkling of black sesame or nori. From this basic template (known as makunouchi, meaning “between act” and harkening to the bento served during intermission at kabuki and Noh shows in the Edo period), ekiben expands to include regionally specific novelties. At Hokkaido, for instance, this might mean celebrating the island’s cherished Pacific flying squid. Hokkaido’s Mori Station offers ikameshi (squid stuffed with a nub of rice and cooked in a special sauce), a dish that became famous during the Second World War when rice was scarce.

Ekiben has been part of Japanese rail travel almost since workers laid the earliest tracks. The first Japanese rail line, from Tokyo to Yokohama, began service in 1872. By 1885, records note, vendors were selling rice balls stuffed with pickled plums in bamboo leaf wrappers at Utsunomiya Station. By the turn of the century, a rapidly expanding rail network was matched in pace by the appearance of ekiben stalls selling boxes of local delicaciestai meshi (sea bream rice) at Shizuoka station, ayu (fresh river trout) sushi at Yamakita. Initially, vendors peddled ekiben out of trays, coming right up to the train window to eager customers. With the advent of air-conditioned coaches, the call of the ekiben vendor has all but disappeared. Now passengers make a steady canter to ekiben stalls on the station platform during scheduled train stops—a feat that requires speed and hustle. Fortunately, train attendants also sell ekiben from pushcarts.

Ekiben display at Kyoto station.
Ekiben display at Kyoto station. CHON KIT LEONG / ALAMY

It’s not just the food—ekiben’s beautiful packaging also evokes the region where it was made. In Hyōgo Prefecture, known for the traditional practice of catching octopus in a takotsubo, an earthen pot designed specifically for cephalopod nabbing, the hipparidako meshiekiben is a rice, octopus, conger eel, and vegetables dish served in a miniature takotsubo. In Okayama, the most popular ekiben references Momotarō, or peach boy, a local folkloric hero thought to have emerged out of a peach. The bento is shaped like a peach and the wrapper features an artistic rendition of Momotarō. Each ekiben box is a souvenir, and travelers often bring famous regional ekiben home as gifts.

In contrast to the dreary sameness of fast food, ekiben changes to incorporate seasonal ingredients. Springtime travelers might look forward to salt-preserved cherry blossoms with rice. Conger eel and rice ekiben appear in the summer, replacing winter’s oyster rice (kaki meshi). While you’d need to travel endlessly by train to sample all of the country’s ekiben, Tokyo Station’s retail behemoth Ekibenya Matsuri(meaning ekiben festival), sells 170 kinds that feature local delicacies from all over Japan.

Some ekiben come in traditional serveware, such as this porcelain pot.
Some ekiben come in traditional serveware, such as this porcelain pot. COLIN HUI/SHUTTERSTOCK

Ekiben is equally popular among Japanese and foreign tourists. Fans have their own ekiben wrapper collections; devotees can enjoy ekiben magazines and comic strips; and the official vendor of the Japanese rail pass (similar to the Eurail pass) has tips on how best to enjoy ekiben on their website.

A fast food prepared slowly, with local, seasonal ingredients, and consumed while meditatively pondering passing landscapes, ekiben is a cultural artifact, an invitation to take a slice of Japan’s culinary bounty as a flavorful memento of the pleasures of exploration.

By

Full link: https://www.atlasobscura.com/articles/japan-train-food?utm_source=Gastro+Obscura+Weekly+E-mail&utm_campaign=74375c9611-GASTRO_EMAIL_CAMPAIGN_2019_06_29&utm_medium=email&utm_term=0_2418498528-74375c9611-70327933&ct=t(GASTRO_EMAIL_CAMPAIGN_2019_06_29)

Ẩm thực – The 15 Best Vitamin E-Rich Foods

You have a lot of options.

The 15 Best Vitamin E-Rich Foods

When you think of vitamin E, chances are you’ve heard about using it topically on your skin. But did you know that vitamin E is actually an incredibly important nutrient used within the body for a variety of purposes? The problem with trying to get enough is that it can be tough to find because not a lot of foods contain it.

Vitamin E is a fat-soluble vitamin, so it’s best to eat vitamin E-containing foods with a fat source to help your body absorb and use the vitamin. “The recommended daily allowance of vitamin E for men and women is 15 mg. During lactation, women need 19 mg. People who smoke may have higher requirements, but no specific recommendations have been made,” says Sheli Msall, RD.

What are the health benefits of vitamin E?

One of the most important roles vitamin E plays in your body is as a powerful antioxidant, which means it protects your body from a variety of potentially damaging substances that you encounter in your day-to-day life. According to Msall, this includes free radicals that can enter the body from UV light and/or air pollution.

In addition to protecting your body from free radicals, vitamin E also helps promote cell health and improve cholesterol levels.

“Vitamin E may also affect cholesterol production, lower LDL cholesterol, reduce plaque buildup in arteries, suppress tumor growth, lower the risk of certain cancers, and lower the risk of coronary heart disease,” Msall says. And that’s not even all the benefits. Vitamin E can also promote eye health by preventing cataracts and age-related macular degeneration, help protect against iron toxicity, and help with blood sugar management, Msall says.

Now that you know all of the benefits of vitamin E, just how exactly can you make sure you’re getting enough?

Try to incorporate some of these 15 vitamin E foods, ranked from the least rich sources to the highest, into your diet.

15

Eggs

Shutterstock

Vitamin E Content: Per 2 eggs, large: 1.05 milligrams, (7% DV)

Eggs may be simple, but they are packed with nutrition, so it’s not surprising that they contain 1.05 milligrams of vitamin E. In addition to vitamin E, eggs also contain protein, healthy fat, calcium, phosphorus, and vitamin D.

14

Avocado

Shutterstock

Vitamin E Content: Per ½ raw avocado: 1.34 milligrams, (8.9% DV)

Avocado is one of the most popular foods of the moment, and for good reason. Not only is avocado super tasty, but it contains a small amount of vitamin E, too. Try it smashed on toast, sliced with eggs, or even blended into a smoothie for an extra creamy and rich texture.

13

Broccoli

Shutterstock

Vitamin E Content: Per 1 cup, boiled: 1.13 milligrams, (7.53% DV)

Do we need another reason to love broccoli? The green veggie in the cruciferous family is not only a great source of vitamins A and K, but it also contains 1.13 milligrams of vitamin E.

And broccoli doesn’t have to be boring (looking at you plain, steamed broccoli). Try roasting it with your favorite seasonings, tossing it in the air fryer, or chopping it and adding it into your favorite dishes.

12

Peanuts

Shutterstock

Vitamin E Content: Per 1 oz, dry roasted and salted: 1.4 milligrams, (9.3% DV)

Love to snack on roasted peanuts? Not only are peanuts a great source of protein and fiber, but they also have a decent amount of vitamin E. If you’re not a fan of eating peanuts on their own, try incorporating them into sauces or dishes. Thai peanut sauce, anyone?

11

Red Pepper

Shutterstock

Vitamin E Content: Per 1 cup, raw: 2.35 milligrams, (15.6% DV)

Want a way to add some color and sweetness into your salads, snacks, and more? Try adding red bell peppers. They’re a great source of vitamin E, and they also contain vitamins A and C for an added nutritional boost.

10

Spinach

Shutterstock

Vitamin E Content: Per ½ cup, boiled: 1.87 milligrams, (12.4% DV)

Spinach is one way to get your daily dose of greens, as well as 12.4% of your daily value of vitamin E in just one half of a cup. Cooked spinach can easily be added into a variety of dishes, including quiche, frittata, pasta, soups, and more. Even better, spinach is also a great source of vitamins A and K.

9

Peanut Butter

Shutterstock

Vitamin E Content: Per 2 tbsp: 2.91 milligrams, (19.4% DV)

A peanut butter and jelly sandwich may be your go-to comfort food, but did you know that peanut butter is also a great source of vitamin E? Just one two-tablespoon serving gets you 19.4% of your daily value of vitamin E, plus seven grams of filling protein and almost two grams of fiber.

8

Hazelnuts

Shutterstock

Vitamin E Content: Per 1 oz: 4.26 milligrams (28.4% DV)

Hazelnuts are not only a great source of vitamin E; they’re also a good source of protein, potassium, and folate. Even though hazelnuts are often used in festive recipes or desserts, they definitely deserve a spot in your trail mix or snack lineup. Hazelnut butter is also a tasty treat you can enjoy on fruit, crackers, and other snacks.

7

Eel

Shutterstock

Vitamin E Content: Per 4 oz: 4.53 milligrams, (30.2% DV)

If you’re a fan of Japanese food or sushi, then chances are you’ve tried eel. If not, it might seem like a strange food to try. But don’t be too intimidated; the flavor is actually pretty subtle for seafood. And depending on how it’s cooked, eel can be a tasty and nutritious option.

6

Safflower Oil

Shutterstock

Vitamin E Content: Per 1 tbsp: 4.64 milligrams, (30.9% DV)

Safflower oil is another option for adding fat (and 30.9% of your daily value of vitamin E) to meals. The fat in safflower oil is mostly monounsaturated fat, which is the same type of fat found in olive oil.

Try drizzling safflower oil on salads or finished plates or use it to cook (at lower temperatures) like you would olive oil or another plant-based oil.

5

Sunflower Oil

Shutterstock

Vitamin E Content: Per 1 tbsp: 5.59 milligrams (37.26% DV)

Sunflower oil is a decent source of vitamin E, in addition to fat. Sunflower oil is commonly used in prepared foods or packaged foods and salad dressings. It’s one oil option you can try to get closer to your daily vitamin E needs.

4

Almonds

Shutterstock

Vitamin E Content: Per 1 oz, dry roasted: 6.78 milligrams (45.2% DV)

Whole almonds don’t pack quite as much vitamin E in one serving as almond butter, but it comes pretty close. One serving will get you 6.78 mg of vitamin E, almost half of your recommended daily value.

Almonds are a great snack that’s easy to carry around on the go. Or slice or chop them and add them into salads, baked goods, or other foods for extra crunch.

3

Sunflower Seeds

Shutterstock

Vitamin E Content: Per 1 oz, dry roasted: 7.4 milligrams (49.3% DV)

Sunflower seeds add texture, crunch, and saltiness to so many different meals. And they make a great snack on their own, too. Just a one-ounce serving gets you 37% of your recommended daily value of vitamin E. Try them as a topper on salads or soups, or toss them into trail mix.

2

Almond Butter

Vitamin E Content: Per 2 tbsp: 7.75 milligrams (51.6% DV)

Is there anything almond butter doesn’t make tastier? And, just one two-tablespoon serving packs over half of your day’s vitamin E needs. It also contains almost seven grams of protein and more than three grams of fiber, making this spread super nutritious and filling.

1

Wheat Germ Oil

Shutterstock

Vitamin E Content: Per 1 tablespoon: 20.32 milligrams (135% DV)

There’s more than 100% percent of your recommended daily value of vitamin E in just one tablespoon of wheat germ oil. Add it into a smoothie or other flavorful dishes, like soups or sauces, and you’ll never notice it’s there.

You might not hear about vitamin E as much as other vitamins, but it’s still a crucial part of a healthy diet. Fortunately, these 15 foods make it easy to incorporate vitamin E into your diet, and you can reap all of its nutritional benefits.

By MERCEY LIVINGSTON

Full link: https://www.eatthis.com/vitamin-e-foods/?utm_source=nsltr&utm_medium=email&utm_content=are-rice-cakes-healthy&utm_campaign=etntNewsletter