Tái sinh…

“Nghệ Thuật Tinh Tế Của Việc “Đếch” Quan Tâm” của Mark Manson dù đã được dịch giả sử dụng uyển ngữ rất sát với ý và hay nhưng vẫn chưa đủ ấn tượng và shock so với tựa đề nguyên bản bằng tiếng Anh: “The subtle art of not giving a F*CK”. Quyển sách chỉ đơn giản từ những mẩu tự chuyện nhỏ với lời văn nhẹ nhàng hài hước kiểu hơi phớt đời mà các Blogger ngày nay ưa chuộng, khác với những quyển sách giao khoa thường thấy trên kệ – trong khi với nội dung nghiêm túc thường tìm thấy ở những quyển sách mô phạm; nhưng quyển sách này lại đem lại cho người viết một cảm xúc mạnh, có lẽ, nó đã đánh trúng tim đen…???

2018-10-28 15.17.21

Có lẽ nó đã động chạm tới cái lõi cũng như là những khúc mắc mà người viết đã đi tìm trong suốt thời gian qua. Cũng đã phân nửa cuộc đời đã đi qua, biết bao bài học vấp ngã, nhưng có lẽ kinh nghiệm là thứ dây vô hình rút mãi mà không thấy hết… chắc vậy mà người ta vẫn nói, trường đời là trường không bao giờ tốt nghiệp cho tới tận phút cuối… thật sự thì tôi cũng chẳng tin là phút cuối đó, hay số người đi tiễn nhiều hay ít, than khóc hay ném đá thì nói lên điều gì, vì có chăng đi nữa thì chỉ là với cái hòm mà thôi.

Trong đoạn đường vừa dài vừa ngắn của tôi – là người viết có 2 điểm thắt mà nhiều người đàn anh vẫn nói là tôi… sướng, sướng vì được trải qua; đó chính là 2 lần chết hụt của tôi, cụ thể hơn thì một lần nằm bất động chứng kiến tận mắt cái chết hàng ngày đến rồi đi thế nào nhưng cũng không nghĩ tới lúc nào thì tới mình vì bận… đau và rên, lần thứ 2 thì hứng khả năng chết sẽ cao thì… chẳng biết gì vì “oánh” thuốc mê tới… 2 lần. Với nhiều tháng bất động chẳng có việc gì làm, và cũng là nhờ cô y tá xinh đẹp khuyên đọc sách cho đỡ buồn và chắc để đỡ nhăn nhó thì cái máy đọc sách phát huy tác dụng, cái mà được mua về như là theo mode thời trang, chắc khi mua tôi đã nghĩ rằng nó sẽ thật “duyên dáng, sành điệu và vô cùng… trí thức” khi cầm một cái máy mỏng mỏng chăm chú nhìn vào đó rồi thỉnh thoảng ngước lên nhìn trời đất, nhìu mày nhẹ một cái suy tư – thật là một hình ảnh “hào nhoáng, sang chảnh”… hài (thở dài)…

Nhưng thật sự thì, đọc thì ít mà ngẫm thì nhiều [đọc nhiều buồn ngủ ấy mà]…, nhưng mà tốt, tốt cho tôi. Trong từng ấy tháng, tôi đã hiểu ra hai điều mà đáng lẽ tôi phải hiểu ra từ lâu hoặc đồ rằng tôi chưa bao giờ ý thức được, đó là: (1) cuộc sống rất đơn giản và không biết là nó sẽ kết thúc lúc nào… và (2) khi ta “quan tâm” vào một thứ duy nhất thôi thì mọi thứ khác đều là vô nghĩa; nếu có quá nhiều thứ để “quan tâm” thì chẳng có gì và đơn giản, chỉ là mối bòng bong… – cũng trùng với cảm giác khi những cơn đau [bệnh] lên tiếng. Tận cùng sau khi tôi được giải phóng ra khỏi “trại [nuôi]” – nơi các bác sĩ gọi khoa điều trị dưỡng bệnh sau khi trải qua những cuộc phẫu thuật kinh khủng; trong đó, mọi cuộc phẫu thuật dù ngắn hay dài, nhỏ hay to đều là kinh khủng…, tôi càng trân trọng hơn các bác sĩ, không phải chỉ vì họ là những người tuyệt với đã cứu sống tôi (ở cả Hoàn Mỹ hay Quốc tế Thành Đô CIH); mà vì họ “cương quyết” tập chung vào duy nhất công việc của họ mà nhờ thế, mọi cơn đau của tôi ngắn lại…

Tại sao vậy?

Tôi đã từng cho rằng: bác sĩ, họ là những người vô cảm trước nỗi đau cả thể xác và tinh thần của người bệnh [vì phải tiếp xúc hàng ngày chăng?]; nhưng, không phải vậy, họ không được phép “chần chừ”, không được phép “quan tâm” với cơn đau của bệnh nhân, đơn giản là không được “run tay”, vì đơn giản là họ sẽ không thể cứu được bệnh nhân của mình, và… người bệnh sẽ càng đau hơn nếu bác sĩ “quan tâm” tới nhiều hơn là hơn là chỉ “quan tâm” tới một việc cứu bệnh của họ…

Đánh giá, nhận xét dựa trên những suy luận và kinh nghiệm cá nhân thuần túy là cái mà tôi tin không chỉ tôi mới mắc phải, mà rất nhiều, trong đó nhiều người là người thân, bạn tôi, đồng nghiệp, ông chủ và đối tác… Tất nhiên, tôi nhận thấy điều nghịch lý là: càng gần gũi tình cảm, đánh giá và nhận xét càng trở nên thiên lệch, không phải là tốt hay xấu mà đơn giản là nó trở nên cảm tính và dựa trên cái mà người đánh giá cho rằng nó sẽ tốt cho người được nhận xét đánh giá.

“Cát nhân tự có thiên tướng” – Có nhiều cách giúp ta đánh giá nhân phẩm của những người xung quanh và 3 tình huống: dùng lợi ích làm phép thử, cách đối xử của đối phương với người yếu thế, ngôn ngữ và cử chỉ – là cách đánh giá dễ dàng hơn cả và đều dựa vào hành vi ứng xử mà xét tới nhân phẩm. Muốn xét đoán nhân phẩm của một người, không thể chỉ nhìn qua vẻ bề ngoài mà còn cần đánh giá tới lời nói và hành động của họ. Những người giỏi ăn nói, tối ngày ba hoa phần lớn đều không đáng tin. Bởi lẽ, chúng ta vĩnh viễn không thể đánh giá một người mà chỉ nhìn vào địa vị, lời nói, mà còn cần xét tới hành động của họ. Ai cũng có quan niệm làm những điều mà họ cho là đúng, nên hành vi của một người sẽ biểu hiện giá trị của người đó. Một cách khác là nhìn vào những người bạn xung quanh của đối tượng, cách họ kết bạn với nhau… việc này cũng từ “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” mà ra.

Đó là từ bên ngoài, liệu cá nhân chúng ta có tự đánh giá mình thông qua những người xung quanh?

Tự nhận biết bản thân coi vậy nhưng cũng giống như một củ hành;

có nhiều lớp trong đó, và chúng ta càng bóc tách chúng ra, ta càng khóc lóc dữ dội vào những thời điểm không thích hợp.

Nếu cứ xem như lớp vỏ đầu tiên của củ hành là sự hiểu biết đơn giản về cảm xúc của một người thì: “đây là khi tôi cảm thấy hạnh phúc”; “điều này khiến tôi cảm thấy buồn”; “nó mang lại cho tôi hi vọng”… nhưng,

ai trong chúng ta đều có những điểm mù trong cảm xúc, thường là với những cảm xúc mà ta từng được dạy rằng việc bộc lộ chúng ra là không đúng hoặc tiêu cực; sẽ phải mất hàng năm trời luyện tập và nỗ lực mới có thể xác định được những điểm mù ấy cụ thể ở đâu trong mỗi chúng ta và rồi sau đó, phải tập bộc lộ ra một cách đúng đắn.

Lớp vỏ thứ hai của củ hành tự nhận thức là khả năng đặt ra câu hỏi tại sao chúng ta lại cảm thấy như vậy trong những xúc cảm cụ thể. Đây là những câu hỏi rất khó và cần đến hàng tháng hay thậm chí nhiều năm mới có thể tìm được câu trả lời phù hợp và chính xác. Đặc biệt, ở môt số người cần phải tới những nơi kiểu như trị liệu tâm lý mới được nghe đến kiểu câu hỏi này lần đầu tiên trong đời.

Những câu hỏi kiểu ấy quan trọng bởi vì chúng làm sáng tỏ những gì mà chúng ta coi là thành công hay thất bại!? Tại sao ta lại cảm thấy nổi giận? Liệu đó có phải là vì ta thất bại trong việc đạt một mục đích nào đó? Hay, tại sao ta lại cảm tháy lờ phờ và tẻ ngắt? Liệu đó có phải vì ta cảm thấy mình chưa đủ tốt? Lớp vỏ đặt câu hỏi này giúp cho ta hiểu được gốc rễ của những cảm xúc đang chôn vùi ta. Một khi ta hiểu được gốc rễ nguyên nhân, chúng ta có thể làm điều gì đó để thay đổi nó. Nhưng còn một việc nữa,

đó là lớp vỏ sâu nhất của hành trình tự nhận thức, và nó thì chỉ toàn là khóc và than… Lớp vỏ thứ ba là những giá trị tự bản thân: Tại sao tôi lại xem đây là thành công hay thất bại? Tôi đánh giá chính mình và cả những người xung quanh dựa trên tiêu chí nào?

Các giá trị này nằm sau mọi điều chúng ta làm hay việc chúng ta sẽ là ai. Nếu như những việc và mục tiêu gì ta coi trọng không được người xung quanh ủng hộ, nếu như những gì mà ta xem là thành công hoặc thất bại lại là một sự lựa chọn tồi, và rồi mọi thứ dựa trên những giá trị cốt lõi ấy, gồm: các suy nghĩ, các cảm xúc, các cảm nhận thường ngày – tất cả sẽ trở thành vô nghĩa. Mọi điều mà ta nghĩ và cảm nhận về một tình huống liên quan tới việc ta đánh giá nó như thế nào… Ở cấp độ này, luôn cần phải đặt ra câu hỏi và không ngừng nỗ lực, rất rất khó để đạt đến; nhưng, nó lại là phần quan trọng nhất, bởi vì giá trị cốt lõi của ta quyết định nguồn gốc các vấn đề mà ta phải đối mặt, và hơn thế, những vấn đề này lại quyết định chất lượng sống của ta.

Hầu hết, mọi người đều hoảng sợ trước việc trả lời một cách chính xác cho câu hỏi vì sao, và điều này ngăn cản họ trước việc tiến tới sự nhận thức sâu sắc hơn về những giá trị nội tại của chính mình. Đúng là họ có thể một mặt, nói rằng họ đánh giá cao sự thành thật và một người bạn chân thành, nhưng rồi ngay khi họ quay lưng đi – đằng sau lưng bạn và nói dối về bạn, chỉ để khiến bản thân họ cảm thấy khá hơn. Ai trong chúng ta cũng có thể nhận thức được rằng ta cảm thấy cô đơn; nhưng liệu có mấy ai tự hỏi mình rằng tại sao cảm thấy cô đơn, và họ lại có khuynh hướng đưa ra lời giải thích mang tính đổ lỗi cho những người khác rằng: mọi người thật xấu tính, không có ai hay ho hoặc đủ thông minh để hiểu được họ; và do đó họ càng rời xa vấn đề của mình hơn thay vì một lời giải đích thực và giải quyết rốt ráo… Nhiều năm trước đây là nỗi ám ảnh của tôi, thậm chí, tôi đã từng có cả kho chuyện để “đổ lỗi”… và có lẽ với nhiều người cuối cùng, cũng sẽ thấy được rằng những quyết định mà họ đưa ra dựa trên việc theo đuổi những sự hưng phấn, thường không mang lại niềm hạnh phúc thật sự. Đâu đó, đây cũng đã được xem như là tự nhận thức bản thân. Và, nếu như mà chúng ta có thể đào sâu hơn và nhìn vào những giá trị ẩn sâu bên trong nội tâm, chúng ta sẽ thấy được rằng những phân tích ban đầu của mình dựa trên việc trốn tránh trách nhiệm khỏi những vấn đề của chính mình, hơn là xác định đích xác những vấn đề ấy.

Hầu như các bậc thầy mà tôi đã có dịp tiếp xúc hay quen đều bỏ qua cấp sâu hơn của việc tự nhận thức này. Họ đón nhận những người đang đau khổ với nguyên do bởi vì mong muốn quá độ trở nên giàu có; và rồi các bậc thầy đưa ra mọi thể loại lời khuyên trực tiếp làm thế nào để kiếm được nhiều tiền hơn, bỏ qua những câu hỏi quan trọng theo lý thuyết [sách giáo khoa]: Tại sao họ lại cảm thấy cần phải giàu có trước hết? Họ lựa chọn tiêu chí nào để đánh giá sự thành công hay thất bại của mình? Liệu đó có thể không phải là một giá trị cụ thể mà dẫn đến cảm giác thiếu hạnh phúc của họ, chứ không phải là vì đến giờ họ vẫn chưa tậu được con xe Cadilac Excalade [sở thích cá nhân]?

Và như vậy, rất nhiều những lời khuyên nổi trôi ngoài kia đều được đưa ra dựa trên một cấp độ hời hợt cứng nhắc của việc cố gắng một cách giản đơn khiến mọi người cảm thấy tốt đẹp hơn trong ngắn hạn; trong khi những vấn đề cốt lõi trong dài hạn không được thậm chí là xem xét chứ chưa nói tới xử lý. Nhận thức và cảm giác của con người đều có thể thay đổi, nhưng những giá trị cốt lõi sâu xa và những thước đo giá trị ấy thì ngược lại, bất biến. Và đây chỉ là một cách khác để kiếm được thêm nhiều hơn những cơn hưng phấn mà thôi.

Sống phụ thuộc… với thuyết ngụy biện trước lỗi lầm và trách nhiệm

Hãy thử tưởng tượng rằng có ai đó dí súng vào đầu ta và nói rằng ta phải chạy 48,5 km trong vòng năm giờ, nếu không hắn ta sẽ giết ta – có vẻ khủng bố;

Bên cạnh đó hãy tưởng tượng rằng ta vừa mua một đôi giày chạy mới, ta rèn luyện suốt bao tháng, và hoàn thành cuộc thi chạy đường dài đầu tiên trong đời trước sự cổ vũ của toàn bộ người xung quanh và bạn bè thân thiết nơi vạch đích – có lẽ sẽ là một trong những giây phút đáng tự hào nhất trong đời bạn;

cùng là 48,5 km, cũng cùng một người hoàn thành nó, cũng cùng cơn nhức mỏi nơi hai bắp đùi; cái khác là khi bạn tự do lựa chọn và chuẩn bị sẵn sàng vì nó, nó trở thành niềm vui chiến thắng và cột mốc quan trọng trong cuộc đời bạn; và

khi bạn bị ép buộc, nó trở thành trải nghiệm tồi tệ và đau đớn nhất đời bạn.

Thường thì sự khác biệt duy nhất giữa một vấn đề gây đau đớn hay tốt đẹp chỉ là ở cảm giác về cách ta lựa chọn nó và do đó, ta phải chịu trách nhiệm trước nó. Chấp nhận trách nhiệm trước những vấn đề của chúng ta do đó là bước đi đầu tiên để giải quyết chúng. Chúng ta càng lựa chọn việc chấp nhận trách nhiệm trong cuộc đời mình thì ta sẽ càng được rèn luyện nhiều hơn trong cuộc đời.

Tôi có một người bạn khăng khăng tin rằng lý do mà không một người phụ nữ nào chịu yêu với anh ta là bởi vì anh ta quá “hữu hạn chiều cao”, tuy rằng các cụ vẫn nói: nhất lé, nhì lùn, tam dô, tứ rỗ… Bạn tôi là một người đàn ông có học vấn, thú vị, và đẹp trai — thực sự là một món ngon — nhưng anh ta cứ khăng khăng rằng các chị em nghĩ anh ta lùn quá nên chẳng chịu quan tâm… và

bởi vì chiều cao quá thấp của mình, anh ta không thường ra ngoài gặp gỡ bạn bè và làm quen đám đàn bà con gái. Rúc trong nhà, anh ta luôn tâm niệm trước bất kỳ một cử chỉ nhỏ nhất từ một người phụ nữ nào mà anh ta đối diện rằng đó có thể là sự ám chỉ về việc anh ta không đủ chiều cao và bởi vậy không đủ hấp dẫn đối với cô ấy và rồi anh ta tự “chắc chắn” rằng cô ấy không có hứng thú với anh ta, dù cho thực sự là có… và có thể hình dung, cuộc sống của anh ta vô cùng… bi đát…

Điều mà anh ta không nhận ra là anh ta đã lựa chọn giá trị làm tổn thương bản thân: chiều cao. Phụ nữ, ngược lại anh ta kết luận, bị hấp dẫn bởi chiều cao. Sự lựa chọn về giá trị này đã tước đi mất thế mạnh của bạn tôi. Nó mang tới cho anh bạn tôi một vấn đề vô cùng tệ: không đủ cao trong một thế giới chỉ dành cho (trong nhận thức của cá nhân anh ta) những kẻ cao ráo – cơ mà có phần nào đúng, nhưng người ta thường nói: cô ấy chân dài, ít ai nói: anh ấy chân dài… Nên anh ta đáng lý ra có thể chấp nhận nhiều giá trị khác hay ho hơn rất nhiều trong cuộc sống riêng của mình. “Tôi chỉ muốn hẹn hò với người phụ nữ yêu thích tôi vì chính con người tôi” có thể là một điểm khởi đầu tốt — một thước đo mà gắn liền với các giá trị về sự chân thành và chấp nhận, nhưng anh bạn tôi lại “lạc đề” khi chọn giá trị mặc dù anh ta không nhận ra điều này nhưng vẫn là anh ấy là người phải chịu trách nhiệm trước các vấn đề của mình.

Tiếp tục bài ca: “tôi không có lựa chọn nào cả,” bạn tôi than thở với tay pha chế bên quầy bar, “đàn bà bọn họ giả tạo, nông cạn và hời hợt lắm và chẳng bao giờ thích tôi…” Lỗi đã trở thành của người đàn bà vì đã không thích thằng cha nông cạn, tự “ve vuốt” bản thân với những giá trị ngớ ngẩn… Cũng như bao người khác “khất lần” trong việc gánh lấy trách nhiệm trước những vấn đề của chính họ bởi vì bằng cách này hay cách khác, họ tin rằng có trách nhiệm đối với vấn đề của mình, sẽ cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận lỗi cho những vấn đề này. Trách nhiệm và lỗi lầm thường đi liền với nhau trong nền văn hóa của chúng ta, và hơn nữa, còn có cả những vấn đề mà không phải là lỗi của chúng ta, nhưng chúng ta vẫn phải chịu trách nhiệm trước chúng.

Công trình kiến trúc niềm tin, tự do trong khuôn khổ

Bên cạnh trách nhiệm và lỗi lầm thì, chúng ta còn có hai vấn đề: đầu tiên, bộ não là không hoàn hảo. Chúng ta thường nhầm lẫn về những gì mà chúng ta nhìn hay nghe thấy, do đó, quên mất sự việc và diễn giải sai các sự việc khá thường xuyên. Thứ hai, một khi chúng ta đã tạo ra các ý nghĩa cho bản thân mình, bộ não của chúng ta được thiết kế để bám lấy cái ý nghĩa ấy và khi chúng ta nghiêng về cái ý nghĩa mà tâm trí ta tạo ra, ta không muốn bỏ qua nó, ngay cả nếu như ta nhìn thấy những bằng chứng mà mâu thuẫn với cái ý nghĩa đã được ta tạo ra, ta vẫn thường phớt lờ nó và tiếp tục tin tưởng như cũ.

Trong một thí nghiệm mà các nhà tâm lý học tiến hành:

chọn lấy ngẫu nhiên một người và đưa họ vào trong một căn phòng cùng với một cái nút bấm; rồi sau đó, hãy bảo với họ rằng nếu họ làm một điều gì đó – một việc mà tự họ phải nghĩ ra – sẽ có ánh đèn chớp lên báo rằng họ đã ghi được điểm; hãy bảo với họ rằng để xem họ được bao nhiêu điểm trong vòng ba mươi phút…

Thật khủng khiếp…

Mọi người ngồi xuống và bắt đầu ấn công tắc một cách ngẫu nhiên cho tới khi ánh đèn sáng lên báo rằng họ đã ghi điểm; theo logic, họ sẽ cố lặp lại bất kỳ động tác nào họ đã thực hiện trước đó để ghi thêm điểm, ngoại trừ việc đèn không sáng nữa.

Do đó, họ bắt đầu thử nghiệm với các bước hành động phức tạp hơn – bấm vào nút ba lần, rồi ấn thêm một lần, rồi đợi thêm năm giây – đing! – thêm một điểm nữa. Ngay cả cách đó cũng không còn hiệu quả; “có lẽ chuyện này cũng chẳng liên quan gì tới cái nút bấm cả” họ suy luận, “có lẽ nó phụ thuộc vào cách ngồi”, “hay thứ mà mình chạm vào”, hay “có lẽ nó liên quan tới chân mình cũng nên!?” – Đing! – thêm một điểm nữa. Yehh, có thể là do vị trí của chân mình và rồi mình bấm nút lần nữa – Đing…

Tóm lại, trong vòng từ mười tới mười lăm phút mỗi người sẽ suy luận ra một cách thức cụ thể để ghi thêm điểm. Đó thường là những phương pháp rất kỳ quặc như đứng trên một chân hay ghi nhớ một loạt các bước nút bấm dài lê thê trong một thời gian nhất định trong khi quay mặt về một hướng nào đó, nhưng phần thú vị ở đây là: thực tế điểm số được phân phối một cách ngẫu nhiên, không có công thức nào cả. Đó chỉ là một cái bóng đèn chớp tắt với một tiếng đing, và mọi người cứ quay vòng vòng với cái suy nghĩ rằng việc mà họ làm sẽ giúp họ ghi được thêm điểm.

Bỏ qua tính “quái dị, tàn ác” của cái thí nghiệm này, mục đích của trò là nhằm chỉ ra rằng:

trí óc con người nhanh nhạy ra sao trong việc tiến tới các ý tưởng và “gắn kết” vào hàng đống những thứ vớ vẩn không thực tế – hóa ra ra là tất cả chúng ta đều có cái năng khiếu này. Và rồi,

kết quả tất nhiên là mọi người rời khỏi căn phòng đó đều bị thuyết phục rằng họ đã hoàn thành xuất sắc thí nghiệm và giành chiến thắng trong trò chơi nho nhỏ. Họ đều tin rằng họ đã phát minh ra cách bấm nút “hoàn hảo” giúp cho họ ghi điểm, hahaha… với phương pháp mà họ luận ra cũng độc đáo như chính con người họ vậy. Thật vậy, chúng ta cũng chẳng đặc biệt lắm đâu…

Hãy thận trọng với những gì ta tin tưởng, những gì chắc chắn – hay “cho là” chắc chắn

Vào năm 1988, trong quá trình điều trị, nhà báo kiêm nhà hoạt động vì nữ quyền Meredith Maran đã phát hiện ra một việc vô cùng sửng sốt: cha bà đã xâm hại tình dục bà khi còn nhỏ.

Đó là một cú sốc đối với bà, ở tuổi ba mươi bảy, bà quyết định đối chất với cha mình và cũng kể cho gia đình mình nghe điều gì đã xảy ra. Thông điệp của Meredith làm cả gia đình khiếp sợ. Cha bà ngay lập tức phủ nhận mọi thứ. Cái cây gia tộc bị chẻ làm đôi. Nó đày đọa tất cả mọi người. Rồi,

vào năm 1996, Meredith lại tiến đến một nhận thức gây sửng sốt khác: cha của bà thực ra đã không hề xâm hại tình dục bà. Chất chồng bởi cảm giác tội lỗi, bà cố gắng hòa giải với cha mình trong phần đời còn lại của ông cũng như với các thành viên khác trong gia đình bằng việc thường xuyên xin lỗi và giải thích. Nhưng sự việc dù sao cũng đã quá muộn màng.

Hóa ra Meredith không phải là trường hợp duy nhất… xưa nay không thiếu những chuyện này xảy ra khắp nơi trên thế giới, Việt Nam có câu chuyện Quan âm thị Kính, Nhật Bản có thiền sư Hakuin…

Bạn đã bao giờ chơi trò gọi điện thoại hồi còn nhỏ chưa? Hai cái lon sắt nối với nhau bằng đoạn dây chỉ…

Cũng như việc ta nói gì đó vào tai một người và thông điệp ấy được truyền qua khoảng mười người khác, và điều mà người cuối cùng nghe được thì chẳng liên quan quái gì đến điều ta nói lúc ban đầu?

Về cơ bản thì những ký ức của chúng ta vận hành như vậy đấy.

Tất cả chúng ta đều làm như thế.

Bạn cũng thế.

Mà tôi cũng thế.

Dù cho chúng ta có thật thà và tử tế đến đâu, chúng ta đều ở trong tình trạng mãi mãi làm mê muội bản thân mình và cả những người khác không vì mục đích nào khác ngoài việc trí óc của chúng ta được thiết lập để trở nên có tính hiệu quả, chứ không phải là chính xác; không chỉ có những hồi ức của chúng ta mới thậm tệ thôi đâu, não bộ của chúng ta còn hoạt động theo một cách thiên lệch vô cùng khủng khiếp nữa kia.

3 câu hỏi mà sẽ giúp chúng ta nuôi dưỡng thêm một chút ít những sự không chắc chắn trong cuộc đời mình:

Câu hỏi #1: Nếu tôi sai thì sao?

Câu hỏi #2: Việc tôi sai có nghĩa là gì?

Câu hỏi #3: Liệu việc sai lầm có khả năng tạo ra một vấn đề tốt đẹp hay tồi tệ hơn so với vấn đề hiện tại của tôi, vì bản thân tôi và cả những người khác hay không?

Tôi đã cố gắng chỉ sống với một vài quy tắc chính yếu, nhưng có một quy tắc mà tôi đã duy trì suốt thời gian sau khi trải qua 2 lần đã kể ở trên: nếu như mà mọi việc có bị bung bét, hoặc công việc của những người khác có bị làm cho bung bét, thì có vẻ như rất, rất… rất đúng là tôi là kẻ duy nhất làm hỏng chuyện

Tôi học được điều này từ trải nghiệm và kinh nghiệm khi ngẫm lại. Tôi là kẻ ngu ngốc có vô số lần cư xử không hợp lẽ bởi sự thiếu tự tin và cái sự “chắc chắn lệch lạc” của bản thân. Và điều này cũng chẳng hay ho gì, như thế không có nghĩa là không tồn tại những khía cạnh mà hầu như mọi người đều làm hỏng việc; và như thế, không có nghĩa là không có những lúc bạn sẽ đến gần giá trị cốt lõi hay chân lý hơn so với những người khác…

Bởi vậy, hãy làm gì đó… và có lẽ, bắt đầu bằng “KHÔNG”…

Là chất phụ gia cho nền văn hóa tích cực và tiêu dùng của chúng ta, rất, rất nhiều người trong chúng ta đã “thấm nhuần” với cái niềm tin rằng ta cần nỗ lực cố gắng chỉ để được chấp nhận và khẳng định mình hết mức có thể. Đây chính là nền tảng của nhiều cuốn sách được gọi là tư duy tích cực: cởi mở bản thân trước những cơ hội, được chấp nhận, nói có với tất cả mọi thứ và tất cả mọi người…

Nhưng,

chúng ta cần phải từ chối một thứ gì đó, nếu không thì, chúng ta không chấp nhận điều gì hết cả – giống cốc nước vậy, cần phải trống thì mới đổ đầy được.

Nếu không có gì là tốt hơn hay đáng ao ước hơn so với bất cứ điều gì khác, thì chúng ta sẽ thấy thật trống rỗng và cuộc đời ta thật vô nghĩa. Chúng ta không có lấy cho mình một giá trị nào hết và do đó, ta sống một cuộc đời vô mục đích. Việc lảng tránh sự chối từ (cả đưa ra và nhận lấy) thường đến với chúng ta bằng cách khiến cho ta cảm thấy tốt đẹp hơn. Việc lảng tránh sự chối từ ấy mang tới cho ta cảm giác thỏa mãn trong ngắn hạn bằng cách khiến cho ta không xác định được định hướng lâu dài.

Để thật sự hiểu rõ giá trị của một điều gì đó, ta cần phải hạn chế bản thân mình với nó. Ta có thể đạt tới mức độ niềm vui và ý nghĩa nhất định trong cuộc sống chỉ khi mà ta dành ra hàng chục năm trời để đầu tư vào một mối quan hệ duy nhất, một công việc duy nhất, một sự nghiệp duy nhất, và, ta cũng sẽ không thể thu hoạch được gì từ những thập kỷ đầu tư đó mà không cự tuyệt trước những sự lựa chọn khác…

và… một lần nữa “in another day, perhaps…”,

“ĐỪNG CỐ”…

Tháng 10 sóng gió 2018…

Advertisements

Sở hữu…

5c11f7ff4617a649ff06

Sở hữu là tương đối vậy mà… quan trọng là chủ thể – ăn đạn hay bị đạn thì vẫn có người phải ngã xuống…

Dám bị ghét…

Như một cú giáng búa tạ, một giọt nước tràn ly… dám bị ghét hay là dám sống độc lập khách quan với chính bản thân mình và không bị quá khứ chi phối; không phải để khẳng định bản thân mà là dám chấp nhận bản thân…

1369418

Tôi tin là khi chính Kishimi Ichiro và Koga Fumitake viết quyển “dám bị ghét” được dựa trên nên tảng triết học của Alfred Adler thì ở đâu đó, cũng đã từng nghi ngờ và rơi vào mung lung giống như một người đọc là tôi hôm nay – hay ít nhất qua giọng văn dẵn dắt cảm nhận của người đọc là tôi như vậy; tất nhiên, chúng ta đang loại trừ yếu tố để hiểu là một chuyện, đưa vào áp dụng trong cuộc sống thực tế lại là một cách trời khác. Cách đặt vấn đề nhẹ nhàng từ những mẩu đối thoại ngắn đơn giản và trực diện khiến cho người đọc cảm nhận được sự gần gũi, dần sáng ra với thông điệp và cốt lõi của câu chuyện – là nền tảng của Adler.

Từng bị coi là “phản đồ” của Freud – theo cách hiểu nhầm đầy thành kiến của xã hội, Adler đã từng là đồng tác giả với Fread trong một loạt tác phẩm kinh điển: Giải mã những giấc mơ (1900), Xã hội ngày thứ tư (1902),… bản chất, Adler đi sâu vào khía cạnh tâm lý cá nhân từ giác độ cảm nhận phổ biến (common sense), trong đó, “bản thân kinh nghiệm không phải nguyên nhân của thành công hay thất bại. Chúng ta đau khổ vì những cú sốc trong trải nghiệm của bản thân – cái được gọi là sang chấn tâm lý – mà thực sự là từ những trải nghiệm ấy, chúng ta tìm ra được những điều phù hợp với mục đích của mình. Con người không được tạo ra bởi các trải nghiệm của bản thân trong quá khứ, mà bởi ý nghĩa chúng ta gán cho những trải nghiệm đó.

Câu chuyện dẫn dắt và cho tôi một cái nhìn hoàn toàn khác lạ về cuộc sống, cụ thể là cách sống của tôi vốn từ trước tới nay; có nhiều điều mù mờ đâu đó cảm nhận trong quá trình sống nhưng không thể định nghĩa được cụ thể, đâu đó thoáng qua một cảm nhận có sự gần gũi với đạo Phật mà tôi vẫn hằng chiêm nghiệm… “không một cá nhân nào có thể trải nghiệm các hệ quả của các hành nghiệp họ đã không thực hiện. Ngược lại, các cá nhân chắc chắn không thể tránh đối diện các hệ quả nghiệp về các hành nghiệp của họ trừ khi các tiềm năng mạnh mẽ của các hành nghiệp được trung hoà một cách nào đó. Thế nên, nếu cá nhân tích lũy nghiệp và cá nhân trải nghiệm kết quả là hai cá nhân tách biệt, luật của nghiệp bị vi phạm.” – Tu tập Trí tuệ siêu việt theo con đường bồ tát của Tịch Thiên, 2013.

“Cá nhân, cá thể, hay một người” – được coi là trung tâm của nội dung, là đối tượng xem xét; trong tiếng Anh: “individual” là từ thông dụng, vẫn thường được dùng thường xuyên, mà chẳng có gì phải bàn, ấy vậy mà giờ tôi mới hiểu rằng bản chất là “đơn vị đơn lẻ không thể phân chia” – đây là đơn vị… và mọi quan điểm của tôi thay đổi, cũng giống như “điểm bùng phát”, nó đã thổi bay con người sâu thẳm trong tôi.

Run rẩy và yếu đuối…

Phải chăng chúng ta đã quá phụ thuộc vào đánh giá [nhận xét] của những người xung quanh?

Phải chăng chúng ta đã ỷ lại vào yếu tố xã hội [bầy đàn] để quyết định chúng ta nên sống như thế nào, đổ lỗi cho nguyên nhân thất bại từ những kỳ vọng của người xung quanh? Phải chăng đó vẫn là “ham muốn” – một thứ ham muốn của người khác – “ham muốn không phải là ham muốn một đối tượng, mà là ham muốn một sự thiếu hụt trong một đối tượng khác chỉ về một ham muốn khác.” Serge Weidenhaum.

Không chỉ đơn thuần ỷ lại, ham muốn hay đổ lỗi thuần túy mà thôi, chúng ta còn “quan tâm” tới quá nhiều các vấn đề, thậm chí đa số trong chúng không phải việc liên quan tới chính mình; chúng ta cũng dần ảo hóa cùng công nghệ từ việc chạy theo hình bóng nào đó từ chính tưởng tượng của chúng ta. Người ta ngoài ảo hóa mọi chuyện thì dần còn để ý tới từng chi tiết của những người khác để mà so sánh, thậm chí là có thể nói là tọc mạch vào đời tư của họ rồi dè bỉu và cười cợt trước những nỗi đau. Hình ảnh cả đám đông xung quanh tai nạn mà quên đi gọi cấp cứu, hay giúp đỡ chỉ vì mải “check in”…

Con người dần trở nên vô cảm hơn… nhạt nhẽo hơn… nhưng lại dần trở nên mong manh dễ tổn thương với chính tính ghen tị của mình… không thiếu những hình tượng rơi vào trầm cảm, tự kỷ vì sợ người bên cạnh sẽ hơn mình, dần người ta đã để người khác đi vào “đôi dép” của mình tự lúc nào mà không biết. Xưa nay việc so sánh với người khác không phải là không có, thâm chí là vẫn thường thấy…

Các xúc cảm có lẽ vì thế mà được “nâng cao quan điểm” chăng? Thực tế, nó được mở ra chỉ với mục đích là giúp cho chúng ta sống và tái tạo tốt hơn thêm một chút – chỉ là hệ thống phản hồi cho chúng ta biết thứ gì là “ổn” và “không ổn” với chúng ta – không hơn, không kém. Các xúc cảm chỉ đơn giản là những dấu hiệu sinh lý được kiến tạo để xác định hướng cho sự thay đổi có lợi hơn cho chúng ta mà thôi; giống như bỏng từ việc chạm vào cái nồi đang đun nóng sẽ cho ta tín hiệu “đừng có dại thêm lần nữa”…

Thường người ta dồn nén cảm xúc vì lý do cá nhân, xã hội hay văn hóa – trong đó các cảm xúc thường có yếu tố màu sắc tiêu cực. Thực tế, khi họ trối bỏ cảm xúc thì cũng là lúc họ chối bỏ đồng thời những điều đến từ “hệ thống phản hồi” mà chính lại giúp cho họ giải quyết các vấn đề; thay vào đó, mọi thứ được biện minh không bởi một lý do gì khác ngoài việc họ cho rằng, và cảm thấy như thế… Cũng giống một đứa trẻ 3 tuổi ấy, ngoài việc cảm thấy thế và đổ lỗi thì chúng… đùn ra nhà. “Nỗi đau tồn tại luôn vì một lý do nhất định nào đó” nên cần giải quyết thay vì tìm cho nó một lý do; và bởi vậy, chúng ta đừng nhìn xung quanh để “đùn ra” nữa…

Mọi mâu thuẫn điều bắt nguồn từ quan hệ giữa người với người

“Niềm khao khát đối với những trải nghiệm tích cực bản thân nó đã là một thứ trải nghiệm tiêu cực, và, ngược đời ở chỗ, sự chấp nhận thứ trải nghiệm tiêu cực tự nó lại là một trải nghiệm tích cực.” – Quy luật trái ngược của Alan Watts.

Mọi vấn đề dường như đều bắt nguồn từ các mối “quan tâm”, từ những ham muốn, từ kỳ vọng của những người xung quanh: càng cố gắng thường ta lại càng thấy bất ổn hơn, càng theo đuổi việc gì ta lại càng thấy thiếu nó ngay từ đầu, càng kiếm được nhiều tiền giàu có ta lại cảm thấy bản thân nghèo và vô dụng, hay càng mong muốn trở nên đẹp và quyến rũ thì ta càng nhìn nhận bản thân xấu xí bấy nhiều dù nhan sắc thực trên thực tế của ta có ra sao đi chăng nữa…

Túm lại như trong một cuốn sách tôi từng đọc đã dạy: ĐỪNG CỐ

Cởi mở và thoải mái với chính bản thân mình sẽ khiến cho chúng ta có được sự tự tin và bình an trước mọi người và quan đó, ta cũng trở nên hấp dẫn hơn… Bất kỳ mọi nỗ lực nào nhằm chạy trôi khỏi sự tiêu cực, tránh xa nó hay đàn áp nó hoặc phớt lờ nó đều dẫn tới bung bét; việc trốn chạy đấu tranh cũng đã ẩn chứa trong nó sự đấu tranh… như vậy, nỗ lực trốn tránh nỗi đau chẳng qua chính vì quá bận tâm tới nỗi đau, và bởi vậy nếu như chúng ta nhìn thẳng vào nó, không “thèm” bận tâm tới nó thì sẽ thấy nó cũng “bình thường” thôi và từ đó không còn có thứ gì có thể ngăn cản được chúng ta. Chính sự “nhìn thẳng” đó lại giúp cho chúng ta sự tự tin, sự mạnh mẽ mà là tiền đề tạo ra sự hấp dẫn thu hút những người xung quanh qua sự khác biết “trong ứng xử với nỗi sợ”…

Dám chấp nhận bản thân và cảm thức xã hội

Cũng giống như trò “cò quay Nga” kỳ quái, trò mà đã dưng thành phim với nhan đề số 13, cái tên của trò chơi bắt nguồn từ một câu chuyện của Georges Surdez năm 1937:

“Bạn đã bao giờ nghe thấy cò quay Nga chưa?” Với quân đội Nga ở Romania, vào khoảng 1917, một sĩ quan nào đó đột nhiên rút khẩu súng lục ra, lắp một viên đạn duy nhất vào ổ rỗng, xoay ổ đạn, để ổ xoay ngẫu nhiên vài giây cho tới tới khi dừng lại, đưa họng súng lên thái dương… và bóp cò…

Với nhan đề: số 13, trò chơi được tái hiện nhưng khác đi là một vọng 13 người chĩa thẳng súng của mình vào gáy người trước mặt và… bóp cò sau khi đã để ổ đạn xoay ngẫu nhiên trong vài giây…; chỉ có hai người cuối cùng (nếu có) sẽ đối diện và bóp cò ngay khi tắt điện trong một khoảng cách đủ để bắt tay nhau…

Đấy, đấy chính là cách mọi việc diễn ra… Đằng nào, cho tới tận cùng, chúng ta cũng “ngỏm củ tỏi” cả mà thôi, dù vì lý do này hay lý do khác… trong quãng thời gian trôi thật nhanh và kỳ dị từ nay tới đó, nếu đối mặt với cái chết kiểu “một viên đạn” thì mọi việc đã rất dễ vì ta chỉ có một việc để tập chung; nhưng vì quá kỳ dị bởi tính không xác định hay xác định tương đối, chúng ta chỉ có các giới hạn về những mối “quan tâm” – “bận tâm”, chúng ta sẽ chỉ chạy loanh quanh để quan tâm hết chuyện này tới chuyện khác, hết người kia tới người khác mà quên đi chuyện của ta hay chỉ là thiếu đi sàng lọc thì… ôi thôi, đời ta chỉ còn là mớ bòng bong…

Bởi vì, khi chúng ta bận tâm (quan tâm) tới quá nhiều chuyện và quá nhiều người, chúng ta sẽ luôn bị ám ảnh bởi việc phải trở nên thoải mái và hạnh phúc, và rằng mọi chuyện phải diễn ra đúng theo như ý muốn của chúng ta; và chúng ta để cho nó “ăn tươi nuốt sống” chúng ta, chúng ta đã tự đóng đinh mình vào cái địa ngục nhỏ mọn, cỡ bằng cái đầu lâu của mình để bị thiếu đốt bởi việc tự cho mình đặc quyền, tự cho mình khoe khoảng… và cứ thế lòng vòng trong cái vòng luẩn quẩn của mình…

ĐỪNG CỐ…

Nó không có nghĩa là thờ ơ, nó chỉ đơn giản là thỏa mái với việc trở nên khác biệt, và để làm được chúng ta cần quan tâm tới những thứ quan trọng hơn cả khó khăn; dù có nhận ra được hay không thì chúng ta vẫn luôn lựa chọn quan tâm tới việc gì đó…

Sống không bị quá khứ chi phối

Khoảng 2000 năm trước, dưới chắn dãy Himalaya, tại đất nước có tên là Nepal, có vị quốc vương vĩ đại đón cậu con trai quý tử chuẩn bị chào đời… Là viên ngọc quý, ngài đã bao bọc người con trai trong nhung lụa bên trong một lâu đài hào sâu thành cao nhằm tránh cho cậu mọi khổ đau thế gian… Ấy vậy mà càng ngày chàng hoàng tử trẻ càng trở nên cáu bẳn và với chàng mọi thứ trở nên vô nghĩa và trống rỗng. Vào một đêm, trốn khỏi, chàng đã phải khiếp sợ những gì chàng chứng kiến bên ngoài của tường thành; “sinh, lão, bệnh, tử” chính là cái lần đầu tiên chàng được nhìn thấy và hơn cả là cảm giác mung lung có tên gọi là “KHỔ”… như những người trẻ tuổi, chàng quay sang oán trách cha của mình vì những thứ ngài cố gắng dành cho chàng; bỏ đi, lang thang với mối bận tâm – diệt được KHỔ; đói khát, đối mặt với cái chết hàng ngày, thời gian trôi đi, vị hoàng tử trẻ bắt đầu nhận ra rằng: cuộc sống khổ hạnh không phải là tất cả và nó cũng chẳng đem lại sự thông tuệ mà chàng mong muốn… Quyết tâm cho tới khi đạt được ý niệm nào đó, vị hoàng tử vô cùng hoang mang đó đã quyết định ngồi xuống dưới một bóng cây bên bờ suối, tương truyền liền trong 49 ngày, và cuối cùng chàng hiểu ra một số điều quan trọng – một trong số đó là: bản thân cuộc đời đã là một sự chịu đựng đau khổ… Nhiều năm sau, chàng đúc kết lại thành triết lý của riêng mình và chia sẻ với thế giới với cốt lõi của nó là: Nỗi đau đớn và mất mát không thể tránh được và việc chúng ta cần làm là từ bỏ việc cố gắng chống lại chúng…

Chàng hoàng tử ấy nổi tiếng lắm, ngài ấy chính là Đức Phật.

Hạnh phúc không phải là một phương trình toán học và bởi vậy không thể thuần túy dùng thuật toán để giải được nó. Sự không phải lòng và bất an là thứ cố hữu trong đời sống của chúng ta – loài người, và bởi vậy nó cũng là một trong những nhân tố tạo nên hạnh phúc. Đạo Phật đã nhấn mạnh rất rõ ràng điều này trong một chiều mang tính tâm linh và triết học… Với xu hướng sống với sự bất an nhất định và không hài lòng thỏa mãi hiện tại, chính những điều này tạo động lực cho việc thay đổi, đổi mới và là nền tảng cho sự tồn tại của chúng ta. Khổ sở, bất mãn tuy không phải lỗi hệ thống trong sự tiến hóa, mà chúng chính là một nét đặc trưng của con người. Bởi vậy, nỗi đau ở bất cứ hình thức nào đều là một cú thúc hiệu quả nhất cho cơ thể vật lý của chúng ta, như một lời cảnh báo về điều gì đó đang mất cân bằng – một giới hạn cần phải được vượt qua.

Sẽ dễ dàng hơn nếu cứ ngồi yên ổn trong “lời cảnh báo về điều gì đó không ổn” và chắc nịch rằng đó là đặc trưng và không thể tránh được, và cũng chẳng nên tránh làm gì… ở ngoài kia, còn nhiều cái quan trọng hơn cần quan tâm – niềm tin kiểu này được thiết lập để mang tới sự dễ chịu vừa phải bằng cách thế chấp vào đó hạnh phúc và thành công lớn hơn trong tương lai. Sự chắc chắn này chính là kẻ thù của sự phát triển, chẳng có gì là chắc chắn cho tớ khi nó xảy ra – ngay cả khi đã xảy ra, đôi khi cũng không chắc chắn. Thay vì cố cho bằng được để khẳng định – sự chắc chắn, chúng ta nên nghi ngờ, nghi ngờ chính chúng ta để có thể hiểu được vì sao chúng ta luôn sai lầm. Bởi vì chúng ta luôn như vậy…

ĐỪNG CỐ…

Run rẩy và yếu đuối trong bầu trời cuối tháng 10 giông bão…

 

Câu chuyện năng lượng…

Nhìn người lại ngẫm tới ta…

Hơn 1000 chuyến bay hàng tuần, là một trong 7 sân bay có mật độ lớn nhất với hơn 10 triệu lượt du khách hàng năm, là trụ sở của 27 hãng hàng không thế giới, hàng tá chuỗi nhà hàng cửa hiệu sang trọng, sân bay quốc tế Cochin là sân bay đầu tiên sử dụng hoàn toàn từ năng lượng mặt trời kể từ 2015; với việc chuyển hóa diện tích đất dư thừa để dành phát triển ga hàng hóa sau này thành nhà máy điện mặt trời, nơi đã cũng cấp toàn bộ điện năng cần thiết cho vận hành sân bay và cụm dịch vụ phụ trợ, không những thế, điện năng dư thừa còn được phát lên lưới – theo BBC…

Gần hơn sát bên chúng ta, công ty năng lượng Panda Green – nhà cung cấp năng lượng điện mặt trời của Trung Quốc – đã đạt được cột mốc hơn 1.5GW hòa vào lưới điện, với sự mua lại nhà máy điện mặt trời 50MW ở Mông Cổ gần đây. Panda Green có tổng công suất lắp đặt là 1.291,4 MW vào cuối năm 2016, bao gồm 31 nhà máy điện mặt trời trên mặt đất và phân bố trên khắp Trung Quốc, sau đó bổ sung thêm 415,4MW công suất mới trong năm. Nửa đầu năm 2017, Panda Green đã sản xuất thêm 172.7MW điện năng lượng mặt trời cho danh mục đầu tư của mình, hơn thế nữa, cùng với việc mua lại dự án 82.4MW của các nhà máy đang hoạt động tại Mỹ – là dự án đầu tiên bên ngoài lãnh thổ của công ty này.

Ngược dòng thời gian, 3000 năm trước Công nguyên, con người đã biết sử dụng những viên đá thạch anh trong suốt để hội tụ ánh sáng mặt trời và tạo ra lửa; năm 287 trước Công nguyên, nhà bác học Acsimet của Hy Lạp cũng đã sử dụng gương cầu để hội tụ ánh sáng mặt trời đốt cháy chiến thuyền của La Mã; và tới năm 1883, Charles Fritts đã chế tạo ra viên pin năng lượng mặt trời đầu tiên, tuy nhiên với cấu tạo đơn giản, nó chỉ có hiệu suất 1%…

10 năm trước, khi ngành năng lượng mặt trời trên toàn cầu có thể nói sống nhờ vào tiền trợ cấp, chính sách giá ưu đãi năng lượng mặt trời (Feed-in-tariffs – FIT) đã đưa nước Đức trở thành thị trường năng lượng mặt trời lớn nhất thế giới vào khoảng năm 2010 [tron đó, giá điện FIT hàm chứa 3 yếu tố cốt lõi để phát triển nguồn năng lượng tái tạo là sự đảm bảo để nguồn năng lượng tái tạo kết nối với lưới điện; một hợp đồng bán điện dài hạn; và một mức giá bán điện năng có lãi hợp lý cho nhà đầu tư].

Sau thảm họa hạt nhân tại nhà máy Fukushima của Nhật Bản hồi tháng 3/2011, Đức lại là nước tiên phong khi quyết định đóng cửa 8 lò phản ứng hạt nhân và đặt ra mục tiêu sẽ đóng cửa hoàn toàn các nhà máy điện hạt nhân còn lại đến năm 2022 để tập trung phát triển năng lượng an toàn và bền vững hơn. Với quyết tâm này, mới đây, vào tháng 5/2012, Đức đã lập kỷ lục sản xuất điện mặt trời nhiều nhất thế giới với 22 GW điện chỉ trong vài giờ đồng hồ, tương đương với lượng điện của 20 nhà máy điện hạt nhân. Con số này có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với quốc gia châu Âu này vì nó đáp ứng được 1/2 nhu cầu điện năng của cả nước, đồng thời giảm sự phụ thuộc đáng kể vào những nguồn năng lượng đang dần cạn kiệt cũng như điện hạt nhân. Vào tháng 10, 2018, Nhật Bản đã quyết tâm nói không với năng lượng hạt nhân và sẽ thay thế dần các lò phản ứng của mình bằng nguồn năng lượng tái tạo vô hạn này…

…Trong bối cảnh thế giới đang phải đối mặt với vấn đề trái đất nóng lên và môi trường xuống cấp, việc tìm ra nguồn năng lượng không gây ô nhiễm là một yếu tố vô cùng quan trọng để bảo vệ thế giới mà chúng ta đang sống; năng lượng mặt trời bởi vậy, đang và sẽ đóng một vai trò quan trọng trong đời sống xã hội hiện đại – đây là nguồn năng lượng vô hạn, giá thành thấp và không gây hại tới môi trường. Dự báo, nhu cầu năng lượng thế giới sẽ tăng hơn 1/3 vào 2035 so với hiện nay, tăng nhiều ở khu vực châu Á, trong đó mức tăng ở Trung Quốc, Ấn Độ và Trung Á có thể lên đến 60%; trong đó, nguồn năng lượng sử dụng chủ yếu từ than, dầu khí, hạt nhân, còn năng lượng tái tạo, còn được gọi là năng lượng thay thế, hay năng lượng sạch chỉ chiếm khoảng 20%, trong đó 9,3% là năng lượng sinh khối truyền thống (chủ yếu dùng nấu nướng và sưởi ấm ở các vùng nông thôn các nước đang phát triển), 4,1% nhiệt lượng từ sinh khối, mặt trời, địa nhiệt và nước nóng, 3,7% thủy điện, 1,1% điện năng từ gió, mặt trời, địa nhiệt và 0,8% nhiên liệu sinh học.

Tại Việt Nam, ngày 11/4/2017, Thủ tướng Chính phủ đã ký Quyết định 11/2017 về cơ chế khuyến khích phát triển dự án điện mặt trời và ngày 12/9/2017, Bộ Công thương đã ban hành Thông tư 16/2017 về phát triển dự án và hợp đồng mua bán điện mẫu áp dụng cho các dự án điện mặt trời. Việc “đầu tư vào các sản phẩm dùng năng lượng sạch là xu hướng tất yếu của sự phát triển. Với giá thành thiết bị ngày càng rẻ hơn, hiệu suất panel (tấm pin) ngày một cải thiện, việc đầu tư một dự án năng lượng sạch hiện nay không quá tốn kém và khó khăn” – qua phân tích và đánh giá, với các dự án bất động sản, các hệ thống rooftop solar không ảnh hưởng tới kiến trúc, xây dựng của công trình, thậm chí còn giúp chống nóng cho mái nhà, giảm khí thải CO2 ra môi trường. Đồng quan điểm ấy, kiến trúc sư Vũ Quốc An, Hội Quy hoạch phát triển đô thị Việt Nam cho biết, năng lượng sạch rất nhiều ưu việt, nhất là trong điều kiện các tài nguyên phục vụ cho sản xuất năng lượng ngày một cạn kiện và gây ô nhiễm môi trường. Ở các nước phát triển trên thế giới như Đức, năng lượng mặt trời phát triển rất mạnh. Trong khi đó, tại Việt Nam, dù có nhiều điều kiện như khí hậu, nhất là phía Nam, lại chưa phát triển loại hình năng lượng này.

“Các chung cư, tòa nhà lớn hay các biệt thự có diện tích mái lớn rất phù hợp cho phát triển năng lượng sạch. Việc phát triển các dự án năng lượng sạch trên mái nhà không làm ảnh hưởng đến kiến trúc, thiết kế công trình. Tuy nhiên, hiện nay rất ít chủ đầu tư sử dụng…”, ông An chia sẻ; để khuyến khích các chủ đầu tư bất động sản đầu tư dự án rooftop solar và các hộ dân, ngoài cơ chế chính sách phù hợp – bởi đây chính là xu hướng tất yếu của sự phát triển, nhất là đối với việc áp dụng khai thác trong lĩnh vực xây dựng, bất động sản… còn cần sự mạnh dạn nhìn xa hơn và bắt kịp xu hướng và chung tay bảo vệ thế giới.

Các bạn đã chuẩn bị đón đầu lướt đi cùng cơn sóng lớn: ích nước – lợi nhà…

logo-top

To only my NCC-e team-mates

 

1 năm, 12 tháng, 365 ngày…

1 năm, 12 tháng, 365 ngày qua đi nhanh như làn gió thoảng dù cho bao biến cố đã xảy ra…

Ngày này năm ngoái còn đang rong ruổi ở Maldives, hưởng cái gió cái nắng cái bao la của biển cả nơi gần với xích đạo nhất, chứng kiến mặt  trời chạy to như cái mâm đỏ ối chạy qua chạy lại…

2017-10-08 10.59.23.jpg

Ngày đẹp này là ngày của một con số tròn trịa nhất trong năm, với người khác nó có thể chỉ là một ngày như bao ngày khác trong năm; với tôi, ngày này quan trong vì đây còn là ngày sinh nhật của vợ tôi… Ấy vậy mà sinh nhật đầu tiên sau khi cưới tôi không thể ở nhà…

2018-10-10 08.45.06.jpg
Enter a caption

Tất nhiên, vì một lý do vô cùng quan trọng ở phút cuối vợ tôi đã không thể đi cùng như dự định ban đầu và cũng không nghĩ được tại sao lại rơi vào đúng ngày này…, cơ bản nói như người ta thường nói là: định mệnh… (trầm trọng thêm tý chứ trong mắt vợ tôi là người luôn ủng hộ công việc của chồng thì cũng không ghê gớm lắm, ghê là ghê với chính cá nhân tôi…)

Cái mà chúng tôi có thể làm được là “hẹn hò” ở nơi chúng tôi yêu thích… tranh thủ trước khi tôi lên đường, không biết tôi có quá nhạy cảm không nhưng đây có lẽ là buổi hẹn hò vội vã nhất mà chúng tôi từng có.

Kết hợp một bữa ăn sáng thật nhanh với những món ưa thích mà chỉ đơn giản là nhồi cho thật nhanh cho xong, một phần vì thời gian, một phần cũng không vui lắm do không được ở nhà; tuy nhiên, với cá nhân tôi, có lẽ một câu chuyện không đầu không cuối trong lúc nhấm nháp café cùng với lướt qua điện thoại chat chít như thường lệ vào buổi sáng của hai vợ chồng vẫn luôn đem lại cho tôi một cảm giác bình an và thanh thảnh…; mặt khác, tôi nghĩ rằng vợ tôi, cũng như tôi nhưng có khác ở chỗ là sẽ nhiều suy nghĩ và toan tính phức tạp đan xen hơn qua những cái nhíu mày hay cười cười phụ thuộc vào câu chuyện đang trôi lướt trên điện thoại… kiểu lại thêm “một kế hoạch” gì đó đó.

photo_2018-10-10_15-32-36

Với gương mặt “Mona Lisa” đó, tôi thì tôi tin là tôi và một phần nhân loại vẫn thường “nguyền rủa” cái điện thoại, dù nó vốn là một công cụ cuộc sống và công việc gần như không thể thiếu được, khi nó – cái điện thoại “không còn thông minh” xen vào những khoảnh khắc riêng tư như vậy… tất nhiên không có nó thì có lẽ những dòng cảm nghĩ này chưa chắc đã có thể kịp viết ra trong lúc này… hahaha…

Tuy rằng, vợ tôi luôn là người ủng hộ cho công việc của tôi, thậm chí, đôi khi thái quá cũng vì vợ tôi vốn là một người thẳng tính, nóng tính nhưng vô cùng tốt bụng luôn dành cho người khác những ý nghĩ tốt đẹp nhất – đây cũng là một trong nét quyến rũ tôi nhất, nét tính cách tác động mạnh và thay đổi tôi nhiều nhất… nhưng không ở nhà lúc này, tôi đồ rằng vợ tôi cũng buồn không kém gì tôi, có chăng chỉ là vợ tôi sẽ không cảm thấy áy náy như tôi mà thôi; quen tay trong tay lang thang từ góc này qua gọc khác ấy vậy mà đúng trong cái ngày “quan trọng” này, tôi lại đi một mình, bỏ lại người vợ ở nhà một mình…

Một bó hoa đẹp, đó là những gì tôi có thể nghĩ ra như một lời xin lỗi tới người vợ của mình, định thành bất ngờ nhưng cái cửa hàng hoa “thông minh” đó đã vô cùng cẩn thận gọi điện cho vợ tôi trước khi mang hoa tới… và kết quả: lộ hàng và… tôi thì… bị ăn một cái lườm đứt người. Như thường lệ, “thật lắm chuyện, tốn tiền, chỉ biết mua linh tinh…” rồi “vợ không thích, sao không hỏi ý kiến trước…” nhưng sau ánh mắt “đứt người” thì ẩn sau đó vẫn là ánh mắt dành cho yêu thương và cảm động… Vốn là người yêu cái đẹp, thích những công việc tỷ mỉ: cắm hoa, nấu ăn, làm mô hình… và trồng cây, vợ tôi hẳn thích lắm nhưng trước bản năng thu vén cho gia đình vượt trội đã và thường vẫn luôn biểu hiện như vậy – chuyện thường và lặp đi lặp lại mà;

kệ… vui là được.

photo_2018-10-10_15-32-32.jpg

Xung quanh mọi người đã chợp mắt, dòng chữ trong quyết sách mang theo để đốt thời gian chết dương như nhảy múa, tôi không hiểu mình đang đọc gì nữa, đông đặc quánh… thúc đẩy thêm vào cảm giác cần phải giải toả lúc này là những giai điệu quen thuộc cũng vẫn từ cái điện thoại “của nợ” réo rắt, tôi cần viết ra, viết những cảm nhận của mình ngay những này đây…, một phần có lẽ vì đói khi không có món gì ngoài cơm – thứ tôi đã kiêng trong một thời gian rất rất dài…, có phần không tập chung là vì vậy chăng???

Có lẽ nhưng nhiều hơn thế, vô vàn câu hỏi bay lòng vòng trong đầu tôi lúc này – những câu hỏi thường lệ mà chúng tôi thường nhắn cho nhau mỗi ngày, và giờ đây không biết vợ tôi ở nhà có chịu nấu nướng đàng hoàng để ăn không nhỉ? Ngủ hay thức, sáng dậy sớm mà… có đi café với các bạn không? Chú Ben nghịch ngơm hàng xóm có sang chơi gặm đồ không? Còn nhiều vô vàn nhiều câu hỏi nữa và nó cũng lag một phần của những câu chuyện không đầu không cuối vốn là chủ đề quen thuộc hàng ngày của hai vợ chồng.

Hẹn cuối tuần đền vợ yêu khi chồng quay về nhé …

photo_2018-10-10_15-32-20.jpg

Tĩnh lặng, một mình trong cái thùng phi biết bay giữa bầu trời bao la mây trắng bay bay gặm nhấm nỗi buồn một ngày quan trọng tháng 10/2018…

Landing shortly – đâu đó vang lên…